Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 4

Đã gần 20h đêm trời đã hết mưa💧 nhưng sau cơn mưa là màn đêm tĩnh mịnh lạnh lẻo mọi người đều quay quầnh bên bàn sưởi chỉ có mỗi người con gái ấy vẫn rảo bước đi một cách vô thức đi đâu cũng không biết, chỉ đi để bỏ nỗi buồn nhờ cơn mưa lạnh làm trôi đi nỗi bất hạnh. Trời lạnh người lại không lạnh tại sao? Cái lạnh này chưa bao giờ tuyệt hơn thế tự hỏi đời là bể khổ nhưng chúng lại không biết bơi chỉ có ta tự tìm đến chúng tại sao?. Tôi biết cậu yêu cô ấy.........tôi biết nhưng........sao tôi lại vẫn yêu cậu, phải chứng kiến cậu quan tâm yêu thương sống chết vì cô ấy tôi đau nhưng vẫn muốn bên cậu sẵn sàng chết thay cậu tại sao lại như vậy? Biết đau những vẫn không từ bỏ như vậy là do tôi mạnh mẽ hay quá ngốc hay một lí do nào khác.Tôi cứ đi trên con đường đó mà không biết cuối con đường có phải là hạnh phúc hay không khi trước mắt đã là đã là hố sâu.

Suy nghĩ điên rồ vây kín cô rồi nhắm mắt lại bỗng mất đà như có một lực gì húc ngã cô lăn ra đất làm cô choáng váng.

- Anh xin lỗi cô bé có sao không?- Giọng nói gấp gáp của một thanh niên vang lên nhìn cô- Ôi...............em có phải là Ai Haibara không?

Cô bắt đầu nhìn lên mới phát hiện mình đi tới đồn cảnh sát luôn rồi. Hakuba thấy cô không trả lời người thì ướt sủng anh bắt đầu lo lắng.

-Ờ..........em ổn chứ.......có cần anh đưa về nhà không?-Hakuba nắm tay cô đỡ lên.

- Tôi không sao! - Giọng nói lạnh như băng lên Hakuba cũng hơi giật mình.

-Ờ..........ờ.........không sao thì tốt em là Ai Haibara đúng không - Hakuba bắt đầu  cười nhẹ hỏi- Thật ra anh là người trong FBI nên em không phải lo đâu Miyano.

- Hả........ờ- Cô hơi ngạc nhiên- Anh biết tôi là Miyano Shiho sao ?

- Ừm.............anh có nghe mọi người kể lại một chút về em và Kudo - Anh nói- À có thật là em không sao không người em ướt hết rồi sẽ cảm đấy để anh đưa em về .

Nghĩ lại đường cũng còn khá xa cô lại đói và mệt, trời lại siêu lạnh cứ như vậy chưa chết vì quá nhớ cậu thì tớ đã chết lã vì lạnh và mệt nên đồng ý để anh đưa về. Trên đường về cô không nói lời nào Hakuba nhìn thấy ánh mắt vô hồn của cô chứa đựng sự u buồn đến tột cùng........rất buồn dường như vừa mới khóc.

- Gin như thế nào rồi? - Cô vẫn không nhìn vào mắt anh, câu hỏi của cô khéo anh về thực tại.

- À.............Gin á anh đang bị tạm giam nhưng sẽ được phát luật khoang hồng vì anh ta cũng đã có công giúp cảnh sát bắt được Boss- Anh từ từ trả lời cô- Hắn thật ra cũng là một nhân tài nếu cải tạo tốt thì FBI dự định sẽ mới anh về hợp tác.

- Vậy à! .

- À tới nhà của em rồi! - Anh mới nhìn lên ủa đây là nhìn Kudo mà- Em sống chung với Kudo à.

- Không - Cô nhanh miệng giải thích chỉ tay về phía nhà đối diện- Nhà em ở đây! Cảm ơn anh đã đưa em về .

- À không có gì việc mà một cảnh sát nên là thôi- Hakuba nói - Tạm biệt em!.

Cô chào anh rồi vào nhà, anh nhìn theo bóng cô thầm nghĩ " Cô bé đó thật kì lạ lạnh lùng nhưng có gì đó ấm áp à không phải nói yếu đuối mới đúng " Rồi anh cũng rời đi. Vào đến nhà tình hình cực kì căng thẳng đối diện với ánh mắt tức giận của Shinichi không biết đang có chuyện gì cậu chạy thẳng lại gần cô quát.

- CẬU ĐÃ ĐI ĐÂU?- Tức giận bộc phát tuôn ra mong chờ một câu trả lời thích đáng- Cậu có biết tôi và bác Agasa rất lo cho cậu không? Tại sao lại về cùng với anh Hakuba?

