Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

070


Ngày người đi tôi ôm sầu mà khóc
Học kiên cường cố che giấu nỗi đau
Tình yêu ta sao chẳng có ngày sau
Cứ như hoa đã mau phai tàn mất

Ngày mà tôi đem em đi chôn cất
Dùng hết sức lấp lớp đất thật sâu
Ngày em xem tôi thành kẻ dư thừa
Buông lí trí tôi đem người chia nửa

Ôm lấy em, ôm xác thây mục rữa
Tôi muộn phiền ở hồi ức ngày xưa
Ngày mà trời không nắng chẳng mưa
Đem xác em lựa mấy nơi chôn cất

Cuối cùng ta bên nhau như đã hứa
Như chưa từng có một cuộc chia ly
Tôi ở lại, người yên tâm rời đi
Dưới suối vàng chờ đợi tôi, người nhé

Như trước khi ta bên nhau nói khẽ
Hẹn câu thề vĩnh viễn mãi không rời
Nhưng là người đã bạc bẽo người ơi
Người nỡ quên khoảng trời Hạnh Phúc nhất

Người đã quên những lời tôi nói thật
" Chôn chung không" câu tán tỉnh đầu tiên
Và chuyện tình mình chia rẽ vùng biên
Tôi như thành kẻ điên chỉ vội vàng níu lấy

Giờ thì tuyệt vời, mọi thứ như người thấy
Không cần người sống, ta vẫn hạnh phúc đấy thôi
Dù là người đã yên lặng ngủ mãi nơi tăm tối
Nhưng còn tôi bồi bạn người, vui vẻ không?.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com