Chương 40
Trà sâm - hàn huyên
Tháng Ba vừa chạm ngõ, Nam Uyên chưa kịp rũ hết lớp sương mù đầu xuân. Trời không còn mưa phùn, cũng chưa thật nắng. Gió bấc quẩn quanh, nhẹ thổi dọc theo tường thành, như rót thêm vài phần lạnh lẽo vào lòng bàn tay đã nhăn của thời cuộc.
Trước hoàng môn, cờ quạt theo gió nghiêng nghiêng. Đoàn xe ngựa của Cảnh Vương phủ dừng lại chỉnh tề, mành rèm thêu long vũ khẽ động.
Tĩnh lặng chưa được một khắc...
"Hắt xì--!!"
Một tiếng hắt hơi như long ngâm phá trời, trực tiếp dội vào mặt hoàng môn sừng sững.
Mấy con bồ câu đậu trên đỉnh ngói giật bắn, vỗ cánh bay loạn như bị đánh úp. Đám thị vệ đang đứng nghiêm chỉnh nhất tề giật mình quay lại, gần như muốn rút kiếm.
Người gây náo động đứng giữa ánh sáng chênh vênh của tiết xuân - Cảnh Sinh, hoàng thúc của nhiếp chính vương danh chấn triều đình... đang nhẹ nhàng rút khăn tay trong tay áo, lau mũi rất nhã nhặn.
"Gió Nam Uyên vẫn lạnh như vậy..." - lão lẩm bẩm.
Nhẹ, nhưng vẫn nghe được cái giọng hơi khàn do dầm sương, trộn trong đó là một nét tự nhiên như thể chưa từng oanh tạc hoàng môn bằng cái hắt hơi có thể phá lệnh bài.
"Vương gia..." - Vương phi khẽ nhíu mày - "Ít nhất thì... đừng lau mũi trước cửa cung..."
"Ta dùng khăn cơ mà." - Cảnh Sinh nhướng mày, chỉ vào chiếc khăn tay trắng viền lam trong tay, ánh mắt vô tội.
"Phụ thân, người hắt hơi như đánh trống trận thì ai dám tin người chỉ dùng khăn?" - Cảnh Hoành nhỏ giọng phụ họa, nửa cười nửa sợ, liếc mắt ra sau xem có ai nghe không.
Cảnh Sinh nhìn hắn, ánh mắt nhàn nhạt như nhìn kẻ phản trắc.
Phía sau, Cảnh Phi Yến bước xuống xe ngựa, y phục tím nhạt, gọn gàng: "Nếu phụ thân vẫn muốn giữ lại uy danh năm xưa, thì ít nhất đừng để hàng mái ngói sứt vì hắt hơi."
"Ngươi đừng có mà khoa trương..." - Cảnh Sinh cau mày, nhưng tay lại... lặng lẽ rút khăn lần nữa, gấp lại để che mặt.
Cảnh Hoành nhìn thấy cảnh ấy, lén cười, quay đầu giấu sau quạt giấy.
Một lúc sau, cánh cửa hoàng cung dần mở ra, nhưng không phải đám quan viên ra đón như mọi lần - mà là Thúc Tư Kỳ - à không, bây giờ nên gọi là Lôi Phong, hắn đích thân bước tới, vận triều phục gọn ghẽ, phía sau có hai thái giám cùng vài thị nữ theo hầu, lễ nghi chu toàn.
Ánh mắt hắn bình tĩnh quét qua, không lạnh lẽo như khi thượng triều, nhưng vẫn giữ ba phần nghiêm nghị, bảy phần cung kính, có thể nói cùng nguyên bản Thúc Tư Kỳ giống nhau như đúc.
"Tham kiến hoàng thúc."
Nàng dừng lại ba bước trước mặt lão, hơi khom người, giọng ôn hoà nhưng vẫn giữ quy củ.
Cảnh Sinh nhìn nàng từ đầu đến chân, ánh mắt chợt chậm lại - rõ ràng không còn là cái tiểu hài tử khóc mếu đòi lão dắt đi xem cưỡi ngựa trong hoàng thành, mà là một Nhiếp chính vương đứng mũi chịu sào giữa sóng gió triều cục.
