Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

con

Chap 23. LẤY VỢ

Phần 1

Anh ta buông Jaejoong ra, nhìn một vòng. Mọi người xung quanh đang chết trân nhìn hai người diễn cảnh trùng phùng, anh ta khẽ gật gật đầu với mọi người như tỏ ý xin lỗi với hành động kỳ lạ của mình.

- Jaejoong là người tôi tìm kiếm lâu nay… tôi mừng quá nên hơi bất lịch sự. Xin lỗi, anh Yoochun xin lỗi. Tôi lo việc của tôi ngay.

Jaejoong nhìn Yunho, anh thản nhiên ngồi uống rượu, hết ly anh đẩy ly về phía Junsu ý lấy thêm một ly nữa. Junsu tiếp lấy ly, cậu thoáng xanh mặt. Một vết rạn chạy dọc thân ly. Jaejoong nhìn Yunho, anh thản nhiên ngồi uống rượu, hết anh lại đẩy ly về phía Junsu ý muốn uống thêm. Junsu thoáng xanh mặt khi thấy một vết rạn chạy dọc thân ly.

- “Thôi, không xong rồi”.

Junsu đành lặng lẽ đổi một ly rượu mới cho Yunho. Dongwook vẻ mặt rất tươi tắn nhanh tay nhanh chân lôi giấy tờ trong cặp táp ra hoàn thành nhiệm vụ, nhưng mọi người ai cũng không quan tâm trong đó ghi gì, chỉ máy móc làm theo hướng dẫn. Dongwook thỉnh thoảng lại liếc trông chừng Jaejoong,cứ như sợ cậu tự dưng biến mất.

- Giám đốc, mọi thứ đã xong rồi. Anh có muốn kiểm tra lại lần nữa không?

- Không, ngày mai cứ hoàn chỉnh rồi đặt trên bàn làm việc của tôi.

- Vâng, vậy em xin phép.

- Được.

Anh ta không ra về ngay mà lại tiến đến chỗ Jaejoong.

- Anh nói chuyện với em một lát được không? Anh muốn giải thích chuyện…

- Em…em hiện đang đi với bạn.

- Nếu vậy lúc khác anh quay lại. Em đồng ý không?

- Lúc khác vậy… mà không! Thật ra không có chuyện gì để nói đâu_ Jaejoong lấm lét liếc nhìn Yunho_ Chuyện cũ kết thúc lâu rồi mà.

- Nhưng anh nhất định phải nói chuyện với em. Lần sau anh ghé.

Nói rồi anh ta cũng không dây dưa lắm, chỉ tỏ ra rất luyến tiếc khi phải rời đi. Jaejoong một phen xanh mặt. Cậu đứng im không biết phải làm sao cho tới khi Yoochun lên tiếng phá tan sự im lặng chết người.

- Em ngồi xuống đi, đứng mãi làm gì. Nói anh nghe thử, Dongwook và em là như thế nào?

Jaejoong ngầm cám ơn Yoochun vô cùng, anh cho cậu một cơ hội để giải thích gián tiếp với cái người nãy giờ vẫn chưa hề lên tiếng kia. Cậu ngồi lại xuống ghế của mình, nó vốn ở bên cạnh Yunho, Jaejoong thận trọng từng lời.

- Hồi mới lên đây học, em có quen biết anh ấy, sau này không biết vì sao anh ấy bỏ đi không nói không rằng, nên từ đó tới nay em cũng không có gặp lại.

- Cậu quen anh ấy bao lâu? _ Junsu hỏi._

- Thật ra biết thì cũng cả năm, nhưng chính thức quen cũng không lâu lắm, chắc cũng mấy tháng gì đó là anh ấy đi mất.

- Vậy à, hai người không có hiểu lầm gì dẫn đến chia tay chứ. Anh thấy hắn có vẻ nuối tiếc em lắm._ Yunho bỗng dưng lên tiếng làm Jaejoong cũng hồi hộp. Chuyện này cậu từng nói qua với anh rồi mà, nhưng giọng anh không vui lắm.

- Đâu… âu có hiểu lầm gì._ Jaejoong bất đắc dĩ chống chế._

- Em nói không, nhưng anh thấy anh ta thì có._ Yunho kết luận làm Jaejoong cũng lúng túng._

- Em…

- Anh ta bỏ cậu trước phải không? Junsu lại hỏi._

- Ừm…_ Jaejoong khẽ gật đầu xác nhận._

- Vậy chắc là áy náy do bỏ cậu mà không có lý do nên muốn giải thích thôi mà. Không có gì phải khó chịu, không có gì đâu. Chuyện cũng lâu rồi mà_ Junsu hình như không nói với Jaejoong mà nói với người cậu đang đẩy thêm một ly rượu nữa tới._

Jaejoong ngàn lần cảm ơn Yoochun với Junsu, cậu không thấy mình có lỗi, nhưng không hiểu sao khi đứng trước Yunho cậu cứ có cảm giác làm gì cũng sẽ gây nên tội. Jaejoong khẽ chạm nhẹ khửu tay vào anh như vô tình va phải, Yunho cũng không có phản ứng gì, cậu an tâm được một chút. Cậu dựa nhẹ vào anh tìm hơi ấm, tìm cảm giác an toàn để an tâm là anh không phát giận. Ngồi chơi mãi tới tận khuya, đề tài nói chuyện được đưa tới Tây Tạng luôn, chẳng ai nói tới chuyện của Dongwook nữa.

Qua mấy ngày sau không thấy Yunho có thái độ gì, Jaejoong cũng khá an tâm, buổi tối anh vẫn ôm cậu, vẫn đi vào cậu mạnh mẽ khiến cậu chỉ có thể há miệng để thở, cố lấy cho đủ oxy vào cơ thể.

- Yunho nhẹ… làm ơn nhẹ một chút…

- Sao vậy? không thích anh yêu em nữa hả?_ Tai cậu bị anh nhai nhai sắp đứt lìa luôn rồi._

- Anh…là…là…lần thứ ba rồi…lần thứ ba rồi…

- Anh chưa mệt, anh vẫn muốn em lần nữa…_ Đến đầu vai cậu bị nhai nhai, mút mút._

- Yun… ho… anh…_ Giọng Jaejoong van xin, quyến rũ ngọt ngào đầy dục vọng._

- Em xin ngừng bằng cái giọng đó chẳng khác nào khuyến khích người ta tiếp tục, vốn định tha cho em nhưng tự em kích thích anh thôi, nào một lần nữa.

Theo lời nói, Jaejoong bị lật trở lại, cái eo cậu bị nâng cao, kéo sát vào người anh, những nhịp yêu thương lại không ngừng ra vào khiến toàn thân cậu tê dại, mơ màng lịm đi vì sung sướng. Những cái thúc mãnh liệt sâu tận cùng trong cậu khiến cậu chỉ còn một cách nắm chặt ra giường mà mặc sức buông những âm thanh động lòng người.

Haizzzzzz nhưng Yunho vốn vẫn là Yunho, không thể khác đi được. Trong Vũ Trường nơi Yunho làm chủ, một vị khách mời đặc biệt ngồi đối diện với anh. Xung quanh tiếng nhạc xập xình, những bóng người nhún nhảy, đèn màu lóa mắt. Cách nhau cái bàn kiếng nhỏ và những âm thanh hỗn tạp nhưng Yunho vẫn có thể thu thập những gì anh muốn biết.

- Tôi lúc đó trẻ quá… nghe lời bạn bè đốc thúc nên cứ nghĩ Jaejoong đeo bám làm khó mình. Con trai với con trai mà có ý nghĩ kỳ quặc là kết hôn, lập một gia đình cùng nhau sống đến già… ai cũng nói với tôi vì nhà tôi khá giả nên cậu ta mới kiên nhẫn như thế đeo bám, còn cái gì lần đầu của cậu ấy… cái gì trách nhiệm…hoang đường…

…Qua nhiều năm mới nghĩ lại, Jaejoong là người yêu tốt nhất mà tôi từng có…

…Lúc chúng tôi say quá đã làm chuyện chăn gối, Jaejoong sau đó rất vui cứ theo tôi nói chuyện cùng nhau sống, cùng nhau làm, cùng nhau thức dậy, cùng nhau ngủ…vv…vv.

…Tôi thấy cậu ấy làm dữ quá đâm sợ, tâm sự với bạn bè. Anh biết không, Jaejoong lúc nào cũng tìm cách ở bên cạnh tôi, lúc nào cũng như cái bóng không buông được… là anh, anh có sợ không…? Cậu ấy luôn ám chỉ chuyện chúng tôi chung đụng qua là chuyện cả đời phải cùng nhau…

…Lớp bạn bè vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh khủng khiếp, Jaejoong bám sát một bên làm tôi phát hoảng, cuốn đồ mà chạy… Jaejoong lại đi khắp nơi, những chỗ tôi làm, những chỗ tôi quen biết tìm tôi… cậu ấy thật kiên nhẫn, tìm tôi cả năm mới thôi tìm…

…Cậu ấy càng tìm tôi càng sợ càng trốn kỹ… may là cậu nhóc không tiền, không thân thế, cũng không có nhiều thời gian rảnh chứ không với cái tính kiên nhẫn đó không sớm không muộn cũng kiếm được tôi…

…Khi cậu ấy bỏ cuộc tôi ăn mừng cả một đêm, hừ! Ngu ngốc. Nghĩ lại sao cậu nhóc làm thêm lắm thế, nếu rảnh rỗi một chút không chừng đã tóm được tôi rồi… và tôi sẽ không phải ân hận tiếc nuối mãi…

…Tôi quen rất nhiều người nhưng không ai bằng Jaejoong, khi đi hết một vòng nghĩ lại, Jaejoong là tốt nhất. Tới phiên tôi đi tìm thì cũng mất cả năm mới tìm thấy… anh thấy tôi có may mắn không…?

Đóng vai một người sẽ giúp đỡ anh ta nối lại nhịp cầu yêu, không mấy giây Yunho móc được từ miệng của Dongwook bao nhiêu là thứ. Nhưng móc ra tới đâu lửa giận anh bừng bừng tới đó. Thì ra thằng nhóc cũng có quãng thời gian như thế, yêu ái thân mật chạy theo một người đàn ông khác ngoài anh điên cuồng. Vậy những gì cậu đối với anh cũng y như đã từng đối với hắn. Cậu nhóc luôn chạy theo những người có tiền, đeo bám rất dai, chịu cả khổ nhục để làm cho người ta nghĩ đó là chân tình. Nếu hắn cũng nghĩ đó là chân tình thì với anh đó là gì? Còn với anh là chân tình thì với hắn là gì khi cả hai người đều nhận được phương thức yêu như nhau? Hay mọi thứ chỉ là do thằng nhóc thao túng mọi thứ theo ý nó. Như với anh, thằng nhóc kiên trì những mấy năm để đạt được lòng anh, nhóc không tiền không thể đeo bám hắn lâu nhưng anh lại làm ngược lại, tự giữ cậu ta bên cạnh, còn bao bọc chẳng khác nào tạo một môi trường quá tốt để cậu ta được như ý. Anh không phủ nhận hiện tại anh có thể cho cậu nhóc mọi thứ cậu muốn, thậm chí từ một người chưa từng quan tâm đến người cùng giới mà giờ đây anh đã công khai mối quan hệ với Jaejoong.

Giờ phút này Yunho chỉ có một ý niệm duy nhất là phải phá hủy, nếu không anh nuốt không trôi cái nhục nhã này.

…………………………………………

– Nói cho tôi biết, em và hắn có chuyện gì mà hắn nhất nhất muốn chịu trách nhiệm?_ Yunho nói với Jaejoong khi cậu vừa bước vào phòng._

- Em không có chuyện gì với anh ấy hết…_Jaejoong đánh lô tô trong bụng khi chuyện tưởng chừng như không có gì lại được đem ra bàn lại._

- Không có chuyện gì? _ Yunho không buồn giấu sự giận dữ mà thản nhiên để nó bộc phát_ Không có chuyện gì, em đừng tưởng tôi là con nít ba tuổi…

- Em đã từng nói qua với anh rồi, bọn em chỉ là đã từng quen nhau…

- ‘Bọn em’, bọn em cơ đấy.

- Đừng bắt bẻ lời nói của em… em từng nói với anh rồi đấy thôi, bọn… tụi…_Jaejoong cố gắng chọn lựa từ ngữ_ Em và anh ấy chỉ dừng ở mức cùng đi ăn uống vậy thôi. Anh tin em đi.

- Nhưng theo những gì tôi nghe từ chính miệng hắn thì không phải như vậy. Hắn ta vốn đang tiếc nuối vì đã không chịu nhận trách nhiệm của mình.

- Anh ấy hiểu lầm thôi mà._ Jaejoong bất giác ân hận, mấy hôm nay đáng ra cậu nên gặp Dongwook để giải thích rõ ràng chuyện cũ, không nên để anh ta tiếp tục hiểu lầm. Nhưng khốn thay phải giải thích kiểu gì đây, chẳng lẽ nói rằng ngày xưa vốn cậu cũng hiểu lầm giữa họ đã xảy ra chuyện, rồi giải thích với anh ta rằng sau này khi cậu thực sự nếm trải rồi thì mới biết lần đó là giả_ Để em đi nói rõ ràng với anh ấy.

