Thể loại: Trọng sinh, Tình cảm, Cung đấu [186chương]Edit: TeamLãnhCung. Người phụ trách: Huệ Hoàng Hậu. | VĂN ÁN |Tịch Lan Vi cứ nghĩ rằng...chuyện may mắn nhất trong cuộc đời nàng là có một phu quân tốt.Ai ngờ khi biết được sự thật, ngay cả tính mạng cũng không thể giữ nỗi. Lúc này mới biết hết thảy đều chỉ là chuyện cười.Một khi đã về lại năm đó, nàng quyết định liều lĩnh đảo cục. Vốn nên trở thành vương phi, từ đó lại trở thành hoàng phi. . .---------------------------------#huequanghau: Truyện khai thác chi tiết về mặt tình cảm, hy vọng đây sẽ là làn gió mới ở nhà mình ^^Lịch up: 22-24h ngày thứ 2/4/6/7i…
Tên: Vu SưTác giả: Bạo Táo Đích Bàng Giải.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 153Thể loại: Ngôn tình, Hiện Đại , Huyền Huyễn, HE, 1vs1, Hài hước, Nhẹ Nhàng, Trinh Thám.🐲🐲🐲🐲🐲🐲Vu Miểu Miểu là Vu Sư cuối cùng của Vu tộc, khi cô mới vừa hai tuổi, sư phụ của cô đã tìm cho cô một vị hôn phu. Ngày tròn 18 tuổi, cô cảm thấy mình nên đi gặp cái vị hôn phu này, vì thế đeo cặp sách, ngồi xe lửa vào thành."Tướng công, cùng em trở về trong núi đi."Quý Lãng thật vui vẻ, hắn cứ nghĩ mình gặp phải quỷ, đột nhiên lại đâu ra một cô gái muốn tới cướp người."Vậy chúng ta đây có phải nên động phòng trước hẵng nói hay không ?"Vu Miểu Miểu nghiêng nghiêng đầu, cảm thấy cũng có lý, liền cùng tướng công trở về nhà.=Quý Lãng là Mộng Ma chuyển thế, nghe nói chỉ cần hắn thức tỉnh, là có thể làm cho toàn bộ nhân loại của thế giới chìm trong ác mộng.Vì thế, vô số kẻ tự tự xưng là tu sĩ đều muốn giết hắn thật nhanh, bởi vì trước khi hắn có thể thức tỉnh, Quý Lãng có một khả năng là đi vào giấc mộng của người khác, có thể biết được người chung quanh mình suy nghĩ gì.Vì cái năng lực này, người khác tránh hắn như tránh rắn rết, Quý Lãng cũng không để ý, mãi cho đến gặp được một Vu Sư tự xưng là vị hôn thê của mình.Vu Miểu Miểu: Hôm nay lại có người khi dễ tướng công, ngày mai mình phải cho tiểu oa oa nguyền rủa hắn mới được.Quý Lãng : (#^.^#)Các anh hào trong giới Huyền học: Hôm nay Quý Lãng ly hôn chưa ?Quý Lãng: Muốn chết sao ?🐲🐲🐲🐲🐲🐲…
🔞🔞🔞"Heyyy baby MUỐN CHỊCH với anh không?"⚠Cân nhắc trước khi đọc. Vì đây là thể loại Sexting nên sẽ có một số hình và từ ngữ 18+ 21+ (FULL HD KHÔNG CHE, tuy nhiên trước đây là HD nhưng hiện tại Watt kiểm soát quá, ảnh toàn bị báo cáo, nên những bạn đến sau chịu khó xem ảnh có độ phân giải kém chút nhé)~ H là chắc chắn sẽ có. Còn nặng hay nhẹ là tùy vào đánh giá của mỗi người.~ Couple Jungkook-Taehyung ~ BẠN NÀO KHÔNG THÍCH THÌ ĐỪNG VÀO XEM VÀ ĐI CHỖ KHÁC. CẢM ƠN.Đừng hỏi mình là tìm hình 18+ ở đâu hay từ khóa, nếu nói thì bạn cũng tìm giống được và khi xem sẽ không còn lạ và bất ngờ nữa. Vậy nên nói mình ích kỉ cũng được và mình không giúp được bạn😊…
Tác Giả: Túy Hậu Ngư Ca.Số Chương: 66 chương + 4 phiên ngoại.Nguồn: tangthuvien.Converted: Củ Lạc.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Editor: Tiểu Hi.Trạng Thái: Đã Hoàn Thành.Beta: Đang Tiến HànhThể Loại: Đô thị tình duyên, Hài hước, Lãng Mạn, Ngọt Ngào, Cảm Động, 1vs1, HE. Ngày Đăng: 2-2-2019 (Truyện lần đầu tiên Hi edit bằng GG và chưa được beta lại nên còn rất convert, mong mọi người thông cảm cho. Hi sẽ beta lại sớm nhất khi có thể)_______________Văn Án Hướng về vui vẻ: Ôn Đinh giải thích tên của Thẩm Hoài Cảnh thế này: Ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngày tốt phong cảnh đẹp. Từ trước đến nay, Thẩm Hoài Cảnh trầm mặc ít nói, lạnh lùng như băng, cho đến khi bên cạnh có thêm một cô gái yêu thích mỹ sắc. Lần đầu tiên: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, có ai nói rằng đôi mắt của anh rất hút hồn hay không? Mặt Thẩm Hoài Cảnh không có biểu tình. Lần thứ hai: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, lẽ nào không có ai nói với anh, thật ra anh lớn lên trông rất đẹp trai sao?" Ánh mắt của Thẩm Hoài Cảnh sâu thẳm, thần sắc không rõ. ....... Lần thứ N+1: Ôn Đinh: "Thẩm tiên sinh, thật sự không có ai nói rằng, sự nhún nhường của anh làm cho người ta gục ngã sao?" Thẩm Hoài Cảnh ngước mắt nhìn cô, trong tròng mắt đen hình như có ngọn lửa cháy lan ra đồng cỏ. Thẩm Hoài Cảnh: "Lẽ nào không ai nói với em rằng, lời nói do chính mình nói ra thì phải gánh chịu hậu quả sao? Ôn Đinh: ... Bây giờ đã biết rồi. Cái gì ngồi mãi trong lòng mà vẫn không loạn, ngồi mãi sao có thể không loạn?…