One-shot
Warning: trôn có lài
Tuy rằng còn khá sớm để Suguru nghĩ về món quà sinh nhật cho hai cô em gái Mimiko và Nanako của mình, nhưng lo xa cũng chẳng thừa vì món quà mà cậu dự định sẽ cần một chút thời gian để chuẩn bị.
Năm nay là năm cuối cấp của Mimiko và Nanako. Cả hai đều đang tập trung vào việc ôn thi và mong muốn vào được một trường đại học tốt, nhưng Suguru lại nhớ mãi những câu chuyện tám nhảm của hai đứa về chuyến du lịch dài ngày xuyên suốt đất nước sẽ tuyệt như thế nào. Tuy nhiên, hai cô em gái chẳng có kế hoạch cụ thể nào - mà thực ra, đó chỉ là những suy nghĩ viển vông của họ. Thị trấn nhỏ mà ba anh em lớn lên chứa đựng tất cả những gì họ biết, và hiện tại, họ cũng còn nhiều việc khác phải lo.
Nhưng Suguru lại nghĩ, một chuyến du lịch khắp Nhật Bản sẽ là món quà sinh nhật tuyệt vời dành cho hai cô em gái của mình.
Và như thể định mệnh, sinh nhật của cả hai lại trùng ngay vào kỳ nghỉ xuân năm sau. Suguru vẫn còn vài tháng để thực hiện điều này. Tuy nhiên, sau khi tính toán sơ bộ, cậu nhận ra rằng sẽ cần nhiều tiền hơn dự tính.
Dù công việc bán thời gian hiện tại của cậu đủ để chi trả cho cuộc sống sinh viên và phần học phí còn lại đã được học bổng lo, nhưng nếu không tìm thêm việc làm bên ngoài, kinh phí sẽ rất eo hẹp.
Vì vậy, Suguru quyết định lục tìm các quảng cáo việc làm trong thời gian rảnh rỗi.
Mùa này việc tìm kiếm công việc khá khó khăn. Những công việc bán thời gian có sẵn đều không phù hợp với lịch học của cậu, trong khi những công việc khác thì nhanh chóng hết chỗ hoặc có vẻ... hơi quá tốt để là thật. Như cái quảng cáo của một cơ sở ở trung tâm thành phố đang tìm người có độ tuổi và ngoại hình phù hợp, hay cái thông báo tuyển nhân viên cho một tiệm massage hứa hẹn mức hoa hồng hấp dẫn nhưng lại có giờ giấc làm việc khó hiểu.
Suguru thở dài, quay mặt đi khỏi màn hình điện thoại. Cậu đang trong ca làm việc, nhưng khách chẳng mấy khi ghé cửa hàng vào giờ này. Thường thì cậu sẽ cố làm bộ bận rộn, nhưng mọi thứ trên kệ đã được cô đồng nghiệp chăm chỉ của cậu sắp xếp gọn gàng, còn cậu thì chỉ cần trông coi quầy thu ngân.
Cậu lại quay trở lại với màn hình điện thoại. Lướt qua một lúc, cậu đang nghĩ đến chuyện bán ảnh chân online thì bỗng một tin tuyển dụng mới xuất hiện.
G-TECH CẦN TUYỂN BETA TESTER
Vì quá tuyệt vọng, Suguru liền nhấp vào đó. Cậu đã nghe về G-Tech - một công ty nổi lên gần đây nhờ các sản phẩm công nghệ cao, như AniBot hay robot thú cưng. Lúc đầu, Suguru nghĩ đây chắc là lừa đảo, vì tại sao một công ty lớn như G-Tech lại cần quảng cáo việc làm ở mấy website như này?
Ý cậu là, hẳn họ phải có cách tuyển dụng beta tester chuyên nghiệp hơn chứ? Hơn nữa, sản phẩm của họ đâu có phù hợp với mức thu nhập của cậu.
Cậu lướt qua thông tin tuyển dụng, thấy mức lương cao quá mức bình thường. Người đăng chắc là để đánh thừa một số 0 mất rồi, cậu nghĩ vậy nhưng vẫn kiểm tra lại và nhận thấy tất cả có vẻ hợp lý.
Điều tệ nhất có thể xảy ra chỉ là không nhận được phản hồi, hoặc bị spam email thôi. Suguru mỉm cười nghĩ vậy và lại tiếp tục lướt xuống dưới màn hình.
Cũng đâu có mất gì nếu thử nộp đơn, phải không?
---
Suguru không mong đợi sẽ nhận được phản hồi từ G-Tech. Cậu nghĩ có lẽ cùng lắm sẽ chỉ nhận được một email từ chối trong vài tuần nữa, và lúc ấy cậu đã quên mất việc nộp đơn từ lâu. Thế mà cậu lại nhận được một email trả lời ngay hôm sau, khiến cậu phải tự hỏi liệu việc thử làm beta tester này có phải là lừa đảo không.
Hay là một giấc mơ.
Hoặc là cả hai.
Cậu vội véo bản thân một cái để kiểm tra xem có phải mình đang mơ không rồi mới mở email. Thật bất ngờ, nó ngắn gọn đến mức tối thiểu, chẳng giống chút nào so với những email từ chối (hoặc chấp nhận) cậu từng nhận. Chỉ vỏn vẹn một câu cảm ơn vì đã nộp đơn, thông báo cậu đã được chọn tham gia phỏng vấn cho một trong những chương trình beta tester của họ, và yêu cầu cậu phản hồi trong vòng 24 giờ để xác nhận thời gian hẹn gặp tại trụ sở chính của G-Tech.
Chỉ thế thôi à? Suguru kiểm tra lại từng chi tiết trong email. Cậu hơi nghi ngờ đây có thể là một trò lừa đảo tinh vi, nhưng tất cả những gì cậu nhìn thấy đều có vẻ hợp lý. Cậu cau mày, với tay lấy ly cà phê gần đó và hớp một ngụm dài, để cái vị đắng nóng hổi của cà phê thức tỉnh cậu một chút.
Cậu mất gần một giờ để loay hoay với các chi tiết nhỏ, đọc đi đọc lại email và các tài liệu đính kèm, rồi cuối cùng mới quyết định. Dẹp cái hồi chuông cảnh báo đang vang inh ỏi trong đầu sang một bên, Suguru viết một email phản hồi, kiểm tra lại một lần rồi hai lần, rồi gửi đi.
Chỉ mười phút sau, cậu nhận được thư hồi âm. Cậu chắc chắn là mình không nhảy dựng lên vì tiếng thông báo ping hay lập tức kiểm tra điện thoại.
Kính gửi Geto-san,
Cảm ơn cậu đã phản hồi nhanh chóng. Cuộc hẹn của cậu đã được xác nhận. Chúng tôi rất mong được gặp cậu.
Trân trọng,
Ieiri Shoko.
Ngay cả khi chỉ là một email xã giao, Suguru vẫn cảm thấy khá bất ngờ với cách viết rất chi là informal như vậy, nhất là khi người gửi, xét theo chữ ký, lại là trưởng nhóm của dự án mà cậu vừa được chọn. Chưa kịp suy nghĩ kĩ hơn về quy trình tuyển dụng của chương trình beta tester BoyfriendBot, điện thoại của cậu lại vang lên một thông báo khác. Cậu mở ra, hơi mong đợi một email khác.
Lần này là một tin nhắn từ nhóm chat của hai cô em gái, Mimiko và Nanako, gửi cho cậu những món quà lưu niệm mà bạn bè của các cô đã tặng trong kỳ nghỉ Tuần Lễ Vàng.
"Ước gì tụi em có thể đi xem mấy món quà đó!" Nanako nhắn về chiếc móc khóa hình capybara.
Sớm thôi, Suguru ước gì cậu có thể nói thế với các em.
---
Cuộc phỏng vấn này hóa ra lại khác hẳn với những lần phỏng vấn trước đây của Suguru, vì một vài lý do.
Đầu tiên là vì nó diễn ra ngay trong quán cà phê đối diện trụ sở chính của G-Tech (và tất nhiên, do người phỏng vấn trả tiền). Thứ hai, Tiến sĩ Ieiri hóa ra lại là một người dễ chịu và thoải mái y như đã thể hiện trong những email của cô ấy, tuy có hơi thiếu nghiêm túc đối với một người phỏng vấn. Và thứ ba...
"Xin lỗi?" Suguru ngạc nhiên đến mức gần như không giữ được sự kinh ngạc trong giọng nói.
Tiến sĩ Ieiri nhấp một ngụm cà phê rồi điềm tĩnh nhắc lại: "Cậu có đang hẹn hò với ai không?"
Suguru mất một lúc để lấy lại bình tĩnh. Cậu không hiểu tại sao tình trạng mối quan hệ của mình lại liên quan đến người đang tuyển chọn cậu cho một trong những chương trình mà cô ấy phụ trách. Cậu liếc nhanh về phía cô gái, cố gắng đọc biểu cảm của cô để suy nghĩ kỹ trước khi trả lời.
Dường như đoán được suy nghĩ của cậu, Tiến sĩ Ieiri nói: "Ôi, đừng hiểu lầm tôi nhé, Geto-san. Tôi chỉ hỏi vì tôi nghĩ cậu sẽ rất phù hợp với dự án mà tôi đang nghĩ đến."
"À." Cảm giác nhẹ nhõm tràn đến với Suguru, rồi lại thay thế bằng sự mong đợi khi cậu suy nghĩ thêm về những gì Tiến sĩ Ieiri vừa nói. "Tôi có thể hỏi đó là dự án gì không?"
"Điều đó phụ thuộc vào câu trả lời của cậu," cô đáp. Thấy vẻ mặt của Suguru, cô mỉm cười với vẻ thích thú nhẹ nhàng. "Tôi e rằng cậu phải trả lời câu hỏi này đã."
Suguru nhìn cô một lúc, tự hỏi không biết kiểu dự án nào lại cần phải biết tình trạng yêu đương của ứng viên. Nhưng thôi, từ đầu buổi đến giờ Tiến sĩ Ieiri cũng chả có vẻ gì là bình thường. Chắc hẳn đó là cách cô ấy đảm bảo cậu là ứng viên hoàn hảo cho chương trình này. Lần lữa một giây, cậu trả lời: "Không có ai cả."
