1
những ngày này, khi thành phố bắt đầu chìm vào những cơn mưa đầu hạ dai dẳng, boom thường ngồi lặng im trong căn phòng tối, để mặc cho những ký ức về ngày đầu tiên ấy chảy tràn trong tâm trí như một cuốn phim nhựa cũ kỹ, tua đi tua lại những thước phim vàng óng ánh nắng.
đó là khi giữa không gian tiệc tùng đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với vị chát nồng của rượu vang, boom cảm thấy mình như một kẻ lạc quẻ đang cố gắng hít hà chút không khí trong lành sót lại. những tiếng cười giả lả, những cái bắt tay mang đầy tính xã giao khiến đôi vai cậu mỏi nhừ dưới lớp áo vest phẳng phiu. thế rồi, aou xuất hiện. không ồn ào, không phô trương, chỉ là anh đứng đó như một khoảng lặng bình yên giữa bản nhạc hỗn tạp. ánh mắt aou chạm vào boom, dịu dàng và chuẩn mực, không có vẻ gì là săn đón nhưng lại mang một lực hút nam tính đến kỳ lạ, cứ thế âm thầm đẩy cả hai về phía nhau giữa những vòng xoay của đám đông.
họ bắt đầu bằng những câu chuyện bâng quơ về kiến trúc, về một cuốn sách cũ, rồi vô tình nhận ra sự đồng điệu đến khó tin trong từng nhịp suy nghĩ. sau buổi tiệc ấy là những cuộc hẹn nhẹ nhàng, và rồi đêm đó, họ đi dạo cùng nhau trên con phố vắng sau khi vừa rời khỏi một rạp chiếu phim nhỏ.
gió đêm mơn man thổi qua lọn tóc của boom, làm cậu khẽ rùng mình. như một phản xạ tự nhiên, aou bước sát lại, chắn đi luồng gió buốt cho cậu. không gian giữa hai người yên lặng đến mức boom có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập rộn ràng dưới lớp áo sơ mi.
"boom này," aou lên tiếng, giọng anh trầm thấp và vững chãi. "em có tin vào việc mọi thứ trên đời này đều được sắp đặt sẵn không?"
boom hơi ngẩn ra, đưa mắt nhìn nghiêng gương mặt góc cạnh của aou dưới ánh đèn đường vàng vọt. aou dừng chân, xoay người lại đối diện với cậu, đôi mắt thâm trầm ấy nhìn thẳng vào tâm trí boom như muốn đọc thấu mọi ngóc ngách bí mật nhất.
"tôi là một kẻ cuồng công việc, cuộc sống chỉ xoay quanh những bản kế hoạch khô khan và những con số không biết nói. còn em, em thích sự an yên, thích ngồi viết những câu chuyện đầy cảm xúc và đáng suy ngẫm. vậy mà..." aou khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi và chân thành. "chưa một giây phút nào ở cạnh em tôi thấy lạc nhịp. mọi thứ cứ thế vừa khít, như thể chúng ta là hai mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh vạn vật."
boom cảm thấy mặt mình nóng bừng. cậu vốn là kẻ dễ ngại trong việc bày tỏ cảm xúc, nhưng lúc này, sự chân thành của aou khiến cậu không thể trốn chạy. cậu cúi đầu, hai ngón tay bối rối đan vào nhau, lí nhí: "em cũng thấy lạ... bình thường em rất ngại giao tiếp, nhưng với anh, em cảm thấy bản thân chẳng cần phải cố gắng diễn vai nào cả."
aou tiến thêm một bước, khoảng cách giờ đây chỉ còn tính bằng centimet. anh khẽ đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ qua gò má đang ửng hồng của boom.
"vậy... mình hẹn hò nhé? không phải chỉ thử, mà là chính thức."
boom ngẩn người, trái tim như hẫng đi một nhịp. sự ngại ngùng khiến cậu chỉ muốn cuộn tròn lại, nhưng hơi ấm từ bàn tay aou lại tiếp thêm cho cậu sự can đảm kỳ lạ. cậu khẽ gật đầu, một cái gật đầu thật nhẹ nhưng đầy kiên định, môi nở một nụ cười bẽn lẽn: "vâng... mình hẹn hò đi."
kể từ giây phút đó, cuộc đời họ hòa vào làm một như một định mệnh không thể chối từ. mọi thứ hòa hợp đến mức đáng sợ, như thể ông trời đã tỉ mỉ nhào nặn ra họ để dành riêng cho nhau. aou bận rộn với những dự án lớn nhưng luôn có đủ kiên nhẫn để đợi tin nhắn của boom dù cậu đang bận đến tối mặt mũi vì những bản thảo tiểu thuyết và lời giục rã hạn nộp từ nhà xuất bản. tuy vậy, boom vẫn luôn là người chuẩn bị cho aou những bữa cơm nóng sốt khi anh trở về muộn.
