Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

1;


....

Nếu có một điều không thay đổi về Phainon, thì đó là cách anh chủ động và tham gia cá cược thân thiện với những người mới quen ngay khi anh bắt đầu cảm thấy đủ thoải mái khi ở bên họ. Bất chấp vẻ ngoài  lạnh lùng của vị học giả, đấng cứu thế không mất nhiều thời gian để cảm thấy thoải mái khi ở bên hắn.

Gần một tháng sau khi Aglaea bố trí anh ở Điện Cây Giác Ngộ để giúp Hậu Duệ Chrysos bảo vệ nó trước sự tấn công của thủy triều đen, Phainon thua ván cược đầu tiên với Anaxagoras—như thường lệ.

Nhưng tất nhiên, chỉ có Anaxa mới biết về điều đó. Suy cho cùng, hắn là người duy nhất nhớ tất cả những lần mà họ đã sống ở các kiếp trước đây.

Anaxagoras là người duy nhất nhớ—và là người duy nhất khao khát một tình yêu mà hắn biết rằng sẽ không bao giờ thuộc về mình nữa.

Đôi khi, hắn tự hỏi liệu mình có nên không nhớ lại nữa không. Liệu hắn vẫn sẽ yêu Phainon chứ?

Liệu trái tim hắn có còn đau đớn như bây giờ không nếu hắn không bao giờ hay biết về mọi thứ mà hắn có thể có - nhưng không bao giờ có thể có nữa - vì hắn đã cắt đứt sợi dây đỏ ràng buộc số phận của họ với nhau trong kiếp sống đầu tiên của họ, tất cả chỉ để đổi lấy cơ hội cứu Amphoreus khỏi kết cục bi thảm của nó?

"Anaxa... tôi làm vậy có đúng không?" Phainon hỏi khi anh liếm những đường gân mỏng chạy dọc theo chiều dài của dương vật Anaxa. Học giả hiện đang ngồi trên mép giường, với người anh hùng vĩ đại đang quỳ gối và thỏa mãn hắn bằng miệng.

Nhìn vào đôi mắt xanh ngọc sáng ngời đang cố gắng tuyệt vọng để hiểu được suy nghĩ của hắn mặc cho vẻ ngoài vô cảm của mình, Anaxa đã biết câu trả lời.

「 Quên đi sẽ không thay đổi được điều gì. Việc không hiểu biết không phải là điều hạnh phúc. 」

Hắn đưa những ngón tay luồn qua mái tóc trắng bạc mềm mại của chàng trai giữa hai chân mình. "Bỏ trò đó đi, Phainon. Anh và cái tên người Kremnos đó của anh không thực sự giỏi che giấu chuyện làm này làm kia đâu,". Lời nói của hắn pha lẫn sự oán giận, thứ mà hắn không bao giờ có thể hy vọng biện minh được, "Không cần phải giả vờ rằng anh không biết cách bú một cái dương vật đúng cách đâu."

Tuy nhiên, bất chấp những lời nói của hắn, những cái chạm nhẹ nhàng của học giả vẫn là ký ức mạnh mẽ, dai dẳng qua vô số kiếp thúc giục hắn vuốt ve đôi má đó khi Phainon tỏ vẻ mặt chán nản đặc trưng của mình.

"Nhưng tôi muốn làm đúng", Phainon lẩm bẩm, "Đó là lý do tại sao tôi hy vọng anh sẽ làm rõ điều anh muốn", anh nói thêm trước khi tiếp tục quấn tay quanh gốc dương vật của Anaxa, đẩy nó chậm rãi nhưng chắc chắn khi anh xoay lưỡi dọc theo chiều dài của nó.

"Không cần phải làm ầm ĩ. Tôi sẽ hướng dẫn anh bất cứ khi nào tôi thấy phù hợp", hắn nói bằng giọng kết luận không để chỗ cho bất kỳ lời tranh cãi nào.