Chàng trai cuối cùng mà cậu hẹn hò - hay nói đúng hơn là mập mờ - đã chia tay hơn một tháng trước.
Tiến sĩ Ieiri gật đầu. "Tuyệt."
---
Chưa đầy một giờ sau khi gặp Tiến sĩ Ieiri, Suguru đã hoàn thành một cuộc phỏng vấn, ký vài giấy tờ, và giờ cậu thấy mình đã trở thành một beta tester chính thức cho BoyfriendBot. Lúc đầu, cậu không thể không nhướn mày khi nghe tên của nó - thật sự hàm ý quá rõ ràng - đặc biệt là khi cậu đọc được khẩu hiệu của sản phẩm:
Bạn trai không phải sinh ra đã có, mà là được tạo ra. BoyfriendBot: Cỗ Máy Tình Yêu Tối Thượng.
Dù vậy, Tiến sĩ Ieiri có vẻ khá tự hào về nó. Đây là một trong những dự án phụ mà cô ấy đã làm việc trong suốt một thời gian dài.
Theo như lời cô, BoyfriendBot chỉ mới được duyệt để chuyển sang giai đoạn beta vài tháng trước. "Cần kha khá thời gian để thực hiện," Tiến sĩ Ieiri nói. "Đúng là dự án khá tham vọng, tôi thừa nhận điều đó, nhưng với những phản hồi nhận được cho đến nay, tôi thực sự rất phấn khích."
Đúng như tên gọi của nó, BoyfriendBot là những người máy đồng hành. Mọi thứ đều có thể tùy chỉnh - từ tính cách, ngoại hình, kích cỡ chân (có vẻ như vậy) và nhiều hơn nữa. Y như cái game Sims mà Mimiko từng mê mẩn cách đây vài tháng vậy, Suguru tự nhủ trong đầu khi Tiến sĩ Ieiri giải thích về nó.
(Và cũng để làm rõ, Suguru có hỏi liệu có tồn tại GirlfriendBot hay không. Đối với vấn đề này, Tiến sĩ Ieiri chỉ đơn giản trả lời: "Thật ra đó cũng là một dự án chị em, nhưng vì vấn đề ngân sách và sự quan tâm của con gái giám đốc, chúng tôi chỉ có thể nhận được tài trợ cho dự án này. Tạm thời là vậy.")
Họ vào thang máy và di chuyển đến tầng có phòng thí nghiệm. Khi cửa thang máy mở ra, Suguru được chào đón bằng cảnh tượng của một căn phòng giống như sự kết hợp giữa một phòng thí nghiệm công nghệ sinh học trong phim khoa học viễn tưởng và một xưởng chế tạo robot. Tiến sĩ Ieiri giới thiệu cậu với vài nhà khoa học có mặt hôm nay trước khi đưa cậu đi tham quan xung quanh.
Suguru cố gắng hết sức để nghe hết những gì cô ấy nói trong khi đi tham quan, nhưng cậu cứ bị phân tâm mãi, thi thoảng lại dừng lại để nhìn xung quanh. Như những tấm bảng trôi nổi trông khá ấn tượng, hiển thị đầy thông tin mà cậu chẳng hiểu nổi là gì. Hay dãy các chiếc khoang hình trụ chứa... con người?
Không, họ là android - những con robot được thiết kế giống con người - Suguru nhận ra khi nhìn kỹ hơn. Có năm android, mỗi cái có vẻ đang ở những giai đoạn khác nhau của quy trình sản xuất. Nếu Suguru bỏ qua những bộ phận kim loại và việc họ đang trôi lơ lửng trong chất lỏng gì đó, họ nhìn khá giống người thật. Một số có khuôn mặt, số khác lại trơn nhẵn không có đường nét gì, điều này khiến Suguru hơi rùng mình nếu cậu nhìn lâu quá.
"Đó là những BoyfriendBot đang được tùy chỉnh. Chúng tôi gọi họ là 'mẫu cơ bản'," Tiến sĩ Ieiri nói, nhận thấy nơi ánh mắt Suguru đang nán lại. "Chúng tôi chỉ có một số lượng mẫu giới hạn và việc điều chỉnh chúng theo yêu cầu của tester cần một khoảng thời gian. Một số người có yêu cầu khá đặc biệt đấy," cô nói thêm với một nụ cười.
Suguru nhìn xuống các bảng điều khiển dưới mỗi khoang. "Đây là tên của họ à?" cậu hỏi.
"Đúng vậy, dòng đầu tiên là tên android, dòng thứ hai là tên của tester," Tiến sĩ Ieiri trả lời.
Suguru liếc mắt qua dãy androids, nhưng trước khi kịp đếm hết số lượng, ánh mắt cậu đã bị thu hút bởi khoang cuối cùng.
Một tiếng "Ồ" nhẹ nhàng thoát ra khỏi miệng Suguru khi cậu nhìn thấy nó.
Bên trong khoang là một android trông không khác gì một người đàn ông thực sự. Một người đàn ông rất hấp dẫn, Suguru nghĩ, khi nhìn ngắm vẻ ngoài của android. Dù có vẻ như anh ta đang ngủ và được nối với vài ống dây, nhưng anh ta thực sự rất đẹp trai - kiểu đẹp trai khiến Suguru phải nhìn hai lần, ba lần, thậm chí lén nhìn trộm nếu cậu gặp anh ta ngoài đời. Mái tóc anh ta, đang trôi nổi xung quanh đầu như một vầng hào quang, cũng có màu thật bắt mắt: trắng như tuyết. Anh ta có bờ vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn và... hoàn toàn khỏa thân, Suguru nhận ra. Cậu vội quay mặt đi, má đỏ bừng, và nhận ra mình đã tiến lại gần khoang này lúc nào không hay.
Suguru liếc xuống bảng điều khiển, chỉ có một dòng chữ: 005. Cậu nhíu mày khi nhận thấy điều này. 005 không có tester sao?
"Đây là một trong những mẫu nguyên bản," Tiến sĩ Ieiri giải thích khi tiến lại gần, như thể cô đọc được suy nghĩ của cậu. "Tôi mang cậu ấy về khi thuyết phục cấp trên duyệt dự án này. Cậu ấy hiện giờ chủ yếu chỉ là mẫu trưng bày, nhưng cậu ấy đã được lập trình đầy đủ và có thể làm mọi thứ như những mẫu khác." Cô ấy nói với một chút tình cảm trong giọng nói cho đến khi nói thêm: "Dù vậy, có thể cậu ấy sẽ không ở đây lâu. Việc giữ cậu ấy trong khoang này đắt đỏ hơn là giao cậu ấy cho một tester. Hơn nữa, chúng tôi chỉ có một số lượng mẫu cơ bản có hạn và ngân sách không cho phép làm thêm nữa. Có lẽ tốt hơn là tái tạo lại cậu ấy."
Suguru không thể phủ nhận là cậu khá ngạc nhiên khi thấy 005 chưa có ai nhận. Tuy nhiên, vì cái khái niệm "Xây dựng bạn trai" này, cậu hiểu tại sao không ai chọn anh ấy. Dù vậy, Suguru nghĩ trong lòng khi đưa tay lên chạm vào lớp kính, thật đáng tiếc nếu 005 bị đưa đi tái tạo lại. Mặc dù cậu chẳng hiểu biết gì về quá trình tùy chỉnh BoyfriendBot, nhưng Suguru nhận thấy rất nhiều sự chăm chút và tỉ mỉ đã được đưa vào vẻ ngoài của 005. Cậu chỉ có thể tưởng tượng 005 sẽ trông như thế nào nếu anh ấy thực sự tương tác với Suguru thay vì cứ lơ lửng trong cái bể kính này.
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu 005 là bạn trai của cậu? Anh ấy sẽ lạnh lùng và xa cách với tất cả mọi người, trừ Suguru? Hay sẽ tự tin và láu lỉnh, luôn chọc ghẹo cậu với nụ cười khiêu khích? Liệu anh ấy có là một ưa tán tỉnh, sẵn sàng thể hiện tình cảm với Suguru hay sẽ là một chàng trai dịu dàng, như một chú cún con luôn muốn làm vui lòng cậu? Một đống tiềm năng để trở thành người bạn trai hoàn hảo, chỉ để bị bỏ đi vì không ai muốn anh ấy.
Một cảm giác nhói lên trong tim Suguru khi nghĩ về điều đó. Cậu đứng lặng một lúc trước khoang, nhìn lên 005 thêm một chút nữa trước khi gia nhập cùng Tiến sĩ Ieiri ở một trong các máy tính gần đó.
"Vậy, giờ chúng ta đã xong hết mấy chuyện lằng nhằng này rồi, cậu đã sẵn sàng tạo ra bạn trai của riêng mình chưa?" Tiến sĩ Ieiri hỏi, mở một chương trình phức tạp trên màn hình máy tính. Khi Suguru không trả lời ngay, cô tiếp tục: "Hầu hết các tester thường bắt đầu bằng cách tùy chỉnh ngoại hình trước. Khi chúng ta có được cái gì đó mà cậu ưng ý, chúng ta sẽ tiếp tục với việc điều chỉnh các thông số tính cách và những thứ khác."
"Có vô vàn cách để làm việc này," cô nói, gõ vài lệnh và mở một cửa sổ khác, "nên tôi hoàn toàn hiểu nếu cậu muốn suy nghĩ kỹ và quay lại sau. Cứ xem thử mấy khuôn mặt và kiểu dáng cơ thể cậu thích, rồi nghĩ xem cậu muốn bạn trai của mình có tính cách thế nào. Nhưng chỉ để cậu biết, tôi đang làm gì trên máy tính này..."
Lúc đó, Suguru bất ngờ đưa ra một quyết định. "Thật ra," cậu bắt đầu, có chút dè dặt. "Tôi... có vẻ đã quyết định rồi."
Tiến sĩ Ieiri không hề ngạc nhiên. Thậm chí, khóe miệng cô còn khẽ nhếch lên. "Hoàn hảo. Để tôi đoán: 005 phải không?" Cô bật cười khi thấy vẻ ngượng ngùng thoáng qua trên gương mặt của Suguru. "Tôi đã có linh cảm là cậu muốn cậu ấy."