Cô vẫn im lặng không trả lời.

- Nói đi chứ ?- Shinichi hỏi lần nữa.

Ông Agasa cũng lo lắng hỏi: Cháu đã đi đâu vậy Ai tự nhiên bỏ đi như vậy làm bác lo lắng lắm đó!

- Cháu chỉ đi dạo thôi cháu có viết lời nhắn để lại mà!- Cô trả lời ông lơ đi Shinichi- Cháu đã về rồi bác không.....

- Đủ rồi! -Cậu hét lớn nắm chặt vai Shiho quay mặt cô về phía mình- Nhìn vào tôi trả lời tôi, tại sao đã xuất viện lại không báo tôi biết? Còn nữa cậu đi đâu mà lại ướt như vậy ?.

Cái gì Shinichi đang lo cho mình sao ? Cậu ấy vẫn quan tâm mình nhưng......... chỉ là trách nhiệm bạn bè và sự biết ơn vì mình đã cứu người yêu cậu ấy và mình đã chế tạo thuốc giải . "Mày không được ảo tưởng Shiho à mày đã chia rẽ họ quá lâu rồi bây giờ là lúc trả lại mọi thứ thuộc về họ".

- Không đáng quan tâm - Shiho đáp.

- Cậu vừa mới nói cái gì? "Không đáng quan tâm" - Cậu như đứng hình tức điên lên trước câu trả lời của cô - Đối với cậu thì không là gì nhưng đối tôi rất cần thiết, tôi lo cho cậu đang sức khỏe không tốt lại ra khỏi nhà trong thời tiết như thế kia. Tôi lo cho cậu xảy ra chuyện gì tôi sợ ...................." cậu sẽ bỏ đi".

-....................- Shiho vẫn im lặng không nói gì

- Nhưng thôi........nếu cậu đã thấy không cần thiết thì tôi mặc kệ cậu -Ánh mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào mắt cô. Cô không dám nhìn lại "ánh mắt đó không dành cho mình nếu cứ như vậy sợ mình sẽ không thể rút ra được".

Thấy cô vẫn im lặng cậu càng giận hơn nữa cậu ghét cảm giác cô cứ lơ đi coi cậu như vô hình, cô có thể mỉm cười vui vẻ với rất nhiều người , tại sao bác Agasa hỏi cô cô lại trả lời nhiều như vậy còn cậu thì vỏn vẻn bốn chữ "KHÔNG ĐÁNG QUAN TÂM" tại sao cô có thể thân thiện với bất kì ai nhưng  tại sao lại đổi xử bất công với cậu như vậy, tôi cũng là bạn cậu mà. Vậy hơn thế cậu còn là cộng sự với cô .

Cô đẩy tay cậu ra quay về hướng khác nước mắt đã tuôn chảy nhưng cố không để cậu biết. Điều này làm cái điên trong người cậu tăng lên trong lúc quá tức giận cậu thốt ra: Cậu nghĩ tôi muốn quan tâm một người ngang bướng như cậu sao tôi chỉ muốn cám ơn cậu vì đã cứu Ran và chế tạo thuốc giải cho tôi thôi..........."Chết tiệt mình nói cái gì thế này mình mất trí rồi sao lại nói với Shiho như vậy rốt cuộc hôm nay mình sao thế ngay thường mình đâu có nói năng không suy nghĩ như vậy ........".

- Shinichi......... - Ông Agasa nhỏ giọng ngăn Shinichi dừng nói.

Cô mở căng mắt trong đầu thôi thúc "Bình tĩnh bình tĩnh đi Shiho không khóc điều này đúng như dự đoán mà không sao hết Shinichi yêu Ran mà tất nhiên phải biết ơn người đã cứu người yêu của mình chứ! Điều đó đúng nhưng sao biết trước rồi vẫn đau thế này".

-Thôi Shinichi, đừng giận nữa, Shiho về nhà an toàn là tốt rồi- Ông Agasa nhỏ nhẹ nói để xua đi bớt căng thẳng- Con bé mới xuất viện chắc cũng mệt rồi! con đi nghỉ đi Ai-chan .

Rồi cô bước nhanh lên phòng đóng cửa ngồi thụt xuống lấy tay bụm miệng ngồi khóc sợ khóc sẽ phát ra tiếng, cố vỗ vào ngực phải mạnh mẽ không việc gì phải khóc. Nhưng có thật trước giờ là cậu chỉ xem tớ nhưng công cụ điều chế thuốc giải cho cậu thôi đúng không?, cũng đúng thôi cậu ấy đã hận mình ngay từ lần gặp đầu tiên tới bây giờ vẫn vậy không có gì thay đổi cho một người đã hại cậu  "mình phải phải.... phải gì đây mình không biết ".