Mặc dù không chắc chắn, Phainon vẫn tiếp tục cố gắng hết sức để làm hài lòng vị Hậu Duệ Chrysos của mình bằng miệng và tay. Anh kiềm chế không nhìn vào cái nhìn khó hiểu của Anaxa, thay vào đó tập trung vào cách hắn luồn tay qua tóc và mặt mình, và những âm thanh khoái cảm kiềm chế thỉnh thoảng thoát ra khỏi đôi môi hắn.

Anaxa có thể yêu cầu bất cứ điều gì khác từ việc thắng cược nhỏ của họ. Hắn biết rằng điều này là quá đáng để yêu cầu một điều tầm thường như đoán mò—không, sau những kinh nghiệm của bản thân hắn biết rằng Aglaea sẽ không thể đáp ứng yêu cầu của người anh hùng về 'lực lượng tiếp viện', và phải mất ít nhất hai tuần nữa thì Mydeimos mới được điều đến vị trí của họ.

Nhưng mà, hắn không thể kiềm chế được.

Ngay cả khi vị học giả chuẩn bị kế thừa Ngọn Lửa Lý Trí, hắn vẫn có những vấn đề về "trái tim" mình—những vấn đề vượt ra ngoài suy nghĩ logic mà Anaxagoras không hoàn toàn hiểu. Hắn không thể ngừng tiếp tục yêu chàng trai này, người sẽ không bao giờ hiểu được cảm xúc của hắn đến từ đâu, không thể không nuôi dưỡng sự oán giận đối với vị vương tử đã từ lâu thay thế hắn làm người yêu của người anh hùng tóc trắng.

Bên cạnh đó, Anaxa đã bị coi là một kẻ dị giáo. Chơi trò bẩn thỉu trong một vụ cá cược ngớ ngẩn, sử dụng kiến ​​thức từ kiếp trước để lên giường với chàng trai hắn yêu là một trong những hành vi phạm tội nhẹ nhất mà hắn có thể phạm phải, mặc dù có thể nói là hành vi ích kỷ nhất mà hắn từng làm—kể cả khi đó là để xoa dịu nỗi đau không bao giờ kết thúc mà trái tim hắn phải chịu đựng.

Anaxa thốt lên một tiếng rít sắc nhọn khi Phainon dần nuốt trọn toàn bộ chiều dài của hắn, tiếng nấc nghẹn ngào thúc đẩy sự hưng phấn của Anaxa khi đầu dương vật của hắn chọc vào cổ họng của anh hùng. Hắn lau đi những giọt nước mắt đang trào ra từ mắt Phainon, rồi nhấc đầu chàng trai kia lên để anh có thể nhìn thấy hắn liếm những giọt nước mắt đó trên ngón tay cái của mình.

"Đừng làm khó khăn như vậy", hắn nói, "Tôi không muốn anh chết trước khi tôi xong việc với anh đâu", hắn ngay lập tức nói thêm khi nhận ra rằng hắn đã không che giấu hoàn toàn nỗi lo lắng trong giọng nói của mình khi nói câu đầu tiên.

Phainon hơi ngẩng đầu lên, ngậm một nửa dương vật của Anaxa trong miệng và dùng tay bao bọc nửa còn lại. Anh vừa đẩy mạnh vừa lắc đầu lên xuống, cố gắng theo kịp tốc độ tay của bản thân.

"Haah... anh làm tốt lắm," vị học giả chậm rãi thốt ra một câu khen ngợi, biết rõ người anh hùng thích điều đó đến mức nào. Phainon hóp má đáp lại, háo hức cố gắng vắt cạn dương vật mà anh đang mút.

Học giả cắn môi dưới và cố gắng chống lại sự thôi thúc xuất tinh lâu nhất có thể, nhưng chỉ cần một cái nhìn lạc lõng từ Phainon khi anh ngẩng đầu lên để xoay lưỡi quanh đầu dương vật của Anaxa là quyết tâm của hắn sụp đổ.

