[Long Imagine\ Hoàn] Cậu chủ - V (BTS)
Cô không có lựa chọn nào khác.Chính Taehyung đã kéo cô vào trò chơi này.…
![[Long Imagine\ Hoàn] Cậu chủ - V (BTS)](https://truyen4u.com/images/long-imagine-hoan-cau-chu-v-bts-66758969.webp)
Cô không có lựa chọn nào khác.Chính Taehyung đã kéo cô vào trò chơi này.…

Jungkook làm Taehyung đau nhiều lắm, rất đau. Giá mà những giày xéo đó tổn thương lên xác thịt hắn thay vì trái tim đã be bét này...on going27/7/2022 - ?…

Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của chàng.Nghe nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở về.Nàng không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày xéo.Mình chỉ đăng lại thôi. Nên các nàng đừng chất vấn vấn đề bản quyền nha :)Cảnh báo trước khi nhảy hố: bạn nào không đọc được thoải mái click back, sẽ k có ai nói gì. Phiền không cmt với những từ ngữ mang tính xúc phạm nhân vật. Vì nhân vật mỗi người 1 kiểu, truyện là mình re-up nên phiền các bạn đừng xả giận về nữ chính dưới mỗi chương truyện. Xin cám ơn.…

một nỗi nhớ cao, xa, chẳng tài nào với tới.…

•Tác giả: Nữ vương bất tại gia•Editor: Tường An•Converter: tieuquyen28•Link: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=150288•Văn án:Đời trước nàng là cháu dâu hắn, gọi hắn Thất thúc.Đời này nàng là tiểu kiều nương của hắn, vẫn như cũ gọi hắn Thất thúc."Nhị đường ca thật sủng nhị đường tẩu." Nàng vừa thêu khăn, vừa nhớ tới chuyện ban ngày, liền thuận miệng nói như vậy."Nếu nàng thích, ta cũng có thể đối với nàng như vậy." Hắn ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, dung nhan tuấn mỹ lạnh lùng không có biểu tình gì."Nga. . ." Nàng có chút ngượng ngùng, cúi đầu xuống.Hắn buông sách xuống, thân hình cao lớn bao phủ nàng, ngón tay thon dài đặt lên vạt áo."Thất thúc, chàng làm cái gì vậy?""Sủng nàng."…

Đây là các doujinshi về KnY, chủ yếu là allTan, truyện do mình sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau, mình sẽ để nguồn ngay dưới trang truyện (nếu có tác giả nào hay chủ page không đồng ý mình đăng thì mình sẽ xóa truyện.) Đây là lần đầu mình đăng truyện, có gì mong mọi người góp ý và thông cảm nhé.…

Chỉ là sưu tầm những đoản văn lãng mạn nhưng k kém phần hài hước :3Nguồn mình sẽ ghi ở cuối mỗi chap ạ.…
![[Full] Ngồi Mãi Sao Có Thể Không Loạn - Túy Hậu Ngư Ca](https://truyen4u.com/images/full-ngoi-mai-sao-co-the-khong-loan-tuy-hau-ngu-ca-174633914.webp)
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…