- Em sẽ vì bỏ anh ta mà một lần nữa giở trò ép buộc à?

- Anh nói gì, cái gì mà một lần nữa… giở trò ép buộc…_Jaejoong giận muốn run người. Anh tin người khác không tin cậu._

- Hắn nói với tôi, khi đó em đã đeo đuổi hắn rất lâu vì muốn cùng hắn sống cả đời…hắn hiện rất ân hận vì đã sợ hãi sự đeo bám dai dẳng của em mà bỏ trốn đấy.

- Không thể nào, anh ta không thể nói như vậy được. Em không có đeo bám…

- Không thể? Anh ta rất tự hào vì đã được em đeo bám, hắn nghĩ những điều đó minh chứng cho chân tình. Hắn chứng minh cho tôi thấy hắn có chân tình của em rất rõ ràng đấy.

- Và anh cũng nghĩ vậy.

- Tất nhiên, nó đúng với tác phong của em, rất kiên trì, rất nhẫn nại để có thứ em muốn…

- Anh đang khen em sao! _Jaejoong cười khổ._

Đúng là lúc đó do hiểu lầm cậu đã nghĩ hai người đã có một sự gắn bó thiêng liêng, cậu đã vui mừng nghĩ rằng cả hai sẽ sống với nhau cả cuộc đời, cậu đã lên nhiều kế hoạch cho cuộc sống chung của cả hai, cậu không ngại đeo bám… Đúng, nghĩ lại thì hành động đó cũng có thể cho là đeo bám nếu như người ta không thích cậu. “Thì ra Dongwook từng nghĩ cậu đeo bám anh nên không một lời biến mất”. Đến bây giờ Jaejoong mới biết vì sao mình bị bỏ rơi. Cậu lúc đó ngốc nghếch quá, từ dưới quê lên cứ đơn thuần nghĩ yêu nhau cùng nhau cả đời là hiển nhiên… ai ngờ… vả lại tình yêu đồng giới khó khăn như vậy mới tìm được một người tâm đầu ý hợp… nhưng người ta không nghĩ như cậu.

- …Làm tôi cũng nghĩ mình đã có chân tình…_ Yunho tiếp tục câu nói đang dang dở._

- Không!!!!!!! Yunho_ Jaejoong bàng hoàng._

- Thật ra hai người đã xảy ra chuyện gì? _ Yunho lại tiếp tục._

- Anh đã đến gặp Dongwook thì chắc cũng biết rồi, đâu cần hỏi lại em._ Jaejoong trả lời chán chường._

- Nhưng tôi muốn chính miệng em xác nhận. Có đúng như vậy không?

- Đúng… nhưng… cũng không đúng.

- Đừng quanh co, em biết tôi không thích mà._ Yunho gằn giọng._

- Lần đó là do bọn… em say rượu… khi tỉnh lại thấy…thấy… thấy cả hai không mặc gì …ngủ… ngủ cạnh nhau… nên em…em nghĩ… em nghĩ giữa cả hai đã xảy ra chuyện …thân… mật…

Yunho đứng phắt dậy, tay anh nện thẳng xuống bàn đánh RẦM một tiếng làm Jaejoong giật thót người.

- Anh nhớ có hỏi qua em đã từng thân mật với ai chưa…Anh không nhớ là có nghe em trả lời có.

- Chỉ là không mặc gì ngủ cạnh thôi, thực ra thì không có chuyện gì xảy ra cả.

- Em bảo là em say?

- Đúng.

- Vậy sao em dám chắc không có chuyện gì?_ Giọng Yunho vẫn trầm trầm đến khó chịu._

- Vì…vì…vì… Anh thực muốn nghe hả?

- Tôi bảo em đừng quanh co._ Yunho bực mình gằn lại._

- Vì khi…khi lần…đầu tiên quan…quan hệ…em…em…không dậy nổi…_ Jaejoong biết giờ Dongwookt này chỉ có cách theo tới cùng mà thôi._

- Vậy thì có liên quan gì đến chuyện hiểu lầm với hắn?

- Vì khi đó…khi đó…em bị trễ giờ làm…em chạy bộ năm tầng lầu…mà không… không có việc gì.

- Không có việc gì là không có việc gì? Em đừng úp mở, tôi không đủ kiên nhẫn đâu._ Yunho tỏ ra không thể kiên nhẫn thêm chút nào nữa._

Jaejoong điếng cả người, anh hôm nay muốn nghe cậu giải thích nhưng sao đối với cậu lại hà khắc như vậy, cậu không hề có cảm giác mình đang giải trình với người yêu mà như là đang khai báo với ông chủ của mình vậy…đúng cảm giác là như vậy không sai…anh vẫn xem cậu như kẻ phục vụ trên giường sao? Không phải người yêu để anh trân trọng, để anh dịu dàng?

- Em chạy năm tầng lầu mà không hề cảm thấy đau, hay gì gì cả, nói chung là khỏe mạnh._ Cậu lại nhỏ giọng giải thích tiếp._

- Lấy lý do đó em kết luận là em và hắn ta không hề quan hệ, không có gì là thuyết phục cả. Tại sao lúc đó em không nghĩ như vậy. Bây giờ lại mang nó ra biện hộ.

- Vì lúc đó em không biết hai người đàn ông quan hệ với nhau sẽ có cảm giác ra sao. Chỉ khi với…anh…lần đầu…em…em…

- Ý em là khi lần đầu em quan hệ với tôi thì em mới biết.

- Phải _ Jaejoong đỏ mặt, anh hiểu ra vấn đề. Thật nhẹ bụng._

- Em thật biết biện hộ, em mang lần đầu của mình ra ép hắn sống với em cả đời, bây giờ lại mang lần đầu ra gán trên người tôi. Tôi không quan trọng chuyện em đến với tôi là lần hai hay lần ba. Tôi chỉ không muốn có người dối gạt tôi, tôi đã cho em cơ hội, nhưng em không chọn thành thật mà chọn dối trá. Em sợ tôi bỏ em khi biết em đã từng quan hệ với người khác ư. Em thật là, bây giờ là thời đại gì rồi…em cũng chẳng phải phụ nữ mà giữ trinh tiết cho chồng…nghĩ có thể mang lần đầu ra để bắt buộc người khác phải chịu trách nhiệm với em?

Jaejoong nghe như đất dưới chân mình nứt ra…cậu choáng váng. Anh đang nói cái gì vậy chứ?

- Em có nói anh phải chịu trách nhiệm gì đâu…em chỉ giải thích cho anh…em…anh không yêu em sao…sao…yêu em là…là anh tự nói…nói mà…_ Jaejoong chẳng còn biết miệng mình đang phát ra âm thanh gì._

- Có…nhưng tôi thất vọng về em quá. Như thế mới biết trước đây em kiên trì theo tôi làm cho tôi cứ nghĩ là gặp được chân tình, thì ra cứ ai bám vào được thì em bám thôi.

- Không có, anh không thể nói như vậy…em không có…

- Không. Em hãy cứ nói thật mọi chuyện, không cần tìm lý do thoái thác. Anh không vứt bỏ em như hắn đâu, em rất hợp với anh, cũng làm anh thấy dễ chịu. Để em bên cạnh cũng không có gì thiệt hại. Còn nếu em vẫn cứ thích giả ngây giả dại thì…

- Yunho, anh đang nói gì vậy…anh…!!!!!

Yunho giờ phút này lý trì đã mờ mịt, không còn thông minh, không còn nhạy bén, không còn sáng suốt, chỉ mỗi một mảnh điên cuồng che mờ mọi thứ. Ban đầu là điên lên khi nghĩ cái tên khốn đó đã từng chạm vào người của mình…và càng điên hơn khi phát hiện ra cái người anh cho rằng anh nắm trong lòng bàn tay thì ra chính anh mới là kẻ đứng trong lòng bàn tay kẻ khác. Giờ này anh để cho sự tức giận, lòng tự ái che khuất cả lý trí lẫn con tim mình.

- Em đã làm những gì để cho hắn sợ phải trốn mất. Hắn nói không thiếu một chuyện, thật giống như những gì anh từng kinh qua với em. Bây giờ nghĩ lại mới thấy cái bẫy của em thật hoàn hảo. Cái gì mà vin vào tình yêu, vin vào sự trinh trắng. Em cũng biết lựa chọn yếu tố để đeo bám người khác quá, không loại bỏ cả khổ nhục kế nữa. Phải ha, có ai bị người ta ngược đãi mà vẫn âm thầm cam chịu đâu. Mọi thứ chẳng qua đã được tính toán trước, đến sự xuất hiện bất ngờ của người cũ cũng được em hóa giải nhẹ nhàng như vậy. ‘Hiểu lầm’, một chữ như vậy là hất hết mọi chuyện qua một bên được sao. Tôi không trách em từng ngủ với kẻ nào khác ngoài tôi, nhưng tôi không thích người khác ở trong nhà tôi nghĩ cách điều khiển tôi.

- Em không có…em…không có…_Jaejoong nói như hét lên, cậu không kềm chế nổi sự uất ức trong long._

- Em không còn cơ hội nữa, lập tức thu dọn, trong vòng một tiếng đồng hồ tôi không muốn thấy mặt em trong nhà tôi. Tôi không đùa đâu, đừng để tôi tự tay tống em ra khỏi nhà._ Yunho lập tức đáp trả lời la hét của Jaejoong bằng một giọng áp đảo tuyệt đối._

- Yunho!!! Anh không thể làm như vậy. Em thực sự không có lừa dối anh mà…Yunho…Anh tin em đi, em yêu anh thật mà, em không hề đặt mưu tính kế gì cả…em không có…_Jaejoong chẳng thể nghĩ ra lời lẽ nào cho ra hồn, câu hoảng sợ khi anh đuổi cậu. Không phải cậu muốn sống trong ngôi nhà sa hoa này mà cậu biết bị đuổi đồng nghĩa với chấm dứt…nhưng nếu chấm dứt như vậy cậu phải làm sao đây. Trái tim khối óc, mọi tâm tư của cậu đã để ở đây cả rồi._

- Em đừng lãng phí thời gian của mình, nhanh đi lấy những gì có thể lấy. Đừng để tôi tống em ra khỏi nhà… thì chỉ với hai bàn tay trắng.

Jaejoong vẫn không chịu thôi, cậu không thể, lúc này cậu chắc chắn cậu không thể đi như vậy được. Ai thèm những thứ vật chất xa xỉ của anh, cậu chỉ muốn một lời minh bạch để anh không hiểu lầm cậu.

- Tại sao lại như vậy!!!! Mọi chuyện đang rất tốt mà, em có làm sai gì đâu. Em làm gì có lỗi với anh đâu chứ…anh không tin, em sẽ đi nói chuyện rõ ràng với anh ta…_ Jaejoong bắt đầu nói năng lộn xộn_ Anh đã nói anh yêu em mà, không lẽ mọi lời đều là giả, anh phải tin em chứ… em không lấy gì cả…_Jaejoong thực sự nói năng lộn xộn cả lên rồi._

Jaejoong làm gan níu chặt anh không buông, không cho anh rời cậu ra. Jaejoong nhất quyết không chịu đi thu dọn đồ.

- Anh không thể đuổi em như vậy, em biết làm sao…em làm sao sống…em…_ Cậu muốn nói cậu làm sao sống thiếu anh, nhưng khổ nỗi cậu nói không trôi nên mọi thứ tới tai Yunho như một lời xin đểu._

- Tôi đã bảo em nhanh chóng thu dọn rồi mà, tôi đã tặng em không ít thứ có giá trị, chậm chút nữa là không có gì mang theo đâu.

- Em không thể đi…anh không thể đuổi em… anh…

- Có gì mà không thể, đây là nhà tôi, tôi muốn đuổi ai là quyền của tôi. Hiện giờ tôi không muốn em có mặt trong nhà này.

- Yunho, nghe em giải thích đi… đừng như vậy…

- Hết giờ rồi, ra ngoài. Đừng để tôi gọi người.

Jaejoong chết lặng. Cậu nãy giờ cứ như cô gái bị người ta ruồng bỏ, sống chết kêu nài van xin, không có chút tự trọng, không có chút khí khái đàn ông, nhục nhã…Jaejoong nhìn Yunho mặt lạnh băng không chút biểu tình là đang hù cậu hay đang nói chơi. Jaejoong cuối cùng lảo đảo, bước chân xiêu vẹo từng bước một rời phòng anh, xuống từng bậc thang một cách khó khăn. Ngày trước dù đối với cậu đầy độc tài thô bạo nhưng anh vẫn giữ cậu bên người…nhưng bây giờ thì khác…anh tống cậu đi như một thứ xấu xa cần xa lánh. Bước ra tới cửa, Jaejoong cố nhìn lại động tĩnh trên lầu, hy vọng anh chạy xuống nói với cậu là anh nhất thời giận dữ không thể kếm chế. Là anh không đuổi cậu, là anh có yêu cậu. Nhưng chẳng có gì xảy ra cho tới khi cậu bước thấp bước cao trên vỉa hè nhấp nhổm, dần dần rời xa căn nhà cậu đã từng hạnh phức, từng đau khổ.

