"Tôi không trách ai cả, chỉ trách tình bạn giữa chúng ta không đủ lớn để lưu giữ khoảnh khắc này. Tạm biệt" "Là lỗi của mình, đáng lí ta mình nên quý trọng tình bạn của cậu ấy, nếu không sẽ không xảy ra những chuyện như vậy" "Cảm ơn vì ở bên chị. Dù cho như thế nào, mất bao nhiêu thứ nhưng không bao giừ mất em được. Chị yêu em" "Đừng quan trọng vì sao em yêu chị, chỉ cần biết em yêu chị là được. Trái tim có thay đổi không sao? Nó luôn thay đổi và đi trên một con đường, miễn là còn đường đó có lưu lại dấu chân của chị" "Phải chăng là đã quá muộn để anh nói những nời này. Lỡ mất em một lần chính là mất em mãi mãi. Không đòi hỏi gì nhiều chỉ mong em hạnh phúc mà thôi"
Một buổi sáng xuyên qua, nàng đi tới một nơi chưa từng nghe tên, nước Hàn Vũ, dùng một tư thế mắc cỡ nằm ở trên người của chàng.Nghe nói vị Thần Vương có chiến tích chói lọi này không hề háo sắc, ít cười ít nói, khó có thể gần gũi. Nhưng mà, vì sao lúc nàng đang mơ mơ màng màng lại giở trò ăn nàng sạch sành sanh?Nàng không tiếc phá hủy hình tượng, vứt bỏ tự ái, trèo tường cao, bò chuồng chó, nhưng vì sao mỗi lần đều giống như quỷ ám bị chàng bắt trở về.Nàng không muốn ở lại cái đất nước xa lạ này, nhưng chỉ bởi vì một đạo thánh chỉ do chàng thỉnh cầu mà bị chàng giam giữ ở bên cạnh, nàng cắn răng nghiến lợi nhưng chỉ có thể để mặc cho chàng giày xéo.Mình chỉ đăng lại thôi. Nên các nàng đừng chất vấn vấn đề bản quyền nha :)Cảnh báo trước khi nhảy hố: bạn nào không đọc được thoải mái click back, sẽ k có ai nói gì. Phiền không cmt với những từ ngữ mang tính xúc phạm nhân vật. Vì nhân vật mỗi người 1 kiểu, truyện là mình re-up nên phiền các bạn đừng xả giận về nữ chính dưới mỗi chương truyện. Xin cám ơn.…
"Hiên...một chút thôi được không? hãy để em được gần anh?""Tránh ra" Thiếu niên đạm bạc quay lưng đi."Hiên, không cần lạnh lùng như vậy mà."Bóng lưng ấy lúc nào cũng ở trước mặt cô, cô chờ đến mệt, chờ đến tuyệt vọng nó cũng không quay lại."Thật xin lỗi, chỉ sợ em chỉ có thể yêu anh trong giấc mơ." Đôi mắt xinh đẹp khép lại, kết thúc mốt tình đơn phương vô vọng.-----------"Thiên! Quà sinh nhật của mình, cậu sẽ nhận chứ."Háo hức cùng chờ mong vây lấy cô gái nhỏ, cô đã tự tay đan cho hắn chiếc áo len vì sinh nhật của mình là vào Christmas.Chàng trai chỉ "À" sau đó là một hồi im lặng. Cô gái ngước mắt lên, người kia đã không còn ở đó. Cô chỉ biết ôm lấy món quà mà chạy lên xe, nhanh chóng chạy đến nhà hắn, để món quà trước cửa. Sau đó lái xe về.Ngày hôm sau, cô chạy đến nhà hắn háo hức nhìn thấy hắn đang tập cắm hoa. Tuy vụng về nhưng lại rất cẩn trọng, kế bên còn là một cái thiệp chúc mừng, cô gái nhỏ ảo tưởng hắn sẽ đưa nó cho mình. Một tuần sau, hắn đưa cho chị nàng, gương mặt ửng hồng như thiếu nữ mới biết yêu, trai tài gái sắc khiến trái tim nàng như bị cắt đôi.--------"Anh hai! Anh ba! Mau xem! Ta là hạng nhất hội họa đó!" Đôi mắt nhỏ ánh lên vui mừng, hai má bánh bao hồng nhuận, trên tay là cái bằng khen chứng minh. Hai ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết chết nàng, dọa cô gái nhỏ xanh mặt lùi bước. Thấy người đàn ông quen thuộc từ trong xe bước ra, nàng lại vui vẻ chạy đến, chân nhỏ vấp ngã, nhưng lại nhanh chóng đứng lên. Dù tay chân cùng váy đã dơ bẩn, cô bé vẫn vui vẻ cười n.…
Tên khác: Xuyên thư sau ta thành hai đại hào môn đoàn sủngTác giả: Lang Không Nhất SắcTình trạng bản gốc Hoàn thànhTình trạng bản edit: Hoàn ( 1/1/2023 - 31/8/2024 )Số chương: 75 chương + 3 PNThể loại: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Xuyên thư, Hào môn thế gia, Giới giải trí, chủ thụ, nhẹ nhàng, đô thị tình duyên, kim bài đề cử, 1v1, Nam phụCP chính: Ninh Dữ Ý, Phàn Trung XuyênEdit: HannieTruyện chỉ được up tại @atoe1803 Mình còn nhiều thiếu sót, mong mọi người hoan hỉ đọc truyện, góp ý nhẹ nhàng mình sẽ sửa. Cảm ơn mn ạ…