ở bên aou, boom thấy mình không còn phải gồng gánh cái mác một người đàn ông trưởng thành, hoàn hảo hay phải luôn giữ kẽ trước mắt thế gian. aou tạo ra một thế giới riêng, nơi chỉ có hai người, và trao cho boom cái đặc quyền được trở thành một "hoàng tử nhỏ" đúng nghĩa. aou cứ thế chiều chuộng cậu bằng sự tinh tế bẩm sinh, bằng ánh mắt kiên nhẫn dõi theo mọi cử động nhỏ nhất của cậu như thể cậu là báu vật duy nhất trên đời. ngược lại, aou chẳng còn cảm giác tủi thân hay mệt mỏi mỗi khi tan làm, vì người anh thương sẽ luôn xuất hiện cùng một cái ôm an ủi, cũng sẽ không còn lo về những lúc mình yếu đuối sẽ phải cô độc, vì boom sẽ luôn ở đó, lặng lẽ và kiên nhẫn an ủi anh.
họ gọi nhau là "chồng chồng" như một cách để aou khẳng định sự tôn trọng tuyệt đối dành cho người bạn đời của mình. dù thi thoảng, trong những lúc riêng tư dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, boom vẫn thẹn thùng tự nhận mình là chàng vợ nhỏ, cuộn tròn trong vòng tay ấm áp của anh để hít hà mùi hương của sự an yên.
đám cưới diễn ra vào năm thứ tư hẹn hò, một cái kết viên mãn nhưng cũng là khởi đầu cho một chương mới còn đẹp đẽ hơn. ngày aou nắm tay cậu bước vào cô nhi viện, cả không gian dường như ngưng đọng khi họ bắt gặp ceri. con bé ngồi thu mình trong góc phòng, đôi mắt to tròn long lanh nước nhưng ánh lên vẻ bướng bỉnh, kiên quyết không nhường món đồ chơi cũ kỹ cho những đứa trẻ đang hắt hủi mình. nhìn làn da trắng sữa và cặp má bánh bao nũng nịu của con bé, aou đã sững người lại, rồi quay sang nhìn boom với ánh mắt mềm nhũn vì xúc động. ngay khoảnh khắc đó, họ biết mình đã tìm thấy mảnh ghép cuối cùng cho tổ ấm.
ngôi nhà nhỏ từ đó tràn ngập tiếng cười và cả những vết kim tuyến lấp lánh mà ceri bày bừa khắp sàn. gia đình ba người cứ thế cùng nhau sống trong sự êm đềm đến lạ kỳ. con bé gọi boom là daddy lyly và aou là papi dede. aou, người đàn ông luôn lịch thiệp ngoài xã hội, lại sẵn sàng quỳ rạp xuống sàn làm ngựa cho con cưỡi, hay không ngần ngại giả tiếng gà cục tác chỉ để thấy đôi mắt ceri híp lại vì cười. trong khi đó, boom tình nguyện đóng "vai ác", là người nhắc nhở con về giờ giấc, về những quy tắc cần thiết để bảo vệ bé. bởi vậy, ceri lúc nào cũng bám lấy papi để bày trò nghịch ngợm, nhưng hễ đến lúc mỏi mệt hay chuẩn bị đi vào giấc ngủ, con bé lại nhất quyết leo lên giường, rúc sâu vào lồng ngực ấm áp của daddy lyly mới chịu yên lòng.
mọi thứ trôi qua như một giấc chiêm bao ngọt ngào nhất, bình yên đến mức boom ngỡ rằng thời gian có thể ngừng trôi mãi mãi ở khoảnh khắc ấy. cho đến một đêm cuối xuân, khi gió ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển mùa, aou bất ngờ đổ bệnh. cơn sốt cao đến đột ngột khiến anh li bì, hơi thở nóng hổi nhọc nhằn phả lên gối. boom lo lắng thức trắng đêm, liên tục thay khăn ấm, bàn tay cậu run run vuốt ve vầng trán đẫm mồ hôi của chồng, mà chẳng hề hay biết rằng, sau cơn hôn mê này, người đàn ông dịu dàng của cậu sẽ bị thay thế bởi một linh hồn hoàn toàn xa lạ.