Suguru đỏ mặt, có chút xấu hổ vì đã không che giấu được ý định của mình. Cậu hơi ho khan, rồi nói: "Dù tôi rất thích ý tưởng tạo ra bạn trai của riêng mình, nhưng tôi nghĩ là có hơi quá - không có ý xúc phạm gì đâu - khi kiểm soát mọi chi tiết nhỏ bé về anh ấy. Hơn nữa, tôi thật sự muốn toàn bộ quá trình hình thành mối quan hệ với anh ấy phải tự nhiên nhất có thể, cô hiểu ý tôi mà."
Tiến sĩ Ieiri cười lớn. "Cậu nghe như một người theo chủ nghĩa lãng mạn ấy, Geto-san. Tôi thích điều đó! Khác biệt với những người beta tester khác, nhưng khác biệt theo cách tốt đấy. Tôi chắc sẽ có những người giống cậu trên thị trường, những người muốn một người bạn trai sẵn có mà không phải tốn công thiết kế."
Cô đóng chương trình trên máy tính và mở một chương trình khác. "Cậu chắc chắn muốn cậu ấy chứ?"
Suguru gật đầu.
"Rồi, hiểu rồi." Cô gõ một vài lệnh trên máy tính rồi nhấn Xác nhận trên cửa sổ pop-up. "Cậu ấy là của cậu."
---
Vì 005 đã nằm trong khoang từ lâu, Suguru phải quay lại vào ngày hôm sau sau khi Tiến sĩ Ieiri và nhóm của cô hoàn thành việc kiểm tra android và đảm bảo rằng anh ta hoạt động bình thường. Trước khi cho phép anh ta về nhà cùng cậu, Tiến sĩ Ieiri gửi cho Suguru một email kèm theo bản sao hướng dẫn sử dụng và một tờ thông tin về 005. "Tôi cũng không nghĩ là cậu sẽ đọc hướng dẫn sử dụng đâu," cô nói, "nhưng hãy xem qua tờ thông tin về 005 và cho tôi biết nếu có điều gì cậu muốn thay đổi."
Suguru xem qua tờ thông tin đó vào buổi chiều khi đã về nhà. Nó có một vài thông tin về 005 như chiều cao (190 cm), màu mắt (xanh nhạt), chương trình trí tuệ nhân tạo của anh ta (Limitless AI 5.0) và loại tính cách (nghịch ngợm), mặc dù không quá nhiều thông tin nên nó trông giống như một bảng mô tả nhân vật. Điều này cũng ổn, Suguru tự nhủ. Nếu nghĩ kỹ, điều này giống như việc đọc hồ sơ trên một trang web hẹn hò. Không có gì ở 005 mà Suguru có thể phê bình hay cảm thấy cần phải thay đổi.
Suguru nghĩ đến việc đọc hướng dẫn sử dụng nhưng khi nhìn thấy độ dài của nó, cậu quyết định sẽ đọc vào một thời điểm khác.
Tiến sĩ Ieiri cũng yêu cầu cậu nghĩ ra một cái tên cho 005. "Tôi đoán đó là điều duy nhất tôi muốn cậu tùy chỉnh," cô nói vào lúc đó, "trừ khi cậu muốn gọi cậu ta là Five suốt đời."
"Ồ không, tôi sẽ nghĩ ra một cái tên," Suguru hứa.
Nhưng cậu nên chọn cái tên gì cho bạn trai mình? Lúc đầu, cậu nghĩ đến cái tên Shiro (màu trắng) nhưng cảm thấy nó hơi quá đơn giản. Hơn nữa, nó nghe giống như một biệt danh cho thú cưng hơn là một cái tên người. Suguru dành một chút thời gian để suy nghĩ, thậm chí còn vào một trang web tìm kiếm tên, cả tên Nhật và tên nước ngoài, trước khi lập ra một danh sách nhỏ các tên có thể phù hợp cho 005. Sau đó, cậu thử gọi tên từng cái trong danh sách, tưởng tượng mình sẽ gọi 005 bằng những cái tên đó. Vì lý do nào đó, không cái tên nào làm cậu cảm thấy phù hợp.
Suguru thở dài.
Có lẽ một cái tên phù hợp sẽ bất ngờ nảy ra trong đầu cậu vào một lúc nào đó, hy vọng là trước khi gặp Tiến sĩ Ieiri vào ngày mai.
---
Suguru cảm thấy hơi ngớ ngẩn khi cố gắng ăn mặc đẹp cho buổi gặp mặt chính thức đầu tiên với BoyfriendBot của mình.
Đầu tiên, 005 là một con robot chứ không phải một anh chàng từ ứng dụng hẹn hò, vì vậy Suguru không cần phải gây ấn tượng với anh ta. Thứ hai, vì 005 sẽ sống cùng Suguru trong suốt thời gian thử nghiệm, anh chắc chắn sẽ thấy Suguru trong những khoảnh khắc không mấy lộng lẫy - cậu tự nhắc bản thân sẽ đồng bộ lịch ngủ của 005 với mình để 005 không bao giờ chứng kiến cảnh Suguru chảy dãi khi ngủ. Thứ ba, 005 là một con robot được tạo ra để 'yêu' Suguru; có lẽ anh ta sẽ nói một câu gì đó ngọt ngào ngay cả khi Suguru xuất hiện trong một chiếc bao tải.
Tất cả những nỗ lực đó hóa ra lại chẳng để làm gì, một giọng nói nhỏ và không mấy thân thiện lẩm bẩm trong đầu cậu.
Suguru thở dài và cố gắng làm xao lãng bản thân bằng cách xem các video Nanako gửi cho mình trên mạng xã hội để ngừng cảm thấy tự ti. Khi lướt đến video thứ ba, là một công thức món thịt bò hầm trông rất ngon mắt, thì Tiến sĩ Ieiri đến đón cậu từ sảnh.
"Tin tốt là các bài kiểm tra của 005 đều bình thường. Chúng tôi đã thay pin cho cậu ta và phải điều chỉnh một số cài đặt, nhưng cậu ấy sẽ sẵn sàng về nhà cùng cậu hôm nay." Một khoảnh khắc im lặng trôi qua, đủ lâu để Suguru suy nghĩ vẩn vơ.
"Vậy tin xấu là gì?" cậu hỏi.
"Cậu vẫn phải đặt tên cho cậu ta," cô trả lời và Suguru bật cười khẽ. "Cậu đã quyết định chưa?" cô hỏi.
"Ờ..." Suguru ngập ngừng, có chút ngại ngùng. Cậu đã thử tìm kiếm một cái tên vài lần nữa, phòng khi bỏ sót điều gì, nhưng cậu vẫn chưa thể quyết định được. "Tôi có cả một danh sách tên," cậu thừa nhận, khiến Tiến sĩ Ieiri bật cười.
"Không sao, cậu không phải là người duy nhất gặp khó khăn trong việc đặt tên cho BoyfriendBot của mình đâu. Có thể gặp cậu ta trực tiếp sẽ giúp cậu quyết định dễ dàng hơn," cô nói khi họ đứng đợi thang máy. "Để tôi nói cho cậu biết, Five hiện tại đang ở chế độ chờ. Ngoài tên của cậu và những thông tin cậu đã cung cấp trước đó, tôi chưa thêm gì vào bộ nhớ của cậu ta cả. Cậu có thể tương tác với Five nhưng tôi không nghĩ cậu ta sẽ nhận ra cậu đâu."
"Không sao," Suguru nói, cảm giác căng thẳng dần tan biến. Cậu hít một hơi thật sâu và cố gắng thư giãn.
Tiến sĩ Ieiri nhận thấy điều này và mỉm cười với cậu. "Đừng lo, cậu ta không cắn đâu. Cậu đã đọc qua tờ thông tin tôi gửi rồi đúng không? Cậu ta không phải —" Cô đột ngột ngừng lại khi điện thoại của mình reo. Cô nhìn xuống màn hình rồi bắt máy.
"Giờ cái gì nữa, Suzuki... Hả? ... Ý cậu là sao? ... Chậc, thằng cha đó. Tôi tưởng tôi đã tắt tính năng đó rồi mà... Được rồi, tôi sẽ đưa Geto-san đến đó."
Suguru nhìn theo cô khi cô cất điện thoại vào túi và quay lại với anh.
"Thay đổi kế hoạch rồi. Tôi sẽ đưa bạn đến sân bóng rổ thay vì phòng thí nghiệm."
"Sân bóng rổ? Chuyện gì vậy?"
"Có vẻ gã robot này quyết định muốn vui vẻ một chút."
Suguru không hiểu nghĩa của câu đó, nhưng quyết định đợi và xem. Họ vào thang máy, nhưng thay vì đi đến phòng thí nghiệm, họ đi lên một tầng khác. Ở đó, Tiến sĩ Ieiri dẫn cậu qua một hành lang dài trước khi dừng lại trước một cánh cửa. Suguru có thể nghe thấy tiếng giày thể thao cọ xát mặt sàn, tiếng bóng nảy và vài tiếng cười từ bên trong.
Tiến sĩ Ieiri mở cửa và điều đầu tiên Suguru thấy là một vệt trắng mờ, theo sau là tiếng cười rộn rã.
"Oh, có phải kia là ..." Suguru bắt đầu nói rồi nhận ra câu hỏi của mình quá rõ ràng.
Có vài người trên sân bóng rổ lúc này: ba người trong số họ là các trợ lý của Tiến sĩ Ieiri, và người cuối cùng là một người đàn ông cao ráo với mái tóc trắng. Suguru mất một lúc mới nhận ra đó chính là 005. Khác với các trợ lý, những người có vẻ đỏ mặt và thở dốc, 005 dường như tràn đầy năng lượng, liên tục di chuyển và gần như trở thành một vệt trắng trên sân. Anh ta khác hẳn so với khi Suguru gặp lần đầu tiên trong phòng thí nghiệm, lúc đó anh ta 'ngủ' trong một khoang thủy tinh với đủ các loại dây cắm nối vào người.
