Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

6667

Mã Văn Phi Quả Là Tay Hào Kiệt

Ánh chiều tà xuyên qua cành lá đã chiếu vào những lưỡi kiếm thành những luồng kiếm quang biến ảo, lấp loáng.

Chẳng bao lâu hai người đã đấu hơn trăm chiêu. Mặt trời lặn rồi, buổi hoàng hôn dần dần tối lại.

Vũ trụ tựa hồ bao phủ một làn sương mờ ảo. Bên trời lác đác mấy chòm sao mọc ra.

Những thanh trường kiếm trong đêm tối lóe ánh hàn quang. Cuộc ác đấu của hai bên dần dần đi vào chỗ kịch liệt.

Mục lực của Mã Văn Phi tinh hơn người thường. Hắn nhìn rõ Nguyệt Ấn đạo trưởng mồ hôi nhỏ giọt.

Tiêu Lĩnh Vu dường như càng đánh càng hăng, kiếm chiêu càng lợi hại.

Nguyệt Ấn đạo trưởng không phản kích được nữa, chắc chắn sẽ bị thua trong nháy mắt...

Ðột nhiên Tiêu Lĩnh Vu vung thế kiếm ra, một vùng kiếm khí bốc lên ngùn ngụt. Kiếm quang ào ạt xô tới.

Hai thanh kiếm đụng nhau bật lên một tiếng choảng rùng rợn. Kiếm khí thu lại. Bóng người lại nhìn rõ.

Tiêu Lĩnh Vu ôm trường kiếm đứng lên. Thanh trường kiếm của Nguyệt Ấn đạo trưởng đã rớt xuống đất.

Nguyệt Ấn đạo trưởng từ từ đưa tay áo lên lau mồ hôi trán rồi buồn rầu nói :

- Tam trang chúa kiếm thuật cao cường, bần đạo không địch nổi.

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Cám ơn đạo trưởng đã có ý nhân nhượng.

Nguyệt Ấn đạo trưởng từ từ lượm trường kiếm tra vào vỏ rồi nói :

- Tuy bần đạo thua về tay Tam trang chúa nhưng những cao thủ võ lâm hãy còn nhiều và sẽ kế tiếp tới đây. Tam trang chúa thắng được bần đạo, nhưng chưa chắc đã thắng được anh hùng thiên hạ.

Ðột nhiên đạo trưởng xoay mình chạy đi.

Tiêu Lĩnh Vu trông bóng sau lưng Nguyệt Ấn đạo trưởng cho đến lúc mất hút. Bất giác chàng nhẹ buông tiếng thở dài.

Bỗng thấy đại hán toàn thân mặc quần áo đỏ lạng người tiến ra. Ðại hán lấy cây hỏa song bổng trên lưng xuống, lạnh lùng nói :

- Tại hạ là Lục khôi Chương, xin lãnh giáo những môn tuyệt học của Tam trang chúa.

Tiêu Lĩnh Vu nhíu cặp lông mày đáp :

- Dĩ nhiên tại hạ phải bồi tiếp !

Tiền Ðại Nương đột nhiên hô lớn :

- Hãy coi chừng khí giới trong tay hắn và hỏa khí khắp người hắn.

Lục khôi Chương cười lạt nói :

- Không ngờ lão đại nương thanh danh lừng lẫy võ lâm cũng đầu hàng Bách Hoa Sơn Trang.

Tiền Ðại Nương tức giận đáp :

- Ngươi đừng nói nhăng nói càn. Ai bảo lão thân đầu hàng Bách Hoa Sơn Trang ?

Lục khôi Chương đáp :

- Bao nhiêu người cùng nhìn rõ đại nương liều mạng giúp Bách Hoa Sơn Trang chẳng lẽ còn lầm được ư ?

Tiền Ðại Nương nói :

- Lão thân đã có lời ước hẹn với Tiêu Lĩnh Vu nên giúp riêng y một trận không liên can gì đến Bách Hoa Sơn Trang.

Mã văn Phi nói :

- Tiêu Lĩnh Vu là Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang, chắc lão tiền bối đã biết rồi ?

Tiền Ðại Nương đáp :

- Dĩ nhiên lão thân biết rồi.

Mã văn Phi nói :

- Ðại nương trợ trận cho Tiêu Lĩnh Vu tức là đối nghịch với anh hùng thiên hạ. Ðó là một điều rất rõ rệt. Nếu lão tiền bối là người Bách Hoa Sơn Trang chẳng nói làm chi, bằng không phải là người Bách Hoa Sơn Trang thì tội gì lại hòa mình vào vũng nước đục. Cuộc chiến bữa nay kết thúc rồi bất luận thắng bại

ra sao, e rằng lão tiền bối cũng khó lòng rửa cho sạch tiếng.

Tiền Ðại Nương hỏi :

- Việc của lão thân để mặc lão thân lo liệu, hà tất tổng thủ lãnh phải nhọc lòng nghĩ tới làm chi ?

Mã văn Phi khác nào mũi đụng phải đinh, hắn vẫn không tức giận chỉ cười xòa chứ không nói gì.

Lục khôi Chương cười lạt nói :

- Tại hạ đã nghe thanh danh Tiền Ðại Nương từ lâu, để chờ thu thập xong Tiêu Lĩnh Vu rồi sẽ lãnh giáo đại nương sau.

Tiêu Lĩnh Vu tức giận hỏi :

- Các hạ đã nắm chắc cây hỏa long bổng trong tay thắng được Tiêu Lĩnh Vu này rồi chăng ?

Lục khôi Chương đáp :

- Nếu Tam trang chúa không tin thì cứ thử coi.

Hắn vung cây hỏa long bổng nhằm đánh xuống đầu Tiêu Lĩnh Vu.

Tiêu Lĩnh Vu đã được Tiền Ðại Nương cảnh cáo nói là cây hỏa long bổng của đối phương có ngấm ngầm những điều cổ quái, chàng không dám vung kiếm đón tiếp, liền tung mình nhảy lên né tránh. Thanh trường kiếm trong tay chàng lóe ánh hàn quang nhằm đâm vào cổ tay mặt Lục khôi Chương.

Lục khôi Chương hạ thấp cổ tay xuống, tránh khỏi thế kiếm của đối phương. Hắn toan vung cây hỏa long bổng quét ngang lưng chàng thì đột nhiên cảm thấy kiếm hoa làm cho lóa mắt, chia ra đâm vào hai cổ tay. Bất giác hắn chấn động tâm thần nghĩ bụng :

- Thế kiếm của gã mau lẹ quá chừng !

Ðột nhiên hắn lùi lại hai bước.

Tiêu Lĩnh Vu hú lên một tiếng dài. Chàng phóng cả kiếm lẫn chưởng ra khai diễn một trường ác đấu toan nhằm vào huyệt mạch môn ở hai cổ tay Lục khôi Chương, bức bách hắn không thi triển hỏa long bổng được.

Thế công của chàng chỉ nhằm vào một điểm không phải chuyện dễ dàng, nhưng chàng tỏ ra rất ung dung nhàn nhả, chẳng có vẻ gì miễn cưỡng.

Thần Tiển trấn càn khôn Ðường Nguyên Kỳ lấy cung nỏ ở trên lưng xuống. Hắn tra tên vào cung rồi nhắm kẻ hở bắn một phát tên.

Mũi trường tiến này uy lực rất mạnh. Tên vừa ra khỏi dây cung đã nhằm rất chuẩn đích phương vị Tiêu Lĩnh Vu chuyển đến. Tên bắn tới nơi thì Tiêu Lĩnh Vu cũng vừa tới chỗ đó.

