Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

end.

❝ Người đâu còn nhớ người đâu.

Trần gian,

Buồn nhất là câu

"Đã từng"

( Nguyễn Thiên Ngân )

oOo

"Chết tiệt, em chơi tôi vậy đấy à?"

Tiếng Hans gầm lên trong cổ họng lạo xạo như bánh răng đã vỡ, gã nắm chặt cổ tay gầy gò của Ilya và đẩy em ngã mạnh vào tường một cách đau đớn. Khung xương như vỡ ra, mặt tường nham nhở cào lên lưng em từng vết đỏ rướm máu. Nếu là trước đây thì gã chẳng thể làm nổi đâu. Nếu là trước đây thì em đã khóc nấc lên rồi. Nhưng giờ thì gã người Đức có thể bạo tàn hơn thế nữa kìa, và em thì cũng chẳng hé miệng rên rỉ lấy một lời, chỉ cong mắt cười cười nhìn gã với vẻ châm chọc chưa từng được trưng ra.

Tên sĩ quan này hiếm khi mất bình tĩnh, vì gã muốn mình trông thật lịch lãm trong mọi trường hợp, khinh thường những hành động quá khích trong cơn cảm xúc khó kiềm chế. Chính điều đó khiến gã có một cái đầu cứng cỏi, tỉnh táo đến đáng sợ và luôn ra dáng một cỗ xe tăng sắt thép lạnh tanh.

Nhưng hiện tại thì không, gã chẳng buồn để ý đến việc mái tóc vuốt keo bóng lưỡng bị rối tung lên, bộ vest đen sang trọng nhăn nhúm lại; gã phớt lờ tấm gương tráng bạc sáng choang đang phản chiếu gương mặt cau có vặn vẹo của chính mình. Vì Hans đang tức giận và đau đớn hơn bao giờ hết, khi phát hiện ra con gián cộng sản cài vào lại sống ngay bên cạnh, đầu ấp tay gối với gã. 

Kẻ nội gián cộng sản nâng mắt nhìn tên sĩ quan phát xít đang ngập ngụa trong nỗi bất cam, nơi đáy mắt xanh lơ là ý cười không thèm che giấu, châm chọc và mỉa mai. Hans bỗng cảm thấy hai tròng mắt mình như đang bị kim độc chọc ngoáy tới tận cùng. Em cong môi khúc khích cười mà không thèm đáp lại câu hỏi quẩn quanh trong tâm trí của gã đàn ông trước mặt. Không có gì để nói cả mà cũng không cần phải nói gì hết, một khi mọi việc đã được phơi bày dưới ánh mặt trời rồi thì đời em coi như chấm dứt.

Mà mảnh tình giữa em với gã cũng tàn.

Thực ra ngay từ đầu nó đã chẳng nên tồn tại.

Ilya không sợ. Cái chết hay những màn tra tấn là điều em chưa bao giờ phải sợ. Nếu chẳng thế sao em lại chọn con đường này, chọn rời xa quê nhà có người em trai đang ngóng đợi từng giờ để len lỏi giữa trái tim nước Đức; khoác lên mình lớp vỏ bọc khiến em ghê tởm đến mức muốn ói cả mật, quấn quýt bên người trong những đêm tình dai dẳng triền miên để đem về tình báo cho họ.

Câu hỏi của Hans không có hồi đáp, mà nói trắng ra là có vô vàn lời đường mật thề thốt đi chăng nữa cũng chẳng thể xoa dịu gã lúc này, và mãi mãi về sau vẫn thế.

Trái tim của gã vỡ vụn, tình yêu của gã tan tành, một tương lai say đắm bên người hóa mảnh đất hoang tàn. Gã đã chuẩn bị tất cả: đơn từ chức, nhẫn cầu hôn, một căn nhà. Và nhìn xem em lại đối xử với gã như thế nào này.

Gã người Đức đã mơ, đúng hơn là đã từng mơ về một mái ấm nhỏ gần biển, phải gần biển để gã có thể sớm hôm nhìn bóng hình yêu kiều của em hoà vào màu xanh của đại dương, nghiêng mình nhảy múa giữa trời lồng lộng gió đưa hương trong trẻo; rồi gã sẽ đứng ở gần đấy, trên tay là con máy ảnh cũ rồi - nhưng gã chẳng chịu thay, vì đó là quà em tặng - để ghi khoảnh khắc vào khung ảnh, đồng thời khắc bóng hình em vào trong tim.