"Hngh!" Học giả rút tay ra khỏi tóc Phainon khi hắn đạt cực khoái với tiếng rên rỉ kìm nén, móng tay hắn cắm chặt vào lòng bàn tay. Những giọt tinh đầu tiên vương vãi trên mặt anh hùng, nhưng anh đã ngoan ngoãn nuốt phần còn lại của Anaxa, phát ra những âm thanh dâm dục thỏa mãn khi anh háo hức đắm chìm trong hương vị của nó.

Sau khi làm xong, Anaxa nhấc đầu người anh hùng lên, dành một chút thời gian để đánh giá cảnh tượng khiêu gợi khi tinh dịch của hắn bắn tung tóe lên một bên má. Hắn lau sạch vết bẩn màu trắng bằng một ngón tay cái, chỉ để Phainon bám vào ngón tay cái đó, mút nó với vẻ mặt gợi tình.

"Đúng là một con đĩ", vị học giả mắng anh ta, không nhận thức được những vết nứt trên "mặt nạ" của mình - nụ cười dịu dàng trên môi hắn khi Phainon hôn những ấn ký trên lòng bàn tay hắn và âu yếm cọ má bản thân vào đó. Với tay còn lại, hắn với lấy bình nước trên tủ đầu giường, đưa nó cho chàng trai giữa hai chân mình.

"Uống đi", Anaxa ra lệnh, "Tôi không muốn nếm thử bản thân mình khi hôn anh đâu".

Một nụ cười tinh nghịch hiện lên trên biểu cảm của Phainon — một nụ cười như muốn nói rằng: "Ồ, anh muốn hôn tôi đến thế sao?" — Anh giữ lại biểu cảm đó một lúc trước khi tuân theo lệnh của người học giả. Sau đó, Anaxa kéo anh lên, dẫn anh nằm xuống chiếc giường mềm mại, trước khi chiếm lấy đôi môi anh trong một nụ hôn dịu dàng.

Ngay cả sau vài tuần dành thời gian với học giả và hiểu rõ hơn về con người này, người anh hùng vẫn phải vật lộn để dung hòa hành động của Anaxa với lời nói của hắn. Hắn thường không có nhiều điều tốt đẹp để nói với anh, và lời nói của hắn thậm chí còn gay gắt hơn bất cứ khi nào Phainon nhắc đến những người khác trong cuộc trò chuyện của họ.

Nhưng có điều gì đó - điều gì đó qua sự đụng chạm của hắn, cách những ngón tay hắn lần theo vết thương mà Phainon đã phải chịu đựng từ các cuộc tấn công, trước khi cẩn thận thoa thuốc mỡ mà hắn cần mẫn chuẩn bị hàng ngày - có điều gì đó về tất cả những cử chỉ nhỏ đó phản ánh một cảm xúc phức tạp hơn mà người anh hùng không thể hiểu được.

Nụ hôn đầu tiên của họ không khác gì những cái chạm thoáng qua đó. Anaxa có thể nghĩ rằng hắn đang làm rất tốt trong việc che giấu nó, nhưng ở mức độ gần gũi và thân mật này, người anh hùng có thể cảm nhận được nó - nỗi khao khát, cơn đói bị kìm nén.

Phainon có thể  "cảm nhận " được điều đó, nhưng anh không thể " hiểu " được nó.

Các học giả của Điện Cây thường rao giảng rằng hỏi là bước đầu tiên để hiểu. Nhưng trong trường hợp này, anh biết rằng hỏi trực tiếp vị Hậu Duệ Chrysos trước mặt mình sẽ phản tác dụng. Bản năng mách bảo anh như vậy—rằng ngay lúc anh hỏi, chắc chắn Anaxagoras sẽ dựng lên những bức tường của mình, cao hơn những gì anh có thể hy vọng vượt qua với hiểu biết ít ỏi của mình về hắn.