Lão thở ra một hơi, cười khẽ, không nói gì. Sau cùng chỉ chép miệng, ra vẻ cảm khái:
"Tiểu hài tử lớn rồi."
'Thúc Tư Kỳ' vẫn nghiêm mặt: "Tôn nhi dẫu trưởng thành... cũng không dám quên người là hoàng thúc."
Cảnh Hoành phía sau suýt nữa ho khan: Đây là nàng nói thật... hay đang nhẹ nhàng dằn mặt đấy...
"Vào trong đi." - 'Thúc Tư Kỳ' hơi nghiêng người, ra hiệu dẫn đường - "Hoàng thúc lặn lội đường xa, hôm nay Văn Uyển điện đã chuẩn bị trà sâm mới, đặc biệt đợi người tới."
Cảnh Sinh hơi chớp mắt - đã bao lâu không còn ai vì một câu trà mà chờ lão? Tim khựng lại một nhịp, nhưng mặt ngoài vẫn điềm đạm, chỉ khẽ ừ một tiếng rồi thong thả bước vào trong.
Nhịp chân của lão không còn phóng khoáng như xưa, nhưng vẫn trầm ổn. Ánh mắt từng nhìn núi xác người, từng đối đầu ngự sử mồm như mỏ nhọn, lúc này lại dịu đi khi dõi theo bóng dáng người đang dẫn đường phía trước.
"Chậc..." - lão nhẹ giọng - "Trưởng thành thật rồi... cả dáng lưng cũng giống phụ hoàng ngươi ngày trước."
Phía sau, Cảnh Phi Yến và Cảnh Hoành lặng lẽ đi theo.
Cảnh Phi Yến nghe vậy khẽ nghiêng đầu, nửa cười nửa cảm thán. Nhưng Cảnh Hoành thì khác - dù cố giữ vẻ bình thường, nhưng ngón tay nắm lấy quạt giấy lại siết chặt hơn bình thường một chút.
Ánh mắt hắn dừng lại trên bóng lưng thẳng tắp kia, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác vừa kính nể, vừa vô thức có chút e ngại.
Đây là biểu huynh của hắn - từng vắng bóng gần mười năm, khi trở lại liền mang thị vệ áp sát Tĩnh Minh điện, một lời xưng vương, ngồi ngay ngôi Nhiếp chính.
Kẻ từng nghe nhiều hơn thấy như hắn, trước nay chỉ biết đến "Nhiếp chính vương" qua lời đồn sắc bén, từng nét chữ trên tấu chương dám gạch phạt cả đại học sĩ, từng bước chân khiến cả triều đình chấn động.
Mà hiện giờ, người đó... vẫn là người nhà.
"Không biết người đến đàm chính, hay đến uống trà." - Cảnh Phi Yến nhỏ giọng nói, như phá vỡ chút lặng thinh trong lòng đệ đệ.
"Cả hai." - Cảnh Hoành khẽ gật - "Nhưng thật ra là... đến nhìn tiểu tôn nhi từng được hắn ôm bồng, nay đã ngồi nơi ngai giữa triều đình."
Cảnh Phi Yến khẽ mỉm cười, mắt không rời khỏi bóng lưng người phía trước:
"Mà lại chẳng nỡ gọi là Nhiếp chính vương."
**
Trong Văn Uyển điện, rèm mỏng buông nghiêng, ánh sáng xuyên qua tầng tầng lớp lớp lụa trắng, phủ một tầng sáng mờ nhòe lên mặt đất lát gạch xanh cổ kính.
Trên bàn dài giữa điện, ấm trà sâm bốc khói nhẹ, bên cạnh là khay bánh sen cùng chén ngọc tinh xảo. Từ cách bày trí đến hương thơm nhè nhẹ trong không khí, đều thấy được chủ nhân nơi này đã có lòng tiếp đãi.