Chẳng biết bao lâu, chẳng biết bằng cách nào Jaejoong có thể đi tới chỗ phòng trọ của Kibum. Thấy cậu thất thểu như người mất hồn, nó đang nấu cơm cũng buông xuống chạy lại đẩy cậu ngồi xuống tấm chiếu trải trên đất.

- Appa gặp Yunho rồi hả? Mọi chuyện không hề êm xuôi phải không? Có chuyện lớn rồi phải không? Em đã gọi điện báo cho hyung mà gọi hoài không bắt máy. Appa thì cứ nằng nặc đòi tự đi… mà appa đâu, không về cùng anh?

- Kibum… anh ấy đuổi anh, anh ấy muốn cắt đứt quan hệ, anh ấy…_ Jaejoong ngẹn ngào_ Anh ấy còn nghĩ rằng anh là kẻ lừa dối. Anh không muốn anh ấy nghĩ anh như vậy… anh không muốn kết quả như vậy.

- Biết mà, Yunho chắc giận nhất thời thôi, từ từ giải thích sau. Anh ấy vốn nóng tính, nghe anh lấy vợ không tức điên mới lạ. Anh bình tĩnh, còn chuyện đám cưới nữa, anh như vầy làm sao giải quyết đây.

- Cưới, ai cưới…?

- Anh cưới. Anh sao vậy, thật ra đã gặp appa chưa?

Jaejoong thiểu não lắc đầu.

- Chưa gặp, vậy sao Yunho biết được. Anh tự nói rồi hả…Rồi appa đâu?

- Appa, appa ở dưới quê… “thằng này hỏi lạ”

- Trời ơi hyung. Appa lên rồi, đón xe ôm sang xin cho hyung nghỉ vài ngày về làm đám hỏi đó. Hyung không gặp appa sao?

Jaejoong như bị sét đánh, Cậu lập tức quên mất mình đang sầu não chuyện gì.

- Mày nói cái gì? Jaejoong như bị sét đánh, Cậu lập tức quên mất mình đang sầu não chuyện gì.

- Mày nói cái gì?

- Hyung nghe ra rồi hả. Appa qua gặp Yunho xin cho hyung nghỉ…về…về …làm đám hỏi.

- Thật không?

- Thật giả gì nữa. Appa định ngày luôn rồi, là ngày mốt. Kỳ này appa nhất quyết ép hyung cho được đó. Là lỗi của em cả.

- Chuyện này liên quan gì mày. Vậy bây giờ appa đâu?

- Nếu thuận lợi chắc đã tới gặp Yunho rồi…

- “Trời ơi! Không thể nào, có cần đem mọi đường sống của tôi triệt một lần không. Trời ơi…để chạy sang đó trước đã”.

Jaejoong nghĩ rồi ba chân bốn cẳng bắt xe quay lại nơi cậu vừa ra đi. Jaejoong đẩy cửa xông vào, cậu khựng lại khi thấy Yunho ngồi trên sô pha, một tay gác trên lưng ghế, hai chân bắt chéo nhau, một tay chống trên tay vịn đầu cúi nhẹ những ngón tay đang khẽ day day thái dương. Trên bàn còn hai ly nước đang uống dở, rõ ràng anh vừa tiếp khách.

Nghe động Yunho nhướng mắt nhìn lên với một đôi mắt làm cậu lạnh người. Cậu có cảm giác anh có thể sẽ giết cậu ngay tại chỗ này, ngay lập tức.

- Cậu nghĩ gì khi bảo appa cậu tới đây báo tin cậu lấy vợ. Cậu nghĩ tôi sẽ sợ mất cậu mà nhượng bộ sao? _ sự lạnh nhạt tăng dần theo cơn giận dữ của anh._

- Không có… không phải…

- Không phải thì thế nào? _Yunho nói như hét._

- Em vừa ra khỏi đây, đâu thể nào nhanh vậy bảo appa em đến…_ Jaejoong vội giải thích._

- Vậy đúng là cậu chuẩn bị lấy vợ từ lâu mà dám giấu tôi. Cậu lại tính kế gì đây…quyến rũ tôi, rồi tìm cách an toàn dang tôi ra để lập gia đình 

sao.Hay

 tên Dongwook đó cũng do cậu gọi tới để hoàn hảo kế hoạch tránh tôi ra của cậu… Cậu nghĩ mình có giá đến bao nhiêu mà sợ tôi không buông… hay còn muốn điều gì khác mà tôi chưa biết._ Giọng nói chất vấn của Yunho cứ từng lời đóng băng lồng ngực cậu._

- Không có…

Jaejoong tiến lại gần anh từng bước, từng bước. Cậu tha thiết cầu mong Yunho đừng nhìn cậu với đôi mắt đó nữa, cậu không chịu nổi. Yunho như cũ không hế nhúc nhích, khí thế anh thật áp Jaejoong không thở nổi.

- Appa cậu rất vui mừng báo cho tôi biết chuyện vui này của cậu đã được chuẩn bị từ nhiều năm.

- Yunho, em nhiều lần định nói cho anh biết…

RẦM

Chưa dứt câu cả người Jaejoong bị Yunho nhấc lên quăng ầm trên sô-pha đối diện anh, cái sô-pha bất ngờ bị một lực cực mạnh va phải liền bật ra hất Jaejoong lăn thêm một vòng từ trên ghế xuống đất. Đầu đập mạnh xuống đất đau điếng, cậu choáng váng chưa kịp ngồi dậy thì cổ áo đã bị Yunho xốc lên, hơi thở anh phả trên mặt.

- Rồi em sẽ ân hận khi dám làm những chuyện này với tôi. Bây giờ thì đi đi, tôi không muốn một lát có thêm một người đàn bà khốn nạn nào đó tới đòi chú rể.

Phần 2

Trước mặt Yunho một người đàn ông, cằn cỗi như cây đa già, _ Trong mắt anh là như thế_ Tự xưng là appa của Jaejoong. Anh không nhớ gần đây Jaejoong có nói với anh là appa cậu sẽ tới, mà còn muốn gặp anh.

- Bác có chuyện gì muốn gặp tôi?

- Tôi thực quấy quả ông chủ, _ Ông tỏ vẻ cân nhắc kỹ một chút rồi bắt đầu nói_ Nhưng thằng con trai tôi cứ sợ mất việc không dám xin nghỉ. Mà mọi chuyện ở nhà tôi chuẩn bị cho nó cũng đã xong xuôi…

- Xin nghỉ việc? _Jaejoong đã từng xin nghỉ, nhưng không có nghĩa giống như anh đang nghe. Yunho cảm giác như vậy._

- À không phải nghỉ luôn, chỉ xin nghỉ vài ngày. Thật ra thì cháu nó năm nay cũng đã lớn, vợ chồng tôi có hỏi cho nó một đám mấy năm nay rồi. Ông biết đó, nó cứ mải kiếm tiền không chịu về làm đám cưới.

Như giữa trời quang đãng bỗng dưng có sét, Yunho cả thân mình chấn động. Người đàn ông này vừa nói gì, Jaejoong định lấy vợ, anh chưa từng nghe Jaejoong nói qua.

- Nhà gái người ta cũng nóng ruột, tôi…tôi cũng ngại khi phải lên đây gặp ông, tôi biết Jaejoong nó được ông giúp đỡ nhiều nên xin nghỉ lâu cũng khó cho ông. Nhưng dù gì cũng mong ông thông cảm cho cháu nó. Về lo chuyện cưới hỏi xong nó lại lên.

Nói xong, ông cảm thấy mình nói tốt lắm không sợ thằng con bị mất công việc tốt ở đây, nhưng hình như ông chủ nó không vui lắm khi nghe ông thưa chuyện. Ông vội xác nhận lại cho ông chủ nó rõ.

- Mọi chuyện chúng tôi lo sẵn hết rồi, chỉ xin cho nó về một hai ngày thôi không mất nhiều thời gian. Cháu nó không làm ảnh hưởng đến công việc nhiều đâu, mong ông an tâm, cho phép nó.

Đã chuẩn bị mọi thứ, tại sao anh không hề biết, hay có người không muốn anh biết. Jaejoong có thể lập gia đình sao? Anh không phải rất tự tin với tình yêu Jaejoong dành cho anh sao? Anh chưa từng nghĩ Jaejoong dám bỏ rơi anh ra cho những yêu ái của riêng mình, Jaejoong dám lừa gạt anh một lần nữa. Tội cũ chưa tính xong lại thêm tội mới, anh vừa mới có chút ân hận vì đã hơi quá lời với Jaejoong, chưa kịp nguôi giận thì lại thêm một lần Jaejoong làm anh không thể suy nghĩ gì nữa.

- Tôi không nghe Jaejoong nói cậu ta muốn lấy vợ?_ Yunho nhận ra anh thật khó khăn khi thốt ra mấy chữ “Jaejoong lấy vợ”, nó làm lòng anh chua chát kỳ lạ, cảm giác này lần đầu tiên anh nếm trải._

- Nó cứ sợ còn phải lo cho gia đình, không lo nổi cho vợ con. Nhưng con trai mà, không phản đối cũng là đồng ý rồi. Mỗi lần về nhà nó cũng hay qua thăm hỏi bên ấy, tui biết ý nó cũng thích nên tốt nhất là đốc thúc cho nhanh, cưới vợ phải cưới liền tay mà, ông bà ta đã dạy rồi.

Cái này là do cách nói chuyện xã giao của người già khi nói về chuyện tình cảm của đứa con trai cưng. Ông có ngờ đâu, thêm vài câu ngọt ngào cho có chuyện để nói lại thành quăng thêm thuốc nổ vào đống lửa. Quả thật ông cũng đang thắc mắc về ông chủ của Jaejoong, người lần trước ông gặp không phải người này, nhưng chủ thì chắc cũng có hai ba người, cứ nhận đúng là ông chủ là phải rồi. Hôm nay ông cũng vô cùng thông cảm với con ông, nó có một ông chủ không biết phải nói sao… Thật là muốn xin nghỉ dài hạn cũng không dám mở miệng. Ông đã chuẩn bị kỹ lắm vậy mà, lúc này ngồi trước ông chủ của nó cũng cảm thấy khó mà bắt chuyện để nói, đành đem vài chuyện ngọt ngào của con trai thêm mắm dặm muối chứ biết làm sao.

Không phản đối sao? Về thì sang thăm? Trong đầu Yunho chỉ tưởng tượng được hình ảnh ngọt ngào của Jaejoong và một cô gái xa lạ nào đó anh chưa từng biết tới, cô gái Jaejoong giấu kỹ dưới quê. Jaejoong thích cô ta tới mức nào? Những cử chỉ thân mật của Jaejoong với anh…cậu có đối xử với cô ta như vậy không hay hơn thế nữa?

- Jaejoong quen cô ta lâu rồi à?_ Yunho tiếp tục hỏi trong khó khăn._

- Ai…à…vợ nó ạ?…

Hai chữ “vợ nó” làm anh choáng, anh có cảm giác mình đang bị đẩy ra khỏi Jaejoong, cứ như từ trước tới giờ người đứng cạnh Jaejoong không phải là anh.

- …Chúng nó chơi với nhau từ nhỏ, hai gia đình cũng thân thiết, lúc tôi bị tai nạn họ cũng giúp đỡ nhiều và họ cũng không chê chúng tôi nghèo khó…nên hai nhà tính chuyện làm xui, cũng đã định nhiều năm rồi. Đợi tụi nó công việc ổn định thì cho đón dâu…

Ông có cảm tưởng như người ngồi đối diện mình sắc mặt chợt nhợt nhạt đi rất nhiều, không biết có trúng gió không. Ngồi trong phòng máy lạnh mở ào ào thế này không trúng gió mới lạ, ông cũng sắp lạnh cóng rồi.

- Khi nào thì cưới?_Yunho lại hỏi, nhưng trong lời nói đã sắc bén hơn rất nhiều. không còn ngữ khí khó khăn như trước._

- À, chúng tôi định ngày mốt làm cái đám hỏi cho nhà gái nở mày nở mặt rồi hai ba hôm định ngày cưới luôn. Nếu ông có chút thời gian cũng mong ông đến chung vui với gia đình chúng tôi.

- Vậy à. Bác đã mời, có thời gian tôi nhất định tới._Yunho cười khảy, đã vậy anh quyết không cho một ai chạm tới thứ của mình. Dù anh có đem quăng đồ của mình vào thùng rác thì chỉ anh được đi nhặt lại, bất cứ kẻ nào cũng không được. Ngay cả kẻ bị quăng kia cũng cấm không được tự mình bò ra_ Hy vọng mọi việc sẽ được như ý của gia đình, chúc gia đình vui vẻ.

Sau một hồi nói chuyện đầy áp lực với ông chủ của thằng con trai, appa Jaejoong cũng vui vẻ ra về, vậy là thằng con ông hết đổ đình đổ chùa thoái thác chuyện không chịu về vì không xin nghỉ làm được. Tối ngày cứ bảo công việc ngập đầu không thể nghỉ, rồi ông chủ rất khó tính, nào là lương hậu hĩnh thì không thể bỏ việc được, sợ bị đuổi. Ông giờ tuổi đã cao, thêm việc sau khi gặp tai nạn sức lao động không còn, ông phải lo cho nó ổn thoả chuyện gia đình, và cũng để cái gánh nặng ông âm thầm lo bấy lâu nay nhẹ bớt (cái gánh nặng này liên quan tới thằng Kibum, hồi sau sẽ biết).

