Truyện thuộc Boy x Boy, BTS, không thích mời click back!Nhân vật chính: Jeon Jungkook x Park JiminTác giả: @hong1508 (KOOKMIN IS REAL)TRUYỆN DO MÌNH TỰ SÁNG TÁC, KHÔNG PHẢI TRUYỆN CHUYỂN VER! Đăng duy nhất trên wattpad hong1508, tất cả các trang khác đều là reup khi chưa được phép!Quân nhân, sủng, ngọt, HETóm tắt: Lần đầu tiên gặp nhau là tại quân ngũ, cậu là sinh viên năm nhất đi học quân sự tại quân khuCậu: là nấm lùn, sinh ra trong gia đình giàu có, làn da hồng hào trắng trẻo khiến người ta nhìn liền muốn khi dễAnh: Đẹp trai, cương nghị, tuổi đã 29, thân hình cao lớn, da ngăm đen. Là trung tá chỉ huy bộ đội đặc chủng đặc biệt, do cấp trên thấy anh đã gần 30 nhưng chưa có một mối tình nên tạo cơ hội điều động anh tới quân khu để huấn luyện sinh viên học quân sự. Ai chẳng biết chỗ đó mỹ nữ như nấm? Còn là mỹ nữ thanh xuân nhiệt huyết ngời ngời, quá lời còn gì?Hắc hắc, đoạn tình cảm này sẽ như thế nào mà bắt đầu? Như thế nào mà viên mãn? Hãy đọc nhé________Không mang truyện đi dưới bất kỳ hình thức nào, cảm ơnChúc mn đọc truyện vui vẻ:))…
Quyển 3: Bát đại thế giới Giới thiệu chung: Nàng là huyết mạch duy nhất Thần Sáng Thế lưu lại, bị tộc nhân phản bội, linh mạch bị đoạt, moi tim mà chết, ngã xuống Vị Diện cấp bậc thấp nhất. Luân hồi chuyển thế, tái thế sống lại, mai kia trí nhớ sống lại, linh mạch thức tỉnh, một tay y thuật cứu sống người chết, hồi sinh bạch cốt, thần thú ngũ hệ gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, thiếu của nàng, đều phải trả lại tất cả cho nàng. Vị hôn phu vong ân bội nghĩa, đá rớt. Đại sư tỷ lòng dạ độc ác, phế bỏ. Trưởng lão học viện âm hiểm ngoan độc, tiêu diệt. Triệu Hoán Thú của ngươi hung tàn, bá đạo, chưng cách thủy. Nhặt được một mỹ nam núi băng. . . . .Ách, cái này phải xử lý như thế nào? Mắt phượng của mỹ nam nheo lại: "Không bằng đóng gói đem đi, dù sao nàng cũng đã mua mạng của ta rồi." "Hả? Ta dùng cái gì mà có thể mua được cái mạng cực kỳ tốt của ngươi?" "Lòng của nàng." "Nói vớ vẩn! Ta giao tâm của ta cho ngươi khi nào, làm sao ta lại không biết?" Bạch Vũ trừng mắt. Mỹ nam bình tĩnh ôm lấy nàng: "Kiếp trước."…
Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, Kha Tầm nghĩ ngày hôm ấy có đánh chết cậu cũng không ra khỏi nhà, ra đường ghẹo trai.Không phải chỉ là vì mắc mưa vào trú trong bảo tàng mỹ thuật nên mới sẵn dịp tính nhìn đông cung đồ một cái thôi sao, vậy mà tự dưng lại... chui thẳng vô trong tranh!?Mục Dịch Nhiên : Mỗi người chúng ta, đều đang đóng vai nhân vật trong tranh.Kha Tầm hai mắt sáng rực : Làm sao đi vào đông cung đồ?Mục Dịch Nhiên liếc dài một cái : Nhắm mắt, nằm xuống.…
Hãn PhuTác giả: Ni Tử (Neleta)Chuyển ngữ: Mộc NhiênThể loại: cổ trang, chủng điền, 1v1, sinh tử, sủng, xuyên việt, không gian, ôn nhu trầm ổn công x cường hãn thụ, HETình trạng truyện: HoànTình trạng dịch: Đang dịchGiới thiệu: Thiệu Vân An, từ một thanh niên cao phú soái ở hiện đại, ngoài ý muốn mà trọng sinh về xã hội cổ đại mấy ngàn năm trước, cùng hai con riêng của trượng phu an ổn sinh hoạt. Đôi lời của chủ nhà: Mộc Nhiên không biết tiếng Trung, mình tổng hợp nhiều nguồn qt rồi dịch lại nên dĩ nhiên sẽ không đảm bảo bám sát một trăm phần trăm bản gốc. Hơn nữa, mình còn thay đổi một số từ ngữ, cách diễn giải mà mình thấy hợp lý. Cuối cùng, truyện mình mới chỉ dịch sơ qua một lần nên lỗi chính tả, ngữ pháp, câu cú lộn xộn là không thể tránh khỏi, mong mọi người đừng quá để ý. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và nhớ ủng hộ kênh audio của mình trên Youtube nhé! Thank you! hí híLink: https://www.youtube.com/channel/UCVDlGohANNhI9euhGiSfW-A…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…