Nhớ thương mãi một ban trưa Tựa cơn gió mát lạc giữa ngày hè Giọng nói xóa mờ tiếng ve Nụ cười ru tôi mẩn mê một đời Đôi khi, chỉ một cơn gió lạ cũng đủ làm dịu một tâm hồn bị thiêu đốt. Đủ để ta muốn sống lại, muốn mỉm cười, muốn bước tiếp. Nhưng cũng chẳng ai nói trước được gió sẽ thổi về đâu...
Lời mở đầu: "Một quá khứ đẹp như huyền thoại, một câu chuyện buồn như tình yêu."---------Cảnh báo: Truyện có nhiều yếu tố gây shock; nhân vật chính bị hội chứng Stockholm, các bạn cần cân nhắc kỹ trước khi đọc. Mọi hành vi tấn công tình dục đều không được chấp nhận ở ngoài đời.…
Thể loại: Cung đấu - Trùng sinh.Số chương: 215 (Tính cả ngoại truyện)Trùng sinh quay lại một đời, đồng thời cũng cần phải thu hồi sự kiểu cách, thay đổi cách sống.Thẩm Tịch Nguyệt biết rõ, ở trong thâm cung nội viện này, đoan trang sẽ không nhận được lời cám ơn.Nàng có chút tính toán, có chút phong tình, còn có chút ương ngạnh, thành công diễn trọn vai một vị nữ chủ xinh đẹp ngực lớn nhưng không có đầu óc.Đương nhiên, nếu không phải như vậy, thì làm sao có thể miệt mài thăng chức?* Đôi dòng [Cảnh báo] cho những bạn đọc thân yêu chuẩn bị nhảy hố :- So với nghề làm phi thì bộ này ko thuần cung đấu bằng, nhưng hợp với những ai thích kết cục đại đoàn viên và thuần chất ngôn tình. Tác giả xây dựng tình tiết, tính cách nhân vật và cốt truyện rất là hợp lý. Mỗi người đều có đất diễn, ko nhiều ko ít cũng ko hề dư thừa. Ko có đầu voi đuôi chuột. Thích nhất là truyện đề cao tình thân, có tính nhân đạo. ^^- Tính cách nữ 9 rất dc, nam 9 cũng thế. Cung đấu thật sự thì đừng mong nam 9 sạch từ đầu - mà có sạch cũng quá vớ vẩn nhảm ruồi, trừ khi nữ 9 theo nam 9 từ hồi mới khai trai thì may ra. ^▽^- Truyện đọc ko đau não, tuyến nhân vật ko quá nhiều. Tiền triều cũng ko có nhúng tay được nhiều vào hậu cung, nữ phụ cũng có đủ đất diễn.- Nguồn : diendanlequydon…
Tác giả:Sanh Lạc LạcThể loại: Mạt thế, Dị năng, Zombie, Hài hước, Sạch, Sủng, Ngọt, HEEdit: Tương KỳNguồn: Cung Quang HàngVăn ÁnNhặt được zombie, ngốc manh đủ ba trăm sáu mươi kiểu, muốn loại nào có loại đấy.Những lúc nguy hiểm thì cô nói: "Anh lên trước, tôi bọc hậu"Lui về sau thì cô nói: "Anh đánh, tôi sẽ che"Khi chiến đấu cô nói: "Không được rồi, tôi đánh không nổi! Tôi áp sát"Khi chạy trốn cô dõng dạc: "Thế giới lớn như thế này, tôi muốn tham quan!"Nam chính không chịu đựng được nữa: "Trừ tôi ra ai cho em ăn no nữa? Em mau tỉnh lại là vừa."…
Tôi yêu anh hơn cả bản thân mình,6 năm tôi bên Mỹ như một vật cản để tôi có thể yêu anh.6 năm tôi luôn chờ chờ và đợi ngày tôi có thể về Hàn chắc chắn anh sẽ bất ngờ.Nhưng....Trở về tôi đã nghĩ khác về anh rồi! Anh đã bỏ tôi xem con đường mà anh hứa xem nắm tay tôi đi hết! " Tôi không yêu con trai! Làm ơn cậu biến khỏi mắt tôi"Tôi hận anh, anh dám xem thường lời hứa của anh với tôi! Chỉ vì tôi là con trai mà anh lại không yêu tôi sao? Tôi không mang lại hạnh phúc cho anh sao? Tôi không làm anh vui sao?Đến lúc nào đó anh sẽ hối hận việc anh làm với tôi.…
Tác giả : Tô Mã LệNguồn : truyenhd1.comTình trạng edit : full (56 chap)Thể loại : Hiện đại, giới giải trí, sủng, sắc.Nữ diễn viên gần như bị phong sát, vì thù lao đóng phim cao nên không tiếc hy sinh vẻ ngoài xinh đẹp để đóng phim điện ảnh.Tuy nhiên trong quá trình đóng phim, cô lại không phân biệt được đâu là diễn, đâu là thật...…
Cô vốn là một nữ phụ nhỏ nhoi trong cuộc sống không được nhắc đến, một lần trong khi cô bị tai nạn thì vô tình bị đẩy linh hồn ra khỏi thân xác,còn linh hồn khác nhập vào cơ thể cô làm vất vưởng mãi, tới khi tưởng siêu thoát được thì một hệ thống kì lạ sẽ cho cô cuộc sống vĩnh hằng, đó chỉ là khi cô hoàn thành nhiệm vụ còn không linh hồn cô sẽ tiêu tan không thể siêu thoát! Cô lựa chọn làm nhiệm vụ, và một lần nữa biến thành nữ phụ phản công lại!!!! Cùng đón đọc tiểu nữ phụ phản kích!…
Tên gốc: Mỗi ngày một cái thất nghiệp tiểu kỹ xảoĐộ dài: 110 chương + 7 ngoại truyệnThể loại: Hiện đại đô thị, xuyên sách, ngọt ngào, đời sống công sở, thương trường, chủ thụ, HENhân vật chính: Tổng giám đốc tài giỏi yêu vợ Chử Duật (công) x Thực tập sinh ghét đi làm thương chồng Trì Tích Đình (thụ)Tóm tắt: Ngày nào cũng phải bán mình cho tư bản thực sự quá mệt mỏi, lương thì thấp công việc thì bấp bênh, lắm lúc chỉ muốn đốt công ty luôn cho rồi. Thế nhưng cuộc sống không chỉ có một con đường duy nhất mà luôn mở ra cho ta những cánh đồng bao la rộng lớn, để ta thỏa sức vùng vẫy với những ước mơ và khát khao của chính mình.…