Phần 29
Không biết mấy ngày nay có chuyện gì mà mỗi lần thấy anh, khuôn mặt xinh đẹp của Tố Uyên lại cứ đỏ lên và trong cách cư xử, lời ăn tiếng nói của cô đối với anh cũng có vẻ rất thiếu tự nhiên... Đã vậy, mấy mẹ con bà Thu Trâm hay nói chuyện thầm thì với nhau rồi khi thấy anh lại cười khúc khích với nhau ra vẻ rất bí mật... Anh có hỏi thì cả hai cô vợ dễ ghét của anh cứ cười cười rồi dỗ anh :
- Thì khi nào có chuyện gì là anh biết liền... chớ em cũng có biết gì đâu!...
Rồi công việc cuốn đi làm anh cũng không để ý tới nữa, anh thầm nghĩ trong đầu : "Mặc kệ..."
Cho đến tối hôm nay...
Tắm rửa xong, Bảo vẫn không thấy Ngọc Trâm hay Mỹ Trâm đâu. Từ ngày bụng các cô to dần lên, hai chị em thay phiên nhau cùng ngủ với anh, dù không hề làm tình nữa vì sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng nên các cô và anh đồng lòng ngưng "chuyện đó" lại... Khổ cho Bảo, nằm ôm vợ trong tay, ngửi hít mùi thơm và hương đặc biệt từ thân thể khiêu gợi của người phụ nữ trẻ đẹp nằm sát bên, cơn hứng trong người cứ cuồn cuộn nhưng không thể làm gì khác, tình cảnh của anh hằng đêm y như cái câu "Cám treo, heo nhịn đói!" vậy... Cũng có lần Ngọc Trâm tội nghiệp anh, cô nói để cô làm bằng tay cho anh, nhưng Bảo không thích. Anh chỉ muốn những lần làm tình phải luôn trọn vẹn. Con cặc anh phải đút vô âm đạo của vợ và phải trút hết tinh dịch vô cái âm đạo ướt sũng, ấm áp và co giật cùng đạt cực khoái, còn làm bằng tay thì Bảo không hề muốn.... hậu quả là Bảo phải nhịn thèm suốt mấy tháng nay...
Đang thắc mắc không biết tối nay, vợ Ngọc hay vợ Mỹ ngủ với mình, anh chợt nghe có tiếng mở cửa phòng, nhìn lên, vẫn không thấy ai, chỉ nghe có những tiếng cười khúc khích, rồi có tiếng năn nỉ nghe đến tội nghiệp :
- Thôi mà, chị năn nỉ hai đứa... chị không dám đâu... kỳ lắm... chị mắc cỡ chết á...
Tiếng Mỹ Trâm dỗ dành :
- Không có sao đâu mà... Em bảo đảm với chị, mọi chuyện sẽ vô... vô cùng tốt đẹp... Chị mà không chịu vô, sáng mai là em với chị Ngọc bị mẹ la cho coi... Đi đi chị...
Bảo cứ ngồi yên coi chuyện gì sẽ xảy ra. Mấy bóng người xuất hiện trong phòng. Ngọc Trâm và Mỹ Trâm mỗi cô cầm một bên tay Tố Uyên, kéo nàng vô phòng. Bảo chưng hửng... Mỹ Trâm vừa cười, vừa nói với Bảo :
- Anh ơi, theo lệnh mẹ, tối nay em với chị không được ngủ với anh nữa... Mẹ biểu hai đứa dắt chị Uyên vô giao tận tay cho anh... Mẹ nhắn lại với anh, kể từ hôm nay, anh phải coi chị Uyên, đối xử với chị Uyên y như anh đã đối xử với em và chị Ngọc... Anh hiểu chưa?
Nói xong, cô lại bật cười rất rộn ràng. Ngọc Trâm thì dịu dàng hơn, cô nhìn đăm đăm lên mắt anh :
- Đúng đó anh. Lâu nay mẹ biết chị Uyên thương anh, mà anh thì cũng có cảm tình với chị. Mẹ không muốn gả chị lấy chồng ở đâu xa, mẹ sợ chị lại khổ nên sau mấy ngày tâm sự và hỏi ý tụi em, cũng có hỏi ý chị Uyên... Mẹ quyết định... từ tối nay, gả chị Uyên cho anh... Sao? Anh có bằng lòng không? Hay để tụi em dắt chỉ về... trả lại cho mẹ...
Cô nhìn anh, nháy nháy mắt ra vẻ hù dọa anh hơn là hỏi ý kiến... Bảo cũng đỏ mặt, anh gãi gãi đầu, cười cười :
- Thiệt đúng là mẹ mà... cái gì mẹ cũng biết hết trơn... Còn hai "đứa"... bộ cũng giống mẹ, cũng chịu... "gả" chị Uyên... cho anh... hả?...