Trong lúc hoang mang, Tiêu Lĩnh Vu không rãnh để nghĩ nhiều, vung trường kiếm ra chiêu "Am vũ tế nhận" . Một làn kiếm khí phong tỏa môn hộ.

Bỗng nghe đánh "cách" một cái, kiếm tên đụng nhau.

Luồng kình đạo của mũi tên rất mãnh liệt, thế kiếm của Tiêu Lĩnh Vu chỉ làm cho mũi trường tiến bay chệch đi một chút, lướt qua bên mình chàng đánh "vèo" một tiếng, đem theo cả một mảnh áo ở trên vai Tiêu Lĩnh Vu. Chỉ sai một ly là tên trúng vào bả vai chàng.

Tiêu Lĩnh Vu giật mình kinh hãi lẩm bẩm :

- Phát tên hung mãnh quá chừng...

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ. Tay kiếm đờ đẩn lại một chút...

Cây hỏa long bổng của Lục khôi Chương liền thừa cơ đoạt lấy tiên cơ.

Bỗng phong rít lên vù vù bức bách Tiêu Lĩnh Vu phải lùi lại.

Tiền Ðại Nương huy động cây quải trượng, đồng thời lớn tiếng quát :

- Giỏi quá ! Các vị là những nhân vật nổi danh trên chốn giang hồ, ai ngờ lại đột nhiên túm vào đánh hôi.

Thần tiển trấn càn khôn Ðường Nguyên Kỳ đã lấy một mũi tên khác lắp vào dây cung toan bắn bỗng nghe tiếng quát tháo của Tiền Ðại Nương. Hắn lại thu tên về bỏ vào túi.

Tiêu Lĩnh Vu dĩ nhiên đã để ý đến mũi tên của Ðường Nguyên Kỳ. Chàng ngấm ngầm theo dõi hành động của hắn, thấy hắn đột nhiên thu tên về, trong lòng chàng bớt lo. Chàng phấn khởi tinh thần, vung trường kiếm đánh liền 3 tuyệt chiêu và đẩy Lục khôi Chương vào thế hộ phòng.

Tam dương thần đàn Lục khôi Chương cười lạt nói :

- Tam trang chúa võ công quả nhiên cao cường, Trang chúa hãy coi bản nhân thi triển hỏa khí.

Hắn dùng Ðộc hỏa tinh gia hợp lại kêu bằng Chính tà nhị hỏa trên chốn giang hồ. Hắn là người lỗi lạc. Trước khi phóng hỏa khí đã đưa lời cảnh cáo trước.

Tiêu Lĩnh Vu hít mạnh một hơi, vận đủ càn thanh khí công, toàn thân chàng đầy dẫy cương khí, chàng đáp :

- Các hạ cứ việc ra tay !

Miệng chàng nói mà tay kiếm vẫn không chậm lại chút nào . .

Tiêu Lĩnh Vu cũng biết Lục khôi Chương phóng hỏa khí tất nhiên là môn kịch độc. Nếu bức bách không để hắn thi triển được là hay hơn hết.

Chàng vừa thấy Lục khôi Chương đột nhiên nhảy lùi lại phía sau ra xa tám thước, tức là ra ngoài phạm vi thế kiếm của Tiêu Lĩnh Vu, hắn giơ cây hỏa long bổng trong tay lên. Ánh lửa lấp loáng rồi phun nhẹ ra.

Lửa gặp gió vọt đi thật dài phun tới trước mặt Tiêu Lĩnh Vu một làn khói dầy ba thước.

Tiêu Lĩnh Vu giật mình kinh hãi nghĩ thầm :

- Môn này quả nhiên ghê thật .

Chàng đề khí nhảy vọt lên cao.

Một làn khói lửa phun ra dưới hai chân chàng.

Lục khôi Chương ra chiêu dường như đã liệu trước Tiêu Lĩnh Vu tất vọt người lên không. Hắn giơ cây hỏa long bổng lên, ấn vào cơ quan. Một tia lửa vọt ra.

Tiêu Lĩnh Vu người đang lơ lửng trên không vội co hai chân lại lộn người đi một vòng vọt tạt ngang ra xa bốn, năm thước. Vậy mà xuýt nữa chàng cũng bị ngọn lửa lém tới.

Lục khôi Chương ngấm ngấm kinh hãi bụng bảo dạ :

- Tài năng gã này quả nhiên không thể coi thường được. Hắn giơ cây hỏa long bổng trong tay lên nhưng không dám động thủ một cách khinh suất.

Nguyên trong cây hỏa long bổng của hắn có đặt ngầm ba cơ quan khi động thủ đối địch có thể ba lần phun độc hỏa ra. Hiện giờ hắn đã dùng đến hai cơ quan, còn một cơ quan tối hậu nếu lại phun ra nốt thì cây hỏa long bổng sẽ trở thành một thứ khí giới thông thường. Phải phí một thời gian khá lâu để nhồi

thuốc vào mới ứng dụng được.

Tiêu Lĩnh Vu tuy tránh được hai lần độc hỏa, nhưng chàng nghĩ tới thế lửa hung dữ cũng không khỏi ngấm ngầm kinh hãi, bụng bảo dạ :

- Cây khí giới của hắn tàn độc thế này. Ta phải nghĩ cách nào trừ khử đi mới được ?

Hai người đều đi theo ý nghĩ riêng và cả hai bên cùng ngán nhau không dám vọng động, đứng thành thế đối lập, gia tâm đề phòng.

Tiền Ðại Nương đột nhiên cười lạt nói :

- Lục khôi Chương ! Lão thân thường nghe người ta nói cây hỏa long bổng của các hạ mỗi lần đối địch chỉ phun ra ba lần lửa độc không biết hư thực thế nào Hiển nhiên câu nói của mụ có ý báo cho Tiêu Lĩnh Vu hay cây hỏa long bổng còn phun lửa một lần nữa. Sau lấn tối hậu này nó hoàn toàn mất chỗ diệu

dụng.

Lục khôi Chương lạnh lùng đáp :

- Ðúng thế ! Cây hỏa long bổng của tại hạ còn phun lửa một lần nữa,nhưng đó không phải là chuyện kỳ văn. Những tay cao thủ võ lâm bị thương về độc hỏa do lần thứ ba phun ra không phải là ít, vậy Tam trang chúa hãy coi chừng.

Tiêu Lĩnh Vu quả có lòng úy kỵ cây hỏa long bổng của đối phương. Chàng cầm trường kiếm che đở trước ngực, chưa dám xông vào.

Tiền Ðại Nương nói :

- Người võ lâm đều lấy sự quanh minh lỗi lạc làm tôn chỉ. Kẻ thi triển ám khí đều là thủ đoạn thiếu quang minh. Các hạ dùng hỏa khí lại còn tệ hơn nữa, dù các hạ có nổi tiếng võ lâm cũng chẳng phải là nhân vật anh hùng.

Lục khôi Chương tức giận đáp :

- Anh hùng thiên hạ còn ai không biết Lục mỗ thi triển hỏa khí, việc gì đến mụ ăn xin phải nói nữa ?

Vì hắn tức giận miệng thốt lời quá đáng, lại dám mắng mụ là mụ ăn xin.

Tiền Ðại Nương vốn tính hung bạo nóng nẩy, ngọn lửa vô danh bốc lên ngùn ngụt, mụ lớn tiếng quát :

- Người khác sợ hỏa khí chứ Tiền Ðại Nương này không sợ đâu. Tam trang chúa hãy lùi lại để lão thân quyết đấu với hắn một trận.

Tiêu Lĩnh Vu :

- Bọn tại hạ chưa phân thắng bại, khi nào đã chịu dừng tay ?

