" kéo áo lên đi, tôi là chồng sắp cưới của chị em."" em cũng đâu ngại trở thành kẻ thứ ba."Truyện dựa trên sự tưởng tượng của tác giả. Viết lên nhằm mục đích giải trí. Không có thật, không tuyên truyền, không có ý bôi nhoạ bất cứ các cá nhân hay tổ chức nào.…
Tác giả: Diêu TamEditor: Ren2429Cover có sự đồng ý của editor.... Quay trở lại năm mười sáu tuổi, đây là khoảng thời gian êm đềm nhất trong cuộc đời của Park Chaeyoung, mọi thứ dường như chưa quá muộn để làm lại.Cuộc sống còn chưa uất ức, gia đình cũng chưa kiệt quệ vì nàng, điều quan trọng nhất là lúc này nàng có thể nhìn thấy Lalisa, một người u ám, người con gái kiếp trước vì nhớ nàng mà nhiều lần khóc trong đêm ở lăng mộ của nàng.Chaeyoung muốn đích thân hỏi, Lisa bắt đầu thích nàng từ khi nào?. Tất cả mọi người trong trường cấp ba số 1 Hana đều sợ Lalisa, nói rằng cô thất thường, thờ ơ và thu mình, nhưng Park Chaeyoung không sợ. Mặt đáng sợ nhất mà nàng từng thấy ở Lisa là lúc cô nói tại đám tang của nàng - các người nên trả giá cho cái chết của nàng.Lalisa × Park Chaeyoung…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…