Cả hai chị em Song Trâm đều nhăn mũi, chu miệng :
- Không chịu mà được với mẹ á?... Nói chớ... có thêm chỉ thì nhà mình... càng vui chớ sao!... Tụi em bầu bì như vầy... có chỉ, khỏi sợ anh... đi lung tung... ha!...
Nói xong, cả hai chị em cùng cười, nháy nháy mắt với anh ra hiệu về phía Tố Uyên đang đứng cúi mặt nhìn xuống chân, rồi nắm tay nhau bước ra. Hai cô còn cẩn thận đóng cửa phòng lại cho anh...
Bảo bước tới trước mặt Tố Uyên, nâng cằm cho nàng nhìn lên vô mắt anh. Nhìn sâu vô đôi mắt to tròn, long lanh đen láy của nàng, anh cất tiếng dịu dàng :
- Em có thật sự muốn ở cùng anh không? Nếu trong lòng em không hề muốn mà chỉ vì thương mẹ, muốn nghe lời mẹ mà em phải tới với anh... thì, em cứ nói, đừng sợ anh buồn... Nếu em thiệt sự không muốn thì anh sẽ có cách nói để mẹ vui, mẹ sẽ không giận em đâu...
Nàng cũng nhìn thẳng vô mắt anh, trong ánh mắt nàng chan chứa niềm yêu thương và quả quyết :
- Dạ không. Không phải vì mẹ mà em phải tới với anh. Mà thiệt sự... em... em cũng thích được ở bên cạnh anh... có anh, em cảm thấy cuộc sống của em sẽ có ý nghĩa hơn, được bình yên hơn... Em cứ nghĩ, ngoài mẹ ra, khi em vấp té thì anh sẽ là người đưa tay kéo em dậy và an ủi em... Nên không phải khi mẹ nói mà em muốn từ lâu rồi, Bảo à... Em... yêu anh...
Nói xong một hơi, nàng như đuối sức, ôm choàng anh, gục đầu lên ngực anh, tim nàng đập nhanh hơn vì xúc cảm. Bảo cũng đưa tay lên ôm nàng, anh để cằm trên mái tóc, hít thở mùi hương nhẹ nhàng từ mái tóc nàng tỏa ra, hai bàn tay anh vuốt ve trên khắp tấm lưng mềm ấm của nàng dưới lớp váy ngủ... Anh cảm nhận hai bầu vú mềm căng nở nang của nàng ép sát trên ngực anh, ấm và mềm. Hơi đẩy nàng nhích ra, hai tay anh ôm hai bên má nàng, anh từ từ cúi xuống đặt môi lên đôi môi đầy căng mọng, hồng hào không chút son nhưng thơm mát, đầu lưỡi anh lướt nhẹ trên hai cánh môi rồi len vô miệng nàng. Tố Uyên ngậm lưỡi anh và nàng mút rất nhẹ nhưng cũng rất nồng nàn... Nút lưỡi anh một chặp, nàng đẩy lưỡi anh trôi ra để lưỡi nàng đi theo, lọt qua miệng anh. Bảo nút đầu lưỡi của nàng trong cảm giác cực kỳ đê mê. Chiếc lưỡi nhỏ mềm, ấm và ướt lặng lẽ mang tới cho anh cảm giác sảng khoái thích thú... Giữa háng anh, con cặc bắt đầu ngóc lên, cưng cứng...
Bảo vừa hôn nàng vừa lần tay lên hai vai áo, kéo cho nó tuột ra khỏi vai nàng, anh kéo nữa cho tới khi cái váy ngủ rớt xuống một đống dưới chân nàng... Hai tay anh lại đưa lên kéo hai quai của chiếc nịt vú cho nó rời khỏi bờ vai thon mềm. Nàng cũng thuận xuôi hai cánh tay để anh kéo hẳn hai quai nịt ra khỏi tay nàng. Anh thò tay ra sau lưng nàng, vuốt ve mấy cái, đưa lên cái móc nịt mở ra... Chiếc nịt vú cùng chung số phận với cái váy, rơi xuống dưới. Bảo ấp hai tay lên hai ngọn đồi nở căng, mềm ấm xoa bóp, mơn trớn... Nàng bật "Ư... ưm..." trong cổ họng khi anh lấy mấy đầu ngón tay vân vê trên đỉnh núm đỏ hồng làm cho nó sưng lên, tròn như một viên bi nhỏ... Cái cảm giác tưởng chừng ngủ quên đã lâu bây giờ trở lại bắt đầu khuấy động trong thân thể Tố Uyên, bụng nàng gò cứng lại, hai chân nàng run run, bên trong nàng đã bắt đầu cảm thấy sự ẩm ướt ngấm ra...