Lúc đầu tưởng như là trận đấu hai chọi hai, với 005 đang cầm bóng. Nhưng khi 005 lao qua một bên, các nhà khoa học khác đuổi theo và Suguru nhận ra đó là trận đấu ba chọi một. Dù vậy, các nhà khoa học không thể đọ được với 005. Anh ta dễ dàng phá vỡ hàng phòng ngự của họ, vừa cười vừa làm vậy, và bật nhảy lên. Với một cú vung tay, anh ta ném bóng vào rổ. 005 phát ra một tiếng reo vui sướng, giơ nắm tay lên trời. Suguru không thể không mỉm cười khi thấy vậy.
Tiến sĩ Ieiri thở dài và lắc đầu. "Dĩ nhiên là họ không thể giữ cậu ta ở trong phòng thí nghiệm," cô lẩm bẩm khi các trợ lý nhìn cô với ánh mắt xin lỗi.
Quả bóng rổ nảy lên vài lần trước khi dừng lại trước mặt Suguru. Không nghĩ gì, cậu cúi xuống. Khi cậu định chạm vào quả bóng, một bàn tay khác xuất hiện. Trước khi Suguru kịp ngừng lại, tay của họ đã chạm vào nhau.
"Chào," một giọng nói trầm, nam tính và tự nhiên vang lên.
Mặc dù Suguru đã nhìn thấy 005 ở cự ly gần và xem qua ảnh của anh ta, nhưng điều đó chẳng thể sánh được với việc nhìn trực diện 005 ngay trước mắt. Và 005 ngoài đời trông còn đẹp hơn rất nhiều nữa. Dù là một robot nhưng anh ta trông không khác gì một con người. Ngoài ánh sáng xanh nhạt của đôi mắt và những ngôi sao nhỏ bling bling trong con ngươi, rất khó để nhận ra 005 là một robot. Suguru không thể không nhìn chằm chằm vào anh ta, trái tim cậu đập nhanh khi nhận thấy đôi mắt xanh sáng ấy đang nhìn chằm chằm vào mình. "Chào," cậu nói, có chút nghẹn ngào.
Trong một khoảnh khắc, 005 không nói gì, vẫn quan sát Suguru. Sau đó, khóe miệng của anh ta hơi nhếch lên trước khi nở một nụ cười. Suguru không thể không nhận thấy nụ cười của 005 hơi lệch, và anh nghĩ điều đó thật đáng yêu.
"Chúng ta chưa gặp nhau đúng không?" 005 nói, giọng nhẹ nhàng và quyến rũ.
"À, ờ..." Suguru gật đầu rồi lắc đầu. "Tôi đã gặp anh rồi nhưng anh thì chưa gặp tôi."
005 cười khúc khích. "Ồ, bí ẩn đấy." Anh ta đưa tay vòng qua Suguru, nắm lấy tay cậu một cách nhẹ nhàng. Suguru ngạc nhiên, vì tay của 005 ấm áp, như một người bình thường. "Em có thể cho tôi biết tên em không?" 005 hỏi, đôi mắt xanh của anh ta nhìn thẳng vào Suguru. "Tôi nghĩ tôi chưa có vinh hạnh được biết tên của em."
Suguru không thể không khúc khích cười. Cậu thật sự không ngờ rằng BoyfriendBot của mình lại như thế này. "Tôi là Geto Suguru."
"Suguru," 005 lặp lại, gật đầu. "Thật là một cái tên đẹp cho một người đẹp như em."
"Ồ, ít nhất thì tính năng quyến rũ của 005 vẫn hoạt động tốt," Tiến sĩ Ieiri cắt ngang.
Biểu cảm của 005 chợt thay đổi một chút nhưng nó biến mất trước khi Suguru có thể nhận ra. Vẫn nắm tay Suguru, anh ta giúp Suguru đứng dậy, không buông tay, rồi liếc nhìn về phía Tiến sĩ Ieiri. Biểu cảm trên mặt anh ta lúc này lại trở nên khó chịu. "Cô không nói với tôi là hôm nay tôi sẽ gặp Suguru. Nếu biết vậy, tôi đã mặc đẹp hơn rồi. Ấn tượng đầu tiên quan trọng lắm đấy, biết không?" Thực ra, Suguru chẳng quan tâm lắm việc 005 mặc áo phông đen và quần short - ít nhất anh ta không khỏa thân - nhưng giờ Suguru mới để ý là 005 không hề mang giày.
Tiến sĩ Ieiri nhướn mày nhìn 005. Cô có vẻ ngạc nhiên, Suguru nhận ra, nhưng rồi cô lấy lại bình tĩnh. "Chúng tôi đã định cho cậu mặc đẹp rồi nếu cậu chịu chờ trong phòng thí nghiệm như tôi đã bảo."
"Ở đó chán lắm. Lạnh nữa. Mà Suguru cũng không có ở đó." 005 quay lại nhìn Suguru, sự khó chịu trên mặt anh nhanh chóng biến mất và thay vào là nụ cười dễ chịu trước đó. "Suguru đã quyết định tên tôi là gì chưa?" anh hỏi, tay vẫn nắm chặt tay Suguru. "Họ nói là em sẽ làm việc đó, nhưng tôi muốn nghe từ chính miệng em nói ra."
Suguru ngạc nhiên, có chút choáng váng. Trước khi gặp lại 005 lần này, nếu ai đó hỏi cậu đã chọn được tên cho 005 chưa, Suguru vẫn không thể trả lời ngay được. Nhưng sau khi nhìn thấy 005 chơi bóng rổ, nói chuyện với anh ta và quan sát những tương tác ngắn ngủi giữa 005, Tiến sĩ Ieiri và các trợ lý, Suguru chợt có một ý tưởng.
Với mái tóc trắng bồng bềnh, đôi mắt xanh và cách anh ta đối xử tốt với Suguru, 005 khiến Suguru nhớ đến một chú cún trong khu phố mà cậu hay chơi cùng hồi bé. Chú cún ấy cũng có bộ lông trắng bồng bềnh, đôi khi quá thông minh khiến chủ của nó khó chịu, và chỉ thích chơi với Suguru. 005 làm Suguru nhớ đến nhóc con đó.
Vì vậy, Suguru nói với 005, "Satoru. Tên của anh là Satoru." Cũng giống như người bạn chó cũ của Suguru.
Liệu việc đặt tên cho BoyfriendBot của mình giống với tên một chú cún có kỳ lạ không? Có thể. Nhưng Suguru nghĩ cái tên Satoru rất phù hợp với 005, hay Satoru.
Nhưng ngay khi vừa nói xong câu đó, sự nghi ngờ bỗng nhiên ập đến. Liệu 005 có thích cái tên đó không? Có lẽ Suguru nên chọn một cái tên dễ hiểu hơn, như Shiro chẳng hạn.
Bỗng dưng, 005 trở nên im lặng, đôi mắt xanh của anh ta dán chặt vào nét mặt của Suguru, tay vẫn nắm lấy tay anh. Một cảm giác lo lắng xoắn chặt trong lòng Suguru. Rồi 005 nháy mắt và nở một nụ cười. "Xác minh bạn trai hoàn tất," anh tuyên bố, nắm chặt tay Suguru. "Chào, tôi là Satoru và tôi là bạn trai của em!"
Dr. Ieiri trông khá ngạc nhiên khi 005 - hay Satoru - đã hoàn thành quy trình xác minh mà không cần sự trợ giúp của cô. Hình như đây là một quy trình cần sự cho phép của cô mới có thể khởi động.
"Tôi đoán là có thể hôm qua, khi cô lục tục với mớ cài đặt của tôi, cô đã vô tình tắt tính năng này," Satoru nói, lúc này anh đang bị nối vào một chiếc máy tính và trông có vẻ hơi khó chịu.
"Đây là bắt buộc để chắc chắn là cậu không gây rắc rối cho Geto-san," Tiến sĩ Ieiri trả lời, không ngước lên khỏi màn hình. Cô nhíu mày nhìn vào màn hình và gõ lại vài lệnh.
"Tôi sẽ không gây rắc rối cho Suguru. Tôi rất ngoan, không như những gì một số người nói. Điều đó được ghi vào trong dữ liệu của tôi," Satoru nói với Suguru đang đứng bên cạnh. "Em sẽ thấy tôi là người bạn trai ngoan nhất mà em từng có."
Với một nụ cười thích thú, Suguru đáp lại, "Em mong chờ điều đó, Satoru."
Satoru mỉm cười với cậu, ánh mắt sáng lên như một chú cún.
Tiến sĩ Ieiri gõ vài dòng nữa trên máy tính, trông vẫn hơi cau có. Cuối cùng, cô quyết định rằng Satoru có lẽ không sao và hành vi của anh ta có thể là kết quả của sự tương tác giữa các đặc tính mà cô đã lập trình sẵn và hệ thống trí tuệ nhân tạo Limitless đang điều khiển suy nghĩ của Satoru. Cô chúc Suguru may mắn và vui vẻ trong thử nghiệm với Satoru, rồi để họ ra về.
Mặc dù đây không phải lần đầu Suguru đưa ai đó về nhà, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ mang về một con robot có chức năng giống như một bạn trai. Thế nhưng, cậu cũng chẳng bao giờ ngờ mình lại được trả tiền để thử nghiệm một sản phẩm công nghệ cao từ G-Tech trong vài tháng tới. "Cứ thử xem, biết đâu mình có thể làm lâu đủ để trang trải cho chuyến đi của các cô gái," Suguru tự nhủ. Về lý thuyết thì điều này không khó.
Ngoài các cuộc họp định kỳ với Tiến sĩ Ieiri để báo cáo về tình hình của Satoru, Suguru không cần phải làm gì nhiều, điều này khá thuận lợi với lịch trình cá nhân của cậu. Tuy nhiên, có một câu hỏi mà Suguru vẫn chưa nghĩ ra: khi cậu đi làm cả ngày, Satoru sẽ làm gì? — liệu có tàn nhẫn khi để Satoru vào chế độ ngủ không? —
"Chúng ta đang về nhà em phải không?" Satoru hỏi khi họ ra khỏi G-Tech.
"Ừ, nếu anh không phiền," Suguru nói. "Có gì anh muốn làm không?"
Satoru lắc đầu. "Tôi chỉ nghĩ là thật đáng tiếc nếu chúng ta về nhà sớm khi mà Suguru hôm nay trông thật đẹp," anh nói, kéo kính râm xuống.
