Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

3

Mạc Thiên Yết hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn không xuống giường, hơn nữa còn cố chấp đút nàng uống thuốc. Khương Cự Giải gắng gượng nâng cái bụng lớn đi vào, ánh mắt Bảo Bình dừng lại trên bụng nàng ta, lại quay đầu tiếp lấy chén thuốc trên tay Mạc Thiên Yết, một hơi uống cạn.

Sau đó liền hạ lệnh đuổi khách: "Hoàng thượng, nương nương, thần thấy hơi mệt."

Khương Cự Giải sắc mặt khẽ biến, nhìn Mạc Thiên Yết, hắn lại tiện tay giúp nàng dém chăn thật kỹ, bảo nàng ngủ thêm một lát. Sau đó xoay người, đỡ Khương Cự Giải đi ra.

"Hoàng thượng, nô tì chỉ là muốn đến thăm Tả tướng quân."

"Bổn hoàng biết."

"Hoàng thượng không muốn nô tì và Tả tướng quân tâm sự sao?"

"Nàng ấy thật sự mệt lắm rồi, để hôm khác đi."

Khương Cự Giải tức giận, nàng không biết từ lúc nào mà Bảo Bình kia còn có giá trị hơn bản thân mình.

"Viêm, thiếp không thích người đút thuốc cho nàng ta." Đi tới chỗ không người, nàng bắt đầu có hơi hờn dỗi, cũng có hơi làm nũng. Mạc Thiên Yết quay đầu nhìn nàng: "Cho nên nàng làm cho ngục tốt không để ý đến nàng ấy? Cho nên nàng dặn dò thái y viện kéo nàng bệnh tình của nàng ấy sao?"

"Thiếp...Viêm, thiếp..."

"Khương Cự Giải, lời hứa với nàng Mạc Thiên Yết nhất định tuân thủ, thế nhưng đừng ở trước mặt ta bày những trò vặt vãnh đó. Còn nữa, sau này không có lệnh của ta, không được phép bước vào Nam Thanh cung một bước!"

Mạc Thiên Yết chưa từng dùng giọng điệu này nói chuyện với nàng, nhìn vào đôi mắt ngấn nước của nàng, cũng có chút không nỡ, nhưng nhớ tới thần sắc Bảo Bình khi nhìn về phía bụng nàng, trong lòng lại càng không còn chút cảm xúc gì.

Hắn dứt khoát bỏ đi, lần đầu tiên, để lại một mình nàng ta đứng ở chỗ cũ, nước mắt tuôn rơi.

Mạc Thiên Yết bắt đầu ban thưởng cho nàng một ít yên chi thủy phấn, nhưng phần lớn thời gian là khi Song Ngư ép thì nàng mới dùng. Hắn lệnh cho nàng mặc rất nhiều cung trang rườm rà hoa lệ, khi nàng chậm rãi lướt qua, có thể hấp dẫn ánh mắt của tất cả thủ vệ, cung nữ.

Vẻ mỹ lệ đó tuyệt nhiên không giống với Khương Cự Giải, một vẻ đẹp như băng như tuyết, như đóa hoa mùa hạ nở dưới ánh trăng thu.

Bảo Bình đột nhiên biến hóa rất lớn, mà ngay cả Song Ngư cũng cảm nhận được điều này. Mạc Thiên Yết vẫn lệnh cho nàng ở Nam Thanh cung như cũ, nàng cũng ngoan ngoãn nghe theo. Chỉ là cả người không còn giống với trước đây nữa.

Song Ngư cũng không thể nói được rốt cuộc là không giống trước đây chỗ nào, nói chung Nam Thanh cung không hề có ánh nến đốt thâu đêm suốt sáng, nàng sẽ không vì những lần ghé lại của Mạc Thiên Yết mà buồn mà vui, khi rảnh thì thử cầm cung, bởi vì liên hệ đến xương quai xanh, sức lực bên tay phải cũng có hạn, nhưng nàng không ngại, hơn nữa còn tự đùa tự vui.

Vì thế Song Ngư đột nhiên suy nghĩ, cảm thấy Bảo Bình ngang dọc sa trường, trong nói cười vô tình chế địch đã trở về, giống như phượng hoàng tắm lửa trùng sinh, càng thêm trầm ổn, càng thêm bình lặng.

Mạc Thiên Yết hàng ngày đều đến thăm nàng, cũng cảm nhận rõ sự biến hóa của nàng, hắn lại không kiềm chế được có những cử chỉ thân mật với nàng, nàng không phản kháng, cũng không nghênh hợp, chỉ là không còn nhìn thấy vẻ mừng rỡ thụ sủng nhược kinh trong mắt nàng ngày trước, cũng không nhìn thấy bi thương như lúc ban đầu. Nàng chỉ cười, mỉm cười giống như người ở xa nghìn dặm, bất cứ loại ấm áp gì cũng không chạm được tới nàng.

Mạc Thiên Yết hạ lệnh cho Nam Thanh cung dùng lễ đứng đầu tứ phi điều phối nhân sự và chế tạo dụng cụ, Bảo Bình cũng không quan tâm. Nhìn y phục hắn ban cho nàng, nàng vẫn mặc, Song Ngư ban đầu nơm nơm lo sợ nhưng dần dần cũng yên tâm hơn, kỹ thuật trang điểm cao siêu dùng trên người nàng đã phát huy đến cực điểm.

Khí trời tốt nàng sẽ đi dạ hoa viên, cung nữ thị vệ lui tới đương nhiên đều không dám ngăn cản nàng, hậu cung này cũng không có việc gì làm, thế nên nàng ngồi ở trong đình chơi cờ, có thêm bầu rượu cùng Song Ngư tâm sự, có đôi khi việc gì nàng cũng không làm, ngồi ở bên hồ, đón gió trên giả sơn, nhìn xem hoa nở hoa tàn, mặt tời mọc rồi lại lặn, nàng thậm chí không để tâm đến ánh mắt thay đổi của những người xung quanh.

Tiếc rằng lòng cố nhân đã xa.

Buổi tối, Mạc Thiên Yết có đôi khi đến khá sớm, nhưng rất ít khi nào qua đêm ở tại Nam Thanh cung. Trước đây khi hắn ở cùng nàng, chưa từng có đùa giỡn ban đầu, tấm thân này bao giờ cũng rất dễ dàng bị hắn thuần phục, vui vẻ mà thuần phục hắn. Thế nhưng bây giờ dù hắn có 'dạo đầu' đến nửa đêm, thân thể này vẫn khô khốc, không có chút cảm giác gì.

Hắn không muốn chạm tới vết thương của nàng, cũng không muốn giống những lần trước ép buộc nàng. Trước đây nàng rất khát khao vòng tay của hắn, mỗi lần chỉ cần hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nàng sẽ ngủ rất ngon, vậy mà bây giờ, đến khi hắn tỉnh dậy, luôn luôn phát hiện nàng đã không còn nằm trong lòng hắn, hai người trên chiếc giường, chỉ có một người say ngủ.

Có đôi khi hắn hôn khắp người nàng, nàng vẫn giữ nụ cười bất biến, nụ cười gần như tàn nhẫn, nói: "Chủ thượng, người không thấy bẩn lắm sao?"

Vì vậy Mạc Thiên Yết cuối cùng cũng hiểu rõ, nàng đang tự ngược đãi mình, cho dù là lúc thân thể không đau cũng ngược chính trái tim mình. Thở dài ôm lấy thân thể ấy vào lòng, đáng tiếc trái tim trong đó chẳng biết giờ đang ở nơi nào, không biết có còn đập nữa hay không.

