Highest rank: #4 in FanfictionHãy thử tưởng tượng như này nhé. Các thành viên trong GOT7 sẽ là bạn thân, người yêu, người chồng của bạn theo cách mà các bạn muốn tưởng tượng. Bạn sẽ là nhân vật "_" (Điền tên bạn vào đây) và mình sẽ giúp bạn bay vào thế giới của GOT7. 7 câu chuyện đầu tiên sẽ là do mình tự tưởng tượng những câu chuyện của mình, về sau nếu bạn nào muốn tham gia, mình sẽ viết theo ý các bạn, BE,HE đều theo các bạn hết. Star: Im Jaebum, Mark Tuan, Wang Jackson, Park Jinyoung, Choi Youngjae, Bambam, Kim Yugyeom and "_" as you.…
Tác giả: Cận NiênEdit: Dương QuỳnhCẤM SAO CHÉP TRUYỆN MÌNH EDIT DƯỚI MỌI HÌNH THỨC KHI CHƯA ĐƯỢC MÌNH ĐỒNG Ý!Truyện đã đăng đến chương 365 trong "Khế ước hào môn_phần 2" trên wattpad nha các bạn!"Tần Mộc Ngữ, trên thế giới này ngoại trừ Cẩn Lan, ai cũng không xứng có con với tôi"Đêm khuya, chỉ bộ quần áo trên người, cô bỏ trốn.Trốn chạy là gì? Là tôi yêu anh, yêu anh vô cùng... nhưng, vì sao lại tàn nhẫn với tôi như vậy?"Anh đừng động đến đứa bé... Nó là con của anh... Xin anh đừng động đến nó" Mộc Ngữ trong bóng đêm van xin, tuyệt vọng gào khóc...Thượng Quan Hạo cười yếu ớt, giữ chặt hai vai cô, đầu gối dùng lực đá vào cái bụng đã hơi nhô lên của cô.Một tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng bầu trời đêm...Môi hắn chậm rãi tiến gần tai cô thủ thỉ: "Có phải của tôi hay không, cho đến bây giờ cũng không quan trọng, chỉ cần liên quan đến cô, tất cả phải tìm đến cái chết..."***Nhớ 1 năm trước, lúc 18 tuổi, bước vào Tần gia, nhận được sủng ái từ trên trời rơi xuống.Hắn mang theo vầng sáng nhàn nhạt đi tới, dáng người cao ngất, vẻ mặt đạm mạc.Cô rơi vào tay giặc, chỉ vì một cái liếc mắt.4 năm sau, cô như được sống lại, bỏ chạy đến một nơi xa xôi, cố gắng quên đi tình yêu ngày xưa đầy máu và nước mắt... Hắn xuất hiện ở đầu đường Manchester, liếc mắt sắc bén, ánh mắt chậm rãi dừng lại nhìn đứa bé đang được cô ôm ở trong lòng."Mẹ, chú kia đang nhìn mẹ kìa" Cậu bé túm túm ngón tay của mẹ mình.Mộc Ngữ lòng tràn đầy tuyệt vọng, cười yếu ớt, nắm bàn tay nhỏ của con "Đó không…
Ngôn tình, hiện đại, ngược. Văn án- Người anh lấy là em, nhưng trong mắt chỉ có chị gái em. - Được! Em thành toàn cho hai người.Tác Giả - Bé ThỏFacebook - Mị Là Thỏ (Tên cũ Điền Thị Thỏ)…
Trùng sinh quay lại một đời, đồng thời cũng cần phải thu hồi sự kiểu cách, thay đổi cách sống.Thẩm Tịch Nguyệt biết rõ, ở trong thâm cung nội viện này, đoan trang sẽ không nhận được lời cám ơn.Nàng có chút tính toán, có chút phong tình, còn có chút ương ngạnh, thành công diễn trọn vai một vị nữ chủ xinh đẹp ngực lớn nhưng không có đầu óc.Đương nhiên, nếu không phải như vậy, thì làm sao có thể miệt mài thăng chức?* Đôi dòng [Cảnh báo] cho những bạn đọc thân yêu chuẩn bị nhảy hố >_<- So với nghề làm phi thì bộ này ko thuần cung đấu bằng, nhưng hợp với những ai thích kết cục đại đoàn viên và thuần chất ngôn tình. Tác giả xây dựng tình tiết, tính cách nhân vật và cốt truyện rất là hợp lý. Mỗi người đều có đất diễn, ko nhiều ko ít cũng ko hề dư thừa. Ko có đầu voi đuôi chuột. Thích nhất là truyện đề cao tình thân, có tính nhân đạo. ^^- Tính cách nữ 9 rất dc, nam 9 cũng thế. Cung đấu thật sự thì đừng mong nam 9 sạch từ đầu - mà có sạch cũng quá vớ vẩn nhảm ruồi, trừ khi nữ 9 theo nam 9 từ hồi mới khai trai thì may ra. ^▽^- Truyện đọc ko đau não, tuyến nhân vật ko quá nhiều. Tiền triều cũng ko có nhúng tay dc nhiều vào hậu cung, nữ phụ cũng có đủ đất diễn.- Và cuối cùng, hoan nghênh mọi người nhảy hố! >▽<CẢM ƠN B EDIT BỘ TR NÀY <3MỖI NGÀY MÌNH SẼ ĐĂNG 15 CHAP BĐ TỪ HNAY NHÉ !!!!!…
Văn án:Nàng là thiên kim Hàn lâm phủ, thông tuệ động lòng người, dung nhan xuất chúng, đáng lẽ phải là một thê tử tốt, nhưng lại vì vô pháp quên đi cố sự mà cự tuyệt hôn nhân.Bây giờ, tình thế bức bách, nàng buộc phải tuyển phu, đáng tiếc do một sai sót ngẫu nhiên mà nàng lại vào động phòng cùng với một nữ nhân phẫn nam trang.Sau đó, khi nàng thật vất vả quên đi được chuyện xưa, thành tâm thành ý tiếp nhận đoạn nhân duyên này thì đột nhiên phát hiện "Như ý phu quân" cư nhiên là nữ nhân!Đối mặt với cuộc hôn nhân kì lạ và chuyện cũ năm xưa, nàng đến tột cùng là xử lí như thế nào?…