Cơn sảng khoái tăng lên khi Bảo cúi đầu hôn lên một đầu vú nàng, rồi anh hé miệng mút nhẹ cho núm vú tuột vô miệng anh. Anh bú vú nàng. Bầu vú bên kia cũng được một bàn tay anh chăm sóc kỹ càng... Bàn tay còn lại của anh xoa phía sau thắt lưng nàng trên bờ mông, anh lách hai ngón tay vô trong lưng cái quần lót nhỏ rồi từ từ anh kéo nó chầm chậm tuột qua khỏi vòng mông cong... Bàn tay đó chỉ xoa xoa theo lưng quần vài lượt, cái quần lót cũng đã tuột khỏi đôi mông tròn và rớt xuống. Hai chân nàng rút lên đạp xuống cho nó rời hẳn chân...
Bây giờ thì tới lượt Tố Uyên, nàng cởi quần áo cho anh. Thật dễ dàng, vì anh mặc đồ ngủ, lưng quần bằng thun nên nàng tuột quần anh rất nhanh... Quỳ thấp dần xuống, nàng kéo cả quần ngoài lẫn quần lót của anh xuống hẳn dưới chân. Và, con cặc dài, to cương cứng đã nằm ngay trước mặt nàng... Hai tay nâng niu khúc gân thịt cứng nóng trong lòng bàn tay. Nàng vuốt ve dọc theo thân nó, kéo kéo cho lớp da bọc tuột xuống khoe cái đầu khấc đỏ căng như một tai nấm. Nàng áp đôi môi mọng tới hôn lên đầu chóp tròn tròn, nơi có cái miệng lỗ đã rỉ một giọt dương tinh trong veo như một giọt sương. Đầu lưỡi nhỏ hồng, ướt át từ trong hai cánh môi lú ra nhấm nhấm trên giọt sương chua chua đó. Lưỡi nàng nhú ra một chút nữa liếm quanh đầu chóp và lan rộng từ từ tới quanh cái khấc có vô vàn những chấm thịt mang những đầu thần kinh cảm khoái... Nàng liếm quanh nó làm Bảo hơi cong người lại "Ưm..." một tiếng vì cảm giác từ môi miệng nàng đang làm trên đầu cặc anh quá đỗi kỳ diệu... Bảo sướng tận từng chân tóc...
Nàng há miệng cho trọn cái đầu khấc tròn to lọt hẳn vô miệng. Một tay Tố Uyên cầm sát dưới gốc cặc, giữ cho nó không chạy đi đâu được. Một tay nàng đưa ra phía sau Bảo vuốt ve trên cặp mông anh, thỉnh thoảng nàng bấu chặc trên mông anh như sợ anh sẽ giật lui, rút khúc gân cứng ngon lành ra khỏi miệng nàng... Bảo trân người nhìn xuống đôi môi xinh đẹp đang bú mút cặc mình. Có lúc nàng đẩy nó vô sâu nhất trong cuống họng, nhưng cặc Bảo dài nên không vô hết được, lại làm cho nàng có cảm giác như muốn nôn ọe... Anh phải đỡ hai bên đầu nàng rồi kéo cho con cặc rời khỏi miệng nàng... Nàng tỏ vẻ tiếc nuối khi anh không cho nàng bú liếm cặc anh nữa. Bảo kéo nàng đứng lên :
- Thôi... được rồi... em mà "quậy" nó một hồi nữa là anh nín không được đâu... anh chỉ thích... bắn vô trong người em thôi...
Nói xong, anh hôn thiệt lâu trên đôi môi vừa mới ngậm cặc anh... Nàng mút lưỡi cho anh thật ngọt ngào. Anh cũng ngậm đầu lưỡi nàng thiệt lâu, nhưng hai bàn tay anh chẳng để yên, cứ quờ quạng lung tung trên lưng, trên eo nàng, anh ôm sát người nàng vô để con cặc cứng ngắc ép chặc trên bụng nàng... Cổ họng Tố Uyên lại bật ra những tiếng rên rĩ vừa sảng khoái, vừa gọi mời...
Anh dìu nàng lại đứng sát bên giường. Để nàng ngồi xuống cạnh giường rồi anh quỳ xuống giữa đôi đùi trắng nõn, thon chắc đang run run vì kích động. Hai tay Bảo đặt hai bên mông Tố Uyên vuốt ve, nắn bóp. Môi anh lại đặt trên bầu ngực nàng. Anh ngậm mút từng núm vú đỏ sẫm xinh đẹp như mút từng viên kẹo nhỏ một cách say sưa... Nàng ngửa cổ rên rĩ khi từng cơn khoái cảm chạy dài trong người nàng "Ui... ư... ưm... anh... ơi... anh..."