Yunho ngồi chết lặng trên ghế, từ lúc appa Jaejoong chào anh đi ra tới giờ anh chưa hề thay đổi tư thế, anh cần chỗ để tựa vào, đầu anh đau. Anh chẳng thể nghĩ được gì. trừ chuyện Jaejoong lấy vợ. “ lấy vợ, lấy vợ, bỏ anh, lấy vợ” ong ong trong đầu anh. Không thể, dù anh có đuổi hay vất cậu đi như miếng giẻ rách thì nhiệm vụ của cậu là quay về bên anh, không có việc cậu hoàn hảo tính chuyện dang anh ra xây dựng một cuộc sống tốt đẹp khác mà không có bóng dáng anh trong đó. Điều anh muốn là gì? Anh bây giờ muốn gì? Anh muốn Jaejoong phải tự động trở về bên anh, phải biết lỗi của cậu là gì, muốn vậy thì không khó, như trước kia triệt mọi con đường cậu có thể đi. Vậy thì….anh chỉ có một cách, anh phải đi dự tiệc đám hỏi kia một chuyến. Anh có lời mời rồi kia mà, Jaejoong sẽ phải ân hận về những việc cậu đã làm với anh. Anh biết anh phải làm gì để đạt được điều đó, và biết phải làm nó triệt để như thế nào.

………………………………………..

Jaejoong ôm cái đầu vẫn còn đau nhức trở về nhà trọ, cha cậu đã ở đó rồi.

- Appa, appa gặp Yun…ông chủ của con rồi à? Appa nói chuyện gì với ổng vậy?

- Appa xin cho con về mấy hôm làm đám hỏi, đảm bảo con không đi lâu làm ảnh hưởng đến công việc của ông ấy.

- Ông chủ con nói sao?_ Jaejoong nghe trống trận đập ầm ầm trong ngực. Appa nói chuyện cậu lấy vợ với Yunho, chắc cậu chỉ còn con đường chết_ Chắc chắn anh ấy sẽ khó dễ để không đồng ý…_

- Dĩ nhiên đồng ý_ Như một gáo nước lạnh dội vào người, Jaejoong chết lặng. Anh ấy cắt đứt thật sao, không phải nóng giận nhất thời sao_ Nhân viên đi làm cũng có phép nghỉ mà. Chỉ tại con ham công tiếc việc. Ổng tuy hơi khó gần, khó nói chuyện nhưng cũng không phải người vô lý…à mà cha hỏi, sao người lần này với người lần trước hình như không phải một.

- À…là anh em…là anh em đó appa _ Cậu nhớ lần trước người cha cậu gặp là Heechul_ Cậu trả lời qua loa.

- Appa còn mời ông ấy nếu có thời gian thì tới chung vui với con…

- Appa…appa…rồi ông chủ nói sao?_Thấy Jaejoong có vẻ sốt ruột, appa cậu trừng mắt._

- Cái thằng này, mời là mời cho có lệ thôi, đời nào ông chủ sang trọng như vậy bỏ thời gian xuống tận xứ khỉ ho cò gáy như nhà mình mà mày lo.

- Không…con lo đón tiếp không nổi thôi…_Jaejoong tìm cách đánh trống lảng._

- Không cần lo, người ta tuy rất lịch sự bảo với appa nếu ông ấy có thời gian rảnh ông ấy sẽ tới nhưng nghe cũng biết là lời nói xã giao, có gì mà mày làm rộn lên thế?

- Thực hả appa?

- Ôi! Ai cũng biết, lịch sự thì nói vậy thôi, lo gì. Mà con lo dọn đồ đi, chiều nay hai đứa bay về luôn với appa.

- Con chưa chuẩn bị…_ Cậu thực không muốn về._

- Không nói nhiều, không về thì tụi bay lo thôi việc ở đây luôn đi, về dưới kiếm việc chỗ khác làm._ Kibum cũng bị chửi lây dù chưa lên tiếng câu nào._

- Con thu dọn liền, không sao đâu mà…appa…_Dĩ nhiên cậu biết appa cậu nói thì rất giữ lời. Cậu không muốn sẽ không được quay trở lên nữa. cậu còn nhiều việc ở đây chưa giải quyết xong._

- Hừ, con với cái…chỉ được mỗi việc làm người khác lo lắng.

Jaejoong chẳng biết chuẩn bị cái gì, mọi thứ đều nằm ở nhà Yunho cả, may mà giấy tờ tùy thân còn trên mình chứ không thì chẳng biết làm sao. Jaejoong đến My Destiny báo cho Junsu biết cậu có chuyện. Junsu chỉ biết thở dài:

- Thật không? Yunho xử sự gì kỳ vậy? Mà cậu nói rõ chưa?

- Cũng không biết, em chẳng nhớ mình nói tới đâu, nói những gì với anh ấy nữa…

- Mà cậu khẳng định cậu với Dongwook không có phát sinh chuyện gì chứ?

- Chắc mà, tại hồi đó còn ngu, cứ nghĩ đã quan hệ với nhau thì toàn tâm toàn ý đi theo người ta, ai ngờ bây giờ mới biết trong mắt anh ta em là kẻ quấy rối.

- Thấy anh ta có vẻ đàng hoàng lắm mà, không ngờ vu cho cậu những chuyện động trời như vậy. Lại là với người anh ta từng yêu, thật…đời khó trông mặt người…

- Em vẫn cứ đinh ninh mình bị người ta chơi rồi bỏ đã buồn biết bao nhiêu, đến khi quen biết Yunho cũng không dám vọng tưởng nhiều. Ai ngờ, một lần ảnh say, hai người xảy ra quan hệ, lúc đó em mới biết thì ra lần trước đó với Dongwook thật ra chẳng có chuyện gì.

- Cậu chắc không, nhiều khi mỗi người khác nhau thì sao?_ Junsu hỏi không giấu được tò mò._ Mà thật kinh khủng lắm hả?_Câu này Junsu tự hỏi tự nghe._

- Khác gì, lần đầu thì em nhúc nhích còn không nổi, những lần sau thì ê ẩm chết người. Bảo đứng lên đi ngay không biết được chưa, huống gì em vội chạy bộ năm tầng lầu để đi làm. Sự thật rõ như ban ngày có gì không chắc…_ Jaejoong trả lời chán nản._

- Cậu không giải thích rõ với Yunho sao?

- Anh biết không, anh ấy bảo không quan trọng em từng ngủ với ai, nếu là anh anh có khó chịu không, có để tâm không._ Junsu khẽ gật đầu, trả lời “có”_ Anh ấy kết tội em đeo bám, lợi dụng anh ấy, còn thêm chuyện appa em lên gặp ảnh báo đám cưới nữa chứ. Một lời cũng chẳng biện hộ nổi, em nói gì anh ấy cũng chẳng để vào tai. Junsu à! Bây giờ em phải làm sao???? appa em chuẩn bị ngày mốt làm đám hỏi cho em rồi.

- Trời…!!…! Đã bảo cậu nói chuyện với Yunho sớm đi không chịu, chần chừ mãi giờ thành trăm dâu đổ đầu tằm._ Trăm tội lừa gạt Yunho Jaejoong gánh hết._

- Anh ấy đồng ý cho em lấy vợ, không ngăn cản. Hết thật rồi sao Junsu!!

- Anh…anh cũng không biết, mà Yunho thực đuổi cậu hả?

- Bảo mang đi cái gì được thì mang, đừng đợi anh ấy gọi người tống ra cửa…

- Không tuyệt tình vậy chứ?_Junsu nhăn mặt, hồi Yoochun đòi chia tay cũng không quá đáng như vậy._

- Còn hơn cả tuyệt tình, em đau lắm anh biết không. Tưởng chừng như em không thể thở nổi, cứ tưởng không thể tự mình bước ra khỏi đó mà phải chờ cái tên vệ sĩ dã man của anh ấy tới tống ra…dây dưa thêm nữa không chừng anh ấy cũng không ngại đập em thêm một trận mới thả đi…

- JAEJOONG!!!! Nói năng gì ghê vậy, cũng đâu đến nỗi…

- Đâu đến nỗi? Ha…đâu chỉ vậy…bấy lâu em vẫn có cảm giác giữa cả hai vẫn không được như những người yêu nhau khác. Nhưng em mù quáng, em không nhìn ra được…em ỷ lại anh ấy sẽ tin em…em lầm. Anh ấy không ép em vô đường cùng thì không phải là Yunho đâu.

- Hay Dongwook đã nói thêm gì quá đáng với Yunho sinh hiểu lầm, chứ ai cũng thấy Yunho yêu cậu lắm mà.

- Em chẳng biết hai người họ nói gì, em chỉ nghe Yunho nói rằng Dongwook kết tội em đeo bám anh ta, Yunho cũng vậy…

- Đeo bám? Hết quấy rối rồi lại đeo bám, hắn còn chuyện gì để nói nữa không. Lúc đó cậu đã làm những gì mà để hắn nói như thế?

- Nói em đeo bám, giờ nghĩ lại chắc cũng không sai. Em sau khi phát sinh hiểu lầm cứ nghĩ một mực yêu thương lo lắng cho anh ta. Em ban ngày đi học, chiều tối về đi làm, chủ nhật ngày nghỉ gì cũng làm tuốt. Mỗi ngày tranh thủ giờ giải lao mang cho anh ta chút đồ ăn mình tự làm. Anh ta có tiền món gì cũng có thể tự mua, cũng chẳng cần quà cáp xa xỉ từ em, mà có cần em cũng lo không nổi. Em chỉ đơn giản nghĩ tỏ chút lòng mình, thường mang đồ ăn em tự làm, tranh thủ lúc rảnh gặp nhau một lát…

… Lúc anh ta không một tiếng bặt vô âm tín, em ban đầu còn lo anh ta xảy ra chuyện chạy hỏi khắp nơi. Tới hồi biết anh ta không việc gì, em linh cảm có chuyện không hay thì muốn tìm hỏi cho rõ vì sao tránh mặt em. Nhưng em vốn không có nhiều thời gian, cũng không cam tâm…nên cũng tìm hơi lâu…có lần một người bạn của anh ta nói với em là anh ta không thích em nữa chứ chẳng có lý do gì khác mà cứ phải tìm hỏi. Em đành thôi, không thích nữa biết làm gì bây giờ, anh ta đã trốn lâu như vậy…

- Anh ta cứ như vậy bỏ đi mà một lời giải thích qua điện thoại cho cậu cũng không luôn hả?

- Em làm gì có tiền mà nuôi điện thoại, gọi công cộng thì không bắt máy, đành bỏ cuộc…

- Cái tên khốn đó còn dám quay lại tìm cậu._ Junsu tức giùm Jaejoong_ Nhưng chuyện cũ không nói, chuyện Yunho bây giờ thì sao?

- Em định gặp Yunho lần nữa xem như thế nào? Hy vọng anh ấy chịu nghe em nói.

Jaejoong suốt buổi chiều, chỉ gọi điện cho Yunho dù anh không bắt máy. Không biết tới cuộc gọi thứ bao nhiêu, đầu dây bên kia mới có tiếng trả lời quen thuộc.

- Yunho cho em nói…_Jaejoong vội cướp lời sợ anh cúp máy._

- Không có gì đâu…

- Em không có ý định lấy vợ đâu, anh phải tin em…anh muốn em làm gì để chứng minh đây…Yunho làm ơn tin em đi…

- Em không định lấy vợ phải không?

- Đúng! Đúng!!…không có, thật không có…

- Vậy được, mai anh sẽ gặp appa em nói chuyện.

- Thật không?_Lần này đến Jaejoong bị dọa ngốc ra._

- Thật, anh có nói chuyện gì mà không làm bao giờ chưa.

- Chưa…

- Vậy thì mai gặp.

- Nhưng chiều nay appa bắt em về quê…

- Vậy em cứ về đi, mai anh sẽ xuống tận nhà em nói chuyện.

- Yunho…em…anh nói thật hả?…Anh không giận em hả?

- Chỉ cần em xác nhận không ở cùng bất cứ ai, anh sẽ làm cho không ai có quan hệ trên mức bình thường với em cả.

- Em không cần ai ngoài anh hết Yunho.

- Được, về đi. Mai anh sẽ xuống…

- Yunho…

- Gì?

- Em qua gặp anh bây giờ được không?

- Anh không có nhà.

- Vậy à? Thì thôi vậy, anh chắc sẽ xuống gặp appa em hả?

- Ừ, anh đang bận. Em có muốn hỏi gì nữa không?

- Không! Anh bận thì thôi, mai em đợi anh xuống.

- …

- Này…_ Junsu khều khều Jaejoong đang đơ mặt ra._

- Anh Junsu….Junsu…Junsu…anh biết Yunho nói gì không…!!!!…Anh ấy sẽ xuống gặp appa em nói chuyện đó, anh ấy nói thật đó. Còn xuống tận nhà đó…Junsu, ngắt em một cái xem em có nằm mơ không, nhanh lên…_Jaejoong vui quá mà quên mất không thắc mắc sự thay đổi thái độ kỳ lạ của Yunho.

