Tác phẩm: Đã là thời đại nào rồi (都什么年代了啊)Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HEEdit: phuong_bchii…
Tác giả: Thời Tam ThậpEditor: CandyBìa: ổ của TNguồn convert: wikidichThể loại: Ngôn tình, Cổ đại , HE , Ngọt sủng ,Thanh mai trúc mã , Nhẹ nhàng.Diệu Diệu có một phụ thân là đại tướng quân, thanh danh hiển hách, bách chiến bách thắng, đánh đâu thắng đó.Đây là những gì mẫu thân bé nói trước khi chết.Cô bé cũng chưa từng nhìn thấy phụ thân. Mọi người đều nói phụ thân là một tên chơi bời lêu lổng lại lưu manh, trước lúc cô sinh ra thì đã chết rồi.Cô sống cùng nhà cữu cữu, phải ở trong căn phòng vừa chật hẹp lại cũ nát, còn phải làm những công việc nặng nhọc và bẩn thỉu nhất.Một ngày nọ, cô bị cữu cữu đuổi khỏi nhà cùng với một con chó tên Đại Hoàng.Ở cửa thôn bỗng xuất hiện một đội binh mã, người cầm đầu cưỡi ngựa to lớn, chiến giáp lóe hàn quang, uy phong lẫm liệt.Phụ thân đại tướng quân đã khởi tử hoàn sinh trở lại đón bé về.Lời của editor:- Truyện được edit duy nhất trên Wattpad và blog cá nhân Gác Mây.- Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả nên tuyệt đối không re-up.-Link blog: https://www.facebook.com/G%C3%A1c-M%C3%A2y-103345808753558/…
CẢ NGƯỜI ĐỀU LÀ BẢO (Các bạn cần vào hồ sơ của Xitaqueen, ấn nút theo dõi (follow) để đọc dc đầy đủ tât cả các chương của truyện này!!!)Nguyên tác : Vị lai chi toàn thân thị bảoTác giả : Quyết TuyệtThể loại : đam mỹ, hài hước, tương lai, chủ thụ, sinh tử, 1×1, HETình trạng : hoàn thành (editor đã bỏ công sức sưu tầm và chỉnh sửa, những chỗ chưa edit các bạn có thể cmt, nhưng phản hồi tiêu cực sẽ bị xóa k báo trước)Văn ánNhậm Sinh, vốn dĩ là một củ nhân sâm tu luyện thành tinh, ngay lúc bị kẻ thù đuổi giết, chỉ vì không muốn rơi vào... miệng cừu nhân mà bất đắc dĩ nhảy vào khe thời không, lại bất ngờ xuyên đến tương lai, ngay lúc hôn mê còn bị ép trở thành thế thân của "cô dâu" đào hôn.Giật mình tỉnh lại, bản thân tự dưng lại "mọc" thêm một cái trượng phu...Nhậm Sinh tỏ vẻ vô cùng vừa lòng!Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên gặp được khối "tức nhưỡng" ngon miệng như vậy! Thực chỉ muốn đem rễ chọt lên a a a a a a a a!Thế là, Nguyên soái đại nhân, bản thân đang bị trọng thương tê liệt trên giường đã có một cái "tiểu thê tử" cả ngày đối với y động thủ động cước kiêm chảy nước miếng.Nhân vật chính : Nhậm Sinh, Triệu Lăng Vũ...Nguồn tham khảo: http://wikidich.com/truyen/tuong-lai-chi-toan-than-la-bao-V_IRCHCVfG2rfgTj…
[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm hữu dâm loạn, mà cậu xuyên thành vai ác tiểu hoàng đế, không ngừng chèn ép lăng nhục vai chính thụ Cố Ánh Liễu, mơ ước côn thịt lớn của vai chính công, cuối cùng bị ăn mày làm nhục đến chết. Dung Nhứ run bần bật, thẳng thắn biểu đạt lòng chân thành với Cố Ánh Liễu, tuyệt đối không khi dễ y, còn tỏ ra không có một chút hứng thú nào với ba vị công nhà y, cầu y buông tha cậu.Nỗ lực của cậu dần thấy có hiệu quả, hàng đêm ngủ chung một giường với Cố Ánh Liễu, thế mà ba tên công kia vẫn không làm cho cậu bớt lo, khắp nơi động tay động chân với cậu.Một ngày, Dung Nhứ bộc bạch tấm lòng mình với Cố Ánh Liễu như thường lệ."Ta không có hứng thú nào với nam nhân, vẫn là cô nương thơm ngát mềm mại thu hút hơn.""Hử? Ngươi muốn lập Hoàng Hậu? Cũng được thôi."Dung Nhứ run lập cập, cậu thấy không ổn lắm ở đâu đó....Đột nhiên mỹ nhân lôi đâu ra xiềng xích, khóa cậu trên giường đụ đến khi cậu van xin cầu tha, cò còn nhẹ nhàng bâng quơ mà hỏi cậu. "Giờ đã có hứng thú với nam nhân chưa?""Huhuhu"-------------------------------CP: Bị đụ đến khóc ngất bò trên giường thụ X Bắt trở về véo eo địt hàng đêm sênh ca côngCông điên thật!Thụ là song tính, sẽ có khuynh hướng vạn nhân mê, nhưng 1v1 là 1v1.-----------…
Người Pháp có một câu ngạn ngữ thế này: 'Suis l'amour, l'amour fuit. Fuit l'amour, l'amour suit.' (theo tình tình chạy, trốn tình tình theo). Thế nên khi Jimin chạy theo Jungkook, anh mãi mãi chỉ nhìn thấy bóng lưng cậu, nhưng khi anh quyết định buông tay, cậu lại vẫn cố chấp chẳng chịu rời bỏ. Vậy rốt cuộc phải làm sao mới tốt đây?…
Gặp nhau là định mệnh giữa anh và em. Dù cho duyên phận ngắn ngủi, cũng không để lỡ nhau. Đời người như giấc mộng, giấc mộng tựa đời người, quyền thế giả tạo, yêu hận mê muội, bỗng thở dài chẳng qua chỉ là một giấc mơ kinh hoàng.…