Mộng ảo hóa hư vô, em dẫm gót chân mình lên đấy như cách gót sắt đế quốc đạp lên đất mẹ của em. Những mảnh vỡ găm vào lòng Hans đớn đau rỉ máu, gã bỗng hóa thành oan hồn dưới lưỡi dao vô hình từ lúc nào chẳng hay. Có ai đó giật đứt từng thớ dây thần kinh trong đầu gã, có ai đó xới tung ruột gan gã lên, cổ họng nhợn đắng bỏng rát và Hans biết có gì đó đang chết.

Người Xô Viết vẫn bình thản như không, vẻ ung dung của em càng khoét sâu vào nỗi quặn thắt điên dại trong gã. Giống như em đang bố thí sự thương hại cho kẻ bị chơi đùa từ đầu đến cuối, cho mảnh tình được nâng niu bằng tất cả những gì gã có.

"Nói với tôi rằng tất cả chỉ là trò đùa chết tiệt nào đó đi."

Gã phát xít nói mà như sắp khóc:

"Em không thể tàn nhẫn với tôi đến thế được."

"Không phải đùa đâu."

Gã phát xít nghĩ mình đã thật sự chết vào lúc ấy rồi.

Ilya gọn lỏn đáp, chẳng mất đến một giây chần chừ để cho người Đức câu trả lời mà gã biết thừa. Chất giọng lạnh tanh của em đối lập hoàn toàn với âm thanh nghẹn ngào của gã, khiến cho người vốn đang vụn vỡ vì sự phản bội kia bỗng bật cười. Cười vào sự độc ác của em, cười vào sự thảm hại của gã, cười vào thứ tình cảm mà gã đã nghĩ rằng em cũng trân quý.

Niềm tin của Hans bị đạp đổ, bị đạp đổ bởi chính người mà gã yêu nhất. Tên cộng sản vô lương tâm ấy gieo vào trái tim khô cằn hạt giống mang tên hạnh phúc rồi cũng chính đôi tay gã nâng niu và đặt trên đó những nụ hôn mỏng như cánh bướm đã bóp chết chồi xanh đang độ tươi đẹp nhất.

Toàn bộ ký ức của em được gã xếp thành những thước phim, một lần nữa được chiếu trong tâm trí người Đức. Bầu trời Berlin hôm ấy, xám xịt và đổ mưa, nặng trĩu như linh hồn gã sĩ quan bước ra từ tòa nhà Quốc hội; em run lẩy bẩy dưới ánh đèn đường nhòe nhoẹt, dè dặt níu lấy góc măng-tô hỏi ngài giúp em một lần được không. Da dẻ trắng nõn như sữa dê, lấp ló dưới bộ váy áo rách rưới che chỗ này thì lộ chỗ kia. Làm điếm à, gã hỏi vu vơ nhưng sặc mùi khinh khi, rồi trái tim chai sạn bỗng giật thót một cách khó hiểu khi thoáng thấy nước mắt như hạt ngọc rơi ra từ hốc mắt xanh, trượt dài trên đôi gò má của kẻ gã mới gặp lần đầu. Khóc cái gì, tên sĩ quan bực dọc, khác gì con mèo hoang không. Chiều tà của ngày thu, em phủ thảm mềm ngủ quên trong lúc đợi gã về, trên sofa bên chiếc máy phát nhạc đã cũ, thi thoảng phát ra âm thanh rè rè khó nghe. Sáng mùa hè lồng lộng gió thổi, biển dạt dào đưa đẩy em nép vào lòng gã. Đêm đông với tách trà em pha thoảng hương mang lên lúc ba giờ sáng xua đi hết mệt nhọc mà mớ công việc mang lại; nhớ đến...

... nhớ đến những điều giả dối gã từng yêu.

Khốn nạn thay, em biến gã thành một tên hề chính hiệu, đem những mến thương gã gửi thành ném vào lò lửa. Để chúng nó cháy bùng lên, ru ngủ em trong khoảnh khắc rồi hóa thành tàn tro theo gió. Gã phát xít chua chát khi nghĩ đến việc Ilya hẳn phải cố gắng lắm mới giữ cho mình trông thật hạnh phúc những lúc bên nhau. Có lẽ ở nơi Hans không biết, em đã ôm bụng cười ngặt nghẽo rất nhiều lần rồi.

Vậy đấy.