Cánh cửa lớn khẽ mở, tiếng giày bước đều trên nền đá vang lên trầm ổn. Người đầu tiên bước vào là Cảnh Sinh - lão nhân vận bào phục xanh đậm, tóc bạc buộc cao, thần thái vẫn hiên ngang như năm nào nơi chính điện quát tháo quần thần.
Chỉ là lúc này, ngay khi vừa bước vào, lão đã giơ tay áo lau mặt, miệng lẩm bẩm:
"Trời ạ, đường Nam Uyên bụi nhiều thật... lão phu suýt nữa nghẹt thở dọc đường."
Phía sau, 'Thúc Tư Kỳ' vừa bước qua bậc cửa, nghe xong liền nhấc mắt nhìn động tác của lão, chậm rãi nói:
"Ngoài thành Nam Uyên ba hôm trước vừa cho người quét đường, hôm qua lại mưa phùn, hôm nay trời quang. Lộ trình Hoàng thúc vào thành là do Nội thị sắp xếp, đi đường rộng, sạch sẽ nhất."
Cảnh Sinh: "..."
Cảnh Hoành phía sau suýt cắn gãy cái quạt giấy, lặng lẽ lùi nửa bước - không khí giương cung bạt kiếm này là sao? Biểu huynh, ngài có phải đang nhẹ nhàng mắng người nhà đâu... vu khống bụi không?
Lúc này vương phi bước vào sau cùng, vừa đi vừa phẩy tay áo:
"Ngài ấy nói vậy chỉ là tìm cớ lau mặt thôi. Chẳng qua không muốn thừa nhận bản thân lão nên mũi hơi nhạy cảm..."
"Phi phi phi!" - Cảnh Sinh vội vàng quay đầu trừng mắt - "Nói bậy gì đó! Bản vương thân thể cường tráng, khí huyết lưu thông, làm gì có chuyện... già yếu!"
'Thúc Tư Kỳ' nhướng mày, chậm rãi gật đầu:
"Khí huyết lưu thông đến mức... hắt hơi làm rụng cả mấy viên ngói hoàng môn."
"...Ta... ta đâu có cố ý."
Vương phi bật cười: "Cũng may ngài không hắt hơi khi đứng trên thành lâu, bằng không có khi rung rinh cả trống canh."
Cảnh Phi Yến thản nhiên tiếp lời: "Không rung trống thì cũng đủ thổi bay hai cái mũ ô sa của Thị vệ trưởng."
Cảnh Hoành nín cười không nổi nữa, rũ người dựa vào trụ cửa, quạt che mặt mà run cả vai.
'Thúc Tư Kỳ' khẽ nhếch môi, ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn về phía Cảnh Sinh:
"Mau ngồi đi Hoàng thúc. Để người đứng lâu thêm lát nữa, lại có kẻ nói ta bất hiếu."
Cảnh Sinh hừ nhẹ, giậm giậm chân xuống sàn như muốn kiểm tra độ cứng, hạ giọng lầm bầm:
"Văn Uyển điện này sàn gạch vẫn như xưa, cứng như đá... lần trước ngồi đây còn bị tê chân, thế mà nay lại là ta tôn nhi lên chủ tọa."
Lão vừa ngồi xuống, vừa chỉnh áo, mắt liếc về phía bàn trà rồi nhẹ hừ một tiếng:
"Ồ? Năm đó lão phu từng giúp tiên đế áp chế tam phương loạn tặc, bây giờ về triều... lại được đón bằng một ấm trà sâm cùng dĩa bánh sen nhỏ xíu? Hửm?"
'Thúc Tư Kỳ' ngồi xuống đối diện, tay áo phất nhẹ rót trà, mắt cong cong:
"Hoàng thúc chê ít?"
Hắn chậm rãi nói thêm, giọng không nhanh không chậm:
"Nếu người không vừa ý, vậy bảo người chuẩn bị lại... rượu đào năm xưa hoàng thúc giấu trong mật thất Tĩnh Minh điện thế nào? Ta nhớ rõ, năm ấy là 'quốc khố bị thất lạc ba vò', đúng không?"