...
sau đêm sốt dài đằng đẵng, aou tỉnh lại với một vẻ mặt mơ hồ, nhưng boom khi ấy chỉ đơn thuần nghĩ rằng cơn bạo bệnh đã rút cạn sức lực của chồng mình. cậu ân cần dìu anh dậy, định bụng sẽ đón lấy cái tựa đầu nũng nịu vào vai như mọi khi, nhưng aou lại khẽ né tránh, ánh mắt nhìn quanh căn phòng với một sự hiếu kỳ xen lẫn đắc ý rất lạ lùng. boom nghi ngờ, nhưng cậu vẫn bao dung cho rằng đó là dư chấn của cơn sốt, cho đến khi những thói quen – thứ vốn là bản sắc của một con người – bắt đầu bị xới tung lên.
mỗi buổi sáng, aou luôn bắt đầu ngày mới bằng một ly cà phê đen đặc, vị đắng gắt như cách anh tỉnh táo để gánh vác gia đình. vậy mà sáng nay, người đàn ông ấy lại đẩy ly cà phê sang một bên với cái nhăn mũi ghét bỏ, rồi tự tay pha một tách trà nhài mật ong – loại trà thanh tao, ngọt lịm mà boom vẫn thường dùng để thư giãn. aou cũng không còn xách túi đến phòng tập gym mỗi chiều tan làm để duy trì bờ vai vững chãi cho boom dựa vào nữa. thay vào đó, anh thong thả ra ban công, tỉ mẩn tưới những khóm hoa thủy tiên mới mua về – loài hoa thanh mảnh nhưng lạnh lẽo, một loài hoa mà cả hai chẳng có lấy một mảnh kỷ niệm nào chung.
boom đứng tựa cửa, tim cậu thắt lại khi nhìn thấy aou nhướng mày đầy khó chịu trước đống tranh vẽ đầy kim tuyến và màu sắc của ceri dán trên tường. không một lời hỏi ý kiến, người đó lẳng lặng gỡ hết những ký ức rực rỡ của con bé xuống, thay bằng mấy bức ảnh phong cảnh vô hồn in vội trên mạng. đó là lúc boom rùng mình nhận ra, linh hồn trú ngụ trong thân xác này đang cố tình xóa sạch dấu vết của người đàn ông cậu yêu.
cách nói chuyện của kẻ này cũng kỳ cục đến phát ngấy. aou của cậu tuy vóc dáng nhỏ con hơn nhưng luôn là người cho đi, anh hay gọi cậu bằng biệt danh "jelly" hay "lyly" với tông giọng trầm ấm, bao bọc. anh sẽ đỏ mặt bối rối khi được khen, và chỉ chủ động lên tiếng khi thực sự muốn sự chú ý của vợ. còn kẻ này, hắn nâng tông giọng lên cao vút, luôn miệng gọi "boom" một cách ra lệnh, kiêu kì như một công tử bột đã được che chở từ nhỏ. hắn không có sự khiêm nhường của aou, mà thay vào đó là vẻ tự kiêu rõ ràng mỗi khi nhận được lời tán thưởng.
đỉnh điểm của sự ghê tởm là khi bóng đêm buông xuống. thông thường, aou sẽ chủ động chìa cánh tay phải ra cho boom gối đầu, dù ceri nằm giữa có hay quấn hết chăn thì anh vẫn bao dung vỗ về con bé. nhưng người này lại liên tục đẩy ceri ra sát rìa giường, mặc cho con bé trằn trọc. hắn không tìm hơi ấm từ sự gắn kết, mà lại dùng ánh mắt thèm khát kỳ quặc nhìn chằm chằm vào cơ ngực và cơ bụng của boom, đôi bàn tay hắn mơn trớn một cách trần trụi, thiếu hẳn sự tinh tế và tôn trọng mà aou luôn dành cho cậu.
giữa lúc tâm trí boom đang rối bời như tơ vò, bỗng dưng trước mắt cậu xuất hiện những dòng chữ hư ảo chạy qua như một cuốn phim tài liệu quái đản.
"trời ơi, jan là thụ chính kìa! jan vốn là công tử hào môn bệnh tật, được vũ trụ yêu thương nên sau khi chết vì bạo bệnh mới xuyên vào đây."