- …_Làm theo yêu cầu._

- Oái, đau đau…nhẹ thôi…đau…_ Jaejoong la oai oái khi cái mặt bị béo đỏ rần lên._

- Vậy là không phải mơ ha. Chúc mừng…_ Junsu cười, mừng cho Jaejoong._

- Junsu, em về liền đây, em nghỉ mấy ngày nha.

- Ừ đi đi, cậu giờ mà còn muốn làm tôi chết liền…nhưng nhớ lên nhanh nha.

- Được mà…được mà…_ Lời chưa dứt người đã mất dạng._

……………….

Ở nhà sau khi Jaejoong đi, Kibum lẳng lặng ngồi nhìn appa nó.

- Appa, appa biết mà vẫn ép anh hai lấy vợ sao cha?

- Nếu con đã dám đưa cha xem những thứ đó thì con cũng nên đọc qua nội dung của nó. Appa sẽ không bỏ cuộc để kéo nó về nơi bình thường. Chẳng qua nó ở thành phố lâu quá bị nhiễm thói hư tật xấu mà thôi. Cho nó lập gia đình mọi chuyện sẽ đưa anh con về quỹ đạo cũ, làm một người đàn ông bình thường.

- Như thế nào là bình thường? Hyung con từ nhỏ đã ngả về giới tính thứ ba rồi cha, không phải nhất thời bị bạn bè cám dỗ.

- Nếu con còn có thái độ đẩy anh con vào cái ý nghĩ kỳ quái đó nữa, đừng trách appa. Dù ai có nói gì appa cũng không thay đổi ý định cưới Yoona cho nó.

- Appa, appa vì con trai mình mà làm khổ con gái người ta sao cha. Appa biết rõ mà…appa, hyung con thuôc dạng bẩm sinh đó, appa không nghĩ là appa sẽ làm khổ anh ấy khi appa nhìn anh ấy như một người không bình thường sao appa?

- Con đừng nhiều lời, appa chưa từng nghe qua nó nói gì về vấn đề của nó, cũng chưa từng nghe nó nói nó không thích phụ nữ, chỉ nghe một mình con nói mà thôi…

- Chú út cũng nói cho appa nghe rồi đó thôi, chú út chơi với hyung ấy từ nhỏ tới lớn. Chú ấy còn hiểu rõ hyung ấy hơn ai trong nhà mình nữa.

- Con đừng nói nhiều, chưa cố hết sức appa không thể bỏ cuộc.

- Appa à vấn đề không phải cố hay không…

- Con đừng nói nhiều nữa.

Kibum thở dài, không biết nó có làm sai không. Nó, Junsu và Changmin thỉnh thoảng vẫn bàn về chuyện hyung nó. Junsu thường bảo hyung nó vì không tin Yunho có thể vì mình mà chịu thiệt cúi đầu đi năn nỉ appa nó chấp nhận, appa nó thì đang muốn cưới vợ cho hyung nó, mà xui cái lại nhắm ngay Yoona là người nó thích. Nếu chỉ là người nó thích thì thôi đi, Yoona cũng rất thích nó, biết appa Yoona thích có con rể biết lo làm ăn, có công việc ổn định. Mà hyung nó là đích nhắm tốt nhất của ổng, nó thì không lọt vô tầm mắt ông ấy chút nào vì tới giờ nó chưa có tấm bằng nghề nào cũng chưa có cái nghiệp gì ổn định có thể chu toàn cho con gái ông ấy. Yoona không dám phản đối nhưng vẫn giục nó tìm cách, nó rầu thúi ruột. Hai ông già, ông nào cũng khó như nhau. Sau nhiều lần theo nó về quê chơi, Changmin cuối cùng bàn với nó và Junsu nên tìm cách tiết lộ thiên hướng giới tính cùa anh hai nó cho gia đình biết, một mở đường cho hyung nó, hai mở đường cho bản thân nó.

Người đầu tiên tụi nó tìm làm đồng minh là chú út của nó, người chơi chung với anh hai nó từ nhỏ cho tới lớn. Tiếp theo tụi nó nói bóng nói gió cho umma nó biết hyung nó không thích con gái, mọi chuyện cuối cùng cũng đến tai appa nó, công việc cuối cùng là lén để quên những giấy tờ liên quan tới giới tính thứ ba cho appa nó thấy. Appa nó buồn rất lâu rồi cuối cùng kêu chú út nó tới nói chuyện. Nói những gì thì nó không biết rõ lắm vì chú út nó không nói, chỉ biết tài liệu về người đồng tính đã tăng lên rất nhiều, có lẽ do chú út tìm cho appa nó đọc. Đang hy vọng sẽ khá hơn thì đùng một cái appanó đốc thúc tiến hành lễ hỏi… chẳng biết nó đang giúp hay đang hại.

Chiều nay hyung nó về vẻ mặt vui lắm. Appa con nó thu dọn hành lý về quê, nó chẳng biết rồi mọi chuyện sẽ đi tới đâu. Nó nghĩ nếu nó đùng đùng nhảy ra ngăn chặn đám cưới của hyung nó, không biết appa Yoona có cấm nó qua lại với Yoona luôn không, appa nó có cho rằng tại nó thích Yoona mà ích kỷ khui chuyện của hyung nó ra không…Rối như tơ.

…………………………………..

Jaejoong về tới nhà, chân tay nghe thoải mái, hít thở không khí trong lành. Mấy đứa em chạy ra tíu tít, về vội quá chẳng mua gì cho tụi nó, nhưng đứa nào cũng lớn chồng ngồng chắc cũng chẳng còn ham quà.

- Oppa!!!!!!!!!._ Jaejoong thích nghe đám em gọi một tiếng oppa, cậu cảm giác mình thật to lớn, cảm giác có thêm nhiều sức để làm việc giúp cho cái đám nhóc này học hành tới nơi tới chốn, không quá thua kém người ta._

Tắm một cái cho thoải mái, Jaejoong lại ra sau vườn treo võng nằm. Mấy năm nay mỗi lần về quê Jaejoong rất được đám nhỏ chiều chuộng, tụi nó lớn hết rồi, công việc trong nhà chia nhau làm chẳng nhọc tới cậu vất vả về thăm phải động tay động chân. Nằm chán, một lát sẽ có đứa chạy ra kêu cậu vô ăn cơm. Ở thành phố thì hầu người ta miết, về nhà hưởng thụ một chút cảm giác được nuông chiều thật sung sướng.

Nhưng bữa nay không thể tòn ten nằm hưởng gió trời với hương hoa được, cậu phải suy nghĩ làm thế nào để báo cho appabiết ngày mai Yunho sẽ đến. Sau khi ăn bữa cơm chiều rôm rả với mọi người, Jaejoong canh lúc app ngồi tranh thủ rít điếu thuốc cậu mon men lại gần.

- Appa.

- Ừ.

- Appa à, con có thể không lấy vợ không…?

Cậu cảm thấy appa mình dường như run nhẹ.

- Gió lạnh hả appa?

- Không, nhưng con lớn rồi không thể chỉ lo làm, nên nghe lời appa. Con đừng thấy con gái thành phố xa hoa đẹp đẽ rồi chê con gái quê. Con gái quê chân chất mới phù hợp với con, với gia đình mình, như vậy mai này con mới có hạnh phúc.

- Không phải con chê con gái quê. Con…

- Thôi không nói nữa._ Ông dợm đứng lên không muốn nghe tiếp nữa._

- …Con thích con trai…_ Jaejoong nhắm mắt nói những điều cậu không dám nói lâu nay_ con chưa từng thích qua con gái, appa bảo làm sao con lấy vợ đây.

Toàn thân ông run lên, ông không muốn nghe những lời này một chút nào. Ông không muốn nghe…

- Con nói điên cái gì vậy? Cái gì mà thích với không thích. Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, ông bà xưa vẫn nói vậy không có gì là không đúng. Appa coi như chưa nghe con nói.

- Appa, con có người yêu…

- Nếu có người yêu sao từ đầu không để appa xem mặt coi con gái nhà ai, có đàng hoàng không? Nếu được appa cũng không khó khăn ngăn cản…

- Không phải con gái…

- Appa không muốn nghe con nói năng bừa bãi._Ông mắng mà giọng thực yếu ớt._

- Appa, anh ấy sẽ đến gặp appa. Anh ấy nghiêm túc…

- Làm gì có chuyện hoang đường như vậy.

- Thật mà appa, không phải chúng con đi ngược lẽ thường là không có tình yêu. Chúng con cũng sẽ như những người bình thường yêu thương nhau, cùng nhau sống tốt.

- Hoang đường._Ông cố gắng ngăn đứa con lại._

- Không hề hoang đường đâu appa, anh ấy hứa ngày mai sẽ xuống gặp appa…

- Mày…mày muốn làm appa tức chết sao? Nuôi mày bao nhiêu năm rồi mày bảo với appa mày, mày là một thằng đồng tính, mày bảo làm sao appa mày chấp nhận đây, bảo làm sao appa mày sống đây, ra đường còn dám nhìn mặt ai nữa đây?

- Appa, appa xấu hổ vì con không được bình thường sao cha? Dù con sống tốt thế nào cũng không làm appa hãnh diện sao, chỉ vì con không bình thường…

- Đừng nói nữa…

Ông vội vàng đi thẳng, không thể nghe tiếp những điều nó đang nói. Ông vào buồng ngủ thấy vợ đang xếp lại mấy bộ đồ đã cũ nhèm mà hai vợ chồng ông vẫn còn tiếc nuối chưa bỏ đi.

- Chuyện gì vậy ông? Coi mặt ông tệ quá.

- Không.

Ông vấn điếu thuốc to cộp, mồi lửa rít từng hơi thật sâu, mặc cho vợ đang nhìn ông lom lom đầy thắc mắc. Không phải ông xấu hổ vì thằng con trai mình là người đồng tính, ông chỉ không muốn nó đi ngược lại với bình thường của xã hội, sẽ rất khó sống, sẽ không hạnh phúc. Hơn ai hết ông biết nó lớn lên cực khổ như thế nào, hy sinh cho mấy đứa em và gia đình như thế nào, nó không hề than vãn cựa khổ, giúp cha mẹ không nề hà vẫn có thể học xong một cái nghề, có thể tạo dựng sự nghiệp cho mình, còn kiếm được rất nhiều tiền. Nó có gì không đáng mặt đàn ông, nó có gì không đáng để ông tự hào.

Nghe nó chất vấn ông có phải ông xấu hổ vì nó không bình thường hay không, ông đau thắt gan thắt ruột. Có người cha nào mà không tự hào khi có đứa con ngoan ngoãn như nó…

- Nó nói với tôi nó không thích con gái._ Ông bất ngờ nói với vợ_.

- Rồi ông tính sao_ Bà dừng tay nhìn ông, trong mắt cũng ánh lên nhiều lo lắng_.

- Tôi vẫn định cưới vợ cho nó.

- Anh Im bên đó tốt với gia đình mình như vậy, mai này anh ấy có oán mình không? Ảnh có mỗi đứa con gái.

- Không thì tôi tìm mối khác.

- Tùy ông, nhưng nghĩ cho con mình một chút, đừng làm nó khổ, tôi không chịu được.

- Nó bảo ngày mai người yêu nó đến.

- Nó có người yêu?_ Bà lần này cũng không khỏi kinh ngạc._ Con gái nhà ai?

- Là đàn ông.

- Không… thể nào._ Bà bỗng dưng lắp bắp._

- Bà vừa bảo không muốn nó khổ, bây giờ nghe nó có người yêu là đàn ông vẫn khó chấp nhận như vậy. Bà bảo tôi làm cha nó phải làm sao đây?

- Hôm trước chú út nói gì?

- Thì bảo nó là người đồng tính bẩm sinh, không phải do môi trường lôi kéo. Không thể chữa trị.

- Chú nó sống ở thành phố, hiểu biết nhiều chắc nói không sai.

- Bà… bà muốn con mình trở nên như vậy lắm sao?

- Chứ ông bảo tôi làm sao. Con tôi đẻ dĩ nhiên tôi đau, nhưng dù nó có tật nguyền, điên dại tôi cũng yêu hơn bản thân tôi. Huống gì nó…

Bà im bặt chẳng nói nổi, từ ngày biết con mình như thế sau khi kinh ngạc cùng khủng hoảng qua đi, bà và ông cắn rứt rất nhiều, trách mình sinh con sao không sinh nó tốt một chút, trách mình bao lâu thờ ơ không biết con nặng gánh, mang mặc cảm mà chia sẻ.

- Nếu mai mà người đàn ông đó đến thật ông làm sao?

- Tôi tìm đọc nhiều bài báo nói mấy chuyện đồng giới không mấy ai thật lòng. Chắc người ta gạt nó thôi. Tôi có cách buộc nó nghe lời, bà gọi nó vào đây.

Một lát sau Jaejoong vào, cậu ngồi cạnh umma, bà cứ nắm tay cậu y như ngày đầu tiên cậu vào lớp một ấy làm lòng cậu ấm áp vô cùng. Cậu biết có chuyện quan trọng rồi, cậu cũng lặng lẽ để mẹ nắm tay mình, vì không phải cậu là người cần được trấn an mà chính bà là người đang lo lắng bất an.

- Con chắc chắn mình yêu người đàn ông đó chứ?

Jaejoong hơi bất ngờ khi appa cậu vào vấn đề quá thẳng thắn, cậu gật gật nhẹ đáp lời.