Cảnh Sinh nghe vậy lập tức dựng thẳng sống lưng, suýt nữa trượt chân vấp phải bậc đá.
"Khụ, khụ... chuyện nhỏ như vậy mà ngươi cũng nhớ rõ làm gì?" - Lão ho khan, ra vẻ nghiêm túc - "Rượu đó là ta... giữ hộ cho tiên đế! Tự tay ngài ấy tặng, ta chẳng dám uống một ngụm nào đâu!"
Cảnh Hoành phía sau cố nín cười đến đỏ cả mặt, khẽ thì thào với tỷ tỷ:
"Con cá ngâm rượu ba năm còn chẳng bằng ngài ấy, nhớ năm đó lén rót ra chén bát đũa hỏng cũng uống cho bằng hết..."
Cảnh Phi Yến chậm rãi đáp, mắt không rời khỏi bóng lưng phụ thân:
"Chỉ là tiếc một điều..."
"Tiếc gì?" - Cảnh Hoành quay sang.
"Tiếc là giờ ngài ấy vào cung... không mang theo rượu."
Bên trong điện, Cảnh Sinh đã hoành tay áo ngồi ngay ngắn, ánh mắt liếc qua khay trà, giọng đầy tiếc nuối:
"Làm gì có ai về triều mà không có chút thịt? Không thịt thì cũng phải có... lạc rang hay sườn chiên tẩm mật chứ nhỉ?"
'Thúc Tư Kỳ' nhấp một ngụm trà, không ngẩng đầu:
"Vậy lần sau ta sẽ sai Thái Y viện nghiên cứu xem trà sâm có thể... kho thịt được không."
Cảnh Sinh: "..."
Cảnh Hoành phía sau run run đưa tay bưng miệng:
"Vẫn là biểu huynh trong truyền thuyết. Một ngụm trà sặc chết đám ngự sử."
Một tiếng cười thoáng lan ra trong điện, hòa cùng hương trà ấm sực, thoảng trong gió xuân.
Lúc này, chẳng ai nhắc đến chính sự.
Chỉ là... người thân gặp lại. Bằng một ấm trà - và mấy câu cà khịa.
Sau một buổi trà sâm lẫn "sâm châm", kèm vài màn đốp chát ngọt ngào giữa Nhiếp chính đương triều và Hoàng thúc cựu quyền thần, không khí Văn Uyển điện rốt cuộc cũng yên ổn trở lại - ít nhất là yên ổn với chuẩn "vương tộc nội chiến bằng mồm".
'Thúc Tư Kỳ' đặt chén trà xuống, liếc mắt nhìn sắc trời, rồi quay sang nói:
"Lão Phật gia vừa truyền lời, đã chuẩn bị tại Khánh Ninh cung. Tiểu bệ hạ cũng sắp tan học."
Cảnh Sinh nhướn mày: "Còn học à? Giờ này ta nhớ năm xưa ta đã trốn được ba buổi..."
"Ngài mà trốn là vì có người cõng ra sau tường viện!" - Vương phi nhấc mí.
"Nàng còn nhắc!" - Cảnh Sinh trừng mắt - "Đó là hành vi nghĩa khí! Lúc ấy gió to, mưa tạt, ta mà không cõng Hoàng huynh ra chỗ nấp thì làm sao..."
"Cõng Hoàng huynh ra vườn đào uống rượu thì đúng hơn." - Cảnh Hoành nhẹ nhàng bổ sung, "Sau đó ngài bị bắt về, bị chép cả cuốn Thiên đạo luận ba lần."
Cảnh Sinh nghiêm mặt: "Đó là hành trình trưởng thành! Không trải gió mưa, sao biết khôn lớn?"
Cảnh Phi Yến không nhịn được, cúi đầu che miệng cười: "Chẳng qua là phụ thân ngài... không lớn nổi nữa thôi."
"..."