Đã bốn năm từ lúc ban đầu gặp nhau nhưng gã ngỡ đâu chỉ vừa bốn ngày trôi qua, vì bóng dáng gầy gò lấm lem như con mèo hoang ấy vẫn còn hằn sâu trong lòng gã.

Mà bốn tiếng từ lúc bản báo cáo của Gestapo được gửi đến lại như bốn thiên niên kỷ đọa đày gã trong mười tám tầng địa ngục ngay giữa chốn nhân gian. 

Hít vào, thở ra. Hít vào, thở ra. Hít vào, thở ra.

Bốn năm sống với em không thể so được với bốn mươi năm giữa nước Đức.

Trước khi là người yêu em, gã là sĩ quan nước Đức. 

Gã biết mình sai, nhưng gã càng biết cách để sửa sai.

Tên phát xít bắt các lọn tóc trở về hàng lối, vuốt nếp áo nhăn nhó lại phẳng phiu như cũ, chĩa họng súng đen ngòm vào đầu con mèo cộng sản rồi nở nụ cười thân sĩ với em lần cuối:

"Chào em nhé, Betrayal."

Betrayal có nghĩa là sự phản bội.

Tiếng súng vang lên không chút nhân từ.

oOo

Có những lời Hans không biết đâu.

"Không phải đùa đâu."

"Không phải tất cả đều là giả dối."

Câu chữ nuốt vào cuống họng bỏng rát, rồi rơi xuống cõi lòng lặng thinh. Ilya muốn nói rồi lại bắt mình phải nuốt xuống, thà rằng để cho gã người Đức lầm tưởng rằng từ đầu chí cuối chỉ có mình gã rơi vào lưới tình, còn hơn là biết được sự thực rằng em cũng đã trót gửi mảnh yêu thương cho gã.

Ngu mới đi yêu kẻ thù, Ilya không bao giờ thừa nhận mình ngu. 

Dù rằng em nói dối gã nhiều lắm, nhưng người Đức không biết đâu, những câu chuyện về gia đình em là thật. Ông bố nghiện ngập, bà mẹ làm điếm, em trai có vấn đề về thần kinh là thật. Nỗi đau em kể cho gã nghe là thật. Việc gã là người đầu tiên được em phơi bày vết cắt trong lòng cũng là thật.

Ilya phủ thảm bông cuộn tròn trên sofa, híp mắt nhìn Hans đang tất bật chuẩn bị bữa tối trong bếp. Gã ít khi nấu ăn, nhưng từ khi đón em về nhà thì hầu như ngày nào cũng dọn cơm đủ ba bữa không món nào trùng món nào. Đột nhiên, em nói:

"Em yêu ngài nhiều lắm."

Giọng em nhỏ thôi, nghẹn ngào đến lạ, như vỡ ra rồi hoà vào tiếng mưa rơi ngoài hiên. Phải mất một lúc để Ilya ý thức được mình đã nói gì, em đưa tay che miệng rồi hoảng sợ vùi mặt vào chăn, cố gắng che giấu linh hồn đang run rẩy theo nhịp tim.

Khi con mèo ấy chịu nâng mắt lên nhìn về phía Hans lần nữa, gã đã đứng sát bên em từ bao giờ. Quý ông quỳ một gối, nâng mu bàn tay em rồi hôn lên đấy, nhẹ giọng hỏi làm sao vậy. Gã trông thấy gương mặt em ửng đỏ, lắc lắc đầu rồi lí nhí bảo không có gì.

Ilya không bao giờ thừa nhận mình ngu.

Có những mầm hoa Hans không thấy đâu.

Em vùi xuống đất hạt giống hướng dương, ngóng trông từng ngày chồi xanh vươn mình đón nắng. Nhưng hẳn vì khí hậu ở đây không phù hợp, có cố gắng mấy chúng cũng chẳng nảy mầm nổi. Tên sĩ quan vỗ vai người tình nhỏ nhắn đang ngồi buồn nhìn mảnh đất sau nhà vẫn hoàn trơ trọi sau mấy tháng chờ đợi, nói rằng để gã đi mua hoa về cho em nhé, nói rằng mình thử với loại khác nhé.

Nhưng Ilya lắc đầu, em chỉ muốn hoa hướng dương do chính tay hai người trồng.

"Được rồi, em yêu." Hans giơ hai tay xin hàng: "Lần sau để tôi mang về loại giống chất lượng hơn."

"Hứa nhé?"