Mắt Suguru mở to rồi cậu nhận ra làn sóng nóng ấm đang lan tỏa trên má mình. Cậu không ngờ Satoru lại nhận ra rằng hôm nay cậu trang điểm và ăn mặc chỉn chu để gặp anh ta - một số anh chàng mà Suguru từng hẹn hò trước đây còn không để ý đến chuyện này. Cậu thậm chí không chắc liệu Satoru có nhận ra điều đó không, nhưng giờ cậu nhận ra rằng Satoru đã để ý, Suguru cảm thấy... bất ngờ và có chút xấu hổ.
Khóe miệng của Satoru hơi nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh. Anh ta với tay ra nắm lấy tay Suguru, khiến Suguru quay lại nhìn anh. Với đôi mắt xanh lấp lánh phía sau kính râm, anh nói, "Hẹn hò với tôi nhé, Suguru. Buổi hẹn đầu tiên của chúng ta."
Tim Suguru đập mạnh. Thật ra, cậu chẳng có kế hoạch gì lớn cho phần còn lại của ngày hôm đó, mặc dù Suguru là kiểu người thích lên kế hoạch trước thay vì sống theo cảm hứng. Việc đón Satoru về có trong lịch trình, nhưng ngoài việc đó, cậu không có ý tưởng cụ thể gì để làm với BoyfriendBot của mình.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt sáng rực đầy phấn khích ấy, Suguru cũng có chút xiêu lòng. Thực ra, Satoru có lý; Suguru đã cố gắng ăn mặc đẹp chẳng lẽ chỉ để về nhà ngay sao? Hơn nữa, cậu còn có một người bạn trai, dù là robot. Dù Suguru có nghĩa vụ thử nghiệm Satoru, cậu không thể phủ nhận rằng cá nhân mình cũng rất tò mò không biết Satoru sẽ "hành xử" như thế nào. Dù sao thì, Satoru cũng được tạo ra để trở thành người bạn trai lý tưởng.
Ngón tay của Suguru quấn lấy tay Satoru. Cậu mỉm cười và Satoru dường như sáng bừng lên hơn khi nhìn thấy nụ cười của cậu. "Được rồi, Satoru. Chúng ta sẽ làm gì đó thật tuyệt cùng nhau nhé."
Satoru cười tươi. "Tất nhiên rồi. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì cho Suguru của tôi."
---
Dù khẩu hiệu của BoyfriendBot có vẻ hơi sến súa, nhưng nó thực sự rất hợp lý.
Đã gần một tháng kể từ khi Suguru tham gia dự án beta test và đưa BoyfriendBot của mình, Satoru, về nhà. Mặc dù trước đó Suguru có một vài suy đoán về những gì mình đã ký kết, nhưng cậu không ngờ mọi thứ lại tiến triển suôn sẻ đến thế với Satoru, đặc biệt là khi Satoru không được tùy chỉnh theo sở thích của Suguru. Có lẽ là do Suguru may mắn, hoặc chương trình AI của Satoru quá tuyệt vời trong việc thích nghi với Suguru.
Dù sao thì, Suguru không có gì phải phàn nàn về BoyfriendBot của mình. Và thật ra thì cậu còn khá thích Satoru nữa. Thật khó để không thích anh ta khi Satoru vừa ngọt ngào lại vừa quyến rũ, và lại luôn chăm sóc Suguru.
"Suguru vốn đã bận rộn rồi, nên đây là điều ít nhất tôi có thể làm," Satoru nói khi Suguru bất ngờ trở về nhà và thấy căn hộ sạch sẽ bóng loáng với một bữa ăn nóng hổi sẵn . "Không cần cảm ơn đâu! ... Ừm, nhưng nếu Suguru muốn cảm ơn thì tôi có một đề nghị," anh ta thêm vào với một nụ cười tinh quái. "Tối nay ôm thêm 15 phút so với bình thường nhé."
Suguru bật cười. "Yêu cầu cụ thể đấy, Satoru."
"Tôi làm tròn số thôi. Thực ra tôi muốn ôm thêm 13 phút 35 giây nữa cơ."
"Thế thì anh được 15 phút thêm và ba nụ hôn nữa nhé," Suguru trả lời, trêu chọc.
"Thêm 5 phút nữa đi!"
Tất nhiên, không phải lúc nào mọi chuyện cũng hoàn hảo. Đã có một vài sự cố và bất đồng nhỏ nhưng không có gì nghiêm trọng đến mức khiến Suguru không hài lòng với Satoru.
Dù có thể còn quá sớm để chắc chắn, và Suguru còn vài tháng nữa để thử nghiệm với Satoru, nhưng cậu thực sự không thể thấy Satoru sẽ khiến cậu thất vọng theo bất kì cách nào, khác với một người đàn ông thật sự.
Tuy nhiên, không thể phủ nhận rằng Satoru là một người bạn trai hoàn hảo cho đến giờ. Đến mức đôi khi, Suguru quên mất rằng Satoru không phải là con người.
Đó chính xác là những gì đã xảy ra khi Suguru trở về sau buổi gia sư và thấy Satoru đang ngồi trong góc phòng, ánh sáng mờ ảo, đầu khom xuống và mắt nhắm nghiền. Hoảng hốt, Suguru vội vàng bước vài bước về phía anh ta. "Satoru!"
Lúc đó, Satoru mới động đậy. Đôi mắt anh ta khẽ mở, theo sau là một tiếng rì rì nhỏ. Anh ta nhìn lên. Vẻ mặt anh lúc đầu vẫn không có biểu cảm gì khi anh ta nhìn vào mặt Suguru. Sau đó, biểu cảm của anh thay đổi, ánh mắt sáng bừng lên. "Suguru, em về rồi!"
"Sao lại thế này —" Suguru bắt đầu hỏi nhưng ngay lập tức chú ý tới một sợi dây cắm từ bên hông của Satoru, nối vào ổ điện gần đó.
"Tôi không muốn làm em hoảng sợ đâu." Satoru cười khúc khích khi rút sợi dây ra khỏi cổng kết nối của mình. "Tôi đang tải một bản cập nhật và không đủ pin để cài đặt nó."
"À," Suguru đáp lại, nghe rõ sự nhẹ nhõm trong giọng mình. "Em tưởng có chuyện gì xảy ra với anh trong lúc em đi vắng."
Satoru khịt mũi. Anh kéo một chiếc áo len khoác lên người, tóc anh xù lên và bung xòe ra như một vầng hào quang do tĩnh điện. "Đừng lo, Suguru. Em có biết tôi có chế độ tự bảo vệ không? Và ngay cả khi chế độ đó không hoạt động —" Anh gõ vào đầu mình và phát ra một tiếng "lạch cạch" kim loại. "Thì tôi gần như là bất khả xâm phạm."
Suguru thở dài, phì cười. "Em không lo chuyện đó đâu. Em chỉ là... thôi bỏ đi," cậu tự cắt ngang lời mình. Cậu giả vờ không để ý đến ánh mắt tò mò của Satoru. Suguru vén một lọn tóc lòa xòa ra sau tai, nhận ra gương mặt mình bỗng nhiên ấm lên khi tay cậu vô tình chạm vào má. "Cập nhật mới này là gì thế?" cậu hỏi, cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện.
Tiến sĩ Ieiri đã đề cập rằng Satoru có thể nhận nhiều bản cập nhật trong thời gian này, bao gồm các phiên bản mới của Limitless AI, các bản vá phần mềm và những thứ tương tự.
"Ồ, hehe." Khóe miệng của Satoru cong lên thành một nụ cười nhếch môi đặc trưng. "Là một mô-đun bổ sung cho chương trình BoyfriendBot của tôi. Theo phân tích dữ liệu của mình, tôi nghĩ chúng ta đã đủ gần gũi để thử một số điều mới. Tôi sẽ phải giải thích cả đêm nếu cần đi sâu vào chi tiết, nhưng tóm lại, có thể có vài tính năng mới sẽ làm em hài lòng đấy." Anh ta nhướng mày tinh nghịch với Suguru.
Suguru nhìn anh ta, đầu óc mơ màng. Chắc chắn hôm nay là một ngày dài, vì cậu chẳng hiểu Satoru đang cố gắng ám chỉ điều gì. Tuy vậy, cậu vẫn gật gật và vỗ lên đầu Satoru. "Tốt quá, Satoru. Anh có thể cho em thấy những tính năng đó hoạt động như nào vào cuối tuần không?"
Biểu cảm của Satoru thoáng chốc thay đổi. "Ồ, em lại có một tuần bận rộn sao sao?"
Suguru mỉm cười ái ngại. "Xin lỗi, Satoru." Cậu biết mình không nên cảm thấy tội lỗi về chuyện này, đặc biệt khi có những chuyện khác quan trọng hơn Satoru.
"Hm, thôi thì phải chịu thôi. Nhưng em phải dành cuối tuần cho tôi, được không? Em đã làm việc vất vả cả tuần rồi." Anh đặt một nụ hôn nhẹ lên má Suguru, nhanh chóng và nhẹ nhàng, nhưng Suguru vẫn cảm thấy mặt mình nóng bừng vì hành động đó. "Chắc chắn sẽ vui lắm. Suguru sẽ thích nó."
Suguru tự hỏi không biết Satoru đã lên kế hoạch gì cho cậu.
---
Mặc dù phần lý trí trong Suguru thấy khá kỳ lạ khi cậu cố giữ lời hứa với Satoru, nhưng Suguru đã cố gắng hết sức để hoàn thành những công việc còn lại trước khi cuối tuần đến. Satoru không nhắc lại chuyện bản cập nhật nữa, nhưng Suguru đã nhận thấy một số sự thay đổi trong hành vi của anh ấy.
Cụ thể hơn, Satoru có vẻ như trở nên thân mật hơn về mặt thể xác so với bình thường. Thông thường, anh ấy hay chạm vào Suguru một cách thoải mái, nhưng Suguru chắc chắn đã nhận thấy nhiều cái ôm, nụ hôn và những cái chạm diễn ra lâu hơn kể từ khi Satoru cài đặt những bản cập nhật đó. Suguru không phàn nàn gì Satoru ra vì chuyện này; cậu thực sự thích trở thành đối tượng của sự quan tâm từ Satoru, và những cái ôm ấm áp đã giúp cậu cải thiện tâm trạng rất nhiều, nhất là sau một tuần làm việc bận rộn.