Vậy là, đoàn người rời Văn Uyển điện, khí thế nghiêm chỉnh như sắp bàn đại sự - ít nhất là nhìn từ xa. Lúc lại gần thì... kẻ gãi đầu, người giẫm áo, ai cũng như vừa từ buổi họp gia đình lén lút ăn chè trong phòng bếp.
**
Khánh Ninh cung lối đi trải đá ngọc, hoa nở bốn mùa, nơi nơi đều thanh nhã kín đáo. Vừa đến nơi, đã nghe tiếng trẻ nhỏ đọc bài lảnh lót vang ra từ hậu điện:
"...Thần tử trung, bằng hữu tín, phu phụ hòa..."
Cảnh Sinh nghiêng tai nghe, bĩu môi: "Vẫn là mấy bài cũ rích. Hồi ta học đến đoạn đó là vừa ngủ gật, vừa bị phạt đứng."
'Thúc Tư Kỳ' nhướng mày: "Có lẽ vì ngài học bảy năm mới hết vỡ lòng, nên mới cảm thấy lâu?"
Cảnh Sinh nghẹn họng: "Ta... ta học theo chiều sâu!"
Lúc này cung nhân trong Khánh Ninh điện đã tiến ra hành lễ, cung kính mời:
"Nhiếp chính vương điện hạ, Cảnh vương gia, Vương phi, nhị vị công tử cô nương... Thái hoàng thái hậu đã đợi."
Vừa vào trong, quả nhiên Thái hoàng thái hậu đã ngồi sẵn trên ghế mềm, mặc trường bào thêu mây, ánh mắt hiền hòa nhưng sắc bén. Bên cạnh bà, một thiếu niên chừng mười tuổi ngồi thẳng tắp, tay vẫn cầm quyển sách - là tiểu bệ hạ vừa tan lớp, mặt mũi nghiêm trang như đang chuẩn bị tra khảo triều thần.
Cảnh Sinh vừa thấy, lập tức tiến lên một bước, cười híp mắt:
"Ôi ta ngoan tôn tử a! Chín cái năm rồi không gặp, mặt đã nghiêm đến độ giống lão tổ nội rồi!"
Tiểu bệ hạ ngẩng lên, chớp mắt, giọng non nớt nhưng kính cẩn:
"Tham kiến Hoàng thúc tổ phụ"
Giọng thiếu niên vang lên trong trẻo, không cao không thấp, lễ nghĩa chu toàn. Hai tay còn ôm sách nhưng sống lưng thì thẳng như cán kiếm nhỏ.
Cảnh Sinh nghe xong câu đó, lòng lập tức mềm nhũn. Cái danh "Hoàng thúc tổ phụ" này... nghe ra thì giống lão già lụm cụm a, nhưng từ miệng đứa nhỏ nghiêm túc này nói ra lại khiến người ta chẳng thể không thấy kiêu hãnh.
Lão cười ha hả, đưa tay lên vuốt râu, ngực hơi ưỡn:
"Giỏi! Nói lễ phép, đứng cũng ngay ngắn! Có khí chất quân vương!"
Tiểu bệ hạ nghiêng đầu suy nghĩ, chớp mắt:
"Vậy năm xưa Hoàng thúc tổ lúc bằng tuổi trẫm... cũng đứng thẳng như vậy?"
Cảnh Sinh thoáng khựng.
Sau một hồi lục trí nhớ đau đớn, lão khẽ ho nhẹ hai tiếng, mặt không đổi sắc:
"Ta á? Năm mười một tuổi đã ngồi chép binh pháp rồi. Một ngày thuộc ba thiên, đêm nằm mộng cũng thấy ngựa xông trận!"
Vương phi phía sau khẽ nhướng mày. Cảnh Hoành thì nghiêng đầu lẩm bẩm:
"Chép binh pháp thật... nhưng là chép phạt vì nghịch mực làm đổ vào mũ của Quốc tử giám."
Tiểu bệ hạ nghe vậy, quay sang nhìn 'Thúc Tư Kỳ' như đợi xác minh.