Chưa tới canh hai, có thái giám chạy vào cấp báo, hoàng hậu sinh rồi, mẫu tử bình an.

Phản ứng đầu tiên của Mạc Thiên Yết chính là nhìn Bảo Bình, đôi mắt nàng ẩn hiện trong sa trướng dưới ánh nến lập lòe, không rõ buồn vui. Hắn đứng dậy thay y phục, nghe người trong trướng thấp giọng lặp đi lặp lại: mẫu tử bình an... mẫu tử bình an...

Từng chữ từng chữ vang bên tai hắn, lẩn quẩn không ngừng, làm sao cũng không xua đi được.

Tê Phượng cung.

Mạc Thiên Yết vuốt ve khuôn mặt hài tử, đây là cốt nhục của hắn, cái mặt nhỏ nhắn xấu xấu, ngủ rất say. Khương Cự Giải yểu điệu tựa vào đầu giường, yếu ớt gọi một tiếng Viêm.

Thế là hắn đi qua đó, giúp nàng vén lại mái tóc còn đang tán loạn, nhẹ giọng an ủi: "Nghỉ ngơi trước đi."

"Viêm, chàng yêu thiếp không?"

Mạc Thiên Yết nhìn thấy sự hoang mang hoảng loạn trong mắt nàng, giống như thời gian quay ngược, trở lại buổi đầu gặp nhau năm bảy tuổi ấy. Nàng vẫn là đại tiểu thư kiều diễm ngang ngược, xiêu vẹo ngã từ trên ngựa xuống. Mà hắn vẫn là vị nhị hoàng tử kia, chạy vội vàng đến đỡ được nàng, mặc cho nàng rơi vào lòng hắn.

Giao hài tử cho cung nữ bên cạnh, cúi người xuống nhẹ nhàng ôm lấy nàng, thì thầm bên tai nàng bằng giọng điệu trầm thấp nhưng rõ ràng: "Đương nhiên."

Khương Cự Giải hạnh phúc nhắm mắt lại, lẳng lặng thiếp đi. Tấm màn long phụng hoa lệ buông xuống, Mạc Thiên Yết đứng bên ngoài trướng lâu thật lâu.

Buổi tối, Song Ngư bưng trà đến cho Bảo Bình, thấy nàng đang ngủ rất say, cũng không có ý đánh thức nàng.

Ở trong sân bỗng nhiên xuất hiện một con chó lông xơ màu vàng, biết rằng nó là sủng vật của Khương hậu, tuy rằng Song Ngư đối với hoàng hậu không có chút hảo cảm gì, nhưng con chó này thực sự rất khả ái.

Lập tức cầm lấy bánh ngọt, bẻ ra thành từng miếng đút cho nó ăn. Chó con kia cũng không sợ người lạ, dĩ nhiên ăn đến ngon lành. Mãi đến khi thị vệ của Tê Phượng cung, Hồ Nghị, tìm đến đây dẫn nó về.

Song Ngư cũng không để tâm đến việc này. Ai ngờ rằng đến ngày thứ hai, con chó kia tự nhiên lại chết, thất khiếu chảy máu. Vì vậy Song Ngư liền bị người của Tê Phượng cung truyền đi, chỉ là một con chó, nàng ta nghĩ rằng sẽ không có việc gì, nên cũng không đánh thức Bảo Bình, đến đó một mình.

Khi Bảo Bình tìm được nàng ta, bản thân cũng không dám tin vào hai mắt của mình. Nàng vuốt ve cái chân bị gãy củA Bình Song Ngư, Song Ngư chưa bao giờ dám tưởng tượng nàng cũng có biểu tình kinh khủng như vậy: "Là ai làm?"

"Không ai cả... Tướng quân, là Song Ngư tự ngã."

Bảo Bình nhìn chỗ vết thương bị gãy trên đùi, liền hiểu rõ được tám phần. Tay phải không còn sức lực, Bảo Bình không thể ôm nàng di chuyển, chỉ nửa dìu vào Nam Thanh cung. Song Ngư nằm trên giường, nhìn theo bóng lưng Bảo Bình: "Tướng quân, người đi đâu vậy?"

"Tìm đại phu."

Thế nhưng Bảo Bình không hề đi tìm đại phu, ngày đó nàng dùng tay trái cầm tiễn thay cho tiêu thương, biến Tê Phượng cung thành một đống hỗn loạn. Hồ Kiên thân là thị vệ trưởng, đương nhiên là liều mạng chống lại, hắn rốt cuộc cũng gặp được chiến thần trong truyền thuyết, trên người bị thương, một chỗ, hai chỗ, nhưng dường như không có chút cảm giác gì.

Đến khi mũi tên của nàng xuyên qua đùi Hồ Kiên, từng chút từng chút, khi máu đào chảy ra nhuốm thành một vùng đỏ tươi trên bức tường trắng tuyết, Khương Cự Giải mới cảm thấy sợ hãi, nàng ta ôm tiểu hoàng tử còn chưa đầy tháng trốn khỏi Tê Phượng cung, Bảo Bình cũng không đuổi theo, nàng chỉ dùng đầu gối đè mạnh lên Hồ Kiên, ép đến hai chân hắn ta huyết động vô số, nhìn thấy mà giật cả mình.

Không nghe được tiếng hắn kêu la thảm thiết, thần sắc của nàng khi đó, giống như một con dã thú cuồng nộ.

Mạc Thiên Yết nửa giữ nửa ôm Khương Cự Giải quay về Tê Phượng cung, nàng ta quả thật rất sợ hãi, ngọc nhan ảm đạm, hoa dung thất sắc.

"A Bình, nàng làm gì vậy?" Giọng nói hắn rất uy nghiêm, Bảo Bình ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn hồi lâu, cuối cùng buông tay thả Hồ Kiên ra, chỉ là khi đó Hồ Kiên đã thần trí mơ hồ.

Nàng vẫn duy trì tư thế quỳ rạp dưới đất, không nói lời nào. Mạc Thiên Yết nhìn cảnh hỗn loạn ở Tê Phương cung, nói không giận thì là giả, nhưng hắn lần đầu tiên không biết nên xử lý nàng như thế nào.

"Viêm, thiếp muốn đích thân xử lý ả." Khương Cự Giải căm phẫn nói, ám sát quốc mẫu, nói gì cũng là tội chết. Nàng ta tin chắc lần này không ai có thể cứu được nàng.

"Không, nàng ấy dù sao cũng là công thần Viêm triều..."

"Người nói sao?" Khương Cự Giải kéo kéo tay áo Mạc Thiên Yết, không thể tin vào hai lỗ tai mình, "Viêm, người nói gì vậy?"

"Nàng ấy là công thần Viêm triều, không thể tùy tiện xử lý."

"Người nói dối!" Khương Cự Giải khóc, là khóc thật sự, nam nhân này chưa từng phản bác lời nói của nàng, thế nhưng hôm nay lại mặc cho nữ nhân khác ngang nhiên ám sát nàng, lời hứa thời thơ ấu kia, cuối cùng cũng chỉ là giả dối: "Mạc Thiên Yết người nói dối!"

Mạc Thiên Yết không muốn nhìn thấy nàng ta khóc, hắn sẽ lại nhớ tới gương mặt mẫu phi năm đó khi cầm ly rượu độc trên tay, cũng là thê thảm và tuyệt vọng như vậy. Đứng trước một màn như thế này, hắn cuối cùng thấp giọng, lại có vẻ như vô lực: "Không có."

"Người có, người nói dối." Nước mắt của Khương Cự Giải rơi trúng mặt đứa trẻ mới sinh trong lòng, từng giọt từng giọt như trân chân vỡ vụn, khiến người ta thương xót.

"Được rồi, ta giao người cho nàng, có điều Khương Cự Giải, bổn hoàng không muốn nàng ấy chết. Nàng nhớ kỹ!"

Một trận giao dịch rất quen thuộc hoàn tất, Bảo Bình quỳ trên mặt đất, cái đầu vẫn cúi xuống giờ rốt cuộc cũng ngẩng lên, nhìn vào hai mắt hắn. Mạc Thiên Yết chậm rãi ngoảnh mặt đi.

Sắc mặt Bảo Bình trước sau luôn bình tĩnh, thế nhưng đến khi nhìn thấy hơn mười con rắn màu sắc khác nhau trong cái lồng sắt kia, cuối cùng cũng biến sắc, thân thể không tự chủ được trốn về phía sau, hai tên thị vệ mạnh mẽ giữ chặt hai vai nàng, ép nàng quỳ trên mặt đất.

"Tả tướng quân, chẳng phải ngươi luôn gan dạ sáng suốt hơn người đó sao? Bổn cung hôm nay chỉ cùng ngươi chơi một trò chơi thôi mà." Khương Cự Giải cười rất vui vẻ, cuối cùng Mạc Thiên Yết cũng giao Bảo Bình cho nàng, hắn vẫn còn rất yêu nàng, không phải sao?

Có người cầm một con rắn đi tới, con rắn lớn chừng ba ngón tay trên tay hắn đang khàn khàn lè lưỡi, dữ tợn mà kinh khủng. Bảo Bình mặt không còn chút máu, sức lực đang đè nặng trên vai khiến nàng không thể lùi về sau thêm một chút nào. Người đó đưa tay liều mạng giữ lấy cằm dưới của nàng, cuối cùng nàng cũng biết hắn muốn làm gì.

Cố gắng cắn chặt răng không chịu há mồm, thân rắn lạnh lẽo chạm lên mặt nàng, nàng liều mạng lắc đầu, nhưng chỉ cảm thấy mình rắn tanh tưởi giống như dán chặt vào xương không tài nào đuổi đi được.

"Chủ thượng... Chủ thượng, ta biết sai rồi, cứu ta đi, cứu ta đi..." Cuối cùng không thể chịu đựng được nữa cầu xin tha thử, hóa ra cho dù có kiên cường đến đâu cũng không chống lại được nỗi sợ thẳm sâu trong lòng. Thế nhưng không có tiếng trả lời, người đó nhân cơ hội nàng mở miệng ra dùng hết sức để cậy miệng nàng, sau đó đưa đầu rắn lạnh lẽo kia vào miệng, con rắn theo cổ họng chậm rãi bò xuống.

Nàng ô ô kêu lên thành tiếng không hoàn chỉnh, tay trái rốt cuộc cũng giãy được ra, tuyệt vọng, trống rỗng như muốn bắt lấy thứ gì... Thế nhưng cuối cùng vẫn là hư ảo. Cảm giác được thân thể lạnh băng của con rắn giãy giụa trong cơ thể nàng, nàng muốn ói muốn gào lên, nhưng cái gì cũng không làm được.

Giống như khi nàng còn bé, bị người ta nhét vào trong hang tế thần sâu không thấy đáy. Khi đó rắn cũng bò đầy trên người nàng, nhìn bạn bè mình từng người một biến thành thi thể, không ai có thể thét lên, không ai đến đây cứu thoát, tim, cũng như thế giới này, vừa cô độc vừa bất lực.

Mạc Thiên Yết đang đứng bên ngoài phòng, chỉ cách một bức rèm che. Nàng vẫn thấy rõ ràng bóng dáng màu vàng của hắn, chưa từng nghĩ đến bản thân lại có nhiều nước mắt thế này.

Người hành hình nắm lấy đuôi rắn chậm rãi kéo nó ra, Bảo Bình rõ ràng cảm giác được cái bụng thô ráp của nó quét trong cơ thể mình, tựa hồ tim phổi cũng bị lôi ra.

"Chủ thượng... Chủ thượng..." Nàng chưa từ bỏ ý định, giọng điệu thê lương nói: "Người đã nói sẽ đối xử thật tốt với ta, người đã nói vậy mà!!!"

Mạc Thiên Yết từng bước một chậm rãi rời đi, từng câu từng chữ tê tâm liệt phế đó vang mãi bên tai không dứt.

Bảo Bình nhìn theo bóng dáng dần dần rời xa tầm mắt của nàng...

"Mạc Thiên Yết..." Thốt lên ba chữ cuối cùng, cũng là gọi cho bản thân mình nghe.

Đừng gọi nữA Bình Bảo Bình... Hắn chưa từng yêu ngươi, Mạc Thiên Yết... Cho đến bây giờ cũng chưa từng yêu Bảo Bình...

Người hành hình buông cằm dưới của nàng ra, hòng muốn nàng cắn lưỡi, rắn, từng con từng con được nhét vào, nhiệt độ cơ thể nàng lúc này cũng giống như những con rắn kia, trái tim đã bị đóng băng rồi.

Sau khi con rắn cuối cùng được nhét vào, Khương hậu vỗ vỗ tay: "Được rồi, đây cũng cho là giáo huấn ngươi một chút. Cho ngươi biết cái gì là chủ tử, cái gì là chó được chủ nhân nuôi."

Bảo Bình hầu như không nghe thấy gì, người bên cạnh thả nàng ra, một mình nàng quỳ trên mặt đất, thật lâu thật lâu mới hoảng hốt chạy ra ngoài. Lúc chạy đến cửa Tê Phượng cung tình cờ gặp được Song Tử, Song Tử há lại chẳng biết động tĩnh bên này, chỉ là không thể đoán chính xác rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Nhìn thấy bước chân nàng không ổn liền vươn tay ra đỡ, Bảo Bình xoay người ôm lấy cổ hắn, lẩm bẩm: "Song Tử, ta muốn về nhà, ta muốn về nhà." Sau đó cúi đầu, vùi đầu trong lòng hắn khóc rống thất thanh.

Mạc Thiên Yết sai thái y đến bắt mạch cho nàng, sau khi trở về bẩm báo tất cả đều ổn. Xem qua mấy lần xác định rằng không sao, cũng thấy yên lòng.

Nàng không mở miệng nói chuyện, Mạc Thiên Yết cũng không ép nàng. Hắn bắt đầu không bước chân đến Tê Phượng cung nữa, hằng đêm đều ngủ lại ở Nam Thanh cung. Bảo Bình so với trước đây cũng không có biến hóa lớn gì, chỉ là vẫn không thể chấp nhận chung đụng với hắn như trước. Mạc Thiên Yết có đôi khi nhịn đến toàn thân đau nhức, nhưng lại không thể ra tay ép buộc nàng.

Chỉ là phát hiện ra cảm giác ôm nàng rất tốt, mấy ngày nay cũng không biết là như thế nào, cảm thấy bả vai người trong lòng càng lúc càng suy yếu, mới hôn lên trán nàng, mở miệng: "Gần đây không ăn uống gì sao? Gầy đến như vậy, ta ôm cũng muốn lỏng tay rồi."

Bảo Bình mơ hồ không biết đáp cái gì, Mạc Thiên Yết không nghe thấy được.

Ngày thứ hai hắn cố ý nhín chút thời gian ăn sáng với nàng, nhưng phát hiện nàng không hề động đến một miếng thức ăn, hơn nữa còn ôm một bầu rượu. Đưa tay đoạt bầu rượu đó về, Mạc Thiên Yết nghiêm khắc nói: "Sáng sớm không được uống rượu!" Sau đó hắn gắp thức ăn cho nàng, Vương công công bên cạnh chia thức ăn cũng vội vã gắp thức ăn vào bát của Bảo Bình.

Thế nhưng nàng chỉ nhìn, không hề động đũa.

Mạc Thiên Yết giằng co với nàng: "Ăn."

Nàng rốt cuộc cũng ăn được một miếng, ăn dưới cái nhìn chăm chú của hắn, khuôn mặt tái nhợt cố gắng chịu đựng, cuối cùng chạy nhanh ra ngoài, sau đó vịn lấy thành cửa ói liên tục.

Trong bụng vốn không có thứ gì, vì vậy chỉ ói ra toàn dịch vị vàng đục.

Đến đây Mạc Thiên Yết mới phát hiện có điều không ổn: "Bao lâu rồi?"

Nàng không nói lời nào, Mạc Thiên Yết nắm chặt hai vai nàng: "Ta hỏi nàng đã bao lâu rồi nàng không ăn?"

Bảo Bình co người lui đến cạnh cửa, cau mày thống khổ vuốt vuốt ngực. Mạc Thiên Yết lập tức tìm sai người đi tìm Phó đại phu, hắn chẩn mạch thật lâu, mới dám mở miệng: "Hoàng thượng, thân thể Tả tướng quân không bị gì cả."

Mạc Thiên Yết liên tục triệu hết danh y, đều chỉ cho một đáp án.

Có điều Bảo Bình càng ngày càng hư nhược, tất cả thuốc thang hay đồ ăn thức uống đều là ăn vào bao nhiêu ói bấy nhiêu. Chỉ có rượu, nàng chỉ uống rượu. Có đôi khi Phó đại phu kê cho nàng phương thuốc khác, nàng nắm tay hắn đưa lên ngực mình: "Phó đại phu, dẫu sao ta cũng có cảm giác vật đang đập ở nơi này..."

Phó đại phu chỉ an ủi nàng: "Không có đâu tướng quân, ngài nghĩ nhiều quá rồi. Thân thể ngài vẫn còn rất khỏe mạnh."

Nói thì nói vậy, nhưng Bảo Bình càng ngày càng suy nhược, Song Ngư chân đã không khỏe, xung quanh lại không có một nha đầu tri kỷ nào, Mạc Thiên Yết không rời nàng nửa bước, mấy ngày rồi không hề lâm triều.

Khương Cự Giải cầu kiến, bị người chặn ở ngoài Nam Thanh cung.

Thần trí Bảo Bình vẫn còn rất thanh tỉnh, nàng vẫn luôn để mặc hắn ôm mình vào trong lòng, dựa vào lòng ngực rộng rãi của hắn, chỉ có trái tim này, đã hoàn toàn cách biệt sủng ái vô biên của hắn rồi.

Mấy ngày cứ thế trôi qua, trong bụng không có gì để nôn ra, thế nên liền nôn ra máu. Một ngụm máu đỏ tươi phun ra cổ họng, Mạc Thiên Yết cảm thấy có một bàn tay đang bóp chặt trái tim mình.

Phó đại phu nói, đó là tâm bệnh, là khúc mắt không thể mở ra.

Những thứ nàng liều mạng ăn vào, cuối cùng lại nôn ra toàn bộ. Mạc Thiên Yết thậm chí không biết nàng yêu thích cái gì, nhiều năm hành quân, nàng không có thói quen kén ăn thứ gì. Cho nên... hắn cũng không biết rất cuộc nàng thích món nào, không thích món nào.

Có đôi khi Bảo Bình cảm thấy bản thân mình sẽ nôn cả tâm can tỳ phế ra, quá trình này khiến tất cả mọi người đều khó chịu thay nàng. Tinh thần nàng càng lúc càng sa sút, thân hình gầy gò giống như búp bê vải, phảng phất như gió thổi nàng sẽ tiêu tan.

Mạc Thiên Yết ôm nàng mà không dám buông tay, sợ rằng một khi thả lỏng ra nàng sẽ theo gió bay đi mất. Bao nhiêu năm qua, thói quen có nàng bên cạnh, không lừa dối, không phản kháng, không lợi dụng, không phản bội. Hắn đã không còn phân biệt được, cảm giác của bản thân đối với nàng.

Thế giới này, dạy cho hắn thiên văn địa lý, dạy hắn biết mưu toan tính kế, nhưng không ai dạy cho hắn, cảm tình là như thế nào. Hắn đi tìm Bạch Đế, nhân vật thần thoại đã đăng tiên trong truyền thuyết.

Bạch Đế trìu mến nhìn hắn, hắn là người có tư chất tốt nhất trong tất cả các đệ tử của ngài. Thế nhưng hắn có thể tìm tới đây, Bạch Đế cũng rất kinh ngạc.

"Thực sự muốn cứu nàng sao?"

"Vâng."

"Trị được thì như thế nào?"

Mạc Thiên Yết không ngờ ngài lại hỏi vấn đề này, trầm mặc hồi lâu, hạ quyết tâm nói: "Dùng cả đời ta, hộ nàng suốt kiếp."

"Có thể yêu nàng, hơn bất cứ người nào?"

"Đúng vậy."

"Về cung trước đi, vi sư lát sau sẽ đến."

Mạc Thiên Yết vội vã trở về cung, tiểu đồng của Bạch Đế nhìn máu Mạc Thiên Yết từng giọt rơi xuống mặt đất. Vô Ấn sơn này cơ quan trùng trùng, thật sự không biết hắn làm sao có thể tới được đây.

"Sư phụ, tình là vật gì?"

"Tình..." Bạch Đế đang thu thập đan dược mới luyện, thanh âm trong trẻo ẩn chứa tang thương: "Là căm phẫn vô cùng nhưng lại hận không triệt để, là tê tâm liệt phế nhưng lại không đau chết tâm; là nhạt như bạch thủy, nhưng có ngày tỉnh lại, đã không xa lìa không vứt bỏ, không oán không hối, bỏ không được, buông chẳng đành."

Vì vậy tiểu đồng liền hiểu ra... Vốn dĩ tình, là không thể tránh được.

Bạch Đế chẩn mạch cho Bảo Bình, hầu như toàn bộ người trên điện đều đang chờ kết quả của ngài. Ngài nắm chòm râu trắng bạc, nói từng chữ một: "Kỳ thực muốn trị không khó." Nhìn thần sắc mừng rỡ của Mạc Thiên Yết, ngài tiếp tục nói: "Chỉ cần một trái tim linh lung bảy lỗ là được."

Mọi người vắt cạn óc, nhưng vẫn nghĩ không ra trái tim linh lung bảy lỗ là vật gì. Mạc Thiên Yết nắm tay Bảo Bình, ánh mắt nàng đã không còn phi thường trấn định.

"Sư phụ có thể chỉ rõ quả tim linh lung bảy lỗ này ở đâu không? Cho dù là lên núi đao xuống chảo dầu, Mạc Thiên Yết cũng nhất định tìm được."

"Nếu đã là tim, tự nhiên không cần tìm. Trong cung có người có."

Quần thần lui về phía sau, Mạc Thiên Yết ánh mắt nghiêm khắc đảo qua một vòng: "Ai?"

Bạch Đế vuốt vuốt râu, tư thế thâm trầm quả xứng một câu cao nhân thế ngoại: "Hoàng hậu Khương Cự Giải."

Bảo Bình cảm giác được bàn tay Mạc Thiên Yết đang đặt trên vai mình bỗng nhiên căng thẳng, nàng ngẩng đầu, nhìn thấy sự do dự trong đôi mắt hắn. Ý cười của nàng che lấp dung nhan tiều tụy, cố gắng hết sức vươn tay vuốt đỉnh chân mày đang nhíu chặt của Mạc Thiên Yết: "Thái phó, đừng đùa nữa mà."

Bạch Đế hết sức thâm ý nhìn nàng: "Ngươi không hi vọng biết được kết quả sao?"

Bảo Bình xoay mặt đặt trán trán mình lên đầu vai Mạc Thiên Yết, nghe giọng nói không đoán ra tâm tình: "Ta sớm đã biết kết quả rồi."

"Hoàng thượng, nếu như thực sự chỉ còn cách này, ngươi có moi tim Khương Cự Giải tới cứu Bảo Bình không?" Bạch Đế cố tình bức ép, Mạc Thiên Yết do dự: "Ta..."

"Thái phó, xin đừng đánh đồng Bảo Bình với Khương hậu." Bảo Bình vẫn như cũ không ngẩng đầu lên nhìn bất cứ ai, khéo léo hóa giải quẫn cảnh của Mạc Thiên Yết: "Thần không gánh nổi tội danh đại nghịch bất đạo thế này."

Mạc Thiên Yết siết chặt nàng trong lòng, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi lạnh: "Ta..."

"Thái phó, Bảo Bình có còn cứu được không?" Bảo Bình mượn sức Mạc Thiên Yết ngồi dậy, dựa vào hắn ngồi ở đầu giường, nàng mỉm cười nhợt nhạt, khiến người ta có một loại ảo giác là nàng sắp tiêu tan.

Bạch Đế nhìn thật sâu vào mắt nàng, hay cho một nữ tử thông tuệ, cương nhu hội đủ, không kém tu mi. Có điều hài tử của ta, ở trong lòng ngươi, thực sự có thể buông xuống được hay không? Ngươi có thể xác định, ngươi đối với hắn chỉ là sự trung trinh của quân thần?

Mạc Thiên Yết đặt cằm lên trán nàng, nàng chính là như vậy, cho dù có chịu uất ức hơn, cũng không muốn làm khó dễ hắn bất cứ điều gì.

"Thân thể ngươi cũng không có dị dạng gì, chỉ là tâm bệnh thôi." Những lời này đã có nhiều đại phu nói qua, Bạch Dương cũng không muốn lặp lại: "Phương pháp tốt nhất, là dùng kim châm phong não, xóa đi một phần kí ức. Quên rồi, biết đâu sẽ không còn phản ứng này nữa." Sắc mặt ngài dần dần trở nên nghiêm túc: "Thế nhưng phương pháp này trước đây chưa từng có người thử qua, hơn nữa thân thể ngươi bây giờ đã không thể chịu được bất cứ tổn thương gì. Cần phải suy xét cẩn thận."

"Rốt cuộc có gì thì chết thôi." Bảo Bình thần sắc không đổi, khí độ ung dung: "Thế nào cũng tốt hơn lúc này." Nàng ngẩng đầu, hai mắt long lanh hỏi ý kiến Mạc Thiên Yết, Mạc Thiên Yết cúi đầu hôn lên chóp mũi của nàng: "Thỉnh thái phó ra tay."

Một lời nói ra, vị quân nắm cả thiên hạ trong tay, dưới gối giai nhân hầu rượu, lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hio.

Không thể đợi thêm giây phút nào, thể chất nàng mỗi khắc một yếu đi, khí tức dần dần suy nhược. Bạch Dương rút ra một hộp kim châm, tiểu đồng của ngài tỉ mỉ tiêu độc dưới ánh nến.

"Ra ngoài cả đi." Nhàn nhạt ngầm hạ lệnh đuổi khách, Mạc Thiên Yết đứng dậy, nhìn bàn tay ngọc tái nhợt của nàng chậm rãi buông góc áo mình ra, sợ hãi, cứ như vậy mà ùn ùn kéo đến.

Có phải không, một cái xoay người, sẽ thành vĩnh biệt?

Nắm chặt bàn tay lạnh băng của nàng, ép bản thân mình cố gắng trấn định: "Nhất định phải sống." Hôn lên môi nàng, hắn vén mái tóc dài của nàng lên: "Làm ơn, nhất định phải sống."

Bảo Bình chỉ nhìn hắn, mỉm cười nhợt nhạt, đầu ngón tay như ngọc mơn trớn trên gương mặt góc cạnh phân minh của hắn, cũng là lần đầu tiên, nàng nhìn thấy thâm tình trong mắt hắn.

Hoàng của ta, ta không biết mình sẽ ngủ bao lâu, cũng không chắc chắn bản thân có thể tỉnh lại. Giang sơn của người, đã hết can qua, thế giới của người, đã không cần ta nữa.

Nếu như giữa hai chúng ta, chỉ là quân thần, nếu như người chưa từng yêu ta, như vậy, ta tỉnh dậy để làm gì? Tỉnh dậy vì ai?

Ai, nắm chặt vai ta, xua đi một đời vắng lặng; ai. Gọi trái tim ta, xóa đi một kiếp tủi hờn. Mi mắt nặng trĩu, nặng nề khép lại, ý thức dừng lại tại đây.

Khi Mạc Thiên Yết xoay người, Bạch Dương đột nhiên mở miệng: "Ngươi yêu nàng không?"

Mạc Thiên Yết nhìn dung nhan đang mê man vì dược lực phát tác, không nói lời nào.

"Nếu không yêu nàng, há cớ gì không để nàng tu tập một thức cuối cùng trong phong hỏa liên hoàn?"

"Ta... Nói chung... Tất cả xin nhờ sư phụ." Mạc Thiên Yết đi nhanh ra ngoài, cuối cùng nhớ lại, trên núi Trấn Nam hắn cầm tay nàng sử dụng một tiễn cuối cùng, chiêu thức sau cùng trong phong hỏa liên hoàn, gọi là Ám Nhiên Tiêu Hồn.

Đó là một tiễn tất sát, phi điểu bất kinh, nhật nguyệt vô giác, người cầm cung mỗi ngày tu tập, mỗi lần thi triển tất như vạn tiễn xuyên tim, hơn nữa từ đó về sau không được dừng lại, mãi cho đến khi vô tình, vô ái, vô tâm.

Thực sự sẽ vô tình, vô ái, vô tâm sao? Mạc Thiên Yết vẫn cho rằng tình yêu mà bản thân dành cho Khương Cự Giải đã chậm rãi nhạt nhòa, chỉ còn lại trách nhiệm, thế nhưng hôm nay đứng ở chỗ này, hắn mới biết rằng không phải.

"Ta cũng không biết cảm giác của ta đối với nàng là như thế nào," Hắn nghiêng người hôn lên mép tóc của nàng: "Sư phụ, ta đã không biết cái gì là yêu, cái gì là không yêu. Bắt đầu từ ngày trông thấy nàng, dường như tất cả có được chính là đương nhiên. Bây giờ, ta chỉ hi vọng nàng được sống, sống cho thật tốt."

Quần thần đều chờ ở bên ngoài Nam Thanh cung, Mạc Thiên Yết không nói lời nào, cũng không ai dám lên tiếng. Đêm hơi lạnh, hắn tựa người trên lan can sơn đỏ, chưa từng nghĩ rằng, chờ đợi sẽ khiến thời gian trở nên dài đằng đẵng thế này.

Tả tướng cẩn thận lên tiếng: "Hoàng thượng, lo lắng vô dụng, Tả tướng quân cát nhân tự có thiên tướng, không sao đâu."

Mạc Thiên Yết ánh mắt băng lãnh: "Bổn hoàng cần gì lo lắng? Nữ nhân ta yêu nhân đang yên ổn ở trong Tê Phượng cung, ta lo lắng làm gì?"

Câu cuối cùng gần như là hét lên, đáp lại hắn chính là ánh mắt đồng cảm của quần thần, thật sự không lo lắng ư? Như vậy thì ai, khiến ngươi một đêm tóc bạc? Lại là ai, khiến gương mặt ngươi gầy gò nhuốm tang thương?

Cuối cùng, ánh nến tạm tắt, Bạch Dương mở rộng cửa bước ra. Mạc Thiên Yết bước lên nghênh đón, mới phát hiện ra sở học lâm nguy bất loạn bấy nhiêu năm chỉ toàn là lời nói suông.

"Hoàng thượng. Thỉnh nén bi thương." Bạch Dương vừa nói ra ba chữ, vẻ mặt Mạc Thiên Yết vô cùng kinh khủng.

Bạch Dương nhìn sương hoa trên mép tóc của hắn: "Hoàng thượng, trái tim ngươi, không thể chứa hai người." Lời vừa dứt người cũng vừa đi, giọng nói từ xa truyền đến: "Thân thể của nàng tổn thương quá nghiêm trọng, cần phải hôn mê một khoảng thời gian, về phần khi nào tỉnh lại, vậy thì phải coi ý của nàng ta rồi."

Vẻ mặt Mạc Thiên Yết không còn kinh khủng nữa, đẩy cửa bước vào, nàng đang ngủ an ổn điềm nhiên, vì vậy, lòng không hiểu vì sao cũng bình thản lại. Lẳng lặng nắm tay nàng, A Bình, đừng rời xa ta.

Bảo Bình mê man rất lâu rất lâu, Mạc Thiên Yết đêm nào cũng ngủ lại Nam Thanh cung, ôm thân thể suy yếu của nàng vào ngực, có đôi khi ôm nàng phê tấu chương, cũng có đôi khi ôm nàng ra ngoài phơi nắng.

Hơn nữa càng không ngừng nói chuyện với nàng, lúc nào cũng sợ nàng cảm thấy tịch mịch.

Tất cả mọi chuyện tựa hồ đều không liên quan đến nàng, nàng không phản kháng, không nhiều lời, chỉ là trong đôi mắt nhắm nghiền, cũng không còn ẩn chứa bi thương.

Mạc Thiên Yết có đôi khi thậm chí không cảm thấy nàng đang mê man ngủ, giống như xoay người liền có thể chạm được nàng, ngay bên cạnh mình.

Giữa hè tháng sáu, hoa sen nở rộ.

Hắn cũng đưa thần tử phi tần đến để thưởng sen, đi ngang qua Đào Nhiên đình, quần thần chỉ vẽ, hoa sen Tịnh đế hồng nhạt trong hồ đang nở hết sức diễm kiều xinh đẹp.

Mạc Thiên Yết hai tay chống lên lan can bạch ngọc, nghe tiếng ca gió ngợi trăng chung quanh, đột nhiên mỉm cười: "Được rồi, còn như thế nữa A Bình sẽ phiền chết mất." Xoay người lại muốn nói điều gì, phát hiện ra người vốn dĩ luôn theo sát bên cạnh mình đã không còn ở đó nữa.

Cảnh cũ còn đây, hằng năm hoa nở, chỉ là người xưa không còn.

Đột nhiên có vài phần buồn bã.

Nam Thanh cung.

Mái tóc trắng bạc của Mạc Thiên Yết rơi trên mặt nàng, hắn chỉ vào con chim én đang bay ngang qua mặt hồ: "A Bình, nàng xem con chim én kia đi, có phải là con năm trước đã ở làm ầm ĩ trước cửa cung của nàng không?"

Người trong lòng không hề đáp lại, đầu ngón tay thô ráp của Mạc Thiên Yết lướt qua khuôn mặt nàng: "Còn muốn ngủ bao lâu nữa đây A Bình, đừng tùy hứng như vậy mà, ngoan ngoãn tỉnh lại có được không? Ta đã tứ hôn Song Ngư cho Song Tử rồi, mấy ngày nay giao nàng ấy cho Song Tử chăm sóc, hẳn là đối xử với nàng ấy rất tốt mới phải. Phí Nam cũng vừa từ biên quan trở về, thành hôn với công chúa Đại Vu, còn chọn cùng ngày với Song Tử nữa, hi vọng của thể giúp nàng vui vẻ bừng bừng."

Còn nhớ ngày đó không, khi sư phụ hỏi ta có thể dùng tim của Khương Cự Giải để cứu nàng, nàng biết không, ta rất sợ, ta sợ đáp án sẽ là ta sẽ nhận lời, không tiếc hi sinh tất cả.

A Bình, lúc nào, nàng mới tỉnh lại, cứu vớt ta, đáp lại những lời độc thoại không có câu trả lời này?

Ngắm nghía đầu ngón tay lành lạnh của nàng, hóa ra, có một loại ái tình, không phải ở lần đầu gặp mặt, nó chỉ lắng sâu, đến khi thời gian đã qua đi rất lâu, mới hiển lộ vẻ kinh diễm khắc cốt ghi tâm của nó.

Có điều chủ thượng, đã không phải Lương Chúc, làm sao hóa điệp? Ta không muốn cuối cùng, lời thề hóa thành đùa cợt. (TN: Lương Chúc là đang muốn nói Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài ấy :">)

Én bay về nam, bay về nơi ấm áp trú đông, đã từng hi vọng biết bao, có thể tỉnh lại trong một ngày trời trong nắng ấm, mở mắt ra dưới ánh ban mai dịu nhẹ, từ đó về sau tình chàng ý thiếp, ẩn thế song phi. Ta cũng muốn, có một ngày một đêm hàng mi khẽ động, đối mặt với ánh mắt ôn nhu của người, tiếp đó tình ý như xưa, nắm tay sánh bước.

Thế nhưng con đường phía trước, đã bị phong trần bao phủ, cho dù còn yêu, nhưng làm sao dám ước mong sống lại?

Chủ thượng, cái người chờ là sự tỉnh dậy của ta, hay là một kết cục?

Thôi được, A Bình cho người một kết cục, chỉ vì người là quân, ta là thần... đời này... chỉ có thể là quân thần, không còn khả năng nào khác.

Bạch Dương đánh lừa Mạc Thiên Yết, kỳ thực không có kim châm nào có thể xóa đi một phần ký ức của con người cả, không ai trong chúng ta có quyền khiến người khác quên đi thương tổn của mình, ngài chỉ làm A Bình rơi vào trạng thái hôn mê, ngăn chặn thể chất nàng tiếp tục hao mòn.

Có lẽ thời gian sẽ làm phai mờ tất cả, cũng có lẽ vẫn không tránh được, lặp lại một kiếp phù du.

A Bình tỉnh lại trong lòng Mạc Thiên Yết, khi đó ngự thư phòng ánh nến lập lòe, sợi tóc hoa râm lướt qua gương mặt của nàng, đâm vào rất ngứa. A Bình nhịn không được vươn tay lên chạm vào gương mặt hắn, Mạc Thiên Yết vừa cúi đầu, liền đối mặt với đôi mắt sáng trong của nàng.

"Tỉnh rồi?" Đèn cầy rơi lệ nhắc nhở thời gian, Mạc Thiên Yết buông cây bút trong tay, cúi đầu hôn lên trán nàng, dịu dàng thân mật, phảng phất như nàng chỉ vừa chợp mắt một hồi thôi.

Bảo Bình vân vê lọn tóc hoa râm của hắn, vòng tay của hắn, vẫn ấm áp như ngày nào. Nàng đang cười, nụ cười yếu ớt khiến lòng hắn không còn trống rỗng nữa: "Ừm, ta tỉnh."

Mạc Thiên Yết đỡ nàng ngồi trên đùi mình, ghé vào gần hơn: "Có đói bụng không, muốn ăn cái gì?"

Bảo Bình không còn cẩn thận dè dặt trước mặt hắn như trước đây nữa, giống như làm nũng dùng đầu ngón tay vẽ lên cổ hắn mấy vòng, giọng nói trầm thấp nhưng thân thiết không gì sánh được: "Chủ thượng đích thân làm hả?"

Mạc Thiên Yết sững lại một chút, giọng nói càng đè xuống thấp hơn: "Chưa thử qua..." Hắn nhẹ nhàng cọ lên gương mặt của nàng, để nàng trốn vào trong ngực hắn: "Có điều thử một lần cũng được."

Hai người lén lút đến ngự thiện phòng nấu đồ ăn, Mạc Thiên Yết quả thật rất có tư chất học tập, vậy mà lại học đại trù làm canh hạt sen, Bảo Bình nhìn có chút thú vị, vừa tỉnh lại, các đốt tay đốt chân khó tránh khỏi cứng đờ, Bảo Bình không thể đi lại quá nhiều, chỉ ngồi trên chiếc ghế trong phòng, nhìn hắn rửa tay nấu canh.

Đương nhiên là có thị vệ trông thấy, thế nhưng không dám ngăn cản. Mạc Thiên Yết lột hạt sen, biết nàng đang ngồi bên cạnh, tựa hồ những năm tháng mất đi, bỗng nhiên hoàn chỉnh.

"Chủ thượng."

"Ừ."

"Còn nhớ tình cảnh lần đầu chúng ta xuất chinh không?"

"Lần đầu xuất chinh? Ta chỉ nhớ lần đầu dạy nàng dùng tiễn."

"Đúng rồi, ta còn nhớ biểu hiện của ta khi đó cũng không tốt lắm, tại sao người lại dạy ta dùng tiễn?"

"Bởi vì nàng thủ hạ đầu tiên dưới quyền ta xạ tiễn bắn trúng quan viên."

"Chủ thượng!" Bảo Bình sắc mặt hết xanh lại trắng, nhiều năm như vậy người còn nhớ được chuyện này. Mạc Thiên Yết từ lâu đã cười hoài không dứt.

"Chỉ vì chuyện này mà giữ ta lại đến giờ sao?"

"Ừ." Mạc Thiên Yết cúi đầu lột hạt sen, đột nhiên nhớ đến tình cảnh lần đấu võ đài đó, vị quan viên kia ôm đùi đụng trúng lão Cao, lúc đó hắn cố gắng giữ vẻ nghiêm chỉnh, dưới vẻ mặt cực kỳ nghiêm chỉnh đó, hắn cảm thấy giữ người này lại bên cạnh mình cũng là lẽ đương nhiên.

"Vậy người tại sao lại cùng ta chinh chiến mười một năm?"

"Nàng dẫn binh không thạo, ta sợ hao binh tổn tướng."

Mạc Thiên Yết đã bắt đầu nấu nước, Bảo Bình bán tín bán nghi: "Thật sao?"

Mạc Thiên Yết muốn nói 'là giả', bởi vì lúc đó nàng lúc nào cũng xông vào đằng trước kẻ thù, giống hệt đầu trâu làm sao cũng không kéo ra được, phong hỏa liên hoàn lại không thích hợp tấn công gân, ta làm sao có thể yên tâm để một mình nàng dẫn binh tác chiến?

Thế nhưng hắn gật đầu, nếu hắn không nói vậy thì phải nói thế nào?

"Chủ thượng, người vẫn còn yêu Khương hoàng hậu chứ?"

Mạc Thiên Yết bỏ hạt sen vào trong nồi, đưa lưng về phía nàng nói: "Ừm, từ giờ phút mẫu phi bị phụ hoàng bên chết, ta đã thề rằng sẽ bảo hộ nàng ấy, tuyệt đối không để nàng ấy chịu bất cứ uất ức, bất cứ tổn thương nào. Lúc nàng ấy từ trên ngựa ngã trúng người ta, ta thậm chí còn cho rằng đó là thiên ý." Thế nhưng A Bình, trên đời này không có thiên ý, cho dù tình yêu lúc ban sơ có sâu sắc thế nào, chung quy cũng không qua được thời gian.

Bảo Bình từ phía sau ôm lấy thắt lưng hắn, Mạc Thiên Yết hơi ngừng một chút, giọng nói ngọt ngào của nàng truyền đến từ phía sau: "Vậy tại sao người lại không cho ta tiếp tục luyện Phong Hỏa Liên Hoàn Tiễn?"

"Vì giang sơn này, đã không còn cần nàng nữa." Mạc Thiên Yết luôn tay làm việc, bàn tay bên hông cũng không có buông ra, hắn rất muốn nắm lấy đôi bàn tay mềm mại đó, nói với nàng rằng khoongg phải, một thức cuối của Phong Hỏa Liên Hoàn Tiễn, là một thức tuyệt tình tuyệt ái, ta không muốn. Dù sao với những chiến công của nàng, sau này bất luận là ở lại trong cung hay rời khỏi cung, đều không có gì đáng trách. Như vậy... có đi theo ta cả đời cũng không có gì đáng trách.

Bảo Bình dán mặt trên tấm lưng rộng của hắn, hơi ấm cách một lớp vải truyền vào, Mạc Thiên Yết say lòng, nhưng vẫn nói ngược: "Đừng tới gần, bên này nóng lắm."

Kéo nàng trở lại ngồi lên ghế, sau đó chụm thêm ít củi vào lò, cho thêm đủ loại nguyên liệu, hương thơm thoang thoảng tỏa ra bốn phía. Tả Lương Lang tham lam hít một hơi, kêu lên: "Chủ thượng, đói quá."

Mạc Thiên Yết đang cười, hắn cười nói: "Chủ thượng cũng đói lắm."

Tả: "..."

Hai người len lén bưng canh hạt sen ra ngoài, Bảo Bình nhân lúc Mạc Thiên Yết không phòng bị, đưa tay đoạt lấy, Mạc Thiên Yết cười ngăn cản nàng, nói nóng.

Trên bàn đá ngoài Nam Thanh cung, hắn dịu dàng đút nàng ăn, Bảo Bình cũng không cự tuyệt, ăn được vài muỗng, hỏi hắn Khương hậu đâu? Mạc Thiên Yết vuốt ve tóc nàng: "Ta không biết nên đối với nàng ấy như thế nào, chắc là nhốt trong Tê Phượng cung, cả đời không được bước chân ra ngoài. A Bình, dù sao thì Hiên nhi cũng sắp thành niên rồi, đến lúc đó ta bỏ lại Viêm triều, cùng nàng vân du tứ hải, được không?"

"Chủ thượng."

"Hả?"

"Người thực sự có thể bỏ Khương hậu sao?"

"Chuyện này nàng không cần lo lắng." Mạc Thiên Yết vuốt ve mái tóc dài của nàng: "Nghỉ ngơi cho khỏe trước đã, được không?"

"Ừm."

Hắn thực sự đã giam lỏng Khương hậu ở Tê Phượng cung, hữu thừa tướng chỉ cần chỉ có một chút động tĩnh, lập tức bị đuổi khỏi Trung Nguyên, cả đời không được bước vào thành một bước.

Hữu thừa tướng vẫn cho rằng mình là cao thủ thao túng quyền mưu, thế nhưng đến khi Mạc Thiên Yết trở mặt, mới biết bản thân mình hóa ra chỉ là một con khỉ trên tay hắn, còn tự cho mình thông minh biểu diễn trò hề. Người của hắn hoàn toàn chưa dùng tới, có lẽ người Mạc Thiên Yết cài vào thậm chí còn nhiều hơn tâm phúc của mình.

Nếu như không phải mấy năm nay hắn chỉ phí tâm lo cho bệnh tình của Bảo Bình, hậu quả e rằng không sao lường nổi.

"Ăn thêm chén nữa nhé?"

"Chủ thượng, ta nghĩ người nên đi rửa chén đi."

"== Quá đáng lắm rồi?"

"Chẳng lẽ ta đi à?"

"Được rồi, ta đi, nàng ngủ trước. Ta lập tức trở về."

"Ừm."

Khi Mạc Thiên Yết trở về Bảo Bình đã lên giường ngủ, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, ngửi được hương thơm thoang thoảng trên mái tóc nàng, hắn vẫn chưa nói với nàng, nhiều năm như vậy, hắn chưa từng ngủ thật an ổn.

Ngày tiếp theo, trên dưới triều đình đều biết Tả tướng quân đã tỉnh, Song Tử, Phí Nam đều đến thăm nàng, tinh thần nàng không phải rất tốt, chỉ đơn giản ứng đối vài câu rồi đuổi họ trở về.

Song Ngư ầm ĩ muốn tiến trong cung hầu hạ nàng, nhưng nàng chỉ cười trấn an: "Chờ ngươi thành thân rồi nói đi."

Viêm triều cũng theo Mạc Thiên Yết chậm rãi trở lại bình thường, Bảo Bình rất ít khi nào rời khỏi Nam Thanh cung, sắp đến Trung Thu rồi, tỉnh lại cũng gần mười ngày rồi nhỉ? Bảo Bình giúp Mạc Thiên Yết thay áo, tỉ mỉ vuốt nếp nhăn trên áo choàng: "Chủ thượng, tối nay ta sẽ làm vài món ăn, chúng ta uống một chén được chứ?"

Mạc Thiên Yết vỗ vỗ mặt nàng, nói được.

Thế nhưng tối đó hắn đã không đến, ánh trăng sáng nhạt, Bảo Bình bày biện thức ăn trên bàn đá ở Nam Thanh cung, Vương công công dè dặt cẩn thận bẩm báo: "Tả tướng quân, hoàng hậu uống thuốc độc tự sát, may mà phát hiện kịp thời, tối nay hoàng thượng... e rằng không đến Nam Thanh cung được. Đặc biệt căn dặn lão nô chuyển cáo, thỉnh Bảo Bình sớm nghỉ ngơi."

Hắn dè dặt quan sát, Bảo Bình thần sắc không đổi, tỉ tỉ bố trí thức ăn, nói với hắn, trở về đi.

Hắn bèn lui ra ngoài, trước khi xuất môn ngoái đầu nhìn lại, cô ảnh dưới trăng từng bước nhạt nhòa.

Bảo Bình uống cạn nửa bầu rượu, rượu vào bụng đau như dao cắt. Nàng cau mày nằm phục trên bàn, trong lòng hiểu rõ thân thể này đã đến cực hạn. Thân thể này chung quy vẫn không quên được, nàng là một thế thân thất bại, đợi không được nam chính hồi tâm chuyển ý.

Ánh trăng trên trời dần dần mờ mịt, chủ thượng, như vậy cũng tốt. Ta cũng không hi vọng người ở bên ta, kết cục này, ta cho người, người cũng buông tay đi.

Đừng bi thương, cho dù... trong lòng chúng ta có tình.

Khi Mạc Thiên Yết đến, là lúc vừa mới bãi triều, Vương Duẫn Chiêu theo bên người hắn bước vào Nam Thanh cung, liền thấy người kia, nằm phục trên ghế đá, giống như đang say ngủ.

Thế nhưng hắn biết đó không phải là say ngủ, máu của nàng, từ khóe môi chậm rãi chảy đến tay áo, theo bàn đá màu trắng rơi xuống nền đất, ngưng tụ thành một màu tím kinh hoàng.

Thức ăn trên bàn vẫn chưa động tới, chỉ còn dư nửa bầu rượu. Đầu ngón tay Mạc Thiên Yết cách mái tóc đen của nàng chừng nửa tấc, sau đó ngồi đối diện với nàng, cầm lấy nửa bầu rượu còn lại trên bàn, rượu này đã nguội lâu lắm lâu lắm rồi.

Hắn chậm rãi uống cạn, Vương Duẫn Chiêu không dám nhìn vẻ mặt của hắn: "Hoàng thượng..."

Chung quanh quá mức an tĩnh, nửa bầu rượu, đối lập với tịch mịch, không còn nghe thấy vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, chỉ có người xưa nhìn quân rơi lệ.

A Bình, chủ thượng nàng cuối cùng vẫn là quá mức nhu nhược...

"Hậu táng theo quốc lễ, cứ... chôn ở hoàng lăng đi." Mạc Thiên Yết bước nhanh ra khỏi Nam Thanh cung, hắn đi qua nhanh, Vương Duẫn Chiêu không thể thấy rõ vẻ mặt của hắn. Chỉ nhìn thấy bóng lưng, một người dưới nắng ban mai, cô tịch như tuyết.

Chẳng phải Lương Chúc, làm sao hóa điệp? Mà câu chuyện kết thúc... lời thề đã hóa thành đùa cợt.

A Bình, có phải nàng cũng hi vọng chưa từng gặp nhau...

Mạc Thiên Yết là một hoàng đế tốt, sau khi Bảo Bình lìa đời, cũng không thấy biểu hiện rõ rệt nào của hắn, Khương Cự Giải vẫn như cũ yên ổn ở Tê Phượng cung, thế nhưng không ai từng gặp qua nàng nữa. Người người đều nói đương kim hoàng thượng độc sủng nàng, chỉ có nàng là biết bản thân đã sớm đánh mất hắn tự lúc nào.

Trong cung không ai nhắc đến Bảo Bình, chỉ là từ đó về sau không trở thành chủ Nam Thanh cung nữa, chỉ là đế quân từ đó về sau không giãn mặt ra.

Mỗi năm đến hoàng lăng tế tự, sau khi kết thúc nghi lễ, Mạc Thiên Yết phất tay cho lui quần thần. Khi sắp rời khỏi, Vương Duẫn Chiêu cả gan ngoái đầu lại nhìn, vị đế vương nổi danh kiên cường kia nhẹ nhàng áp trán lên một tấm bia đá, trong giây phút chúng thần xoay người, lệ rơi đầy mặt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #12chomsao