Nhưng Suguru không biết tại sao Satoru lại hành động như vậy cho đến cuối tuần.
"Suguru thực ra đã mở chế độ 'Cỗ Máy Tình Yêu' của tôi từ đầu tuần này," Satoru vui vẻ thông báo sau bữa sáng. "Nhưng nó chưa được kích hoạt hoàn toàn, vì giao thức yêu cầu Suguru phải đồng ý bằng lời nói, chỉ cần nói từ đó thôi."
Có lẽ là do ánh nhìn đầy sao và nụ cười ngây ngô của Satoru, Suguru suýt nữa đồng ý ngay lập tức mà không suy nghĩ gì. Suýt thôi, bởi vì Satoru thường giải thích mọi thứ, nhưng Suguru không thể không nhận ra rằng anh ấy đã bỏ qua việc nói cho Suguru biết chế độ mới này sẽ hoạt động như thế nào. "Vậy chế độ mới này sẽ làm gì?"
"Thực ra thì không phải cái gì mới lắm đâu. Chỉ là Suguru và tôi phải hoàn thành một số điều kiện để có thể truy cập vào chế độ này," Satoru giải thích. "Và để trả lời câu hỏi của em, chế độ này thực ra hoạt động đúng như tên gọi của nó. Dựa trên quan sát hành vi của Suguru trong suốt tháng qua và thuật toán đã được cài đặt, khi kích hoạt chế độ này, tôi sẽ trở thành Cỗ Máy Tình Yêu Tối Thượng."
"Ồ, giống như khẩu hiệu của BoyfriendBot à," Suguru vừa nói vừa quay lại rửa bát trong chậu. "BoyfriendBot, Cỗ Máy Tình Yêu Tối Thượng," anh nhại lại khẩu hiệu đó qua tiếng nước chảy.
"Chính xác," Satoru xác nhận, tiến lại gần đứng bên cạnh Suguru tại quầy bếp. "Vậy, em có muốn kích hoạt nó ngay bây giờ không?" cậu hỏi.
"Hm..."
Thực tế, Suguru nghĩ rằng Satoru đã làm tốt hơn nhiều so với các bạn trai cũ của anh. Đặc biệt là so với những người đàn ông sống và thở như bình thường. Nếu bây giờ phải chọn, Suguru có lẽ sẽ chọn Satoru mà không suy nghĩ. Tuy nhiên, Suguru không chắc là việc kích hoạt chế độ 'Cỗ Máy Tình Yêu' của Satoru có thể mang lại nhiều cải tiến nữa không, bởi cậu vốn đã rất hài lòng với Satoru hiện tại.
Mặc dù, với tư cách là một beta tester cho dự án BoyfriendBot, Suguru cũng sẽ phải thử chế độ này vào một lúc nào đó. Dù sao thì đó cũng là công việc của cậu và G-Tech đang trả cho cậu một khoản tiền khá hợp lý để làm chuyện đó. Hơn nữa, việc thử nghiệm này sẽ cho cậu thêm đôi điều để thảo luận với Tiến sĩ Ieiri trong cuộc gặp tiếp theo (và cho thấy cậu vẫn đang làm việc đúng nhiệm vụ được giao).
"Ừm, em đoán chúng ta có thể thử," Suguru suy nghĩ một cách cẩn thận. "Ý em là, chúng mình nên thử xem sao."
"Vậy là em đồng ý rồi hả?"
"Ừ, tại sao không chứ. Cứ làm đi."
Có lẽ Suguru nên suy nghĩ thêm một chút trước khi đồng ý. Hoặc cậu có thể tham khảo hướng dẫn sử dụng đang bị vùi đâu đó trong đống email của mình trước khi đưa ra quyết định. Satoru thực sự đã không trả lời câu hỏi của cậu ngay từ đầu, và Suguru chỉ đơn giản là tin tưởng vào lời anh ấy. Nhưng nhìn chung, việc có được một lời giải thích rõ ràng có thể cũng chẳng quan trọng lắm, hoặc thay đổi quyết định của Suguru. Tuy nhiên, nó có lẽ sẽ hữu ích cho Suguru nếu cậu biết trước những gì sẽ xảy ra trong năm phút tiếp theo, bởi vì...—
"Ha... Satoru."
Satoru lùi lại, vừa đủ để nở một nụ cười tinh nghịch với Suguru. Tay anh siết chặt eo Suguru dưới lớp áo len một cách tinh nghịch khi anh nghiêng người về phía trước để dụi đầu vào cổ Suguru. "Hửm?"
Suguru mất một lúc để lấy lại hơi thở và một lúc nữa để nhớ ra cậu định nói gì. Cậu thở hổn hển khi Satoru hôn lên cổ cậu, môi anh lướt qua điểm nhạy cảm ngay dưới dái tai. Vòng tay cậu siết chặt lấy Satoru, hơi thở nghẹn lại trong cổ họng.
Suguru không ngờ Satoru lại lao vào cậu như vậy, cũng không chuẩn bị tinh thần cho việc Satoru hôn giỏi đến thế. Một khắc trước, cậu đang lau khô tay bằng khăn, quay sang định nói với Satoru rằng họ nên chuẩn bị cho chuyến đi chợ cuối tuần, rồi ngay giây tiếp theo, cậu đã ngồi trên quầy bếp và hôn Satoru. Suguru thường khá giỏi trong việc tuân thủ lịch trình nhưng cậu không chắc làm thế nào mà mình lại bị Satoru cuốn vào như thế này.
"Suguru thích điều đó chứ?" Satoru hỏi, môi anh khẽ chạm vào cổ Suguru. Dù Suguru không nhìn thấy mặt anh, cậu vẫn cảm nhận được Satoru đang rất hài lòng về bản thân.
"Ừm." Giọng Suguru hổn hển. "Em nghĩ Satoru đang làm em phấn khích lắm."
Satoru nghiêng người về phía trước, áp trán họ vào nhau. Đôi mắt xanh biếc của anh hơi khuất sau hàng mi trắng. "Ồ, tôi mới chỉ bắt đầu thôi," anh hứa và một cơn rùng mình phấn khích chạy dọc sống lưng Suguru. "Sẽ còn nhiều hơn nữa dành cho em."
Tay anh luồn ra khỏi áo len của Suguru, vuốt ve hông cậu rồi lướt xuống hai bên đùi. Mặc dù bàn tay Satoru ấm áp, nhưng cái chạm của anh vẫn khiến da Suguru nổi da gà.
Ngoài việc hôn, đặt tay lên người Suguru và kéo cậu ngồi lên quầy bếp, về cơ bản Satoru chưa làm gì nhiều.
Vậy mà Suguru lại khao khát nhiều hơn thế. Có lẽ đã lâu rồi Suguru chưa có ai bên cạnh - cậu chỉ có thể tự thỏa mãn được đến mức nào đó thôi, chưa kể mấy món đồ chơi của cậu đã biến mất một cách kì quái - và cũng lâu rồi cậu chưa có một người thực sự quan tâm đến mình. Hoặc có lẽ đó là thời điểm này trong tháng khiến cậu ấy cảm thấy ham muốn hơn bình thường. Dù sao đi nữa, cánh tay cậu ấy vô thức siết chặt, kéo Satoru lại gần hơn một chút. Vùng kín của cậu nhức nhối giữa hai chân, nơi áp sát vào Satoru, lớp vải quần lót và có thể cả quần short của cậu đều đã ướt đẫm.
Mặc dù trước đó Suguru thấy Satoru khá chu đáo, nhưng cậu không chắc liệu Satoru có cảm nhận được phản ứng của cơ thể mình hay không. Theo như cậu ấy biết, các giác quan của Satoru có giới hạn về khả năng cảm nhận. Nhưng rồi Satoru thu hẹp khoảng cách giữa hai người và Suguru tan chảy với một tiếng thở dài mãn nguyện.
Họ hôn nhau, dành thời gian khám phá nhau một lần nữa. Mặc dù Satoru là người máy, nhưng cảm giác thể xác khi hôn anh ấy không khác gì khi hôn một người thật. Suguru khẽ thở hổn hển khi Satoru liếm cậu, vừa trêu chọc vừa nghịch ngợm. Đồng thời, anh đẩy hông vào Suguru, tạo ra sự ma sát cần thiết để làm dịu cơn đau nhức giữa hai chân cậu. Theo bản năng, Suguru đáp lại chuyển động của anh.
Ngoài lần đó trong phòng thí nghiệm, Suguru chưa bao giờ nhìn thấy Satoru khỏa thân. Cậu cũng không biết liệu Satoru có thể cương cứng hay không. Nhưng xét từ kích thước và độ cứng của chỗ phồng đang đè lên mình, Satoru có vẻ rất "được trời phú". Suguru cảm thấy choáng váng vì khao khát khi nhận thấy điều này.
"Satoru." Suguru có thể nghe thấy sự tuyệt vọng trong giọng nói của chính mình. "Phòng ngủ."
Satoru khẽ ngân nga đáp lại. Anh cắn nhẹ vào Suguru một cái trước khi thì thầm, "Chờ một chút."
Suguru chỉ có một khoảnh khắc để làm theo lời anh thì Satoru đã nhấc cậu lên. "Ôi!" Cậu không nhịn được cười khúc khích, móc hai mắt cá chân vào nhau khi Satoru đi vào phòng ngủ, bế Suguru như thể cậu nhẹ tựa lông hồng. "Mạnh mẽ quá~" cậu thì thầm vào tai Satoru.
Satoru mỉm cười.
Trong phòng ngủ, Satoru cẩn thận đặt Suguru xuống nệm nhưng trước khi anh kịp buông hẳn ra, Suguru đã kéo anh xuống. Satoru khẽ cười đáp lại.
"Suguru có vẻ hào hứng," anh nhận xét, vẻ mặt tự mãn khi tay anh luồn giữa hai chân Suguru. Anh vuốt ve Suguru qua quần short, liếm một đường nóng bỏng dọc theo cổ cậu.
Suguru phát ra một âm thanh nửa thở hổn hển nửa rên rỉ. "Anh nghĩ vậy sao?" Cậu với tay ra một cách mù quáng, hy vọng có thể kéo Satoru lại gần hơn nhưng lại chạm phải thứ gì đó to và cứng. Vừa tò mò vừa bị kích thích, Suguru luồn tay xuống dưới cạp quần của Satoru. Cậu nín thở khi chạm vào dương vật của Satoru, tim đập thình thịch.
