Tên tác phẩm : Cái Giá Của Nhận Sai Nữ ChủTác giả: Mãn Thành Thì QuangThể loại : Xuyên không, sư sinh, tu chân, phúc hắc hạ niên công, 1×1, HE.Editor : Lạc Thủy Vô TâmDịch Giả : QT Tiên SinhTình trạng RAW: Hoàn (113 chương)Link: lacthuyvotam.wordpress.com…
Tác giả: Chu NữTruyện 107 chương hoànThân là sủng phi nhất định phải thân kiều thể nhu, giọng nói thánh thót.Thân là sủng phi nhất định phải phòng âm phòng mưu, chống chọi đả kích.Thân là sủng phi nhất định phải kiêu ngạo ương ngạnh, trèo lên Hoàng Đế.Một khi có người trêu chọc sủng phi.Như vậy...Ha ha -[Tinh! Hoàng Đế cùng ngài lần đầu mây mưa, điểm mị lực +30. Đánh giá hữu nghị: thân ái, bạn không thuần khiết nha ~[ beep --]]"Cút!" Cô gái xoa thắt lưng, nghiến răng nghiến lợi.Ps: đây là câu chuyện về một thiếu nữ đáng thương bị ném lên con đường mị hoặc quân chủ.…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…
Hoàng thượng ư, hoàng thượng trong mắt nàng chính là tên biến thái siêu cấp đầu heo ngu dốt không ai bằng, đừng nói chi đến việc bao bọc được toàn thiên hạ, hắn còn không đấu khẩu được với cô nương yếu ớt đi xuyên không như nàng, lại dám đưa mấy cái thực hành thân thể ra làm đau nàng. Ân Tiểu Tiểu trong đời có hai sự hối hận lớn nhất đó là : bị một tên khốn nạn lừa kinh doanh cướp mất của nàng hai mươi ngàn dành dụm hối hận lúc đó chết quách đi cho xong, hối hận thứ hai chính là lúc đó không chết lại đi xuyên không đến cổ đại làm tú nữ của thái tử đương triều, như thế thì cũng không sao, cái cẩu huyết chính là nàng lại lọt vào mắt xanh của hắn, từ một tiểu bảo bối tể tướng đương triều yêu thương nhất trở thành nữ nhân thông phòng kiêm Ân tài nhân của thái tử, đánh chết nàng cũng không tưởng tượng nổi. Huống chi hắn còn quyết tâm bắt ép nàng từ nữ nhân thông phòng trở thành hoàng hậu của hắn, cả đời chỉ sủng nịnh mình nàng, Ân Tiểu Tiểu cười khẩy, phun nước bọt vào mặt hắn, hắn lại cười điềm nhiên không tức giận, đem nàng kéo vào ăn nước bọt. Ân Tiểu Tiểu ảo não, nàng một đời anh minh hơn người, cớ sao lại gặp tên đầu heo sắc lang thế này, đã thế chính mình còn không thoát ra khỏi ôn nhu của hắn, ôi, chết đi Tiểu Tiểu!!!Tình Trạng : Đã lấp hố :))))))).~ Ai thích sủng, ngọt ngào hãy bơi vào. Ai không thích có thể click back, xin đừng nói lời cay đắng. Au rất vui nếu được góp ý để tiến bộ hơn ^^, cam xa mi ta~…
(Ảnh bìa siêu có tâm designed by haiqui13)Tác giả: Văn Tử Bão Trứ Bạch Thái ( 蚊子抱着白菜)Thể loại: Sinh tử, giới giải trí, điềm văn, hiện đại, chủ thụNguồn: Kho Tàng Đam MỹEditor: Đường ĐenSố chương: 72 chương + 2 phiên ngoạiVăn án:Hải Đồ là một bé thỏ biển tinh, thuộc vào hàng ngũ những loài hải sản.Bởi vì thịt thà căng đầy, tươi ngon mọng nước mà hấp dẫn biết bao người thèm chảy nước miếng.Có điều người ta đã bị Kỳ tiên sinh đưa vào tầm ngắm, những kẻ khác chỉ có thể nhìn "thỏ" mà than ngắn thở dài. Tam gia nhà họ Kỳ bị bệnh ung thư, lại còn ở giai đoạn cuối, chẳng mấy chốc mà thăng!Biết được tin này, đàn em tưởng như cha mẹ chết, kẻ thù lại mừng vui khôn kể.Vì muốn những ngày cuối cùng của tam gia trôi qua sao cho nhẹ nhàng một chút, mấy thuộc hạ trung thành đã chiếu theo đúng sở thích của hắn, tìm về một tiểu minh tinh, dâng đến nhà tam gia.Rất nhiều năm qua đi, một đám kẻ thù mới nghiến răng nghiến lợi: Thằng cha này không phải nói là sắp chết sao? Rốt cuộc đứa nào dám phao tin đồn bậy bạ!…