Vì vậy, thay vì hỏi, anh chỉ đắm mình trong cảm giác đó, nhắm mắt lại và vòng tay ôm lấy học giả.

Anaxa tách khỏi nụ hôn, tạo không gian cho Phainon thở, trước khi lại chiếm lấy môi anh. Hắn tiếp tục hôn anh trong khi đôi tay nhanh nhẹn của mình lột từng lớp quần áo của người anh hùng. Sau đó, ngay khi hắn sắp tách ra lần cuối, hắn đột ngột cắn vào môi dưới của Phainon.

Học giả mỉm cười khi cử chỉ nhỏ nhưng bất ngờ của hắn đã mang lại phản ứng chính xác mà hắn hy vọng—đôi mắt xanh ngọc bích đó ngấn lệ vì những giọt nước mắt chưa rơi.

「 Thật tuyệt đẹp. Làm sao tôi có thể buông bỏ em đây? 」

Đôi mắt đó dường như đang muốn hỏi hẳn rất nhiều điều, như là, 'Tại sao anh lại làm thế?', trong số nhiều điều khác, nhưng Anaxagoras đã chấp nhận sự thật rằng hầu hết mọi thứ đều tốt hơn là không nói ra. Lần cuối cùng hắn quá tham lam và cố gắng điều khiển bánh xe số phận chống lại vận mệnh đã định, mọi thứ đã không kết thúc tốt đẹp—và hắn đã mất Phainon theo cách đau đớn nhất mà hắn từng mất.

Anaxa bắt đầu một chuỗi những nụ hôn nhẹ nhàng, lưỡi hắn ta liếm nhẹ lên hình xăm mặt trời trên cổ Phainon khi hắn lướt qua nó. Hắn cắn nhẹ vào cổ của người anh hùng gần đôi vai rộng của anh, trước khi để lại một vết cắn nông.

Khi môi hắn di chuyển xuống để hôn và liếm ngực Phainon, tay hắn bắt đầu công việc cởi thắt lưng quần của người anh hùng, giải phóng dương vật đang cương cứng một nửa và xoa bóp nó.

"A-Anaxa...!" Phainon nhấc hông lên, cọ xát dương vật cương cứng của mình vào tay học giả. Anaxa quấn tay quanh dương vật của Phainon, giữ chặt một cách lỏng lẻo—vừa đủ để giữ cho chàng trai bên dưới hắn được kích thích trong khi vẫn kiềm chế được cực khoái. Hắn xoay lưỡi quanh núm vú căng cứng rồi mút nó một cách nghiêm túc, lặp lại những cử chỉ đó với núm vú bên kia, trước khi mạo hiểm đi xuống sâu hơn để hôn khắp cơ bụng của người anh hùng.

Phainon không thể rời mắt khỏi Anaxa khi hắn tự mình chạm vào từng inch trên cơ thể anh. Thay vì thấy bản thân giống như một người đàn ông thua cược, anh cảm thấy mình giống một vị thần đang được tôn thờ hơn khi người học giả ôm anh, hôn anh và nhìn anh. Sự bối rối của anh trở nên rõ rệt hơn, nhưng ham muốn của anh cũng vậy.

Anh vô thức dang rộng chân khi môi Anaxa chạm đến đùi mình. Sau khi để lại một vết cắn nổi bật trên mỗi bên đùi trong của anh, học giả lại đâm một lần nữa vào trong người anh hùng.

"Đây có phải là cách mà Đấng Cứu Thế trong lời tiên tri của Amphoreus thực sự nên làm không? Dạng chân ra như một con đĩ cho một người đàn ông mà anh ít thân thiết ?" Lời nói của hắn sắc bén, nhưng không làm Phainon bị tổn thương dù chỉ một chút.