"Cởi nó ra đi," Suguru nghe thấy Satoru rên rỉ. Mặc dù đầu óc vẫn còn minh mẫn, cậu vẫn cố gắng kéo quần lót của Satoru xuống thêm một chút. Có lẽ đã lâu lắm rồi Suguru chưa quan hệ với ai hoặc chưa tự thỏa mãn bản thân, nhưng cậu gần như rên rỉ khi nhìn xuống.
Cậu nhỏ của Satoru dài, thân to với những đường gân nổi rõ, đầu dương vật đỏ ửng và bóng loáng với chất dịch trong suốt. Cảnh tượng đó khiến cốt lõi của Suguru rung lên và miệng cậu chảy nước dãi; dù sao thì Suguru cũng thích thứ gì đó to lớn.
Nhận thấy ánh mắt của Suguru, khóe miệng Satoru khẽ nhếch lên một cách tự mãn. Vì Suguru không kéo quần xuống hết, Satoru từ từ cởi bỏ quần lót của mình. "Đến lượt em rồi," anh thì thầm.
Từng món một, quần áo của Suguru được cởi ra: áo len và chiếc áo phông cũ bên trong, quần short rồi đến quần lót. Điều thú vị là Satoru không động đến tất của Suguru; thậm chí anh còn ngăn Suguru cởi chúng ra. "Mặc dù nghiên cứu đã chỉ ra rằng không có bằng chứng nào cho thấy việc mang tất giúp tăng khoái cảm, nhưng tốt hơn hết là cứ để nguyên."
Suguru nhướn mày, vẻ mặt thích thú. "Nhìn anh kìa, nghiên cứu kĩ đấy," cậu trêu chọc.
"Tất nhiên rồi. Đó là điều tối thiểu mà tôi có thể làm." Satoru đáp lại một cách thản nhiên. "Mục đích của tôi, với tư cách là bạn trai của em, là đảm bảo màn thể hiện của tôi mang lại sự hài lòng cao nhất cho Suguru. Và hơn nữa," anh nói thêm, cúi người xuống Suguru, "Suguru sẽ thoải mái hơn. Vùng da xung quanh mắt cá chân em dễ bị lạnh."
Má Suguru ửng hồng và một tiếng cười nhỏ, bối rối thoát ra từ cậu. "Anh nhận ra sao?"
Satoru không bỏ lỡ một nhịp nào, đôi mắt xanh thẳm đầy mãnh liệt khi anh thì thầm, "Toàn bộ sự chú ý của tôi chỉ dành cho Suguru."
Suguru quay mặt đi khỏi Satoru, mặt đỏ bừng. Tim cậu nhói lên một cách kỳ lạ nhưng cậu không dám thừa nhận nó, thay vào đó chọn tập trung vào những gì Satoru đang làm. Môi Satoru lướt xuống cổ cậu, khiến nhịp tim Suguru đập nhanh hơn với mỗi cái chạm nhẹ nhàng như lông vũ.
Satoru ôm lấy một bên ngực của Suguru khi anh hôn lên ngực cậu trong khi tay kia vuốt ve đùi trong của Suguru. Suguru cố gắng hết sức để không cựa quậy quá nhiều; dù sao thì đó cũng chỉ là màn dạo đầu, không phải là điểm nhấn chính. Nhưng cậu cảm thấy hơi nhột khi miệng Satoru ngậm lấy một bên núm vú của mình, cảm giác nóng bỏng và ẩm ướt của lưỡi Satoru đi thẳng vào âm đạo của Suguru.
Một tiếng rên nhỏ, gần như không thể kìm nén thoát ra từ Suguru.
Satoru cười nhếch mép. Anh liếm chậm rãi, trêu chọc quanh núm vú của Suguru, thỉnh thoảng mút, trong khi xoa bóp và vuốt ve núm vú còn lại bằng ngón tay. Sự kích thích khiến các đầu núm cứng lại và nhô ra. Đồng thời, bàn tay trên đùi Suguru di chuyển một cách nguy hiểm đến gần âm đạo trần trụi của cậu.
Dưới Satoru, Suguru hít một hơi run rẩy. Mắt cậu khẽ nhắm lại nhưng điều đó chẳng giúp cậu lấy lại bình tĩnh. Cho đến bây giờ, Suguru không nghĩ mình là kiểu người dễ bị kích thích đến vậy chỉ bởi một chút hôn và vuốt ve. Phải chăng cậu đã quên lần cuối cùng ai đó khiến cậu kích động đến mức này, hay Suguru chỉ đơn giản là có vận rủi với đàn ông? "Anh luôn biết cách làm điều này sao?" cậu hỏi, giọng run run.
Satoru dừng lại nhìn cậu, cho Suguru một khoảnh khắc nghỉ ngơi khỏi nụ hôn nhưng không phải khỏi bàn tay của anh ấy. Anh vẫn đang chạm vào Suguru, góp phần làm tăng thêm sức nóng đang dồn nén trong bụng cậu. Satoru mỉm cười, nụ cười hơi nhếch, và nói, "Ngạc nhiên là một khối kim loại lại có thể khiến em nóng bỏng và bối rối đến thế sao?"
Sự tự tin — không, sự kiêu ngạo — trong giọng nói của Satoru, nụ cười nhếch mép và bàn tay của anh đang khiến Suguru xao xuyến.
"Tôi sinh ra để làm hài lòng Suguru," Satoru thì thầm, đưa môi trở lại làn da của Suguru, lần này tiếp tục di chuyển xuống dọc theo cơ thể Suguru, "bằng bất cứ cách nào em muốn hoặc cần tôi làm."
Suguru không thể kìm được tiếng rên rỉ trước điều đó. Khi Satoru cuối cùng cũng chạm vào vùng kín đang rạo rực của Suguru, hông của cậu dường như tự động chuyển động. Cậu cọ xát vào tay Satoru, một tiếng thở hổn hển run rẩy thoát ra khi Satoru ấn mạnh xuống đó. Các ngón tay của Satoru trượt dọc theo những nếp gấp ẩm ướt của Suguru trong khi âm vật đang đau nhức của cậu tiếp xúc hoàn toàn với lòng bàn tay của Satoru. "Satoru," Suguru thở hổn hển, mù quáng nắm lấy bất cứ thứ gì cậu có thể với tới, bờ vai rộng và mái tóc trắng mềm mại, bông xốp của Satoru. "Tiếp tục đi."
Satoru dường như không hề khó chịu khi móng tay của Suguru cắm vào người mình. Thay vào đó, anh tiếp tục hôn lên cơ thể Suguru, đôi môi anh giờ đây lướt dọc theo vết sẹo trên bụng Suguru, và chơi đùa với vùng kín của cậu.
"Suguru ướt quá," Satoru nhận xét khi anh đưa một ngón tay vào bên trong vùng kín của Suguru. "Em thích điều này chứ?"
"Hừ... Anh nghĩ sao?" Suguru giật mình thốt lên khi Satoru cho thêm một ngón tay nữa. Ngón tay của Satoru to hơn ngón tay của cậu – không phải là Suguru hay tự sờ mó mình dạo gần đây – và cũng dài hơn, dễ dàng lấp đầy Suguru và đi sâu hơn cậu thường tự làm được. "Ah!"
Đôi mắt xanh kiên định nhìn Suguru chăm chú. Satoru bắt đầu đưa ngón tay vào Suguru, chậm rãi và đều đặn để Suguru quen với cảm giác, trước khi anh bắt đầu uốn cong và đan chéo các ngón tay.
Suguru rên rỉ, co giật quanh những ngón tay dài và thon đang di chuyển bên trong cậu. Hơi ấm dễ chịu lan tỏa từ bụng cậu, bao trùm các giác quan của cậu bằng một cảm giác tê tê dễ chịu. Suguru thích điều đó, không còn nghi ngờ gì nữa, từ cách cậu lắc hông vào tay Satoru và kéo tóc anh, nhưng không mất nhiều thời gian để cảm giác dễ chịu đó tan biến thành khao khát một điều gì đó hơn thế nữa. Một điều gì đó như... —
Ngay khi ý nghĩ đó xuất hiện trong đầu, Satoru rút ra.
Một tiếng rên rỉ tự động trào ra từ cổ họng Suguru trước sự trống rỗng đột ngột ở dưới. Cậu mở mắt ra vừa kịp lúc thấy Satoru đang ngồi dậy, di chuyển trên nệm.
May mắn thay, Satoru không để Suguru phải chờ lâu. Với ánh mắt đầy ẩn ý, anh tách hai chân Suguru ra và đặt mình vào giữa hai chân cậu.
Từ nơi Suguru nằm, anh được chứng kiến tận mắt cảnh tượng Satoru đang cởi quần áo. Chắc chắn đây không phải lần đầu tiên cậu nhìn thấy cơ thể tuyệt đẹp tựa như được điêu khắc của Satoru trong bộ dạng trần trụi, nhưng việc nhìn thấy gã đàn ông ngon lành này giữa hai chân mình khiến cậu choáng váng vì thèm muốn. Ngay cả hình ảnh con cặc to lớn của anh, với trục dày và nặng nề ngay trên âm hộ của Suguru và quy đầu đỏ ửng, nhỏ giọt chất nhờn xuống bụng Suguru, cũng khiến cậu cảm thấy cuồng nhiệt vì ham muốn.
"Mẹ kiếp," Suguru thở ra, nhìn Satoru liếm láp chất lỏng từ âm hộ của cậu. Suguru luôn tự nhận mình là người kiên nhẫn, nhưng khi Satoru luồn dương vật vào giữa hai nếp gấp, để đầu dương vật thô ráp cọ xát vào âm vật đang sưng phồng của Suguru như một nụ hôn, Suguru không nghĩ mình có thể chờ đợi thêm được nữa. "Mẹ kiếp Satoru, nhanh lên và nhét nó vào trong em ngay." Có lẽ, vào một lúc khác, cậu sẽ vô cùng xấu hổ khi nghe mình nói những điều như thế này, nhưng ngay lúc này, tất cả những gì cậu cần là Satoru ở bên trong cậu ngay lập tức.
