🍣: Thằng Khoai tỏ tình bị từ chối rồi kìa. 🐘: Hỏi anh Ngô đi, ảnh giỏi cua gái lắm để ảnh chỉ cho. 🌽: Haha, nhỏ leo rào cùng á hả? Thấy vậy mà khó phết nhờ, anh Khoai bảnh thế mà còn từ chối được sao? 🥔: Tao đập chúng mày một trận bây giờ đấy. -------
Đây là dò hư lăng bộ haiPhần hiện đạiLà câu chuyện của vạn năm phúc hắc băng sơn mỹ ngự tỷ cùng ôn nhu vạn năm thụ ở hiện đại, được viết tiếp sau bộ cổ đại. Vẫn là tình yêu dài ngàn năm, mạo hiểm với quỷ thần, cùng người đấu tâm pháp, khảo cổ, đạo mộ, thám hiểm, mổ xẻ, cổ mộ quỷ quyệt với các sắc thái riêng, và, sẽ lại yêu ngươi lần nữa..…
Tên truyện : PHẠM LỖITên Hán Việt : ĐẮC CỬUTác giả: Tiểu Tần TửThể loại: ngược thân, ngược tâm, cuộc sống đô thị, sinh tử, song tính, hiện đại, HE.Giới thiệuTruyện tra công tiện thụ, trước ngược thụ sau ngược công, thụ đối xử tốt với công mà công không quý trọng, về sau hối hận cũng không kịp.Công: Dung BáiThụ: Bùi Văn CaNhấn mạnh: Truyện không có H.…
PWP - Pỏn without plotKhông cho phép việc reup lẫn chuyển verTitle: Concupiscible - Tổng hợp oneshotDisclaimer: Nhân vật không thuộc người viết và người viết không có mục đích lợi nhuậnRating: MAWarning: các thể loại H, đồ chơi, SM nhẹVui lòng đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi nhảy hốNgày đào: 200403 - Ngày lấp: loading…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…
Tên truyện: Ninh Tiên Sinh, đã lâu không gặpTác giả: Dạ MạnBiên tập: Chung cư Doãn GiaTình trạng sáng tác: đã hoànTình trạng edit: fullVăn án:Lần thứ nhất gặp mặt. Nguyễn Chanh: "Bạn học, ngại quá, cậu có thể giúp tớ một chuyện không?" Ninh Quân: "Ừ?" Nguyễn Chanh: "Tay tớ đang bị thương, cậu có thể giúp tớ giải đề không?" Ninh Quân kinh ngạc , mấy giây sau mỉm cười. Ngày thứ hai, Nguyễn Chanh bị thầy dạy toán gọi vào văn phòng. Bài thi siêu khó, cả lớp chỉ mình cô làm bài hoàn toàn đúng, nhường cô tham gia Olympic Toán. Nguyễn Chanh mờ mịt: ". . ." Ninh Quân ngồi trên ghế nhàn nhã nhìn cô. Về sau, cô mới biết được lúc đó người mình nhờ là thủ khoa Ninh Quân giúp cô làm bài tập. . . -- -- -- Nhiều năm về sau. Ninh Quân: "Trình tiểu thư, cô rất giống một người bạn của tôi." Trình tiểu thư (Nguyễn Chanh): "Hả?" Ninh Quân mắt nhìn sắc sâu xa, "Bạn gái của tôi. Cô ấy lần đầu nói chuyện với tôi, cũng không biết tôi là ai , thế mà nhờ tôi giúp cô ấy làm bài thi." Khóe miệng của anh mang theo ý cười nhợt nhạt, trong mắt cất giấu mấy phần cưng chiều. ps: 1. Nữ chính thành tích rất tốt. 2. Song hướng thầm mến. 3. ngọt văn. chỉ có ngọt! Ấm! Nội dung nhãn hiệu: Đô thị tình duyên tình yêu duy nhất , thanh xuân vườn trường , sủng sủng sủng ( chuyện quan trọng nói 3 lần ) Nhân vật chính: Nguyễn Chanh, Ninh Quân ┃ vai phụ: Tống Hề, Giản Tri Ngôn, Trình Phỉ ┃ cái khác: Mỹ thực mỹ nam mỹ nữ…
Tên truyện: Phố dàiTác giả: Thù VỉNam nữ chính: Cận Phù Bạch & Hướng DụThể loại: Hiện đại, hào môn thế gia, duyên trời tác hợp, ngọt ngào, lãng mạn, nữ chính gia cảnh bình thường.Người dịch: Giang HạTình trạng: Đã hoàn thànhP/s: Truyện mình dịch chỉ được đăng duy nhất ở trên wattpad và wordpress của mình. Mong các bạn không reup và chuyển ver dưới bất cứ hình thức nào. Lịch đăng sẽ không có lịch cố định. Các bạn cân nhắc trước khi nhảy hố nhé. Cảm ơn các bạn rất nhiều!…
Thứ nhất, vì quá yêu couple Cẩm - Sách nên mình muốn lọc riêng những khoảnh khắc của họ trong từng chương. Mình không quan tâm đến vấn đề logic, chỉ cần xuất hiện cả hai thì mình sẽ tách ra.Thứ hai, vì mình trích từ nhiều nguồn nên nếu editor có đọc được thì cũng mong các bạn hãy thông cảm cho trái tim của một hủ nữ vì trót yêu Cẩm - Sách quá nhiều nha!!!…