Chàng chưa dứt lời đột nhiên nhẩy xổ lại vung kiếm đâm vào trước ngực Lục khôi Chương.

Lục khôi Chương vung tay một cái. Cây hỏa long bổng lại có tia lửa vọt ra.

Ðây là tia lửa tối hậu trong cây hỏa long bổng. Khói bốc mù mịt uy lực mãnh liệt hơn hai lần trước nhiều.

Tiêu Lĩnh Vu nhẹ nhàng thúc đẩy đối phương phát huy tia lửa tối hậu.

Chàng thấy khói lửa phun ra liền nhảy lộn ngược người lùi lại dán lưng xuống đất rồi trần mình đi, tránh khỏi độc hỏa xong mới đứng dậy.

Lục khôi Chương là người giàu kinh nghiệm lâm địch. Hắn thấy Tiêu Lĩnh Vu nằm ngữa ra thi triển thân pháp mạo hiểm tránh khỏi độc hỏa, chắc chàng còn có âm mưu gì nữa. Hắn vội đề cao cảnh giác, vừa thấy chàng xoay mình vòng lại, hắn liền tranh tiên cầm cây hỏa long bổng ra chiêu "Kim châm định hải"

điểm tới.

Tiêu Lĩnh Vu vừa đứng dậy thì cây Hỏa long bổng đã phóng tới trước ngực.

Trong lúc hoang mang chàng xoay kiếm ra chiêu "Bế môn thôi nguyệt" che kín môn hộ.

Kiếm bổng đụng nhau đánh "choang" một tiếng.

Tiêu Lĩnh Vu mượn thế kiếm thi triển đứng ngay người lên.

Lục khôi Chương cũng biến chiêu tấn công liền ba bổng.

Tiêu Lĩnh Vu hoàn toàn giữ thế thủ đở ba chiêu bổng của đối phương.

Lục khôi Chương tay mặt cầm hỏa long bổng không ngớt tấn công, tay trái thò vào bọc moi ra hai trái Tam dương liệt hỏa đạn.

Tiền Ðại Nương biết trong mình hắn toàn là hỏa khí, ác độc vô cùng. Mụ thấy hắn thò tay trái vào bọc liền lớn tiếng hô :

- Tam trang chúa ! Hãy coi chừng hỏa khí ở trong tay trái hắn.

Tiêu Lĩnh Vu trong lòng kinh hãi nghĩ thầm :

- Hai bên cách nhau gần thế này nếu hắn thi triển hỏa khí tàn độc thì làm sao tránh thoát được ?

Thực ra lúc lòng chàng xoay chuyển ý nghĩ, tay trái đã phóng chưởng ra.

Một luồng ám kình ào ạt xô tới.

Lục khôi Chương vừa lấy trái Tam dương liệt hỏa đạn ra thì chưởng lực của Tiêu Lĩnh Vu đã đánh vào tay Lục khôi Chương.

Lục khôi Chương trong tay cầm ám khí, không dám đón tiếp chưởng lực của Tiêu Lĩnh Vu. Hắn lỏng bàn tay ra một chút, viên đạn tuột khỏi tay bay ra bốn, năm thước rồi rớt xuống đất.

Hai tiếng "binh binh" khẽ vang lên. Hai vùng khói xanh ngùn ngụt bốc cháy.

Tiêu Lĩnh Vu ngấm ngấm thở dài tự nhủ :

- Nếu trái hỏa đạn này mà đánh trúng vào người rổi nổ tung thì còn gì là thể xác ? Ám khí của hắn toàn là đồ ác độc. Ta chẳng thể để hắn ra tay được nữa. Chàng liền vung trường kiếm tấn công.

Trong lòng đã cảnh giác, Tiêu Lĩnh Vu khi nào còn để Lục khôi Chương có cơ hội ra tay phản kích. Thế kiếm của chàng đánh ra tới tấp không ngớt. Lục khôi Chương như bị cuốn vào trong làn ánh kiếm.

Những người đứng quan sát cuộc chiến đã thấy Thần Tiển trấn càn khôn Ðường Nguyên Kỳ bị bại về tay Tiêu Lĩnh Vu, Cả Nguyệt Ấn đạo trưởng, nhân vật đứng đầu ba tay đại danh kiếm phái Thanh Thành cũng bị bại về tay chàng. Bây giờ Tam Dương thần đàn Lục khôi Chương tuy chưa bị thất bại, nhưng chỉ là vấn đề thời gian, rút cục hắn cũng sắp thua đến nơi.

Ba người này về võ công cũng như về danh vọng đều là nhân vật hạng nhất võ lâm. Nếu cả ba cùng thất bại thì chỉ còn một mình Mã văn Phi là người duy nhất có thể đối chọi với Tiêu Lĩnh Vu.

Tiền Ðại Nương thấy Tiêu Lĩnh Vu thắng liền mấy trận thì trong lòng không khỏi chấn động. Mụ vừa vui mừng lại vừa ghen ghét.

Lục Khôi Chương miễn cưỡng chống được mấy hồi nữa.

Ðột nhiên Tiêu Lĩnh Vu lớn tiếng quát :

- Dừng tay !

Lục khôi Chương nghe tiếng liền bỏ cây hỏa long bổng trong tay đi.

Tiêu Lĩnh Vu tức giận vì hắn dùng ám khí kịch độc. Tay kiếm chàng kề vào trước ngực hắn.

Lục Khôi Chương vẫn không mất phong độ người hảo hán, lạnh lùng nói :

- Tại hạ kỹ thuật thua người, chết cũng không đáng tiếc. Tam trang chúa cứ việc động thủ đi.

Tiêu Lĩnh Vu thu kiếm về đáp :

- Cảm ơn ông bạn đã nhường nhịn.

Lục khôi Chương cúi đầu nói :

- Võ công của Tam trang chúa quả nhiên cao minh hơn đời.

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Ông bạn quá khen mà thôi !

Chàng đảo mắt nhìn quanh toàn trường một lượt rồi hỏi :

- Còn vị nào muốn lấy một chọi một với tại hạ xin ra đây ?

Quần hào trong trường đã thấy Tiêu Lĩnh Vu nội lực cao thâm, kiếm thế tinh kỳ thì còn ai dám lấy một chọi một với chàng ?

Mã văn Phi hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Võ công của Tam trang chúa chúng ta đều trông thấy rõ cả rồi. Trách nào Thẩm Mộc Phong chẳng coi y như cánh tay mặt...

Tiêu Lĩnh Vu chau mày chưa kịp trả lời thì Mã Văn Phi lại nói tiếp :

- Có điều cuộc chiến bữa nay chẳng phải là cuộc tỷ võ để tranh đoạt võ lâm. Tam trang chúa tuy thắng liền mấy trận. Có điều cái đó chỉ khiến cho bọn tại hạ nhận thức được võ công của Tam trang chúa cao thâm hơn đời, nhưng nó không canh cải được hoài bảo của bọn tại hạ là trừ khử Tam trang chúa đi...

Tiền Ðại Nương lạnh lùng ngắt lời :

- Các hạ bất tất phải kiếm chuyện này chuyện nọ. Các vị cứ nhảy ùa cả vào mà động thủ là xong.

Tiêu Lĩnh Vu nghe Tiền Ðại Nương nói huỵch toẹt ra, chàng mới hiểu ý câu nói của Mã văn Phi, liền thở dài đáp :

- Phải rồi ! Hiện giờ Tiêu mổ là Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang,nhưng chưa làm nên ác tích gì. Các vị cố tâm bức bách khiến tại hạ có miệng khôn bề giải thích. Binh khí không có mắt, nếu các vị xúm vào đánh hôi thì e rằng không tránh khỏi chuyện đổ máu thê thảm...