"Nhưng anh không phải chỉ là một người đàn ông bình thường, Anaxa. Anh là một người bạn—"

"Giữ lời bào chữa của anh cho riêng mình đi", học giả ngắt lời anh trong khi tay với lấy lọ bôi trơn, bôi một lượng vừa phải lên hai ngón tay. "Tôi không cần nghe anh nói."

「 Đừng tàn nhẫn như vậy. Gọi tôi là 'bạn tốt' của em chẳng làm tôi vui chút nào.」

Anaxa nhét ngón tay bôi trơn của mình vào Phainon trong khi siết chặt vòng tay quanh dương vật của người anh hùng. Phainon háo hức quan hệ với tay Anaxa trong khi hắn tỉ mỉ chuẩn bị cho anh, đảm bảo rằng bên trong của anh được phủ đầy đủ.

Phainon rên rỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi anh mất hết tiếp xúc vật lý với Anaxa, người ngồi trên giường với lưng dựa vào đầu giường, trước khi kéo Phainon lên người mình, ngồi trên đùi hắn.

"Thực hiện điều anh muốn", Anaxa thốt lên với giọng điệu ra lệnh, "nhưng hãy nhớ rằng - anh không được phép xuất tinh cho đến khi tôi cho phép. Anh có hiểu không?"

"Vâng", Phainon trả lời khi anh hạ mình xuống dương vật của Anaxa, "Tôi hiểu".

"Tốt," Anaxa nói, nửa khen ngợi, nửa thích thú khi những vách thịt ấm áp của người anh hùng bao bọc lấy dương vật của anh. Phainon bắt đầu với tốc độ chậm nhưng chắc, ngạc nhiên thích thú với cách dương vật của vị học giả cong lại cọ xát vào tuyến tiền liệt của anh với mỗi lần nảy.

Anaxa vùi mặt vào bộ ngực săn chắc của Phainon, bóp chặt ngực anh và lướt lưỡi dọc theo thung lũng hình thành khi anh ấn hai gò đào đó lại với nhau. Sau đó, hắn hôn một đường lên cổ anh, để lại những vết hôn quanh hình xăm mặt trời của người anh hùng, những vết hằn trông giống như những bông hoa màu tím nhỏ giữa các tia sáng.

Tốc độ làm tình của họ tăng lên khi Phainon bắt đầu đắm chìm trong khoái cảm, theo cách Anaxa đối xử tôn kính với cơ thể anh. Vị học giả tát vào mông anh một lần và nắm chặt eo anh, một cách tinh tế để báo hiệu anh chậm lại.

"Mmnnghh~! A-Anaxa, tôi nghĩ là tôi-tôi sắp lên đỉnh rồi...!"

"Chưa đâu," là câu trả lời của Anaxa trước khi lại tát vào mông anh, "Chịu đựng đi."

"N-Nhưng d-dương vật c-của anh sướng quá!" Phainon rên rỉ.

"Phá vỡ luật lệ và chúng ta sẽ không làm nữa," Anaxa kiên quyết nói, ngay cả khi khoái cảm bắt đầu làm tê liệt tâm trí hắn, với những cú thúc ngày càng thất thường và khiến Phainon khó tuân thủ hơn.

Để ngăn anh tiếp tục nói, Anaxa một lần nữa khóa chặt môi Phainon, nuốt lấy tiếng rên rỉ của anh. Những âm thanh tục tĩu từ sự giao hợp của họ tràn ngập căn phòng, cùng với tiếng kẽo kẹt thỉnh thoảng của giường.

Anaxa có thể cảm thấy mình đang tiến gần hơn và gần hơn đến bờ vực, mặc dù hắn đã cố gắng hết sức để kéo dài trải nghiệm này. Hắn ước những khoảnh khắc như thế này có thể kéo dài mãi mãi, ước rằng hắn sẽ không bao giờ phải buông tay chàng trai mà hắn chưa bao giờ ngừng yêu.