- Appa có thể biết đó là ai không? Người ở đâu, làm nghề gì, cha mẹ còn hay mất, họ có biết con họ yêu một người cùng giới không?

- Anh ấy tên Yunho, là…là…Ông chủ chỗ con làm việc…là…là…người hôm trước appa gặp…

Cậu thấy appa cậu trợn trắng con mắt lên khi nghe tới hai chữ “ông chủ” chỗ cậu làm việc, là người ông đã gặp.

- …Anh ấy làm nghề gì thì appa cũng biết rồi. Appa anh ấy cũng biết chuyện…

- Vậy ông ta nói thế nào?

- …Ông tổng…à…à…bác ấy…_ Cậu dư biết nhưng nếu cậu nói ông tổng sẽ nói thế nào thì appa cậu không chừng lập tức tổ chức đám cưới cho cậu ngay ngày mai._…Cũng không có ý kiến gì._ không có ý kiến cũng không có nghĩa là đồng ý._

- Như vậy cũng không hẳn ông ta đồng ý đúng không?

Trời! Sao appa cậu nói y như những gì cậu vừa nghĩ, không lẽ nó hiện rõ trên nét mặt cậu dữ vậy sao? và lần hoang mang này appa cậu thấy rõ cậu nghĩ gì.

- Ngày mai appa sẽ đồng ý tiếp ông chủ của con, nhưng appa không nghĩ người đó sẽ tới. Nếu không tới, con ngoan ngoãn lập gia đình cho appa, từ nay không lên thành phố làm nữa.

- Appa… vậy appa đồng ý chuyện của con hả cha?

- Không, nếu người con đưa tới appa xem không được, không đủ thành ý muốn yêu thương con suốt đời thì dù con không chịu lấy vợ, appa cũng không đồng ý. Cứ sống với appa và umma cũng không sao.

- Appa, như thế nào thì appa mới chịu là có thành ý?

- Đó là chuyện của app.

- Appa…_ Tay umma cậu nắm chặt tay cậu hơn._

- Jaejoong, appa con đã nhượng bộ rất nhiều rồi, nếu con còn khó dễ, ổng đổi ý thì chẳng gặp cậu ta nữa đâu.

- Umma, appa nói vậy thì chẳng khác không đồng ý. Chỉ gặp cho có lệ thôi…

- Nếu cậu ta thích con thật thì sẽ được thôi. Có gì lo lắng, đi ngủ đi khuya lắm rồi._ umma cậu nói thêm mấy câu rồi đẩy cậu ra cửa

Phần 3

Jaejoong mới hừng đông đã nhóng ra cửa trông đứng trông ngồi, trong nhà umma cậu vẫn tiến hành chuẩn bị mâm quả cho đám hỏi ngày mai, không có ý gì là sẽ ngừng làm cậu càng tin chắc appa cậu nhất quyết khó dễ. Đến xế trưa cũng không thấy bóng dáng ai đến, khi mặt trời khuất bóng cậu hoàn toàn tuyệt vọng, umma cậu cứ nhìn cậu thở dài.

Jaejoong thẫn thờ ngồi dưới gốc ổi trong sân trước, ở đó để cái bàn với mấy cái ghế tự chế bằng gỗ vụn. Yunho không đến, mới đây cậu chỉ lo chuyện appa cậu khó dễ Yunho để từ chối, không ngờ người không tới lại là Yunho. Dù là trời đã tối đen nhưng cậu vẫn mong mỏi, “đến đi Yunho…em chỉ có cơ hội duy nhất này thôi, mong anh nghĩ cho em một chút, mong anh nghĩ cho em một chút”.

- Con còn trông chờ gì nữa, giờ này hẳn là cậu ta sẽ không đến. Con yêu một người khác xa gia cảnh như vậy có biết là sẽ tự làm khổ mình không?

- Appa, appa không trách con sao?

- Trách gì, con là một người đồng tính appa cũng chấp nhận rồi, tốt xấu gì con cũng là đứa con appa tự hào. Nghe lời appa, lập gia đình đi, con sẽ có cơ hội làm lại từ đầu, sống cuộc sống bình thường, lâu dần con sẽ thích nghi sẽ không thấy mình khác thường.

- Con biết con sẽ làm không được, nhưng con hứa với appa rồi. Con sẽ làm như những gì appa bảo.

- Tốt, con sẽ thấy appa nói đúng. Đừng ngồi đây nữa, ngủ sớm đi.

Ông bỏ vào nhà trước nhưng nhìn lại cái dáng sầu não cô đơn bất lực của con trai mà ông bỗng dưng đau. “Tại sao thằng đó không đến?”.

Sáng tinh sương ngày hôm sau, ai trong nhà cũng thức dậy sớm. Umma cậu lo tinh tươm mấy mâm quả cùng mâm trầu cau, mấy đứa em thay đồ mới hí hửng bưng quả không biết thằng anh nó đang thúi từng khúc ruột.

- Con đã thông suốt chưa?_ Appa Jaejoong hỏi khi thấy cậu cứ thất thần chần chừ không chịu thay đồ._ Không phải appa khó khăn…

- Con biết rồi appa, con sẽ thay đồ liền.

Jaejoong uể oải đi thay đồ, đáng ra cậu nên biết không dưng anh đang giận cậu mà quay ra dịu dàng như vậy là rất đáng ngờ. Cậu không nên hy vọng. Nhìn bộ đồ tây tinh tươm Jaejoong thở dài, cậu có còn lựa chọn nào khác.

Chú rể tay cầm bó hồng nhỏ, áo sơ mi đóng thùng lịch sự đầu tóc gọn gàng chỉ có cái mặt là không có chút sức sống. Đi đầu nhà trai là ông mối kế tới là cha mẹ cậu rất vui mừng, mấy mâm quả đỏ tươi phủ khăn xúng xính, thêm họ hàng ồn ào rộn rã. Jaejoong chỉ mong đất dưới chân nứt ra cho cậu có thể trốn mất hay cậu bốc hơi vào không khí cho rồi, bước chân cậu nặng trĩu. Bóng nhà gái thấp thoáng sau rặng tre, mỗi bước thêm gần lại. Sao đất không nứt ra một lỗ lớn để Jaejoong không có đường mà đi tiếp…

- Hyung, tới rồi tới rồi…_ Kibum hớt hải chạy theo đoàn người_ Yunho tới rồi.

Jaejoong quẳng cả bó hoa đang cầm xuống chạy lại phía Kibum, cái thằng… ngày hôm qua bỗng dưng không chịu bưng quả mà đi nhờ bạn bè nó bưng giùm. Sáng nay cũng không thấy mặt…

- Thật không? Yunho đến thật hả?

- Phải! Hôm qua anh ấy tìm không thấy nhà, sáng nay anh Junsu gọi cho em đi đón…

Chưa nghe hết câu Jaejoong bỏ cả đám đi hỏi vợ chạy như bay về nhà. Chiếc xe hơi màu đen quen thuộc đậu trong sân, tim Jaejoong như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi nhìn thấy nó. Cậu cứ đứng chết trân nhìn cái xe như thể nó là Yunho.

- Anh ở bên này, không phải bên đó._ giọng nói quen thuộc như tiêm vào người cậu một liều hồi sức._

- Yunho… anh đến thật hả, hôm qua em chờ anh suốt… em nghĩ anh không tới._ cậu chạy lại chỗ Yunho đang đứng núp nắng dưới bóng cây vú sữa sát hàng rào._

Yunho cau mày nhìn bông hoa được kết ruy băng đỏ đang đính trên ngực cậu. Anh nắm lấy nó rút ra quẳng sang một bên.

- Làm chú rể trông cũng bảnh trai quá ha.

- Em…

Vừa lúc đó thì cha mẹ cậu cùng thằng Kibum cũng lục đục về tới. Yunho thản nhiên khẽ cúi chào rất trang trọng, rất lịch sự.

- Chào hai bác, con là Yunho bạn Jaejoong. Hôm nay con đến thăm gia đình…

- Tôi được báo cậu sẽ đến vào ngày hôm qua. Hôm nay đã muộn, chúng tôi không tiếp. Jaejoong quay lại nhà đám hỏi cho 

appa._Cha

 Jaejoong nói rất dứt khoát_

- Bác, do không biết nhà, và cũng do con sơ ý cứ nghĩ dễ tìm, mất cả ngày hôm qua không tìm được phải nghỉ lại ngoài thị trấn, sáng nay mới tìm vào được. Mong bác trai thông cảm cho con.

- Appa… appa đã hứa…_ Jaejoong vội nài nỉ, cậu sợ ngay cả một cơ hội cũng không có._

- Nếu cậu đã có thành ý thì tôi sẵn lòng nghe cậu nói nhưng tôi không hẳn sẽ đồng ý.

Nói rồi ông quay người đi vào nhà, không quên dặn lại thằng Kibum đưa đám đi hỏi vợ đang bị bỏ lại giữa đường sang nhà đàng gái trước, một lát ông sẽ dẫn chú rể qua sau. Chứng tỏ ông không có ý nghĩ Yunho sẽ làm ông đồng ý chuyện của hai người.

Jaejoong đành lặng lẽ dẫn Yunho theo sau appa cậu vào phòng khách, ý nghĩ đầu tiên Yunho nhìn qua nhà Jaejoong là “ quá nghèo”, trong phòng khách mấy cái ghế gỗ cũ kỹ xiêu vẹo, cái bàn cũng không hơn gì những vết loang lổ đậm nhạt, cái tủ thờ cũng không ra dáng cái tủ thờ, mà nó có vẻ như là thứ đáng giá nhất trong nhà. Ngoài ra chẳng có gì để có thể đánh giá nữa, nhưng thái độ của cha Jaejoong không vì điều đó mà xấu hổ hay e ngại. Ông ngồi xuống một bên, chỉ chỗ cho Yunho và Jaejoong cùng ngồi đối diện.Umma Jaejoong mang lên ấm trà nóng rồi cũng lặng lẽ ngồi xuống cạnh chồng.

- Chúng tôi sắp trễ giờ tốt, tôi cũng không muốn họ hàng chờ lâu sinh nhiều thứ không hay, tôi đã đáp ứng con trai tôi sẽ tiếp cậu. Tuy cậu trễ hẹn đáng ra tôi không cần giữ lời hứa, nhưng như cậu nói cậu vất vả hai ngày để tìm nhà ,tôi nghĩ mình cũng không cần khó dễ gì mà không tiếp chuyện cậu. Không cần dài dòng, tôi không có nhiều thời gian.

Jaejoong suýt nín thở khi appa cậu ăn nói cứng rắn, dữ dằn như vậy. Ông già hiền lành, ít nói, nhu hòa bình thường đâu không thấy nữa. Ngay cả khi nổi giận với anh em cậu cũng không khó chịu như hiện giờ.

Jaejoong và Yunho trao nhau một ánh mắt động viên, Yunho cũng không vừa gì, không một chút nhượng bộ, không một chút do dự, anh vào thẳng vấn đề.

- Chắc Jaejoong cũng có thưa qua, con và Jaejoong quen nhau đã lâu. Hôm nay con chính thức đến nhà gặp gia đình để xin cho chúng con danh chính ngôn thuận yêu nhau, mong bác đừng ép em ấy lập gia đình. Con có thể lo cho em ấy một gia đình tốt…

- Cậu nghĩ như thế nào là một gia đình tốt?

- Chỉ cần hai đứa tụi con thích nhau, yêu nhau là tốt rồi.

- Hừ, cậu nghĩ đơn giản quá, Jaejoong còn có gia đình họ hàng, cậu cũng không ngoại lệ. Tôi biết cậu không phải cô nhi. Cậu làm thế nào với những người thân của cả hai khi đòi công khai quan hệ của mình?

- Con không cần biết người nhà con nghĩ gì, con nhất định không bỏ em ấy. Jaejoong rất coi trọng gia đình, nên theo nguyện vọng của em ấy con đến để mong hai bác đồng ý chuyện của chúng con.

- Nói vậy cậu cũng giống nó coi trọng chúng tôi, gia đình của nó?

- Vâng, chuyện đó không có gì nghi ngờ._Yunho vô cùng tự tin khẳng định._

- Chúng tôi không nghĩ gia đình chúng tôi thích hợp với người như cậu. Chúng tôi quanh năm tay lấm chân bùn, ruộng lúa nương rẫy, kén dâu cũng mong có người giúp đỡ chuyện ruộng đồng, có người chăm sóc lúc tuổi già…

- Mấy chuyện đó với con không khó…_Yunho chen ngang lời apppa Jaejoong._

- Cậu khoan nói đã, nghe tôi nói hết. Sở dĩ tôi muốn con tôi học cái nghề là để phòng thân, nếu một ngày không có trong tay một đồng vẫn có cái nghề hộ thân mà sống. Gia đình tôi có đất, con trai con dâu biết làm ruộng làm rẫy, không có tiền mua gạo có thể trồng được lúa cũng không sợ đói. Cậu lấy gì đảm bảo một mai cậu không còn được thịnh vượng như hiện nay vẫn có thể chăm sóc con tôi.