Mã văn Phi nói :

- Chúng ta đều là nhưng người qua lại giang hồ thì sống chết chẳng có chi đáng kể. Tam trang chúa bất tất phải quan tâm.

Tiêu Lĩnh Vu biến sắc nói :

- Các vị đã nhất định đòi đánh thì tại hạ cũng không biết làm thế nào được .

Ðột nhíên chàng ngưng thần giơ kiếm lên. Hai luồng mục quang lấp loáng nhìn chằm chặp vào Mã Văn Phi.

Mã Văn Phi biết nhiều hiểu rộng. Hắn vừa thấy thái độ giở kiếm của Tiêu Lĩnh Vu liền nhận ra đây là Ngự kiếm thủ pháp trong kiếm đạo thượng thặng thì trong lòng không khỏi kinh hãi vì hắn biết rằng nếu chàng lại ra tay thì nhất định máu đổ chan hòa.

Hắn liền chuyển động cơ quan trong cây quạt và lớn tiếng đáp :

- Xin các vị hãy lùi lại. Tại hạ muốn một mình tỷ đấu với Tam trang chúa.

Quần hào bốn mặt tuy trong lòng rất lấy làm kỳ nhưng cũng biết Mã Văn Phi công cao cường liền theo lời lùi lại.

Tlêu Lĩnh Vu ngưng tụ công lực toàn thân vào thanh trường kiếm, đứng yên không nhút nhít.

Mã Văn Phi giơ cây quạt lên nhằm đúng vào trước ngực Tiêu Lĩnh Vu tay rờ cơ quan nhưng chưa dám phát xạ.

Hắn thấy thế đứng của Tiêu Lĩnh Vu cầm ngang thanh kiếm gồm đủ công thủ . Bất luận từ phương nào ngó vào cũng không thấy có chỗ sơ hở.

Mã Văn Phi ngấm ngầm nhận xét hồi lâu vẫn chưa tìm ra được cơ hội hạ thủ .

Người Tiêu Lĩnh Vu bỗng lảo đảo hai cái, đột nhiên chàng thở dài buông thõng tay kiếm xuống rồi xua tay nói :

- Mời Mã huynh hãy về đi. Hậu nhật còn dài. Dù có nóng hạ sát Tiêu Lĩnh Vu cũng chẳng vội gì mà phải giết ngay đêm nay.

Mã Văn Phi thu quạt về khẽ nói :

- Tại hạ không tiếp nỗi một đòn của Tam trang chúa.

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Mã huynh quá khiêm mà thôi .

Mã Văn Phi nói :

- Tiểu đệ đă quan sát kỹ càng thì Tiêu huynh thật không giống người ở Bách Hoa Sơn Trang.

Tiêu Lĩnh Vu cười lạt đáp :

- Nhưng tiểu đệ đúng là Tam trang chúa ở Bách Hoa Sơn Trang.

Mã Văn Phi nói :

- Trong vụ này tất có điều bí ẩn. Mã mỗ muốn mở cuộc đàm phán thành thực với Tiêu huynh...

Hắn nhẹ buông tiếng thở dài tiếp :

- Tiểu đệ bôn tẩu giang hồ đi khắp hai miền Nam Bắc sông Ðại Giang kết bạn vô số thiếu niên anh hùng, nhưng con người tài trí võ công như Tiêu huynh nay mới thấy là một... Trên chốn giang hồ sát khí mịt mờ, đạo lý tiêu tan, tà ma đầy dẫy. Tiêu huynh là bậc thiếu niên anh hùng khác nào cây cột đá giữa dòng

sông nên đứng ra bảo vệ đạo pháp, diệt trừ tà ma, lập nên công nghiệp muôn năm bất hoại. Sao lại khuất thân theo bọn ma giáo tác nghiệt ở nhân gian ?

Tiêu Lĩnh Vu chắp tay đáp :

- Chổ khổ tâm của tiểu đệ không thể nói vài lời mà hết được. Tối mai cũng vào giờ này, tiểu đệ chờ Mã huynh ở đây. Nếu Mã huynh rảnh việc xin cùng tái hội.

Mã Văn Phi đáp :

- Hay lắm ! Canh ba đêm mai, tiểu đệ sẽ hết sức khuyên giải anh hùng thiên hạ không xâm phạm nhau nữa.

Ðoạn hắn trở gót dẫn quần hùng chạy đi.

Tiêu Lĩnh Vu nhìn bóng sau lưng Mã Văn Phi mất hút, trong lòng nẩy ra mối luyến tiếc vô hạn. .

Tiền Ðại Nương chống cây trượng trong tay xuống nói : .

- Lão thân đã tưởng đêm nay máu chảy lụt gốc đa, thây chất thành non.

Không ngờ lại đi đến kết quả yên tĩnh thế này.

Tiêu Lĩnh Vu nói :

- Mã Văn Phi quả là tay khí phách anh hùng, chứ không phải hạng tầm thường...

Tiền Ðại Nương nói :

- Nếu hắn là người tầm thường thì còn ít tuổi thế, sao đã làm thủ lãnh được bạn hữu võ lâm bốn tỉnh Dự, Ngạc, Tương, Cám ?

Tiêu Lĩnh Vu ngữa mặt lên trời nói :

- Tại hạ chỉ mong đêm nay không còn ai đến xâm phạm nữa...

Bỗng nghe phía sau có thanh âm ôn nhu của Kim Lan vọng lên :

- Tam gia ! Tam gia đã trãi qua mấy cuộc ác chiến, nên nghĩ ngơi một lúc cho đỡ mệt.

Thị đón lấy trường kiếm trong tay Tiêu Lĩnh Vu tra vào vỏ cho chàng.

Tiêu Lĩnh Vu quay lại hỏi Kim Lan. :

- Thương thế của Ngọc Lan và Ðường Tam Cô thế nào ?

Kim Lan đáp :

- Sau khi hai cô uống thuốc rồi thương thế biến chuyển rất hay. Hiện giờ các cô đang nghĩ ở trong mật thất. Ðể tiện thiếp thử vào coi.

Tiền Ðại Nương đột nhiên nổi lên tràng cười khanh khách hỏi :

- Lão thân đã mấy chục năm nay không cùng người động thủ. Bữa nay được đánh một phen thống khoái. Hài tử ! Ngươi đã mệt chưa ?

Tiêu Lĩnh Vu cười đáp :

- Tại hạ vãn chưa thấy gì. Hỡi ơi ! Vì bọn tại hạ mà lão bà bà phải thân hành nghinh địch gây thù oán với người, trong lòng tại hạ thật áy náy.

Tiền Ðại Nương đáp :

- Chúng ta có điều kiện trao đổi. Bữa nay ta giúp người, ngày mai ngươi lại giúp ta. Việc gì mà phải áy náy ?

Tiêu Lĩnh Vu hỏi :

- Ngày mai lão bà bà đi dự yến với ai ? Có thể cho tại hạ biết trước được chăng ?

Tiền Ðại Nương đáp :

- Sáng mai người sẽ biết. Hà tất phải nóng nảy ?

Bỗng nghe tiếng bước chân người vang lên. Kim Lan, Ngọc Lan và Ðường Tam Cô nối đuôi nhau đi ra.

Ðường Tam Cô và Ngọc Lan bị thương phen này gầy đi khá nhiều.

Kim Lan kể cho hai cô nghe chuyện Tiêu Lĩnh Vu cứu vớt thế nào. Hai cô vừa thấy Tiêu Lĩnh Vu liền lạy phục xuống tạ ơn.