"boom là công chính nhé, nhìn hai người họ đứng cạnh nhau đúng là cực phẩm! trầm tính cấm dục công x hồ ly ranh mãnh thụ đúng là đáng xem mà"
"tiếc là do trục trặc kỹ thuật nên giờ jan mới nhập xác được, đáng lẽ phải chiếm xác từ lúc mới cưới cơ."
"không sao đâu, jan có phẩm chất vạn người mê, kiểu gì boom cũng sẽ sớm quên đi người chồng trước thôi."
boom đọc những dòng chữ ấy mà cảm thấy gai người, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. jan? thụ chính? vũ trụ yêu thương? họ đang nói cái quái gì vậy? họ đang thản nhiên bàn tán về việc chồng cậu bị cướp mất xác như một điều hiển nhiên. cậu nhìn kẻ đang nằm cạnh mình – một kẻ lạ mặt đang mang lớp vỏ bọc của người cậu yêu nhất, tâm hồn hắn trống rỗng và ích kỷ đến đáng sợ.
không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa, khi bàn tay của kẻ tên jan kia định chạm vào cơ thể cậu, boom dứt khoát gạt phắt đi. sức lực của cậu lúc đó mạnh đến mức khiến đối phương ngỡ ngàng. không nói một lời, boom cúi xuống bế xốc ceri đang ngủ say vào lòng.
"nay tôi có việc cần giải quyết, tôi sẽ ngủ riêng bên phòng con bé."
mặc kệ cho kẻ giả mạo kia ú ớ gọi với theo bằng chất giọng nũng nịu giả tạo, boom bước đi thẳng tắp, không thèm ngoảnh đầu lại. trong lồng ngực cậu lúc này không còn là sự nghi ngờ nữa, mà là một nỗi căm phẫn tột cùng và lòng quyết tâm phải bảo vệ bằng được ceri khỏi sự xâm lăng quái dị này.
...
tiếng chốt cửa "cạch" một cái khô khốc vang lên giữa hành lang vắng lặng, như một nhát dao dứt khoát chặt đứt sự liên kết cuối cùng giữa boom và kẻ đang nằm trong căn phòng chủ kia. cậu nhẹ nhàng đặt ceri xuống giường, đôi tay hơi run rẩy vén lại góc chăn cho con bé. nhìn gương mặt bầu bĩnh, trắng sữa của con đang chìm vào giấc ngủ yên bình, trái tim boom thắt lại. cậu không thể để sự dịu dàng này bị vấy bẩn bởi bất kỳ một linh hồn ngoại lai nào.
cậu ngồi sụp xuống cạnh giường con, lưng tựa vào thành gỗ lạnh lẽo, và rồi, những dòng chữ hư ảo kia lại bắt đầu nhảy múa trước mắt, nhức nhối và điên rồ.
"kìa, anh công chính boom ngại ngùng rồi sao? bỏ chạy trông cũng quyến rũ quá đi!"
"nhưng mà jan hơi đường đột thật, chưa gì đã đòi động chạm cơ thể người ta, phải từ từ mới kích thích chứ."
"lo cái gì? đằng nào sau này boom cũng sẽ yêu jan thôi, thiết lập công chính - thụ chính là bất biến mà. hơn nữa jan còn có hào quang vạn người mê, nhìn xem, ngay cả giám đốc pond cũng sẽ sớm gia nhập hàng ngũ theo đuổi jan cho mà xem."
đầu óc boom như muốn nổ tung ngay khoảnh khắc cái tên pond hiện lên trên những dòng bình luận hư ảo kia. pond – người anh em chí cốt đã cùng aou đi qua những ngày tháng khởi nghiệp gian khó, người mà mỗi khi nhắc đến phuwin- hôn phu mới cưới, sẽ mang gương mặt tự hào đến mức hận không thể đội vợ lên đầu để khoe với cả thế giới. một người đàn ông cuồng vợ đến cực đoan, trọng nghĩa khí hơn cả mạng sống, vậy mà giờ đây lại bị cái kịch bản quái đản này kéo vào làm "vệ tinh" cho kẻ đang chiếm xác chồng cậu?
cảm giác nực cười xen lẫn phẫn nộ bóp nghẹt lồng ngực boom. không chần chừ thêm một giây nào, cậu rút điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình tìm tên phuwin. tiếng chuông vang lên vài nhịp ngắn ngủi, mỗi nhịp tim anh lại đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"alo, phi boom? sao anh gọi em muộn thế này?" – giọng phuwin vang lên, vẫn điềm đạm và thân thiện như mọi khi.
boom hít một hơi thật sâu, nhưng giọng cậu vẫn lạc đi, run rẩy không kiểm soát nổi: "phuwin... anh đây. anh hỏi thật, em có thấy anh dạo này... có gì đó không ổn không? ý anh là, nhìn anh có giống một kẻ đang phát điên không? hay là... em có nghĩ anh nên đi khám tâm thần không?"
