Nhân vật chính: Bạch Niên Vũ - Tiêu Tiểu DiệpAnh là Chủ tịch của một tập đoàn lớn. Cô là một bác sĩ tài hoa.Ai bảo cô và anh có hôn ước từ nhỏ. Anh trong một lần vô tình gặp được cô, được cô cứu mạng thì đã bám dính không rời, còn ép cô phải thực hiện hôn ước với anh. Cô trốn nơi này tới nơi khác nhưng vẫn bị anh bắt được. " Vợ yêu, em có trốn đến chân trời góc bể tôi cũng lôi được em về..."P/S: KHÔNG RE-UP, KHÔNG CHUYỂN VER. THANKSSSSSS !!!…
Liễu Hạ Băng là con mọt tiểu thuyết điển hình.Một hôm cô đọc được một cuốn ngôn tình sắc chẳng may xuyên vào. Thiên a! Sao ông không cho con xuyên vào người qua đường mà lại xuyên vào nữ phụ có số phận bi thảm thế này Nữ phụ này được nuông chiều hơn nữ chính sở dĩ vì cô ấy là con chính thất còn nữ chính là con riêng do hậu quả của ba cô lúc còn trẻ phong lưu trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng ko ngờ lại vì thế nên nữ chính Liễu Huệ Di ra đời.Mẹ cô sau khi biết chuyện ba cô có con riêng thì kích động đến nỗi đột quỵ.Ba cô dù không muốn vẫn phải cho cô ta theo họ Liễu. Nhưng trong Liễu gia ngoài mặt thì chấp nhận cô ta nhưng trong Liễu gia chỉ sủng ái mỗi cô. Cô sau cái chết của mẹ trở nên lạnh lùng ít tiếp xúc vs người ngoài.Nữ chính luôn ganh ghét cô vì cô đẹp hơn cô ta và đc mọi người sủng ái hơn cô ta nên đã lập ra nhiều kế hoạch câu dẫn các nam chủ và tìm mọi cách giết chết cô.Nhưng có điều cô không ngờ đc rằng khi cô xuyên vào số phận cô đã không còn nằm trong tay của tác giảCô cứ chạy còn bọn hắn cố đuổi theo.Liệu cuộc rượt đuổi này bao giờ mới kết thúc?Cuộc sống của cô rồi sẽ ra sao? Lần đầu mình viết truyện nếu có sai sót mong mọi người góp ý…
tác giả: Bạch Y Nhược TuyếtEdit: JuneCloverBeta: em đây em đây 😘🤣🤣🤣🤣Thể loại: đam mỹ, hiện đại, 1×1, cường công cường thụ, ngược công, sinh tử văn, HE.KHÔNG CHUYỂN VER NHAsố chương 108 chương và 9 phiên ngoại. Thực ra trong này cũng chỉ có 117 chương thôi nhưng mình ấn nhầm nên về sau cũng chỉ có 117 chương thôi nhé Nhân vật chính: Tần Thiệu (Diệp Lâm) x Đoạn Tình (Ấu Đường)Đoàn Tình mang trong mình đứa con của Tần Thiệu nên hắn đã cố gắng cảnh cáo chính mình phải bình tĩnh không đi đánh cậu. Trong bụng cậu có đứa con của hắn, Mặc dầu hai người đều chán ghét đối phương.Nhưng cả hai không thể thay đổi sự thực, sự thật này long trời lở đất, người khác khó có thể tin, chấp nhận được.Một nam nhân sinh hài tử khiến mọi người cũng không thể tưởng tượng được. Lạnh lùng như Tần Thiệu, lãnh huyết như Đoàn Tình.Hai người mới nãy còn đánh nhau thiếu sống thiếu chết đã bị tin này làm cho hoàn toàn chấn động.P/S : Bộ này không phải của tui và cũng không phải do tui edit mà là của Juneclover tui chỉ là con reup lại để đọc thui nếu có vấn đề j thì tui sẽ gỡ xuống Theo quan điểm của tui thì sau bao nhiêu bộ tui bị phát cuồng bộ này luôn í đọc bn lần cũng không chán. 🚫 Dạ em không nhận chuyển ver nha quý dị 🚫🚫🚫nhấn mạnh SINH TỬ VĂN nhá…
Tác Phẩm : Vô Tình Ái Thất Nữ Lão SưTác Giả : Thiên LangThể Loại : Sư sinh, hài hước, (NP), đô thị tình duyên, HE.Tình Trạng : Hoàn ( đang sửa chữa đôi chút ) Nhân Vật Chính : Tôn Yên Tử ( Nữ chủ ) x Tô Hanh x Ngôn Tịnh Lâm x Mộ Chi Thanh x Lâm Lâm x Lạy Tuyết x Tiêu Hải Tình x Nhã Thụy Ân. Cùng một số nhân vật phụ khác.___Văn án : Truyện kể về cuộc hành trình truy vợ của Tôn Yên Tử, gian nan có, hài hước có, chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Nhưng.... chung quy vẫn là một kết quả......Các ngươi đoán đi![ Lòng hảo tâm là 1 follow, đa tạ ]…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…