Tiêu Lĩnh Vu đáp lễ nói :

- Ðó là Tiền lão tiền bối đã tặng thuốc giải để cứu hai vị. Vậy hai vị nên tạ ơn lão tiền bối mới phải.

Tiền Ðại Nương lạnh lùng nói :

- Chúng ta đã có lời hứa từ trước. Lão thân tặng thuốc chẳng qua là một điều kiện trao đổi. Hai vị bất tất phải cảm tạ lão nhân.

Cuộc Tương Ngộ Giữa Tiêu lang Và Công Chúa

Ðường Tam Cô ngẩn người ra một chút rồi khẽ hỏi Tiêu lĩnh Vu :

- Tam trang chúa đã lấy gì để trao đổi thuốc giải ?

Tiêu Lĩnh Vu tủm tỉm cười :

- Chẳng có gì cả. Tại hạ chỉ ưng lời đi dự yến với đại nương mà thôi. Chất độc trong mình cô nương tuy đã giải trừ, song nội lực chưa hoàn toàn hồi phục mà chúng ta vẫn còn ở trong hoàn cảnh rất nguy hiểm. Cường địch bao vây trùng điệp, không biết lại tập kích lúc nào...

Chàng ngừng lại một lúc đưa mắt nhìn Ngọc Lan và Ðường Tam Cô nói tiếp :

Nếu hai cô khôi phục lại được sức lực phần nào là chúng ta bớt nguy hiểm được phần nấy.

Tiền Ðại Nương đột nhiên đứng dậy nhìn bọn Kim Lan ba cô một cái rồi lạnh lùng nói :

- Ba vị đừng quấy nhiễu y nữa. Y đã trãi mấy phen ác chiến, cần để y nghỉ ngơi dưỡng sức.

Quả nhiên ba cô theo lời mụ lui vào nội thất.

Tiêu Lĩnh Vu tìm một nơi sạch sẽ trong sảnh đường ngồi xếp bằng điều dưỡng.

Tiền Ðại Nương cũng ngồi xuống bồi tiếp Tiêu Lĩnh Vu.

Hết canh năm, trời sáng tỏ. Tiêu Lĩnh Vu sau một hồi thiền định, tỉnh táo lại hết cả nhọc mệt.

Tiền Ðại Nương thò đầu nhìn ra ngoài nói :

- Mặt trời mọc rồi. Ngươi đi gội rửa và thay quần áo.

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Lão bà bà hà tất phải nhọc lòng. Bây giờ hãy còn sớm lắm !

Tiền Ðại Nương da mặt dăn deo, dường như bữa nay mụ già hơn hôm qua nhiều. Mí mắt mụ nhíu lại ra vẻ lo âu. Mụ không ngớt bước lui rồi lại bước tới trong nhà.

Nửa ngày thấm thoát trôi qua. Trời vừa đúng ngọ, quả nhiên hai cổ kiệu màu xanh đang chạy nhanh tới.

Tiền Ðại Nương khẽ dặn Tiêu Lĩnh Vu :

- Hài tử nên nhớ kỹ từ giờ phút này ngươi tạm đổi tên là Tiền Ngọc. Ngươi đã nhận lời với lão nhân, vậy giữ cho có thủy chung chớ để lộ chân tướng...

Hai cổ kiệu đã vào gần tới căn nhà gianh.

Tiền Ðại Nương dắt Tiêu Lĩnh Vu bước ra khỏi căn nhà rồi mỗi người lên ngồi một kiệu.

Tiêu Lĩnh Vu nhân cơ hội này đảo mắt ngó bốn đại hán khiêng kiệu thì thấy tên nào da mặt cũng trắng xanh, tựa hồ người ngâm vào vũng tuyết đã lâu, chỉ còn hơi thở chưa ngừng. Có điều mắt chúng đều thần quang lấp loáng, vừa trông đã nhận ra ngay là nhưng nhân vật nội công thượng thặng.

Hai người lên kiệu rồi. Bốn đại hán lập tức buông rèm khiêng kiệu chạy như bay.

Tiêu Lĩnh Vu thấy kiệu bay mỗi lúc một nhanh chẳng khác gì khoái mã rong ruỗi. Chàng không khỏi động tâm nghĩ thầm :

- Cước trình bốn đại hán này khiêng kiệu mà còn chạy nhanh như vậy thì đủ biết võ công chúng không phải tầm thường. .

Chạy chừng một giờ, kiệu bỗng dừng lại.

Tiêu Lĩnh Vu cười thầm trong bụng, miệng lẩm bẩm :

- Không ngờ Tiêu mỗ bữa nay lại ngồi kiệu đi chơi.

Bỗng thấy rèm kiệu mở ra. Tiền Ðại Nương đứng trước cửa kiệu nói :

- Ngọc nhi ! Xuống đi thôi !

Tiêu Lĩnh Vu ngó Tiền Ðại Nương một cái rồi từ từ bước xuống. Trong lòng cảm khái muôn vàn, chàng nghĩ thầm :

- Kẻ khác mạo danh Tiêu Lĩnh Vu khiến cho người giang hồ khó phân thật giả. Bữa nay Tiêu Lĩnh Vu thật Cũng cam tâm mạo tên họ kẻ khác...

Chàng ngoảnh đầu trông ra thấy một tòa sảnh đường cảnh trần thiết cổ kính và thanh nhã. Cửa sảnh đường mở rộng. Trong sảnh đường khói lên nghi ngút khiến cho nhưng cảnh vật trần thiết nửa ẩn nửa hiện.

Hai cổ kiệu nhỏ dừng lại ở trước sảnh đường. Bốn đại hán khiêng kiệu thõng tay đứng nghiêm ở hai bên.

Tiêu Lĩnh Vu nóng ruột không nhịn được cất tiếng :

- Ðây là đâu ?

Tiền Ðại Nương đáp :

- Ðây ià một tòa trạch viện rộng rãi ở đâu cũng có, trời gần thì ở ngay trước mặt.

Tiêu Lĩnh Vu mĩm cười đáp :

- Tại hạ hiểu rồi. Ða tạ lão bà bà chỉ giáo.

Tiền Ðại Nương vội ngắt lời :

- Lúc này chúng ta giữ thân phận bà cháu. Hài tử chớ nên xưng hô như vậy.

Mấy câu này mụ nói bằng phép truyền âm nhập mật.

Tiêu Lĩnh Vu gật đầu đáp :

- Tại hạ nhớ rồi...

Chàng chưa dứt lời thì đột nhiên làn khói trong sảnh đường tuôn ra một mùi thơm ngào ngạt. Tiếng cười dõng dạc cất lên và tiếng người nói :

- Tẩu phu nhân vẫn bình yên chứ ? Không hiểu phu nhân còn nhớ người bạn cũ ở Bắc Hải chăng ?

Tiền Ðại Nương đáp :

- Sau khi từ biệt Băng cung, thấm thoát đã mười mấy năm. Chẳng ngày nào lão thân không nghĩ tới Tôn giả. Nay tiếp được tin vui mừng khôn xiết !

Trong sảnh đường lại nổi lên tràng cười khanh khách hỏi :

- Vị đó phải chăng là lệnh tôn nhi ?

Tiền Ðại Nương đáp :

- Những việc cũng ở Băng cung, khi đó cháu còn nhỏ chưa biết gì. E rằng bây giờ gã không còn nhớ được nữa.