đầu dây bên kia lặng đi một nhịp dài. phuwin không vội vã phủ nhận, cũng không cười cợt.
"có chuyện gì sao, p'boom"
cái sự im lặng đầy thấu hiểu của cậu khiến boom bỗng chốc vỡ òa, cậu bắt đầu kể, những câu chữ lộn xộn tuôn ra như thác lũ:
"aou không còn là aou nữa, phuwin ạ. anh ấy không uống cà phê, anh ấy sợ bẩn khi ceri chạm vào, anh ấy nhìn anh bằng cái ánh mắt... nó không phải là tình yêu, nó là sự thèm khát một cách toan tính. aou của anh cũng không bao giờ nũng nịu gọi 'boom' bằng cái giọng dính dính đó. anh cảm giác như mình đang ngủ cạnh một cái xác có linh hồn của kẻ khác vậy."
boom nuốt nghẹn, bỏ qua việc mình nhìn thấy những dòng chữ hư ảo vì sợ nó quá điên rồ, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để người nghe thấy lạnh sống lưng. phuwin cuối cùng cũng lên tiếng, giọng em thấp xuống nhưng kiên định lạ kỳ:
"phi boom, nghe em này. anh không điên. đừng bao giờ nghi ngờ trực giác của mình. có những thứ khoa học không giải thích được, nhưng linh hồn và hơi ấm của một người thì không thể làm giả. nếu anh cảm thấy người đó không phải anh aou, thì chắc chắn là không phải."
"nhưng nếu đó chỉ là do anh quá mệt mỏi thì sao? aou vừa mới ốm dậy..." – boom vẫn cố bám víu lấy một tia lý trí cuối cùng.
"không đâu anh." – phuwin cắt ngang, giọng em có chút đanh lại. "anh có biết tại sao dạo này em hay bắt anh pond về nhà sớm không? vì anh ấy phàn nàn với em là anh aou dạo này 'lạ lắm'. anh ấy bảo mỗi khi gặp anh pond, anh aou cứ cố tình va chạm, rồi còn xịt cái loại nước hoa nhài mà anh pond cực kỳ dị ứng. anh aou mà chúng ta biết luôn biết anh pond ghét mùi hoa nhài nhất trên đời, đúng không?"
boom sững người, bàn tay siết chặt lấy gối: "phuwin... anh còn đọc được... không, anh cảm giác được kẻ đó đang muốn quyến rũ cả pond nữa. nó giống như một kịch bản điên rồ mà chúng ta chỉ là những con rối."
phuwin thở dài qua điện thoại: "em tin anh, phi boom. em cũng cảm nhận được có điều gì đó cực kỳ sai lệch đang diễn ra. cứ theo dõi thêm một thời gian, anh đừng vội manh động. hãy cứ cách ly ceri ra, đó là điều quan trọng nhất. để em xem 'anh aou' mới này thực sự muốn diễn trò gì với chồng em. nếu hắn dám chạm vào ranh giới của chúng ta, em sẽ không để yên đâu."
vừa nói đến đó, bỗng đầu dây bên kia vang lên tiếng pond xen vào, giọng y oang oang nhưng đầy vẻ kỳ thị: "ơ kìa phuwin, đang nói chuyện với boom hả? cho anh mắng vốn tí! bảo ông aou nhà anh dẹp ngay cái kiểu đưa cơm hộp cho tôi đi nhé. hôm nay nó còn chủ động thắt cà vạt cho tôi giữa sảnh công ty cơ, làm tôi sợ phát khiếp phải đẩy ra rồi chạy thẳng đấy! nhìn cái mặt nó cứ như đang đóng phim thần tượng ấy, nhìn nổi hết cả da gà!"
boom nghe tiếng pond mà lòng càng thêm trùng xuống. sự thật đã phơi bày quá rõ ràng. anh gật đầu dù phuwin không nhìn thấy, giọng đã bình tĩnh hơn nhưng lạnh lùng đến đáng sợ:
"anh hiểu rồi. cảm ơn hai đứa. anh sẽ để ý."