Yunho “oai phong” suýt á khẩu với cái luận điệu của cha Jaejoong. Ai đời đi coi trọng một cô con dâu biết làm ruộng hơn một giám đốc giàu có như anh, muốn gạo anh mua vài miếng đất tốt thuê người làm tứ A đến Z, muốn bao nhiêu gạo chẳng có, muốn chăm sóc ông bà lúc tuổi già, thuê bác sỹ chăm cũng còn được mà. Anh cười trong bụng, luận điệu của người không biết mấy chữ “ phi thương bất phú” là như thế, làm ruộng có gì mà coi trọng thế. Nhưng cũng không làm khó được anh, anh biết rõ mục đích mình đến đây để làm gì mà.

- Vậy theo bác, con phải làm thế nào để bác có thể đồng ý chuyện của con và Jaejoong. Để bác tin giao em ấy cho con?

- Không khó, cậu làm mất của chúng tôi một đứa con dâu ưng ý, cậu nên thế vào chỗ nó.

- Nghĩa là sao?_ Yunho thật không lường trước tình huống này, không lẽ bảo anh gả cho Jaejoong làm dâu ông bà ấy._

- Chúng tôi người lớn hai bên đồng ý làm xui, bên xui gia của chúng tôi rất trân trọng thằng Jaejoong, họ hàng hai bên cùng chúc phúc cho chúng nó. Nếu cậu muốn cậu cũng phải như vậy, gia đình cậu phải chấp nhận và yêu thương con tôi, không được coi rẻ nó. Bảo cha mẹ cậu xuống nói chuyện với chúng tôi.

Yunho cười cười như chuyện đó không hề làm khó dễ anh.

- Chưa hết, con dâu tôi trồng trọt ruộng nương bếp núc rất giỏi, cậu là đàn ông chuyện bếp núc coi như khó. Nhưng nếu trồng được cho tôi luống rau, coi như có thành ý.

- Appa, anh ấy xưa nay chỉ kinh doanh, bảo đi trồng cây làm sao làm được.

- Không sao, trong sân nhà vẫn còn nhiều chỗ trống, anh có thể trồng một hộc rau cho appa em xem, rau sạch đàng hoàng._ Yunho cười rất dịu dàng trấn an Jaejoong._

- Cậu nghĩ đơn giản như vậy thôi sao? Con dâu tôi sẽ thừa hưởng đất đai của tôi, từ trên mảnh đất này trồng ra nhiều thứ, rau là thứ dễ nhất. Cậu từ trên mảnh đất của tôi, trồng được rau tôi mới chấp nhận chuyện của cậu và con trai tôi. Tôi sẽ đi từ hôn với nhà gái ngay, bằng cậu làm không được cậu nhanh chóng về đi, chúng tôi còn cái đám hỏi đang chờ tiến hành.

Jaejoong và umma cậu mắt tròn to không ngờ appa cậu đưa ra yêu cầu ngặt nghèo như vậy để từ chối chấp nhận. Làm sao bắt một người như Yunho bước ra cuốc đất trồng rau chứ. Không có lý do nào đuổi người hiệu quả thần tốc như lý do này.

- Anh ấy còn nhiều việc ở thành phố, không thể ở đây trồng cây như appa yêu cầu được, để anh ấy về trển làm đi appa._Jaejoong cố gắng năn nỉ một giải pháp khả thi hơn._

- Không phải appa làm khó, cậu vốn với gia đình tôi không cùng một giai cấp. Nếu vẫn muốn hạ mình bước vào nhà nghèo khó, yêu cầu cậu làm chút chuyện để mong cậu hiểu hoàn cảnh sống của chúng tôi, hai bên là thông gia cũng nên hiểu hoàn cảnh đối phương mà tôn trọng nhau, nhất là cậu, tôi không thích cậu khinh khi chuyện đồng áng mà coi thường con chúng tôi.

- Appa, vậy khác nào…

- Apppa đã nói nếu cậu ta chứng minh được cậu ta sẽ yêu thương con suốt đời thì appa mới đồng ý.

- Appa…umma…_ Jaejoong quay sang cầu cứu với umma._

- Umma cũng thấy cha con nói phải.

- Umma…

- Không sao, chuyện đó không khó. Con có thể chu toàn, cha mẹ con sẽ đưa tới, rau cũng sẽ trồng. Con đã đồng ý mong bác hủy chuyện hôn nhân của Jaejoong đi.

- …

Appa Jaejoong có vẻ như hơi bất ngờ với chuyện Yunho đồng ý quá nhanh chóng làm ông cũng chưa kịp nghĩ tiếp phải làm gì. Làm gì có chuyện một người từ đầu tới chân láng mượt, trắng trẻo thơm sực nức này chịu cầm cuốc làm rẫy, chưa kể anh ta đi chiếc xe bóng bẩy đắt tiền, nhìn là biết chưa từng động chân động tay chuyện gì. Ông nghĩ lần này chắc chắn có thể đuổi anh ta chạy một mạch về thành phố để yên cho con ông lấy vợ, ai ngờ đồng ý quá nhanh chóng như thế.

- Bác đồng ý không? _ Yunho biết mình đang thắng nên tiếp tục áp đảo._

- …

- Con không yên tâm, mọi chuyện con đã theo ý bác. Nhưng dù gì con cũng không thể gật đầu là ở đây ngay được. Con sẽ về sắp xếp người thay con quản lý công việc rồi quay xuống… Nhưng bác biết đó, con không an tâm, con sẽ ở đây chờ. Xin bác đi hủy chuyện đám hỏi của Jaejoong đi thì con mới an tâm. Jaejoong rất nghe lời bác, con cũng biết, bác đi hủy chuyện cưới xin xong con lập tức về nói chuyện với gia đình, thu xếp công việc trong vòng ba ngày sẽ quay lại trồng luống rau theo ý của bác.

- Cậu…!!!_ Appa Jaejoong thực sự lúng túng, ông không xảo quyệt bằng tên này, ông nói đạo lý nhân nghĩa, mà đạo lý nhân nghĩa ông nói hết rồi còn gì để nói nữa đâu._

- Ông…_ Umma Jaejoong nhắc._

- Được…_Cuối cùng ông đành gật đầu, đồng ý. Ông cũng có cầu gì hơn thế cho con mình đâu._

- Con ở đây chờ tin tốt, bác không nên để đàng gái chờ lâu sinh phiền hà._ Yunho nhắc nhở chuyện ông nên giải quyết trước tiên._

Cha mẹ Jaejoong đành đi, ông sẽ rất khó khăn để nói chuyện từ hôn với nhà bác Im, Jaejoong cũng lo lắng không ít. Cậu để Yunho ngồi ở nhà chờ mà đi với cha mẹ, cậu không tán tận lương tâm tới mức để cha mẹ đứng mũi chịu sào nghe người ta nặng nhẹ.

Đám hỏi thật hỗn loạn khi appa cậu tỏ ý không thể tiếp tục, mọi chất vấn của họ hàng hai bên và gia đình bác Im làm cha mẹ cậu khốn đốn, cuối cùng Jaejoong chịu không được đành nó thật với bác Im, nghe xong ông thẫn thờ rồi cuối cùng gật đầu hủy lễ hỏi, buổi sáng rộn ràng thế nào thì kết thúc im ắng đến lạ. Người ta đang bận tiêu hóa cái tin thằng rể hụt này là kẻ không bình thường.

- Jaejoong, con đâu cần nói vậy. Cứ để appa và umma…Mai mốt con làm sao ra đường.

- Con…con thấy họ nặng nhẹ appa và umma nhiều quá nên không chịu được, vả lại mai này người ta cũng biết thôi mà, chỉ là chuyện sớm muộn. Con không sao đâu.

- Mày…

Quá buổi trưa, sau khi nhận được lời hứa của appa Jaejoong không tiến hành kiếm vợ cho cậu nữa Yunho ra về. Jaejoong ra tiễn tận đầu ngõ.

- Anh xuống nhà em trồng rau thật hả?

- Em nghĩ thử coi._ Yunho cười cười thách thức hỏi lại._

- Thật rất khó tin đó…nhưng…

- Em nói đúng rồi đó, ngày mai lo thu xếp về đi. Anh muốn nhìn thấy em trong nhà trước năm giờ ngày mai. Ngày mốt anh có việc phải đi cả tuần…

- Anh, chẳng phải anh nói trong ba ngày anh…

- Em nói thử xem…?_Yunho lại cười, nụ cười làm Jaejoong sợ._

- Anh lừa em…lừa pama em…anh sẽ không đến…cũng không có chuyện ông bà tổng sẽ đến…rau…rau càng không có đúng không?

- Em càng ngày càng thông minh đó. Thôi anh về đây, năm giờ ngày mai một phút cũng không được trễ.

- Anh không đùa đó chứ?_Jaejoong thực sự hoang mang._

- Đùa? Chuyện nào? Chuyện em không được về trễ hay chuyện anh sẽ trầu cau đi cưới em.

- Chuyện anh sẽ không thực hiện lời hứa, anh nói đùa chọc em.

- Không đùa, anh đã nói sẽ không làm cho ai có bất cứ quan hệ nào trên mức bình thường với em. Em là người của Yunho này, trước cũng vậy sau cũng vậy, tiện có gặp cái tên trợ lý dở hơi đó thì nói với nó một tiếng. Còn tiếp cận em một chút anh lập tức khiến hắn không có chỗ dung thân ở thành phố này. Nhớ năm giờ chiều mai.

Yunho lên xe đi rồi mà Jaejoong vẫn còn ngây ngốc đứng chôn chân một chỗ không thể nhúc nhích, đến khi hoàng hôn buông xuống phủ hết mọi ngóc ngách của con đường đất nơi cậu đang đứng thì cậu cũng không một cử động, mắt vẫn cứ nhìn về phía chiếc xe màu đen đã mất dạng từ lâu.

- Hyung! _ Kibum lay cậu_ Hyung làm gì ngoài này mà giờ vẫn chưa về nhà? Cả nhà chờ cơm hyung lâu quá, em phải chạy đi kiếm này._

Jaejoong theo thằng Kibum về nhà ăn cơm, tắm rửa đi ngủ như một cái máy. Cả cha mẹ cậu cũng thắc mắc thái độ kỳ lạ của thằng con. Đáng ra nó phải vui mừng mới đúng chứ, nhưng ông bà còn một chuyện phải lo thúi ruột thúi gan, đó là chuyện mai này ra đường ăn nói, nhìn mặt họ hàng làng xóm như thế nào đây. Ở đây là nhà quê, chuyện đám hỏi bất thành của thằng Jaejoong chắc là chỉ cần qua tới sáng mai là cả huyện đều biết chứ đừng nói cái xã nhỏ xíu này, nên cũng không để ý thái độ của Jaejoong nhiều lắm.

Một ngày lại một ngày Jaejoong như người mất hồn ngóng ra cửa mong có tiếng xe, mong có tiếng chó sủa, mong mấy đứa nhỏ chạy vào báo Yunho tới. cậu không tin anh cất công tới đây chỉ để chơi cậu và cả nhà cậu một vố đau như vậy. Anh yêu cậu thì không thể đối xử tàn nhẫn với cậu như vậy, anh chỉ chọc cậu vì cái tội cậu dám đi lấy vợ mà thôi. Rồi Yunho sẽ đến, chắc chắn anh sẽ đến.

Ba ngày trôi qua Yunho không thấy bóng dáng, ngày thứ tư thứ năm, một tuần, mười ngày lặng lẽ trôi, đến cha mẹ Jaejoong cũng mất hết kiên nhẫn gọi cậu lại hỏi.

- Có chuyện gì phải không?

Jaejoong bất giác quỳ xuống trước mặt appa cậu, làm ông cũng lặng người biết có chuyện không hay rồi.

- Appa! Con lại làm khổ appa và umma rồi.

- Đã nói là không trách con mà._Umma cậu vội kéo cậu dậy_ Có chuyện gì nói cho umma hay?

- Anh ấy nói là sẽ không đến đâu.

- …

- Sao lại như vậy? Khi nào thì nó đổi ý không giữ lời hứa với 

con._Appa

 cậu tức giận hỏi._

- Ngay hôm anh ấy ở đây đi. Con xin lỗi…

- Sao bây giờ con mới nói?

- Con không tin, con nghĩ anh ấy chỉ đùa thôi. Anh ấy yêu con mà, anh ấy sẽ đến…

- Jaejoong, cậu ta không yêu con đâu. Không ai mang cả danh dự gia đình người mình yêu ra đùa giỡn như thế. Con buông đi, cậu ta sẽ không tới đâu.

- Con biết, con đã không nghe lời appa, làm hại gia đình mình bị người ta nói ra nói vào. Làm appa umma phải xấu hổ với họ hàng làng xóm.

- Chuyện cũng xảy ra rồi, nói tới nói lui cũng không được gì. Chỉ là con hiện nay như thế nào?

- Mấy hôm nay con nghĩ kỹ lắm rồi, con muốn lên lại thành phố, thực ra con với thằng Kibum cùng vài người bạn cùng nhau mở một quán ăn, nếu con không lên công việc không ai lo. Con về mấy ngày nay bạn bè gánh việc cũng nặng nhọc. Tuy con hứa với appa sẽ ở lại nhà nhưng apppa có thể cho con lên thành phố làm việc tiếp không appa…

- … Nhưng còn chuyện cậu ta?

