bơ
kopsskops
Bạn ơi nay bạn có sang nhà em hông ạaa
Mason Nguyễn
Nay anh hơi mệt nên mai anh qua nha bé
kopsskops
bạn sao í không khỏe ở đâu hả
Mason Nguyễn
Không sao đâu anh ổn bạn nghỉ sớm đi ạ
Thành Công nhìn những lòng tin nhắn mà trong lòng cũng nặng đi một phần, bình thường anh nói chuyện với em dù là ở ngoài hay nhắn tin đều rất nhiệt tình chứ không bao giờ hời hợt như vậy.
Công nghĩ Xuân Bách đang giấu mình chuyện gì đó rất nghiêm trọng, bình thường đi thu âm hay đi show về mệt cỡ nào Bách luôn đến nhà gặp em một chút rồi mới về nhưng hôm nay khi gặp nhau anh cứ luôn né né em thậm chí nguyên ngày hôm nay Bách chả thèm nhắn hay gọi điện cho cậu một cuộc nào?!
Kopsskops
Bạn đang giấu em chuyện gì đúng không
Ki Bông nhìn màn hình điện thoại thấy Bách đã xem tin nhắn nhưng không trả lời ngay mà cứ hiện lên đang soạn tin nhắn mãi.
Mason Nguyễn
Có giấu bạn chuyện gì đâu
Kopsskops
Thật không đó vậy sao hôm nay bạn bơ em?
Mason Nguyễn
Anh nào nỡ bơ bạn đâu
Kopsskops
Rõ ràng lúc ở buổi ra mắt của anh wokeup bạn bơ em,
em ngồi kế bên mà bạn không để ý gì hết
Mason Nguyễn
Lúc đó anh đang check công việc mà bé
Kopsskops
Vậy tại sao từ hôm qua đến giờ bạn không nhắn tin hay call cho em?
Mason Nguyễn
Anh xin lỗi bạn ạ anh Chương kêu anh có chút việc rồi mai anh nhắn bạn sau ạ
Công nhìn cách Bách lãng tránh mình mà trong lòng không khỏi ấm ức, đấy rõ ràng anh đang giấu em chuyện gì đó không muốn nói ra, Công chắc chắn rằng Bách không muốn nói ra vì không muốn Công lo lắng cho mình. Thành Công thừa biết anh là người có chuyện gì cũng giữ trong lòng cũng muốn tự mình giải quyết không muốn làm phiền đến người khác.
Nhưng Công không muốn như vậy, em không muốn một Xuân Bách gai góc chuyện gì cũng gồng mình chịu đựng, em muốn có thể cùng chia sẻ những khó khăn rắc rối ấy với người yêu nhưng anh lại chẳng nói ra.
Thành Công bực nhọc lên Threads xem có tìm hiểu thêm được gì không, Threads của em chủ yếu là những bài viết về anh và em hoặc là về các anh trai khác. Công mải mê xem những hình ảnh giữa mình và Bách được fan chụp lại thì em vô tình lướt thấy bài báo.
"Xôn xao đời sống cá nhân của rapper M. Đã có bạn gái nhưng vẫn xào couple?"
Bài viết ấy thu hút rất nhiều lượt tương tác cũng như bình luận, có rất nhiều người bênh vực anh bênh cạnh đó cũng có không ít anti như thế chỉ chờ có lúc này để có thể nhảy vào nói những lời khó nghe với Xuân Bách.
Thành Công thì khỏi nói, em nhìn bài viết đó mà tức điên em phải qua acc clone cãi mới được chưa kịp chuyển acc điện thoại Công đã nhận được thông báo từ box chat của Bách. Bách nhắn một tin nhắn dài, anh nói với mọi người rằng dạo này anh hơi stress và mệt mỏi nhưng anh sẽ cố gắng tích cực và không để ai bị ảnh hưởng bởi mình.
Em nhìn thấy tất cả trong lòng không khỏi xót xa cho anh người yêu, anh từ một dân undergroud đi lên thành idol khiến anh đã phải cố gắng thay đổi và tập luyện rất nhiều để được công nhận ấy vậy mà bây giờ anh phải gánh chịu thêm những lời nói không hay từ xung quanh.
Thành Công suy nghĩ một chút rồi quyết định mặc đi tìm anh, em bắt xe đi thẳng một mạch đến nhà Xuân Bách. Đến nơi Công hít thở một hơi rồi gõ cửa, một lúc lâu nhưng chả ai ra mở cửa chắc có lẽ hiện tại anh không muốn gặp ai rồi.
"Cạch" Em lấy chìa khóa dự phòng anh đã đưa cho mình từ trước tự mở cửa bước vào nhà, căn nhà tối om chỉ có chút ánh đèn len lỏi trong phòng thu. Thành Công nhẹ nhàng đi vào đứng trước phòng thu nhìn Xuân Bách mệt mỏi dựa người trên ghế điện thoại trên bàn vẫn còn đang sáng màn hình.
"Em ổn mà anh chương không cần lo đâu" Xuân Bách nghe thấy tiếng mở của anh nghĩ là người anh thân thiết quay trở lại an ủi mình nên cũng không ngẩng đầu lên.
"Bạn ơi là em" Công nhẹ nhàng gọi khẽ một tiếng, Xuân Bách nghe được giọng nói dịu êm quen thuộc ấy mà không khỏi bối rối. Anh mở mắt ra nhìn về phía cửa thấy em đang đứng đó hai tay dan rộng đang chờ đợi một cái ôm.
Xuân Bách đứng dậy nghẹn ngào tiến lại gục đầu xuống vai Công, em khẽ vòng tay vỗ về Xuân Bách như một đứa trẻ trải qua một ngày đầy ấm ức.
"Sao bạn lại tới đây"
"Bạn cứ như vậy làm sao em yên tâm để bạn một mình được" Công thì thầm, giọng pha chút trách móc nhưng cũng tràn đầy sự an ủi.
" Anh không muốn để bạn lo lắng, anh xin lỗi"
"Bạn bị khờ í không nói ra em còn lo lắng hơn"
"Bạn quát anh à"
"Ai kêu im lặng như vậy, sau này có chuyện gì cũng phải nói cho em đó"
"Dạ rõ ạ, bạn qua đây không mặc áo khoác luôn à có lạnh không?"
"Có lạnh nhưng mà lo cho bạn hơn"
Bách im lặng, vẫn gục đầu lên vai Công tận hưởng sự vỗ về bình yên ấy. Ngoài kia, gió vẫn thổi mạnh nhưng trong căn nhà nhỏ này mọi giông bão dường như dừng lại ở sau cánh cửa.
Bách nhận ra, dù có chuyện gì xảy ra chỉ cần có công ở đó anh sẽ luôn tìm thấy đường về nơi gọi là nhà.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com