Tên truyện: Ngày Nào Đi Học Cũng Phải BựcTác Giả: Chước DạThể loại: Hiện đại, thanh xuân vườn trường, oan gia, ngọt, HE.Số chương: 54 chương chính văn + 2 ngoại truyệnNhân vật chính: Tiết Diễm, Thẩm TịchEditor: Bột…
thần tượng của cậu là ảnh đế kim- diễn viên nổi tiếng trên màn ảnhjeon jungkook- một tiểu thịt tươi diễn vai nhỏ ở phim của hắntruyện thuộc quyền sở hữu của tài khoản tt.trang39, vui lòng không mang truyện đi nơi khác ạchân thành cảm ơn💜…
[ EDIT ]Truyện của tác giả : Lan Chức( Tên Hán-Việt: Nàng như vậy như vậy mĩ) 96 chương + 12 phiên ngoại.Edit #SalimBeta #KumoeLạnh lùng học thần X Yêu tinh học tra hoa hậu giảng đường"Trước khi thích cậuTôi không phải người điên cuồngSau khi thích emAnh chưa từng có lý trí"__by Cố Tinh Trầm __Bạn học Bát Trung đánh giá Cố Tinh Trầm: vóc dáng cao,da trắng, lạnh lùng cùng nhút nhát, cả người phong độ trí thức, là học bá trong học bá, học sinh ba tốt trong học sinh ba tốt.-Hứa Anh âm thầm trợn trắng mắt:Đồ lừa đảo!!Bạn học Bát Trung đánh giá Hứa Anh: chân dài, eo thon, mắt to, nhà có tiền, chỉ là thành tích kém đến không nỡ nhìn cha mẹ, là hoa hậu giảng đường trong hoa hậu giảng đường, thiếu nữ bất hảo trong thiếu nữ bất hảo.-Cố Tinh Trầm hơi hơi mỉm cười:Bé ngoan!Sau khi Hứa Anh học xong tiết hai nghe được đánh giá của Cố Tinh Trầm, liền đem sách vở của cậu... xé!!.... - Lời cuối sách -Sau này lớn lên, Hứa Anh thích nhất là ôm lấy tay chồng, hỏi anh có yêu cô không, yêu nhiều thế nào, có phải hay không yêu nhất.Cố Tinh Trầm tay kẹp thuốc lá suy nghĩ chốc lát, nói:" Nói yêu em không bằng nói hận, hận không thế mang em đốt thành thuốc lá hít vào phổi, hoặc là bóp nát rồi ăn, ai cũng không thể lấy em đi."Hứa Anh sợ đến mức bỏ chạy, mắng to biến thái.Ban đêm cô mới âm thầm đến bên anh:" Tốt nhất em sẽ là một viên kẹo đường, ngậm ở đầu lưỡi anh, thấm vào ngực anh, ngọt ngào ở đầu quả tim."" Tôi của niên thiếu, có lạnh nhất dáng vẻ, cũng có ôn nhu nhất tình yêu."-------------Follow page:"Nhà có hai con mèo" Trên Facebook…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
- Tên truyện: Sự Trở Lại Của Em Gái Quốc Dân - Tác giả: Tiêu Nhất Thất- Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, xuyên nhanh, trọng sinh, sủng, showbiz, linh dị,...- Trạng thái: Đang cập nhật...- Editor/Beta: Hâm Đình🍓【14/09/2021】✨....Văn án: Tô Đào sống lại trên người một đứa trẻ bốn tuổi, chủ nhân thân thể này rốt cuộc có bao nhiêu anh trai?Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí tung tin: Netizen đồn rằng giáo viên đại học nhà người ta đang đi dạo phố cùng nữ diễn viên nổi tiếng Tô Đào.Tô Đào chuyển tiếp Weibo: Đó là đại ca của tôi!Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí: Anh trai xinh đẹp bức người, đang cùng Tô Đào ăn tối.Tô Đào chuyển tiếp Weibo: Đó là nhị ca của tôi! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí: Tổng tài bá đạo trong tin đồn đột nhiên mở một công ty giải trí, chuyên về Tô Đào.Tô Đào chuyển tiếp Weibo: Đó là tam ca của tôi!Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí: Streamer hàng đầu giới giải trí ở nhà Tô Đào một ngày một đêm không ra ngoài.Tô Đào khó chịu chuyển tiếp: Đó là anh trai ruột của tôi! Anh ruột !!!! Đệ nhất paparazzi trong giới giải trí: Bác sĩ cấm dục tiểu ca ca may mắn được Tô Đào đưa cơm. Tô Đào tâm mệt mỏi tiếp tục chuyển tiếp: ... Đó là ngũ ca của tôi a!!!…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…