Tiếng cười trong sảnh đường lại nổi lên, nói :

- Nhưng tiểu nữ thì chẳng bao giờ quên được một đêm đã ở với nhau. Suốt ngày y quấy lão phu đòi gặp cho bằng được lệnh tôn lần nữa. Trong Băng cung ở Bắc Hải tuy chẳng thiếu gì báu vật mà không sao giải được nỗi u uất cho y... Lão thê thẩm tình thương con gái mấy lần thôi thúc lão phu vào Trung Nguyên,

nhưng Băng cung công việc bận rộn, lão phu không rãnh để vì tiểu nữ mà đi được. Chuyến này tiểu nữ cũng theo lão phu xuống miền Nam để thỏa mãn lòng nhớ mong bạn cũ.

Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :

- Lão kia mời bọn mình đến đây sao lại không đón vào ngồi trong sảnh đường ?

Trong lòng xoay chuyển ý nghĩ, chàng nhìn thấy giữa làn khói bốc cuồn cuộn có bóng người thấp thoáng. Một người mình mặc áo cẩm bào thêu rồng.

Chòm râu trắng như tuyết chùng xuống trước ngực, đột nhiên xuất hiện ở trước cửa sảnh đường.

Cảnh tượng năm năm trước thoáng hiện lên trong đầu óc Tiêu Lĩnh Vu.

Chàng nhớ lại trong chùa Tam Nguyên núi Võ Ðương, Vô Vi đạo trưởng ở trong an đường đã gặp Bắc Thiên tôn giả. .

Tiền Ðại Nương nghiêng mình cười nói :

- Lão thân đâu dám lãnh thụ Tôn giả đích thân nghênh tiếp.

Bắc Thiên tôn giả vuốt râu cười nói :

- Mời hai vị vào sảnh đường ngồi chơi.

Tiền Ðại Nương đưa mắt nhìn Tiêu Lĩnh Vu nói :

Sao Ngọc nhi không hiểu lễ số. Ðã thấy tiền bối còn chờ gì mà chưa làm lễ tham bái.

Tiêu Lĩnh Vu đành vén trường bào lên lạy phục xuống nói :

- Vãn bối là Tiền Ngọc khấu đầu bái kiến lão tiền bối.

Bắc Thiên tôn giả cười khanh khách đỡ Tiêu Lĩnh Vu dậy nói :

- Tiền thế huynh hãy đứng dậy.

Lão dắt Tiêu Lĩnh Vu đi vào sảnh đường.

Vừa tới cửa đột nhiên chàng cảm thấy khí lạnh ghê người, khác nào vào nơi băng thiên tuyết địa.

Tiêu Lĩnh Vu trong lòng rất lấy làm kỳ. Chàng lưu tâm quan sát thì thấy hai bên sảnh đường đặt mười sáu chiếc lu lớn. Bức vách phía sau đặt một cổ đỉnh ngọc, khói hương nghi ngút từ trong đỉnh bốc lên. Còn hàn khí thì từ trong mười sáu cái lu lớn đưa ra.

Khói hương và khí lạnh quyện với nhau thành một làn mù dầy đặc.

Bắc Thiên tôn giả đặt tay trái Tiêu Lĩnh Vu đi thẳng vào sảnh đường đến bên một cái bàn dài.

Lão buông tay ra cười nói :

- Mời Thế huynh ngồi chơi.

Tiêu Lĩnh Vu chẳng khách khí chi hết, theo tôn giả ngồi ngay xuống ghế.

Bắc Thiên tôn giả đưa mắt ngó Tiền Ðại Nương cười nói :

- Lệnh tôn quả là con kỳ lân trong loài người. Chàng anh tuấn phi thường.

Tẩu phu nhân được một giai tôn như chàng thật là đáng mừng và hương hồn Tiền huynh cũng được an ủi muôn phần.

Tiền Ðại Nương đáp :

- Lão thân mong rằng gã sẽ được Tôn giả nâng đỡ.

Bắc Thiên tôn giả cười nói :

- Ðó là bổn phận của lão phu. ..

Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :

- Lão phu có đem mấy món từ Băng cung tại Bắc Hải xuống đây, ở Trung Nguyên không có, để chúng ta uống rượu cho sướng.

Ðoạn lão vỗ tay một cái.

Chỉ trong khoảnh khắc trong làn khói mù, bốn thiếu nữ áo trắng từ phía trong đi ra. Trong tay mỗi cô bưng một cái khay gỗ. Trên khay đặt một đỉa ngọc.

Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :

- Trong sảnh đường lão đã đặt nhiều hàn khí thì những món kia chắc cũng lạnh lắm. .

Chàng lại thấy thiếu nữ áo trắng đi cuối cùng tay bưng khay gỗ, ngoài chiếc đỉa ngọc còn ba cái chung, ba đôi đũa và một cái bình ngọc.

Bắc Thiên tôn giả cầm bình ngọc mở nút ra cười hỏi :

- Tửu lượng của Tiền thế huynh ra sao ?

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Vãn bối không biết uống rượu.

Bắc Thiên tôn giả nói :

- Vậy thế huynh uống ít đi một chút.

Lão giơ ngọc bình lên rót vào chung của Tiêu lĩnh Vu ba giọt rượu.

Tiêu Lĩnh Vu ngó chiếc bình ngọc thấy dung tích của nó chỉ chừng sáu lạng thì nghĩ thầm :

- Dù ta không uống được nhiều cũng có thể uống hết nửa cân mà chưa say.

Bây giờ lão rót cho mình có ba giọt thì ra coi mình thường quá.

Chàng lại thấy Bắc Thiên tôn giả rót vào chung ngọc của Tiền Ðại Nương chừng nửa chung. Sau cùng lão cũng rót cho lão nửa chung.

Bắc Thiên tôn giả nâng chung rượu lên cười nói :

- Mời hai vị thử uống Tuyết hương thiên nhật túy của lão phu xem thế nào.

Tiêu Lĩnh Vu nâng chung rượu lên toan uống hết, nhưng thấy Bắc Thiên tôn giả chỉ uống một giọt, chàng động tâm nghĩ thầm :

- Thứ rượu này tên là Tuyết hương nhật túy e rằng nó mãnh liệt phi thường. Ta thử nếm một chút xem sao rồi sẽ tính.

Chàng liền uống một giọt. Rượu vừa vào miệng, lập tức bốc lên một luồng thanh hương mãnh liệt thấu xuống huyệt đan điền.

Bắc Thiên tôn giả đặt xuống cười nói :

- Tiền thế huynh tửu lực yếu ớt thì đừng uống nữa cũng được. Hãy nếm thử món này xem sao.

Lão thò tay vào khay nhắc lấy ba cái đỉa sứ đặt xuống bàn.

Tiêu Lĩnh Vu chú ý nhìn xem thì trong một đỉa ngọc đặt một miếng Hương bạch đông lại trông như mỡ heo. Trong đỉa thứ hai có ba viên màu đỏ, ngoài màu sắc nó giống như ba viên đạn.

Trong chén ngọc thứ ba là nước thang màu xanh biếc mà không biết nấu bằng thứ gì ?

Bắc Thiên tôn giả cầm đũa giơ lên cười nói :

- Tiền thế huynh ! Tiểu nữ đang chờ thế huynh ở hậu sảnh. Thế huynh nếm lẹ thứ nấy đi .

Lão trỏ vào trong chén ngọc thứ nhất nói :

- Ðây là món tay gấu ngàn năm. Xin mời Tiền thế huynh.

Tiêu Lĩnh Vu ăn một miếng quả thật rất ngon lành thì nghĩ thầm :

- Lão Bắc Thiên tôn giả này quả nhiên là nhân vật sành các món ăn.

Lại thấy Bắc Thiên tôn giả trỏ vào đỉa ngọc thứ hai tức là đỉa đựng ba viên tròn màu hồng. Lão nói :

- Ðây là Thanh chung tuyết linh tử. Tiền thế huynh thử nếm một cái.