Nhân tình (mà ai cũng biết của tên phát xít khét tiếng thủ đô) cười hớn hở sau khi nhận được cái gật đầu của gã, em nhón chân hôn lên má người kia, thỏ thẻ nói lời cảm ơn.

Nhưng điều gì phải đến cũng sẽ đến. Người thương bỗng thành kẻ phản bội. Mảnh đất kia không ai chăm bón. Căn nhà nhỏ chẳng mấy khi đón chủ nhân về. Túi hạt giống vứt xó trong một góc nào đó đầy bụi.

Tên phát xít ấy nói rằng là Ilya đã tự tay bóp chết mầm hoa trong gã, còn linh hồn em từ đầu đến cuối đều trơ trọi như mảnh đất sau nhà năm nào.

Nhưng Hans không thấy đâu, tâm trí con mèo cộng sản gã ghét cay đắng kia đã ngập nắng như biển hướng hương ngày hạ chí khi có người chú ý đến từng mong muốn nhỏ bé của em. Mỗi lần dựa vào gã, ruột gan em rộn rạo như có ngàn cánh bướm nhảy múa. Nơi cõi lòng ủ niềm đau của em đã đâm chồi mầm hoa mang tên hạnh phúc. Hạt giống năm nào vươn mình thành cây non rồi đấy, gã người Đức không thấy thôi.

Những mầm hoa nọ, chỉ mình em trông.

Có những ước mơ Hans không ngờ đâu.

Gã thường kể em nghe về một tương lai nào đó, mà gã hứa là sắp đến rồi, dặn em phải chờ nhé. Nhiều lắm, nhưng nói chung thì tất cả gói gọn trong một căn nhà, một mảnh đất rực màu nắng, nơi có em rồi có gã. Ilya chỉ im lặng nghe, Hans cũng không đòi hỏi em đáp lại, vì có lẽ gã đã nghĩ rằng em cũng thế. Nhưng sau phát đạn hôm ấy, mọi giấc mơ đều bị vùi vào vết cắt âm ỉ đau. Và tên sĩ quan chỉ trích em từ đầu đến cuối chỉ mong mỏi được trở về quê nhà thôi, chẳng chịu chia cho gã nửa phần thương xót. 

Ilya lén hút thuốc, dù em biết việc này có nguy cơ làm lộ vỏ bọc của mình nhưng đấy là cách duy nhất để dằn xuống những xốn xang đang rục rịch. Nicotine khiến não em tê mỏi, khói trắng cay nồng len lỏi vào trong buồng phổi và có lẽ em mong chất độc sẽ bóp chất mầm hoa đang nảy nở trong em. 

Giữa căn phòng tối om và lạnh buốt, Ilya co ro lại như một đứa trẻ, gục đầu vào khuỷu tay cố vùi đi tiếng nức nở nghẹn đắng trong cổ họng. Mỗi khi nhắm mắt lại, em đều trông thấy bóng hình của tên phát xít (kẻ đáng ra em phải căm thù tới tận xương), gã đứng ở nơi gần biển, trên tay là chiếc máy ảnh đã cũ, vẫy tay gọi em mau lại đây. Bước chân của em rõ ràng đã nao núng vì gã, đã định chạy đến với gã.

Nhưng có nhiều thứ quan trọng hơn một căn nhà, một mảnh đất rực màu nắng, một tương lai của hai người.

Có những giấc mơ không người ngó ngàng. 

oOo

Hans sẽ mãi nhắc về Ilya như một vết nhơ trong cuộc đời mình. Gã căm thù em. Gã hối hận nhiều. Gã cũng ước đủ điều, nhưng trên tất cả, gã ước mình đã không yêu em.

Bài học mà tên cộng sản Xô Viết để lại ám ảnh gã sĩ quan Đức cả đời. Kể cả khi chết rồi, em vẫn luôn hiện hữu và giày vò tâm trí gã.

Cay đắng làm sao, gã đã yêu em nhiều hơn những gì gã nghĩ.

Trong cuộc chơi này, gã đã thua từ đầu, thua thảm hại.

.

.

.

Nhưng thật lòng thì, chỉ có mình Hans đau khổ thôi sao?

oOo

Có những lời Hans không biết đâu.

Có những mầm hoa Hans không thấy đâu.

Có những ước mơ Hans không ngờ đâu.

.

.

.

Có một em từng yêu gã, Hans chẳng tin đâu.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com