boom tắt máy, căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng. lòng anh trùng xuống, nặng nề như đeo đá. sự thật về việc chồng mình bị "thay thế" giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết qua lời kể của những người xung quanh. cậu nhìn sang ceri, ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ hắt lên đôi gò má bánh bao của con.
một tuần qua, đối với boom, dài đằng đẵng như cả một kiếp người bị đày đọa. những tin sốc cứ thế dồn dập ập đến, xé toạc lớp vỏ bọc bình yên cuối cùng mà cậu cố công gìn giữ. từ việc aou đột ngột thay đổi tính nết vì có linh hồn khác nhập vào, đến những dòng chữ ảo ảnh đầy rẫy sự độc ác về "kịch bản" và "vỏ bọc", rồi đến sự thật phũ phàng từ pond và phuwin — mọi thứ như những nhát búa tạ nện liên tiếp vào tâm trí đã sớm kiệt quệ của cậu.
boom cảm thấy một sự tuyệt vọng đen đặc bắt đầu rỉ ra từ kẽ tim, lan tỏa khắp cơ thể. cậu đưa bàn tay run rẩy lên che mặt, hơi thở trở nên đứt quãng. đau đớn chứ. đau đến mức cậu tưởng như lồng ngực mình đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, nghiền nát từng mảnh ký ức ngọt ngào mười năm qua thành bụi tro. người đàn ông đang nằm ở phòng bên kia mang gương mặt của aou, mang hơi thở của aou, nhưng linh hồn bên trong lại là một thứ ký sinh kiêu ngạo đang nhìn cậu với ánh mắt tính toán, tư lợi.
cậu thấy mình như kẻ đứng giữa một cánh đồng hoang tàn sau cơn bão, không phương hướng, không nơi bám víu. "aou ơi... anh đang ở đâu giữa bóng tối này?" — cậu thầm gào thét trong lòng, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ của căn hộ áp mái.
thế rồi, một tiếng động nhẹ từ phía giường nhỏ khiến boom sực tỉnh. ceri khẽ trở mình, đôi bàn tay bé xíu quờ quạng trong không trung như đang tìm kiếm một sự che chở. ánh mắt boom chạm vào gương mặt ngây thơ của con, và ngay giây phút đó, một luồng điện xót xa nhưng mạnh mẽ chạy dọc sống lưng cậu.
nỗi tuyệt vọng vẫn còn đó, nhưng cậu không cho phép mình gục ngã. không phải lúc này.
boom hít một hơi thật sâu, ép ngược những giọt nước mắt nóng hổi vào trong. cậu không thể để ceri thấy daddy của nó tan vỡ. nếu aou thật sự bị giam cầm trong chính cơ thể mình, thì cậu là người duy nhất trên thế giới này có thể làm ngọn hải đăng để aou tìm đường về. và quan trọng hơn cả, cậu phải là bức tường thành vững chãi nhất để ngăn cách ceri khỏi sự biến chất của kẻ đang chiếm xác kia. con bé không được phép bị vấy bẩn bởi cái "kịch bản" cẩu huyết đó.
cậu nhẹ nhàng tiến lại gần, khẽ vuốt ve mái tóc tơ của con. hơi ấm từ làn da của ceri như một liều thuốc chữa lành tạm thời, giúp cậu gắn kết lại những mảnh vụn lý trí.
"daddy ở đây... ceri đừng sợ." — cậu thì thầm, giọng nói dù khàn đục nhưng đã mang theo một sự kiên định đanh thép.
ánh mắt boom lúc này không còn sự yếu đuối của một kẻ bị hại. nó sắc lẹm và lạnh lẽo như thép nguội. mười năm yêu nhau, định mệnh đã ban cho họ sự hòa hợp vừa khít, thì nay cậu sẽ dùng chính sự thấu hiểu đó để xé nát cái hào quang giả tạo kia. cậu sẽ vực dậy, không phải vì anh mạnh mẽ, mà vì cậu là cha của ceri và là người duy nhất mà aou thực sự thuộc về. mười hai tháng, hay bao lâu đi chăng nữa, cậu sẽ biến mình thành một quân cờ phản diện khó lường nhất để đối đầu với cái gọi là linh hồn vạn người mê kia.
boom đứng dậy, nhìn về phía cánh cửa phòng vẫn đang khép chặt.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com