Tiêu Lĩnh Vu cầm đũa gắp một cái bỏ vào miệng.

Chàng chưa nuốt xuống bỗng nghe tiếng bước chân người vọng lại liền ngoảnh đầu nhìn ra thì thấy trong đám khói mù một vị nữ lang áo trắng thả bước đi tới

Bắc Thiên tôn giả lạnh lùng hỏi :

- Hương Tuyết ! Ngươi ra đây làm chi ?

Hương Tuyết nghiêng mình đáp :

- Tiểu tỳ vâng mệnh ra mời Tiền công tử.

Bắc Thiên tôn giả dường như rất cưng chiều cô gái. Lão hắng dặng một tiếng rồi nhìn Tiêu Lĩnh Vu nói :

- Thuật nấu nướng của tiểu nữ còn hơn cả những tay đầu bếp nổi tiếng ở trong cung. Chắc y đã chuẩn bị món gì đặc biệt để mời Tiền thế huynh đó. Vậy phiền Tiền thế huynh dời gót được chăng ?

Tiêu Lĩnh Vu từ từ bỏ viên hạt sen ở trong miệng rồi lại nhìn Tiền Ðại Nương.

Tiền Ðại Nương tủm tỉm cười nói :

- Ngày trước ngươi đã cùng công chúa tương kiến. Không ngờ khi đó ngươi còn bé nhỏ mà công chúa vẫn nhớ tới. Sao ngươi không vào yết kiến công chúa mà còn ngồi thộn mặt ra ?

Tiêu Lĩnh Vu không sao được đành đứng dậy đi theo Hương Tuyết.

Chàng ra khỏi tòa đại sảnh khói mù dàn dụa rồi xuyên qua hai tòa viện trạch vào căn sảnh đường nhỏ bé mà thanh nhã. .

Một vị nữ lang mình mặc xiêm áo màu hồng ngồi trên ghế gẩy đàn ở giữa sảnh đường. Nàng cúi đầu xuống ra vẻ thẹn thò.

Hương Tuyết dẫn Tiêu Lĩnh Vu vào phòng, nàng vẫn chưa ngửng đầu lên.

Hương Tuyết ghé tai Tiêu Lĩnh Vu nói nhỏ :

- Ðây là công chúa của bọn nô tỳ ngồi chờ công tử đã lâu. Xin công tử làm lễ tương kiến.

Ả nói xuống trở gót bước vội ra khỏi sảnh đường.

Trong tòa tiểu sảnh xinh xắn chỉ còn lại một mình Tiêu Lĩnh Vu và thiếu nữ áo hồng. Cả hai người đều ngồi trơ ra chẳng nói năng gì.

Tiêu Lĩnh Vu tuy muốn phá tan bầu không khí tịch mịch, nhưng chàng chẳng hiểu gì về chuyện Tiền Ngọc và công chúa ngày trước, nên không biết nói sao.

Bầu không khí trầm lặng kéo dài khoảng thời gian chừng uống cạn tuần trà.

Thiếu nữ áo hồng bỗng lên tiếng hỏi :

- Tiền tướng công vẫn bình yên chứ ?

Tiêu Lĩnh Vu đáp : .

- Nhờ Hoàng thiên bảo hộ, Công chúa vẫn bình yên.

Hồng y nữ hỏi :

- Tiền tướng công còn nhớ chuyện năm xưa không ?

Tiêu Lĩnh Vu ngẩn người ra không biết trả lời thế nào.

Hồng y nữ lại hỏi :

- Sao tướng công không nói, hay là quên hết rồi.

Tiêu Lĩnh Vu đưa tay lên lau mồ hôi trán đáp :

- Công chúa ở chốn thâm cung, thanh danh hiển hách. Còn tại hạ bất quá là kẻ lênh đênh phiêu bạt...

Hồng y nữ bật lên tiếng cười hích hích ngắt lời rồi nói :

- Té ra tướng công vẫn giữ thành kiến về môn hộ. Tiện thiếp tưởng tướng công quên cả lời thề giữa chúng ta...

Tiêu Lĩnh Vu thở phào một cái tự nhủ :

- Thế là mình đã qua được một chặng.

Hồng y nữ lại nói :

- Ngày ấy tuy chúng ta là những đứa nhỏ chưa hiểu việc đời nhưng tiện thiếp vẫn nhớ những lời giởn cợt. Ngày một lớn tuổi, ký ức cũng nảy nở.

Nàng từ từ ngửng đầu lên ngó Tiêu Lĩnh Vu nói tiếp :

- Hiện nay tướng công còn anh tuấn hơn cả sự tưởng tượng của thiếp.

Hai má nàng đỏ ửng ra chiều e thẹn.

Từ lúc Tiêu Lĩnh Vu vào nhà, chàng chưa nhìn thẳng vào mặt Hồng y nữ.

Bây giờ bốn mắt gặp nhau chàng phát giác người thiếu nữ chốn thâm cung xinh đẹp lạ thường. Cặp lông mày cong vút. Mắt như sóng thu. Mũi thẳng, môi anh đào. Sắc đẹp của nàng khiến cho Tiêu Lĩnh Vu phải ngẩn người.

Hồng y nữ tuy e thẹn nhưng trong bụng mừng thầm, nàng cười nói :

- Tiện thiếp đã nhiều lần thúc giục gia gia đi đón tướng công lên Băng Cung ở Bắc Hải mà lần nào gia gia cũng quên hoài. Hởi ôi, tiện thiếp khóc nhiều lắm, gia gia mới chịu đưa tiện thiếp xuống Trung Nguyên để kiếm tướng công.

Dường như nàng đang say sưa ngây ngất về những kỷ niệm năm xưa. Nàng ngoẹo đầu ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói :

- Chúng ta chơi với nhau ở phía sau Băng cung. Tướng công đòi tiện thiếp giả làm tân nương tử. Tiện thiếp không chịu, tướng công khóa òa lên tiện thiếp phải làm theo. Chuyện dĩ vãng thấm thoát đã mười mấy năm mà tiện thiếp tưởng chừng như vừa xảy ra.

Tiêu Lĩnh Vu trợn mắt líu lưỡi nói không nên lời, vì câu chuyện ngày trước chàng chẳng biết chi hết. Hồng y nữ người đẹp nhưng đối với Tiêu Lĩnh Vu đầu óc trống rỗng khác nào khúc nhạc lạ tai. Ðầu óc chàng bâng khuâng chẳng hiểu ra làm sao ?

May mà Hồng y nữ không chờ chàng trả lời. Nàng nói tiếp :

- Không hiểu vì lẽ gì mà những ngày đó tiện thiếp cứ giữ lại trong đầu óc viễn ảnh tươi đẹp cho đến bây giờ. Hởi ôi ! Chẳng hiểu tướng công có đồng quan niệm với tiện thiếp không ?

Tiêu Lĩnh Vu đầu óc hổn loạn không biết trả lời thế nào.

Hồng y nữ dương cặp lông mày xinh đẹp lên dịu dàng hỏi :

- Sao tướng công không nói gì ?

Tiêu Lĩnh Vu hắng dặng một tiếng rồi nói :

- Công chúa ...

Hồng y nữ lắc đầu hỏi :

- Tướng công đừng gọi tiện thiếp bằng công chúa được không ?

Tiêu Lĩnh Vu hỏi lại :

- Vậy công chúa muốn tại hạ kêu bằng gì ?

Hồng y nữ đáp :

- Cũng như ngày còn nhỏ, tiện thiếp kêu tướng công bằng Ngọc huynh đệ thì tướng công cũng cứ kêu tiện thiếp như trước...