Shinichi cũng về nhà với tâm trạng không ổn hơn Shiho chút nào. Nằm trên giường chằn chọc không ngủ được cậu cứ nghĩ đi nghĩ lại sao Shiho lại như vậy cậu làm điều gì sai chăng? "Lúc đó tôi đã không tự chủ nói những lời không hay đó với cậu, tôi đâu có bao giờ nghĩ như vậy tôi thực lòng quan tâm và lo cho cậu mà, sao cậu lại không hiểu hay cậu ghét tôi. Không phải nếu ghét tôi sao lại vì tôi làm nhiều chuyện cho tôi như vậy. Có lẽ cậu không ghét tôi nhưng sau hôm nay cậu sẽ ghét tôi nhưng cũng tại cậu...........cậu làm tôi cứ phát điên lên , "rồi rốt cuộc cậu giận tôi cái gì con gái đúng là khó hiểu" Nhưng nghĩ cũng lạ sao mình lại luôn nghĩ về cô ấy như vậy tại sao đây câu trả lời ở đâu?".

                   Sáng hôm sau

-Ai-chan à cháu dậy chưa...........cháu sao rồi ổn chứ! - Ông Agasa gõ cửa nhưng không thấy cô trả lời- Bác vào nhé Ai-chan.

Cô vẫn còn ngủ nhưng sắc mặt rất tệ mặt đỏ lên mở mắt nhìn ông Agasa. Ông Agasa đặt tay lên trán thấy rất nóng chắc cảm lạnh do tối hôm cô dầm mưa, ông vội lấy nhiệt kế đo cho cô sốt 38°C🌡. Ông hốt hoảng chạy đi mua thuốc và đồ ăn đem về cho cô, ông định gọi cho Shinichi nhưng nghĩ lại chuyện vừa xảy ra tối qua nên thôi.

Ở nhà Shinichi cứ cảm thấy ân hận chuyện tối qua  chắc cậu cũng hơi quá đáng định sẽ sang xin lỗi cô cũng muốn sang hỏi cô giận cậu chuyện gì nhưng lại thôi.........rồi một lúc sau một ý nghĩ lóe ra trong đầu Shinichi nhớ ra cái kính định vị bị hư trong đêm giải cứu Shiho nên qua nhờ bác Agasa làm một cái mới "Đúng rồi sao mình lại không nghĩ ra" .Rồi cậu chạy vụt sang nhà bác tiến sĩ nhưng thấy không có ai mở cửa chắc bác tiến sĩ không ở nhà nhưng còn Shiho............rồi loay hoay nghĩ không biết nên đứng chờ hay quay về, vừa lúc đó trước cửa gặp ông đang hớt ha hớt hả chạy về .

-Bác đi đâu mà gấp vậy-Shinichi nhíu mày hỏi- Cháu chuyện muốn nhờ bác thôi vào nhà rồi nói.

- Có chuyện gì để sau được không Shinichi- Ông quay sang nói- Ai - chan đang sốt nên...........

- Cái gì sao lại sốt????🌡 - Rồi cậu nhớ lại đêm hôm qua cô ướt sũng về nhà không bệnh mới lạ - Vậy cậu ấy sao rồi?.

-Bác không biết...........Bác mới đi mua thuốc về - Vừa nói ông lấy thuốc đưa trước mặt Shinichi.

-Để cháu lên xem cậu ấy - Cậu chạy lên phòng cô mở cửa bước vào thấy cô đang ngủ nằm co rúm trong chăn mặt đỏ lên khuôn mặt có chút sợ hãi chắc cô lại mơ thấy ác mộng cậu cảm thấy rất xót. Cậu lấy khăn ấm đăp lên trán cô cho hạ sốt đặt tay lên má cô kẽ vuốt nhẹ vài lọn tóc xoăn rồi nghe cô nói lắp bắp vài câu trong lúc đang ngủ "lạnh lạnh quá " Cậu ôm cô vào lòng không biết tại sao mình lại hành động như thế rồi nhìn khuôn mặt đáng yêu của cô đang ngủ không còn lạnh lùng như mọi khi cậu lại thấy buồn cười nhưng cảm giác yên bình này đã lâu rồi cậu mới có lại.

Mọi người đọc nhớ vote nha đừng tiếc 1 vote hay cmt với Fu nha Fu sẽ cố gắng viết thêm. CÁM ƠN MN NHIỀU


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com