- Chắc cũng không gặp lại đâu, con sẽ không gặp lại anh ta nữa. Con sẽ chuyên tâm lo công việc của con, appa có thể yên tâm._ Jaejoong cố nén giọng nghẹn ngào của mình để làm appa cậu yên lòng_ Con cũng không làm việc chỗ của anh ấy nữa.

- Được! Vậy appa yên tâm, appa sẽ tìm mối khác cho con…

- Appa…

- Nghe lời appa, lập gia đình đi rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó.

-…

Jaejoong không dám phản đối, cũng chẳng tỏ ý bằng lòng. Cậu biết mình chẳng thể sống cùng một cô gái nhưng cũng chẳng thể ngay lập tức cãi lại appa cậu. Rồi thì mọi thứ cứ từ từ rồi tính. Jaejoong nhanh chóng rời nhà, thoát ly những ánh mắt nhìn cậu đầy tò mò chỉ trỏ đàm tiếu. Ở càng lâu càng làm đề tài cho thiên hạ có chuyện bà tám. Jaejoong dám chắc cái xã nhỏ xíu này ai cũng biết cậu là “bê” hết rồi, không đi chỉ còn cách ngồi trong nhà suốt không dám vác mặt ra đường.

Thằng Kibum cũng không bị cấm ở nhà, trên xe nó an ủi Jaejoong, umma nó đã dặn riêng Kibum cố gắng để ý hyung nó đừng cho anh nó làm mấy chuyện dại dột. Jaejoong chỉ cười, umma cậu dù gì cũng mềm lòng, thấy cậu buồn quá độ sợ cậu nghĩ quẩn. Nhưng Jaejoong biết cậu vốn yêu rất cuồng nhiệt nhưng cũng chưa từng vì thất tình mà nghĩ tới chuyện chết. Jaejoong biết chỉ cần cậu gắng chịu đựng, cố làm việc thì cảm giác đau đớn trong tim sẽ dần dần nguôi ngoai, mất bao lâu cũng không sao, chỉ cần cố gắng thì nó sẽ không còn thắt tim thắt ruột như bây giờ nữa.

Lần này về lại dĩ nhiên Jaejoong không dự định sẽ về nhà Yunho như trước, anh đã đuổi cậu một lần, đem cả nhà cậu ra đùa giỡn. Jaejoong thấy không có lý do nào tin vào việc anh sẽ coi trọng cậu hay yêu thương cậu thật lòng. Nhìn Junsu với Yoochun thì biết, Yoochun dù trước đây không tốt với Junsu nhưng vì anh ta không yêu, nhưng khi xác định đã yêu anh ta một bước trân trọng hai bước nâng niu. Một cái trầy tay cũng xuýt xoa không ngớt làm Jaejoong ở bên cạnh chứng kiến thôi cũng ghen tị chết được.

Nhưng Jaejoong vẫn phải gặp Yunho một lần, anh đã bảo cậu trở về trước năm giờ cách nay cả mười ngày rồi, cậu không về anh cũng không gọi điện giục hay hỏi tại sao, có lẽ anh tin tưởng cậu sẽ quay về bên anh không điều kiện, nhưng là trước kia thôi. Jaejoong đã từng sẵn sàng yêu anh không cần anh đáp trả, cũng không cần anh phải xem cậu như bảo bối. Nhưng anh đã rất quá đáng, anh làm cho cậu hiểu rằng dù cậu có yêu anh nhiều đến thế nào thì với anh, cậu cũng không có giá trị để anh tôn trọng chứ đừng nói trân trọng.

Yunho đi công tác chắc cũng đã về rồi, Jaejoong không cần lấy dũng khí hay phải chuẩn bị. Cậu biết cậu cần phải gặp anh và cậu cần nói những gì.

- Hyung đến nhà Yunho một chút._ Jaejoong dặn lại thằng Kibum khi thấy cái mặt lo lắng của nó khi cậu chuẩn bị ra ngoài, trời đã tối, đồng hồ điểm chín giờ rồi chứ ít gì._

Sở dĩ Jaejoong quyết định đi giờ này vì cậu muốn chắc Yunho có nhà, cậu muốn gặp một lần, không muốn phải tới lui hai ba lần…nhưng nói gì thì nói, đứng trước cánh cổng bao ngày cậu ra vào, cậu cũng không khỏi cảm thấy chùn chân, cậu biết bước qua là hết, mọi chuyện có lẽ sẽ tệ hơn là hết nữa kia. Khi cậu phát hiện ra Yunho đã không hề nương tay khi cậu không vâng lời và bây giờ cậu đang cố làm trái ý muốn của anh thì cậu cũng nghĩ trước đến hậu quả không chỉ đơn giản là đuổi đi hay quăng cậu cái rầm nữa.

Hít một hơi thật mạnh, Jaejoong gọi cổng, anh bảo vệ cười tươi mở cổng cho cậu vào không hỏi han gì. Jaejoong bước từng bước chậm, cố gắng hít thở thật đều, giữ cho bề ngoài thật tự nhiên. Cậu bước qua cửa nhà vào phòng khách, vắng hoe. Mấy người làm trong nhà chắc đã đi nghỉ hết, Jaejoong lại một lần nữa hít mạnh tiến lên lầu… phòng ngủ không có anh, chắc là trong phòng làm việc.

Yunho ngồi phía sau bàn làm việc, anh vẫn mặc bộ đồ tây như khi ra ngoài, anh có lẽ từ khi đi làm về vẫn chưa thay đồ. Ngẩng lên nhìn người vừa đẩy cửa anh cười nhẹ…

- Về rồi sao, quá trễ đó.

- Anh không thay đồ rồi hãy làm việc tiếp sao?_ Jaejoong cũng chẳng hiểu sao mình có thể tự nhiên đến kỳ cục như vậy trong khi cậu đã rất hồi hộp từ ngoài cửa._

- … _Nghe ngữ khí quá bình thường của Jaejoong không như anh dự tính làm cho Yunho khá bất ngờ, nhưng anh không nói gì. Cúi xuống đống việc đang làm dở._

- Yunho…_ Jaejoong gọi nhẹ, yêu cầu anh chú ý tới cậu_ Anh có thể ngừng làm việc một chút không?

- Một lát đi, anh không muốn nói chuyện lúc này…

- Ngừng một chút vì em cũng không được sao? Em muốn nói với anh một vài chuyện…mà thôi, nghe hay không là quyền của anh, nhưng em nhất định phải nói, ngay bây giờ.

- …_ Yunho không thể không dừng làm việc, anh nhìn Jaejoong, nhưng không biết có lầm không, anh thực sự không muốn nghe Jaejoong nói gì vào lúc này._

- Yunho, em yêu anh! Chẳng biết anh có tin hay không nhưng em yêu anh thật, nếu anh không có bất cứ thứ gì em vẫn rất yêu anh…và…em mong muốn từ anh chỉ có một thứ…tình cảm anh dành cho em…

Jaejoong nhìn bâng quơ ra phía cửa sổ bên kia_ thực ra cậu sợ nhìn trực diện anh, cậu không thể nói cho hết ý của mình_ nên không thấy trên mặt Yunho sự tự tin đã biến mất, anh đang không giấu được lo lắng.

- … Nhưng thứ anh dành cho em không phải tình yêu, em giống như món đồ làm anh yêu thích muốn sỡ hữu…

- Em…em biết mình đang nói gì không? Đừng chọc giận anh vì những thứ linh tinh em tưởng tượng trong đầu.

- … Có thể anh thích em vì em ngoan ngoãn lại rất nghe lời anh…_Jaejoong bỏ ngoài tai lời Yunho nói_.

- Jaejoong! …Im ngay cho anh…

- … Nhưng anh không coi em là người quan trọng, em đau anh không hề đau…_Jaejoong cố gắng nói hết những gì cậu muốn nói_.

- …_Yunho choáng váng, anh có linh cảm không lành, anh không muốn nghe tiếp nữa. Anh không muốn nghe tiếp nữa_ EM LẬP TỨC IM LẶNG CHO ANH!_ Yunho đứng bật dậy khỏi ghế, hai tay chống trên bàn, những ngón tay bấu chặt mép bàn đến trắng bệch, cố gắng ép những cảm xúc không tên đang khuấy đảo lòng anh xuống_.

- …Yunho, ngoại trừ gia đình mình thì anh là tất cả của em. Em làm nhiều việc chỉ vì muốn được ở cạnh anh… Anh hỏi em với Dongwook là gì còn với anh là gì… Cả hai đều là chân tình. Khi em yêu, em chỉ biết cắm đầu yêu mà không chịu tính toán mình có bao nhiêu trọng lượng. Kết quả, Dongwook kết tội em đeo bám anh ta vì tham giàu. Nhưng chuyện của anh ta dù gì cũng qua rồi, em không còn yêu anh ta nữa dù anh có nói gì em cũng không thấy mình có lỗi. Em cũng chưa từng quan hệ với anh ta, anh tin hay không với em đã không còn quan trọng nữa.

Yunho cả người bắt đầu chao đảo, anh muốn ngồi xuống, anh cần ngồi xuống để giữ người vững vàng hơn, chỉ là Jaejoong cứ đưa mắt ra cửa để lấy dũng khí nói chuyện với anh nên không hề thấy thái độ của Yunho thay đổi.

- …Em yêu anh…và…cũng biết mình không xứng nhưng nếu anh thực sự yêu em, em cũng không thấy ngại chuyện gia đình em túng quẫn. Còn nếu anh để ý, em đành chịu thôi…làm sao thay đổi được…

- …Em không được nói nữa…_ Những lời này Jaejoong không nghe được vì chỉ là lời mấp máy trên môi Yunho không thể bật ra thành tiếng._

- …Em vốn sinh ra trong gia đình như vậy. Em không có gì phải xấu hổ về gia đình mình. Em không đeo bám anh hay bất kỳ người nào đó vì tiền. Em sử dụng tiền của anh…đúng, vì túng quẫn quá, vì bệnh tình của appa cấp bách, nhất thời không biết kiếm tiền ở đâu ra…nên làm anh coi thường em…em cũng không thể oán trách. Vì appa em, anh có coi em là một người hèn mạt, gian xảo hay lừa đảo cũng không sao…nhưng em yêu anh, mong anh đừng nghĩ đó là vì anh có tiền…

- …

-….

- Em muốn cho anh biết em không yêu anh vì anh có tiền. Bây giờ anh biết rồi, em về phòng trước đi. Anh tranh thủ dọn dẹp chỗ này_đống hồ sơ công việc đang làm dở_ anh sẽ qua…_ Yunho nói đầy nặng nhọc không giấu vẻ cầu xin_.

- Em sẽ không quay về nữa…

BA!! Một tiếng thật lớn. Cả xấp giấy Yunho đang định thu dọn trên tay anh đập mạnh xuống mặt bàn. Jaejoong vẫn không tỏ thái độ gì nhưng Yunho hai tay đã bắt đầu không yên, nó khẽ run lên…

- Dù gì anh cũng đã đuổi em, em đi…

- Anh đã bảo em về rồi._ Yunho dằn lại._

- Em cũng đã vui mừng vì điều đó. Nhưng anh có biết anh đã làm gì không Yunho! Anh làm em đau, không phải nỗi đau thể xác mà là trái tim em đau. Nếu chỉ em đau, em cũng không oán trách nhưng anh làm gia đình em đau. Xin lỗi anh, điều đó làm em không chịu nổi.

- …_ Yunho chuyển hết trọng lượng thân thể mình trên hai cánh tay chống xuống mặt bàn, anh muốn ngồi nhưng không hiểu sao anh vẫn không động đậy nổi._

- …Anh ác lắm! Anh biến em thành kẻ có tội với appa umma mình. Em giờ rất ân hận đã cố gọi cho anh, sao lúc đó em không lẳng lặng biến mất như anh muốn có phải tốt không. Bây giờ cả làng xóm họ hàng nhìn em như quái vật, nhìn gia đình em như một thứ kỳ quan để xì xầm bàn tán, họ còn trách cha mẹ em là kẻ gian dối, suýt chút báo hại con nhà người ta, cả nhà ra đường không dám ngẩng đầu nhìn ai. Anh làm cho em thành đứa con tồi tệ, đáp lại sự hy sinh cả một đời của cha mẹ mình như thế…Anh vừa lòng chưa?…

- …

- Em dù có làm phiền anh cũng đâu đáng bị anh đối xử như vậy…‘Đeo…Bám’…có phải tội của em là đeo bám anh không? Yunho…anh nỡ làm vậy mà không hề nghĩ em sẽ đau sao…

- …

- …Anh đâu hề yêu em nên đâu sợ làm đau em…giờ em chấp nhận, em không làm phiền anh nữa cũng không dám nói yêu anh nữa cũng không đến gặp anh nữa, mai này cũng không để anh nghe thấy em hay nhìn thấy em. Nợ của My Destiny nếu anh muốn đòi em nghĩ anh Yoochun hay cha anh Junsu cũng có thể trả, em không còn đồng chủ của My Destiny nữa. Anh muốn kiện em vào tù cũng được, vào đó không phải lo không có cơm ăn áo mặc cũng dễ dàng không phải gặp anh. Muốn đánh, em sẽ đứng đây chờ, khi nào xong em có thể tự mình bước ra. Nhưng nếu anh làm bất kỳ ai trong nhà em bị thương, em liều mạng mình với anh.

- …

End chap 23

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com