Tiêu Lĩnh Vu đoán thầm trong bụng :

- Nàng kêu ta bằng Ngọc huynh đệ thì hiển nhiên nàng còn lớn hơn Tiền Ngọc, vậy ta nên kêu nàng bằng tỷ tỷ. Nhưng biết cái gì tỷ tỷ bây giờ ? Vả lại ta chưa hề biết nàng sao lại kêu bằng tỷ tỷ được... ?

Tiêu Lĩnh Vu xoay chuyển ý nghĩ trong đầu óc đến trăm lần mà vẫn không nghĩ được cách xưng hô thỏa đáng.

Hồng y nữ chớp mắt hai cái, buồn rầu hỏi :

- Sao ? Ngọc huynh đệ quên tên ta rồi ư ?

Tiêu Lĩnh Vu bẽn lẽn cười đáp :

- Ðúng thế ! Trong lúc nhất thời tại hạ không nhớ ra được tên Công chúa.

Hồng y nữ biến sắc lạnh lùng nói :

- Chắc mấy năm nay ngươi không còn nhớ đến ta nữa. .

Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm trong bụng :

- Người cháu của Tiền Ðại Nương bị mất tích cô nhớ đến nàng hay không ta chẳng thể biết được. Còn ta làm sao có thể thay hắn được ? Vụ này mới thật khó lòng đối đáp...

Vẻ lo nghĩ lộ ra ngoài mặt, Tiêu Lĩnh Vu nhíu cặp lông mày. Mắt chàng hiện lên một nỗi buồn man mác.

Vẻ mặt lạnh lùng của Hồng y nữ lộ một nụ cười ai oán. Nàng thủng thẳng hỏi :

- Mấy năm nay ngươi có gặp cô gái nào mà ngươi thương yêu không ?

Tiêu Lĩnh Vu đáp liền :

- Không có.

Câu này chàng không nghĩ gì buột miệng nói ra.

Nét mặt đau khổ của Hồng Y Nữ liền tiêu tan hết. Nàng mỉm cười hỏi :

- Ngươi thấy gia gia ta có một địa vị tối cao vô thượng ở võ lâm mà không có rữa được thành kiến về môn hộ hay sao ?

Tiêu Lĩnh Vu ngập ngừng :

- Cái đó... cái đó...

Hồng Y Nư cười nói :

- Ðừng cái đó cái kia gì nữa. Mẫu thân thương ta lắm mà gia gia nhất nhất nghe lời mẫu thân. Sau khi ta trở về Băng Cung sẽ bẩm với mẫu thân thương lượng cùng gia gia đón ngươi đến Băng Cung truyền thụ võ công cho ngươi hết, để ngày sau ngươi kế tiếp giữ môn hộ Băng Cung.

Tiêu Lĩnh Vu vội nói :

- Không được đâu...

Hồng Y Nữ ngắt lời :

- Ai bảo không được ? Ta nhất định làm cho bằng được...

Nàng ngừng lại một chút rồi không để Tiêu Lĩnh Vu xen vào đã cướp lời :

- Chúng ta không bàn chuyện đó nữa. Ngươi coi ta so với ngày còn nhỏ bây giờ xấu hơn hay đẹp hơn.

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Công chúa xinh đẹp vô cùng. Dung nhan tuyệt thế...

Hồng Y Nữ chặn lời :

- Ngươi lại kêu ta bằng Công chúa rồi. Sao không kêu tên ta ?

Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :

- Ai biết tên nàng là gì mà kêu ?

Chàng trợn mắt lên không biết đáp thế nào.

Hồng Y Nữ lại buồn rầu thở dài hỏi :

- Ngọc huynh đệ ! Ngươi quên tên ta thật rồi ư ?

Tiêu Lĩnh Vu bụng bảo dạ :

- Nếu còn nói chuyện hoài tất phải lòi đuôi. Chi bằng ta mượn cớ cáo biệt sớm đi là hơn.

Chàng toan mở miệng, bỗng ngó thấy một tên tiểu tỳ áo trắng, tay thị cầm khay trà bạch ngọc, đưa đến hai chung trà thơm. Chàng đành nhẫn nại ngồi lại ngay ngắn.

Tiểu tỳ áo trắng đặt khay trà xuống, bưng một chung lên mời :

- Mời Tiền tướng công dùng trà.

Tiêu Lĩnh Vu đón lấy chung trà đặt xuống bàn nghiêng mình thi lễ.

Tiểu tỳ áo trắng bưng miệng cười hỏi :

- Tiền tướng công học được phép câu cẩn tự bao giờ ?

Hồng Y Nữ đột nhiên thở dài nói :

- Ngày trước ở Băng Cung trên Bắc Hải y cùng chúng ta chơi với nhau, y vẫn kêu ta bằng Băng Nhi hoặc Băng tỷ tỷ. Bây giờ ngồi với nhau y toan gọi bằng Công chúa. Hởi ôi ! Y làm như người chưa từng quen biết.

Tiêu Lĩnh Vu đáp :

- Ngày ấy công chúa cùng tại hạ đều là trẻ nít chưa hiểu việc đời nhưng hiện nay đã thành nhân cả rồi, dĩ nhiên phải tránh mọi hiềm nghi nam nữ mới phải.

Tỳ nữ áo trắng nhìn hai người một cái tủm tĩm cười rồi rón rén rút lui.

Hồng Y Nữ dần dần thu nụ cười lại thay bằng nét mặt giận dữ.

Nàng càng nghĩ càng bực tức. Bất giác nàng chụp lấy một chung trà bằng ngọc quăng xuống đất đánh choang một tiếng. Chiếc chung ngọc vở tan tành,nước trà bắn cả vào người Tiêu Lĩnh Vu.

Tiêu Lĩnh Vu đang nghĩ cách từ biệt nhưng chưa lộ vẻ gì, bỗng nghe chung ngọc bị đập vở, chàng kinh hãi ngồi thộn mặt ra.

Chàng quay lại ngó Hồng Y Nữ thấy vẻ mặt nàng có sắc giận, dường như muốn trở mặt đến nơi thì trong lòng kinh hãi nghĩ thầm :

- Tiền Ðại Nương vì ta mà mua thù chuốc oán với anh hùng thiên hạ, để yêu cầu ta giả làm tôn nhi đến đây phó yến. Không ngờ nửa chừng mình lại dây vào mối tư tình nhi nữ ngày xưa. Nhưng ta đã đảm nhận thì phải cho có thủy chung. Nếu để xẩy chuyện rắc rối thì ra mình phụ lòng Tiền Ðại Nương.

Chàng nghĩ vậy rồi lộ vẻ thản nhiên quay lại ngó Hồng Y Nữ cười hỏi :

- Băng nhi ! Nàng nổi nóng rồi ư ?

Hồng Y Nữ vẫn chưa nguôi giận quát hỏi :

- Ai mượn ngươi kêu ta bằng Băng nhi ! Ngươi là người thế nào mà dám kêu ta bằng Băng nhi !

Tiêu Lĩnh Vu bị nàng quát mắng một hồi, chân tay luống cuống không biết làm thế nào.

Hồng Y Nữ lại nói :

- Ta không muốn ngươi đến nịnh hót. Ngươi thấy ta nổi nóng trong lòng run sợ rồi gạt ta phải không ?

Hừ ! Ngươi đã không nghĩ đến ta bây giờ lại giả vờ ta không thèm nghe nữa.

Tiêu Lĩnh Vu thấy nàng nói đúng, vì chàng thực đã lừa nàng. Chàng liền thở dài hỏi :

- Công chúa ! Xin Công chúa bớt giận nghe tại hạ một lời được chăng ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: