5
Lúc xuống xe, ngoài trời đã mưa lất phất, rơi xuống vành tai Phước Thịnh lạnh buốt.
Đình Nam nhìn Phước Thịnh theo sau mình cách nửa bước cũng không giận, tâm trạng rất tốt giữ vững nụ cười trên môi. Cố tình cậy chân dài bước khoảng lớn, khiến bạn nhỏ đằng sau đành bước nhanh hơn, trông hệt chạy chậm.
Sau khi vào rạp, nhân lúc Phước Thịnh in vé thì Đình Nam mua hai ly nước ngọt và một phần bắp rang. Phước Thịnh nhận vé xoay người định tìm, bên mép đã chạm phải bắp rang ngào ngạt sữa ngọt.
Nhận vé từ tay Phước Thịnh, Đình Nam nhân tiện đút bắp rang cho Phước Thịnh để cậu cầm đồ ăn, anh thì kiểm tra chỗ ngồi và thời gian chiếu.
Không biết Đình Nam đã hỏi thăm ai hay trùng hợp, Phước Thịnh rất thích ăn đồ ngọt, đặc biệt là vị sữa. Khi Đình Nam kiểm tra vé xong, kinh ngạc nhận ra Phước Thịnh đã ăn hết một nửa hộp.
Đình Nam không nói gì, nhìn đồng hồ đeo tay, khoảng chừng mười phút nữa mới soát phiếu, anh liền kéo Phước Thịnh ngồi xuống ghế ngoài sảnh.
Lướt điện thoại, Đình Nam nhìn bản báo danh lễ hội thể thao chủ nhiệm Vạn Thanh gửi cho mình, tìm đề tài bắt chuyện với cậu.
"Tuần sau tổ chức hội thao rồi." Đình Nam giơ khuỷu tay huých người bên cạnh.
Phước Thịnh gật đầu một cái, ăn thêm vài bỏng ngô mới tò mò nhìn Đình Nam, "Hình như anh chơi thể thao rất tốt."
Đình Nam nhướn mày, nghiêm túc nói, "Rèn luyện thân thể là trách nhiệm của mỗi người."
*Nguyên văn: "锻炼身体人人有责嘛", bên Trung có câu "讲究卫生, 人人有责" kiểu giữ gìn vệ sinh là trách nhiệm của mỗi người, DN đổi cụm 讲究卫生 thành 锻炼身体 nên PT cười.
Câu trả lời thành công chọc Phước Thịnh phì cười, Đình Nam thấy mắt cậu cong cong cũng vui lây.
"Em tham gia hạng mục nào?" Đình Nam hỏi, cầm một hạt bắp nhét vào miệng.
Phước Thịnh mím môi, đăm chiêu nghĩ một lát, "Chắc là chạy cự li dài..."
Đáp án này đúng là khiến Đình Nam hơi bất ngờ, "Sao chạy đường dài?"
Ban đầu Phước Thịnh định nói thẳng, nhưng sắp thốt ra lại do dự, vì khi trước cậu phát hiện lúc chạy bộ mình sẽ thuộc từ vựng Anh và bài luận rất nhanh, sáng chạy tối chạy, thân thể dần tạo nên một thói quen. Hơn nữa việc này khiến bắp thịt cậu săn chắc, eo cũng có cơ bụng, chẳng qua khung xương cậu hơi nhỏ, ít chơi đùa với nam sinh khác, vậy nên trông bề ngoài rất giống mọt sách tiêu chuẩn.
Đình Nam trợn tròn mắt mong đợi, thấy Phước Thịnh chẳng ừ hử liền sáp lại gần, Phước Thịnh hết cách, khi giải thích với Đình Nam cậu cảm thấy bản thân đúng là ngốc hết thuốc chữa.
Thật ra Đình Nam thầm thốt "lợi hại" trong lòng vô số lần, sau đó đánh giá lại bản thân, chẳng biết nói gì.
Vì đã đặt chỗ trên mạng hai hôm trước, do vậy vị trí cả hai ngồi xem phim rất vừa ý. Dựa theo độ hot gần đây, hai người chọn phim 3D khoa học viễn tưởng nước ngoài, bắt đầu tập trung vào bộ phim.
Sau khi xem xong, những người đợi trong đại sảnh đều cầm dù theo, lúc ra cửa chính quả nhiên đã đổ trận mưa to.
Phước Thịnh quen cửa quen nẻo lấy chiếc dù trong cặp ra, Đình Nam sờ sờ cặp sách trống rỗng, không khỏi chế giễu mình.
Bật ô ra, Phước Thịnh phát hiện người bên cạnh mãi không động đậy, tự giác tới chỗ anh che đầu cả hai. Định bước đi, Đình Nam đã cầm dù trên tay, sau đó ôm vai cậu kéo sát vào anh, không chừa kẽ hở nào.
"Em ngốc à, cả vai em lộ ra ngoài kia kìa." Đình Nam khẽ mắng cậu, người trong ngực không đáp, chẳng qua nép lại gần anh hơn. Đình Nam rất hài lòng với "ngôn ngữ tay chân" của Phước Thịnh, duỗi tay khoác vai cậu tiện thể bóp bóp khuôn mặt nhỏ, nghiêm túc che dù bước ra ngoài mưa.
Nhà Phước Thịnh cách rạp phim không xa, Đình Nam quyết định đưa cậu về trước, Phước Thịnh định từ chối nhưng sực nhớ hai người chỉ có một ô, nếu đùn đẩy chỉ phiền thêm.
Đến dưới khu nhà Phước Thịnh, ông trời vô cùng để ý mặt mũi Đình Nam, trận mưa đã to lại pha thêm sấm chớp.
Hai người thu ô đứng trong sảnh, nhìn cành cây bị gió thổi thiếu điều đứt ra, hơn nữa mây đen còn giăng kín, thoạt âm u như trời khuya.
"Không thì anh vào nhà tôi ăn cơm trước? Đợi thời tiết tốt hơn hẵng đi." Phước Thịnh nắm góc áo Đình Nam, cẩn thận hỏi.
Đình Nam kéo cậu vào nhà, mưa bên ngoài hất vô cậu hết rồi. Xem thời tiết khỉ gió này, anh không biết có nên cảm động hay không.
"Nếu thời tiết không tốt lên?" Đình Nam nhướn mày, mỉm cười như đang nghiền ngẫm.
Phước Thịnh thoáng xấu hổ nhìn anh, sau đó úp úp mở mở, "Vậy, ngủ ở đây một buổi... Được chứ?"
Đình Nam làm bộ cân nhắc xong mới gật đầu, đột nhiên sáp đến, "Ngủ ở nhà em, chung phòng chung giường chung gối với em luôn á?"
Nghe thế Phước Thịnh càng cúi đầu thấp hơn, dù rất ngại khi nghĩ về nó, nhà cậu không có phòng dư cho khách, nên... trung thực ừ một tiếng.
Tâm trạng Đình Nam tốt lắm, choàng vai Phước Thịnh vào thang máy, không quản cậu còn chưa tỉnh táo vì anh trêu, thậm chí còn giơ tay vân vê lỗ tai ửng hồng của cậu, người ta đã nóng còn bỏ thêm dầu.
Đến cửa nhà Phước Thịnh, Đình Nam đoan trang đứng thẳng lại, mới đến thăm đã chọc con họ, anh chưa sẵn sàng gặp mẹ vợ tương lai đâu.
Phước Thịnh đút chìa khóa mở cửa, mùi thơm rau xào lập tức toả tới, có lẽ người ở phòng bếp cũng nghe âm thanh, cầm vá cơm chạy ra.
"Con trai cục cưng về rồi!"
Nghe tiếng chân, Phước Thịnh ngẩng đầu lên, nhìn mẹ mình vui vẻ buộc tạp dề cầm vá bước tới chỗ mình.
Khi thấy sau con còn có một anh chàng đẹp trai, bà lập tức để vá cơm sau lưng, lại chỗ Phước Thịnh hưng phấn hỏi cậu chàng trai đó là ai.
Phước Thịnh giải thích vì sao Đình Nam bỗng tới nhà, Đình Nam cũng lễ phép nói xin lỗi vì làm phiền, mẹ Lê hào phóng xua tay đáp không sao, đúng lúc ba Phước Thịnhđi công tác không về, trong nhà có nhiều miệng ăn càng vui.
Phước Thịnh dẫn Đình Nam lên phòng mình thay đồ cho dễ chịu, lục tung tủ cả buổi mới tìm ra quần đùi giãn mẹ mua dạo trước, đưa cho anh.
Chẳng qua Phước Thịnh không ngờ Đình Nam vậy mà dứt khoát cởi đồ ngay trước mặt cậu, cậu ngại thì thôi không tính, nếu còn vào nhà vệ sinh thay chắc chắn rất kỳ lạ.
Vì vậy bé Dango đắn đo, quay lưng mất tự nhiên cởi áo ra.
Lúc vừa cởi quá eo, đằng sau đã vang âm thanh đóng cửa. Phước Thịnh trở mình thấy Đình Nam không còn trong phòng thì nhẹ nhõm, sau đó hấp tấp thay quần áo.
Thật ra Đình Nam rời phòng cũng thở phào, anh vừa nhìn vòng eo trắng nõn săn chắn của Phước Thịnh đã nóng cháy người. Còn ở trong xem Phước Thịnh cởi hết, anh không chắc mình sẽ làm gì.
Tay nghề mẹ Lê rất tốt, Đình Nam ăn không ít, âm thầm quan sát Phước Thịnh ăn món gì nhiều nhất, rồi giúp cậu gắp vào chén. Hai đứa bé tự nhiên đặt sự chú ý lên cơm nước, nào để ý mắt mẹ Lê đã ngập tràn tò mò.
Cuối cùng lúc ăn gần xong, Đình Nam săn sóc kĩ càng múc một chén canh cho Phước Thịnh, mẹ Lê hết nhịn nổi, hỏi, "Con trai, Đình Nam là bạn trai con à?"
Mấy bạn cmt nhiều lên nha.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com