Hắn tách khỏi nụ hôn ngay khi cảm thấy có thứ gì đó ẩm ướt nhỏ giọt xuống má mình—và chắc chắn, người hùng yêu dấu của hắn đang khóc, đôi mắt lấp lánh nước mắt cầu xin sự cho phép của hắn.

"A-Anaxa, làm ơn...! Làm ơn, làm ơn, để tôi xuất tinh!" Phainon cầu xin hắn.

"Khi anh hôn tôi," Anaxa thỏa hiệp, rồi tiến tới hôn dọc theo đường viền hàm của anh, chỉ cách môi anh vài cm. Hắn chậm lại một chút, chỉ để tăng lực và cường độ thúc đẩy, đảm bảo rằng mỗi cú thúc đều tạo ra một làn sóng khoái cảm khắp Phainon, trước khi khóa môi anh trong một nụ hôn nồng cháy khi hắn xuất tinh dịch của mình vào bên trong anh bằng một cú thúc mạnh mẽ khiến người anh hùng nhìn thấy những vì sao.

Một dòng tinh dịch dày đặc bắn ra từ dương vật của Phainon chỉ trong tích tắc sau đó, nhuộm màu bụng anh và Anaxa bằng những đốm trắng. Người anh hùng rên rỉ khi người đàn ông kia dùng ngón tay cái quệt một ít tinh dịch từ bụng anh, hơi nóng bốc lên trên má khi anh nhìn hắn liếm nó với vẻ mặt không mấy kiềm chế, "chiếc mặt nạ" của học giả bằng cách nào đó không còn nguyên vẹn sau khi đạt cực khoái.

"Không tệ", Anaxa nói. Nhưng trong thâm tâm của mình hắn nghĩ—tôi sẽ uống thứ này với loại ambrosia hảo hạng nhất.

Phainon thu hẹp khoảng cách giữa hai cơ thể, kéo Anaxa vào một cái ôm chặt, một tiếng thở hổn hển nhẹ nhàng thoát ra khỏi đôi môi anh khi sự thay đổi tinh tế trong tư thế của họ khiến một ít tinh dịch chảy ra khỏi lỗ của anh. Anh dụi vào cổ học giả, cố gắng bắt chước những nụ hôn dịu dàng của hắn.

"Anh đã không giận tôi," Phainon chỉ ra, "vì đã gọi anh là Anaxa suốt thời gian qua."

Anaxa thở dài. "Ừm, đó là vì..."

「 Vì em là người duy nhất được phép gọi tôi như vậy. Đó là lý do tại sao tôi luôn bảo người khác không được gọi tôi bằng cái tên đó. 」

Đó là biệt danh, một thuật ngữ trìu mến có từ kiếp đầu tiên của họ. Và mặc dù hắn đã cố gắng vượt qua bằng cách áp dụng quy tắc đó cho cả người đã đặt cho hắn biệt danh đó ngay từ đầu, nhưng một phần trong hắn vẫn không thể từ bỏ nó.

"Bởi vì?" người anh hùng thúc giục hắn kết thúc câu nói của mình.

"... Việc cố gắng sửa lỗi cho anh là vô nghĩa."

「 Cũng vô nghĩa như việc mơ rằng em sẽ lại là của tôi vậy. 」

"Vậy tôi có thể tiếp tục gọi anh là Anaxa không?" Phainon hơi tách khỏi vòng tay, vừa đủ để anh có thể chớp mắt nhìn học giả.

Anaxa thở dài lần nữa, lần này hắn thất bại.

"Chỉ khi chỉ có hai chúng ta thôi."

「 Ngay cả sau hàng trăm kiếp, việc muốn giữ chặt em trong trái tim tôi vẫn không hề dao động 」

--------

*Một số chỗ được chỉnh sửa từ ngữ để đọc sao cho thuận.

*Có một số câu tác giả viết nhưng mình chưa hoàn toàn hiểu nên mình dịch khá đại khái, nếu cảm thấy không phù hợp xin hãy để lại góp ý.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com