'Thúc Tư Kỳ' giơ tay nâng chén trà lên nhấp một ngụm, chỉ dịu giọng nói:
"Bệ hạ chỉ cần biết Hoàng thúc tổ khi xưa... rất có sáng tạo."
Cảnh Sinh trừng mắt nhìn tôn nhi: "Sáng tạo gì chứ? Ta đó là tư duy vượt thời đại!"
"Vâng, đúng là vượt rồi..." - Thái hoàng thái hậu bên trên cuối cùng cũng cất giọng, mắt cười như không - "Vượt khỏi cả văn tịch lúc ấy."
Cảnh Sinh bối rối gãi gãi mũi, rồi quay phắt sang nhìn tiểu bệ hạ, cố kéo lại hình tượng:
"Khụ! Nhưng mà tổ phụ ngươi năm đó cũng từng cưỡi ngựa bắn tên, bắn trúng đồng xu treo giữa suối đấy!"
Tiểu bệ hạ mở to mắt: "Thật sao?"
"Thật!" - Cảnh Sinh vỗ ngực - "Còn bắn vỡ chén trà trên đầu thị vệ mà không rơi lấy một giọt!"
'Thúc Tư Kỳ' cười như không cười:
"Sau đó thị vệ đó... xin giải ngũ."
"..."
Cảnh Phi Yến và Cảnh Hoành đồng loạt quay mặt vào trong tay áo. Bả vai run run vì nhịn cười.
Tiểu bệ hạ chớp chớp mắt nhìn Hoàng thúc tổ, rồi bất ngờ cúi người thêm lần nữa:
"Vậy Hoàng thúc tổ phụ... sau này cũng sẽ dạy trẫm cưỡi ngựa bắn tên chứ?"
Câu nói ấy khiến Cảnh Sinh sững người. Đôi mắt già nua bỗng lóe lên một ánh sáng rất khó tả - là vừa xúc động, vừa được trọng dụng, vừa... hơi hơi thấy áp lực.
Lão bật cười, giọng trầm xuống một chút, khác hẳn những phút giây đùa cợt nãy giờ:
"Dạy, đương nhiên là dạy. Ngươi là long mạch Nam Uyên, ta là Hoàng thúc tổ của ngươi - chuyện dạy ngươi cưỡi ngựa, ta sẽ không để người khác tranh."
Thái hoàng thái hậu khẽ gật đầu, mắt vẫn dịu dàng nhìn họ, giọng bình thản:
"Vậy thì sau này, mỗi tuần một buổi, để Cảnh vương gia dạy bệ hạ ra cung cưỡi ngựa."
Cảnh Sinh suýt phun trà:
"Mỗi tuần một buổi? Này... ta... ta còn già yếu... à không, là bận rộn! Nhiều chuyện quốc sự!"
'Thúc Tư Kỳ' nhướng mày:
"Vừa nãy người còn nói 'khí huyết lưu thông', 'thân thể cường tráng'..."
"Thì... thì dưỡng sinh cũng là một dạng bận rộn mà!" - Lão xoa trán, lầm bầm - "Xem ra phải mua thêm thuốc xoa bóp..."
Tiểu bệ hạ mím môi cười khẽ, cất sách xuống, giọng non nớt mà lễ độ:
"Lúc ấy, trẫm sẽ bảo người chuẩn bị trà sâm cho Hoàng thúc tổ phụ."
Cảnh Sinh giật mình nhìn đứa nhỏ kia, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, khẽ xoa đầu bệ hạ.
"Thôi thôi... Có trà sâm, thì cưỡi ngựa cũng được."
Không khí trong điện lúc này bỗng trở nên ấm áp hẳn - một sự đan xen giữa triều nghi và thân tình, giữa cái uy của hoàng tộc và sự tinh nghịch còn vương trên nét mặt non nớt kia.
Họ ngồi lại thêm một lúc, uống trà, nói chuyện, và cười.
Ngoài điện, gió tháng Ba khẽ lướt qua mái hiên ngói đỏ. Một tiếng cười già xen giữa giọng trẻ non, rơi nhẹ lên hiên cung như tiếng chuông chùa vắng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com