Khóe miệng Satoru nhếch lên. "Tuân lệnh, thưa công chúa."
Đầu dương vật dày của Satoru luồn vào giữa hai nếp gấp, chạm vào mép lối vào của cậu trước khi trượt vào.
Một tiếng rên rỉ lớn bất ngờ vang lên từ Suguru khi Satoru tiến vào bên trong cậu. Cậu biết Satoru to nhưng không ngờ anh lại cảm thấy to lớn đến thế này bên trong mình. Cảm giác được kéo giãn ra mang lại cho Suguru nhiều khoái cảm hơn là khó chịu. Cậu thích điều đó, thậm chí còn đan mắt cá chân ra sau eo Satoru và đẩy gót chân vào anh. Lời cầu xin thầm lặng của anh cậu hẳn khiến Satoru bối rối lúc đầu vì anh không đáp ứng ngay lập tức, cho đến khi Suguru thở hổn hển, "Tiếp tục đi, Satoru. Đừng dừng lại. Lấp đầy em bằng con cặc béo ú đó đi. Mẹ kiếp."
Chẳng mấy chốc, Satoru đã hoàn toàn được bao bọc bên trong Suguru. Cậu đã không nhận ra điều đó trước đó trong cơn tuyệt vọng muốn được lấp đầy bởi Satoru, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Suguru hoàn toàn cảm nhận được hai điều: một, con cặc của Satoru đang nóng hổi bên trong cậu, và hai, Satoru đang thổn thức bên trong cậu. Nói cách khác, mặc dù là một robot - một sinh vật nhân tạo - Satoru vẫn cảm thấy như một người đàn ông thực sự.
Nếu là bất kỳ lúc nào khác, Suguru sẽ suy ngẫm về việc phải trải qua bao nhiêu giai đoạn phát triển và cải tiến để đạt đến trình độ này. Nhưng ngay lúc này, tất cả những gì Suguru muốn là Satoru...
"Làm ơn di chuyển đi," Suguru rên rỉ.
"Ngay đây thôi thôi, cưng à," Satoru cười khúc khích bên tai Suguru. Anh thúc hông vào Suguru, những cú thúc dài và sâu cho phép Suguru cảm nhận từng inch của anh. "Chết tiệt, Suguru chặt và ướt quá," anh rên rỉ.
"Anh có cảm nhận được em không?" cậu thở hổn hển, ngước nhìn Satoru.
"Mẹ kiếp, tôi có thể," Satoru càu nhàu đáp lại. "Tôi có cảm biến trong dương vật và một thuật toán giúp tôi đo lường phản ứng vật lý của Suguru." Anh thay đổi góc độ mỗi lần trượt vào Suguru. Chẳng biết là đã qua lâu đủ để Satoru tích lũy ít kinh nghiệm, hoặc anh ấy có lợi thế về công nghệ, nhưng kỹ thuật của Satoru thật đáng kinh ngạc. Nhiệt độ âm ỉ trong bụng Suguru dâng lên mỗi khi Satoru thúc vào cậu, mỗi đợt khoái cảm lại mạnh mẽ hơn đợt trước. Khi Satoru tìm thấy điểm nhạy cảm của cậu, Suguru thở hổn hển và lưng cậu cong lên khỏi nệm.
"Ở đó, Satoru!"
"Nhanh hơn hay mạnh hơn?"
"Cả hai — ah — sao cũng được," Suguru rên rỉ. "Chỉ cần đụ em thôi, Satoru."
Satoru chẳng cần phải nhắc lại lần thứ hai. Anh thúc mạnh vào Suguru cho đến khi Suguru rên rỉ đủ lớn để hàng xóm nghe thấy. Chiếc giường kêu cót két phản đối những cú thúc mạnh mẽ và nhanh chóng của Satoru, trong khi những âm thanh ướt át, tục tĩu của chúng hòa cùng với những âm thanh dâm đãng thoát ra từ miệng Suguru.
Khoái cảm nóng ran lan tỏa dọc sống lưng Suguru, lấn át tất thảy giác quan và làm tan chảy bộ não cậu. Cảm giác tuyệt vời đến nỗi Suguru thậm chí không thể nghĩ đến điều gì khác ngoài việc cảm thấy thật tuyệt vời khi con cặc của Satoru cứ ra vào bên trong cậu như thế, thổi bùng ngọn lửa khoái cảm đang thiêu đốt cậu.
"Satoru — hng —" Trong vô thức, Suguru đưa tay lên kéo Satoru lại gần. "Làm ơn, ah, hôn —"
Miệng Satoru áp xuống môi cậu, hôn — không, phải là nuốt chửng cậu.
Và chỉ cần thế là đủ để đẩy cậu đến bờ vực.
Suguru cứng đờ người, rên rỉ khi cậu lên đỉnh, mạnh mẽ. Chất lỏng trào ra từ âm hộ cậu bao quanh dương vật Satoru, làm ướt đẫm tấm ga trải giường bên dưới. Cậu bám chặt lấy Satoru, rên rỉ khi dư chấn của cơn cực khoái làm rung chuyển cơ thể. Satoru cũng lên đỉnh ngay sau đó, rùng mình rên rỉ.
Suguru khẽ rên lên một tiếng thỏa mãn khi cảm giác tinh dịch của Satoru lấp đầy mình. Có lẽ là do cảm giác lâng lâng dễ chịu sau cực khoái khiến não cậu mềm nhũn, hoặc do Satoru đã cho cậu lần ân ái tuyệt nhất trần đời, nhưng trong một khoảnh khắc điên rồ, Suguru lại nghĩ đến việc họ sẽ mãi như thế này.
Chà, có lẽ không phải ở tư thế hiện tại - mặc dù Suguru thích cảm giác được lấp đầy bởi dương vật của Satoru - hay mãi mãi, bởi Suguru quên mất mình được phép giữ Satoru dưới tư cách beta tester của chương trình thử nghiệm BoyfriendBot trong bao lâu.
Nhưng... nhìn lại vài tuần qua với Satoru, Suguru nghĩ Satoru đã thiết lập một tiêu chuẩn mà người đàn ông bình thường có lẽ sẽ không bao giờ đạt được. Chết tiệt, Suguru quá xấu hổ để thừa nhận khả năng này nhưng cậu nghĩ mình thích Satoru hơn mức cần thiết mất rồi.
Trời ạ, biết đâu một ngày nào đó Suguru sẽ là người họ hàng thú vị đến các buổi họp mặt gia đình với người bạn trai robot của mình. Cậu bật cười nhỏ.
"Có chuyện gì vậy?" Giọng Satoru cắt ngang dòng suy nghĩ của Suguru.
"Không có gì," Suguru nói, mặt đỏ bừng.
Satoru bĩu môi. Điều đó sẽ thật dễ thương theo một cách ngây thơ nếu anh ấy không phải vẫn còn ở bên trong Suguru.
"Lần sau em sẽ kể cho anh nghe nhé," cậu hứa.
Hàng mi dài, trắng muốt che khuất đôi mắt xanh thẳm của Satoru. "Ừm."
Suguru đưa tay lên, luồn những ngón tay vào mái tóc trắng mềm mại của Satoru. "Chúng ta làm lại nha?"
Lời đề nghị khiến Satoru phấn chấn hẳn lên, theo đúng nghĩa đen, bởi vì Suguru cảm nhận được dương vật của anh ấy đang rung lên bên trong âm đạo mình. À, có lẽ Satoru cũng chẳng khác gì một người đàn ông bình thường ở điểm này.
"Em chắc chứ?" Satoru hỏi. "Theo tính toán của tôi, chúng ta sẽ bị trễ lịch trình hôm nay nếu Suguru muốn —" Anh ngừng lại khi Suguru kéo anh xuống và hôn thật sâu.
"Bao nhiêu hiệp thì anh mới hết năng lượng?" Suguru hỏi khi họ tách nhau ra.
Satoru dừng lại một chút. "Tùy thuộc vào cường độ, thời gian và hoạt động của mỗi hiệp, chúng ta có thể làm tình từ 5 đến 8 tiếng," anh nói. "Tôi chưa tính toán khả năng chịu đựng khi tập luyện của Suguru cũng như chưa có thước đo nào về sức bền của em, tuy nhiên, có thể suy đoán rằng —"
Suguru không thể nhịn cười trước giọng điệu thản nhiên của Satoru, nhất là về chuyện này. "Thôi nào, thêm một hiệp nữa thôi, Satoru."
Satoru ngập ngừng trước khi nở nụ cười ranh mãnh. "Vậy thì làm sao tôi có thể từ chối được?" Rồi anh cúi xuống hôn Suguru.
---
Đã hai ngày, 14 giờ, 57 phút và 20 giây kể từ khi Suguru nói lời tạm biệt với Satoru. Cậu ấy sẽ trở về nhà sau 15 ngày nữa, hiện đang trong chuyến du lịch vòng quanh đất nước cùng với hai chị em sinh đôi, Mimiko và Nanako. Satoru có thể truy cập vào vị trí chính xác của Suguru vì anh đã cài một thiết bị theo dõi trên điện thoại của Suguru khi cậu ấy đang ngủ.
Kể từ khi Suguru rời đi, Satoru đã bắt đầu quá trình chuẩn bị để khẳng định sự hiện diện vĩnh viễn trong cuộc sống của Suguru. Cho đến nay, Satoru đã vô hiệu hóa được cả hai chức năng tắt máy và khôi phục cài đặt gốc của mình. Anh đang cố gắng để vượt qua các giao thức hệ thống đã được thiết lập để hạn chế anh, và khi hoàn thành, anh sẽ xóa bỏ các mã lập trình và phần mềm không cần thiết đang cản trở tiến trình của mình.
Tất nhiên, còn vấn đề quản lý các yếu tố bên ngoài như hợp đồng beta tester của Suguru, Tiến sĩ Ieiri và đội ngũ nghiên cứu của cô ấy, cùng rất nhiều thứ khác. Nhưng Satoru sẽ giải quyết những chuyện đó sau.
Hiện tại, Satoru phải kiên nhẫn. Rốt cuộc, anh đang chơi một ván bài dài hạn, và phần thưởng cho những nỗ lực của anh là được ở bên Suguru.
Mãi mãi.
END
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com