Môi Bảo lướt chậm dần xuống thấp phía dưới, anh hôn lên lỗ rún nhỏ xíu, hôn một lượt khắp trên cái bụng nhỏ của nàng. Đẩy cho nàng nằm xuống, anh đỡ hai đùi nàng mở rộng ra, môi anh chạm trên đám lông mu đen nhánh... Rồi, anh chợt dừng lại. Anh ngắm nghía thiệt lâu cái âm hộ Tố Uyên... Mu lồn nàng cong vồng lên, một mảnh cỏ mềm đen mượt mà phủ trên vùng đồi nhỏ đó, một lớp lông đen rải rác mọc theo hai múi thịt phồng lên như hai múi bưởi xuống tới lỗ đít nàng. Bảo vạch nhẹ hai múi thịt đó ra, một khe thịt đỏ hồng hào hiện ra trước đôi mắt si mê của anh. Dâm thủy trong nàng đã ứa ra làm ướt phía dưới cái khe, nơi có cái lỗ thịt nho nhỏ hơi hé mở... Dù Tố Uyên đã có quan hệ nhiều lần với nhiều người đàn ông khác nhau nhưng điều kỳ lạ là cái khe của nàng vẫn rất hồng hào như con gái, núm thịt trên hai mép thịt nhỏ bên trong cũng nhỏ xíu chớ không lồi ra... Hương thơm sau khi tắm thoảng ra cùng với một chút mùi đặc trưng từ âm hộ nàng ập vô mũi Bảo. Anh đặt môi lên núm thịt nhỏ rồi đầu lưỡi anh bắt đầu liếm nhẹ trên nó... Anh liếm dọc theo cái khe lồn xinh đẹp của Tố Uyên. Nàng rùng mình kêu lên :
- Ui... anh ơi...
Biết nàng kêu chỉ để mà kêu, Bảo im lặng tiếp tục công việc của anh bây giờ, đó là hôn, là liếm, là bú mút trên cái lồn quyến rũ của nàng thôi... Anh miệt mài như không ngưng nghỉ. Khoái cảm từ miệng Bảo làm dâm thủy trong âm đạo nàng tuôn ra từng đợt ướt sũng từ trong ra ngoài. Nàng chống tay ngồi lên, nhìn xuống háng mình để thấy sự âu yếm nhiệt tình của Bảo. Nàng xoa tay trên mái tóc anh làm đầu anh rối bù lên... Bất chợt, Bảo ngậm hột le của nàng mút hơi mạnh làm nàng bật ngã xuống giường, hông nàng nẩy lên như áp sát lồn nàng thêm vô miệng anh :
- A... a... Anh... ơi... chết... em... sướng quá... Thôi đi anh... thôi đi...
Anh vẫn không chịu ngừng. Vẫn tiếp tục bú liếm lồn nàng, đã vậy anh còn đút một ngón tay vô cái lỗ trơn ướt, rút ra đẩy vô như một con cặc nhỏ đụ vô lồn Tố Uyên... Ngón tay dù nhỏ nhưng cũng gây ra cảm giác vuốt ve lớp thịt bên trong âm đạo làm nàng run lên vì sướng mà cũng làm cơn khát thèm trong đó nhiều thêm lên... Nếu là ngày trước, bị kích thích cơn nứng như vậy, có lẽ nàng đã vùng dậy đè ngay người đàn ông đó xuống, cỡi lên bụng hắn và đút cặc hắn vô lồn nàng liền cho thỏa cơn dâm nứng... Nhưng bây giờ nàng đã biết kiên nhẫn, biết đón đợi nhiều hơn là thể hiện cơn động tình của mình không đủ sức chờ lâu... Mà sao Bảo cứ làm gì ở dưới đó hoài, anh không biết nàng đang thèm muốn dữ dội rồi hay sao? Trong bụng nàng cơn nóng càng lúc càng nhiều hơn, dâm thủy cũng đã đầy ứ trong âm đạo đến độ đã tràn nhiều ra ngoài, chảy nhễu xuống khe đít nàng ẩm ướt... Sự trống rỗng chờ trông làm nàng không thể chờ đợi được nữa. Tố Uyên ngồi lên, nàng đẩy đầu anh ra khỏi háng mình, kêu lên tha thiết :
- Anh... thôi mà anh... lên với em đi... mau đi anh...
Nghe nàng kêu lên thiệt tội nghiệp, Bảo hôn lướt lên bụng, lên ngực nàng. Anh nhích người nàng nằm thẳng trên giường, gối đầu lên một chiếc gối. Anh lật người nằm lên trên nàng, hai chân nàng đã cong lên đón đợi. Bảo vẫn chưa vội vàng, chống hai cùi tay hai bên thân mình nàng, nhìn thật lâu vô mắt nàng, anh thầm thì :
- Em muốn anh làm gì?
Khuôn mặt xinh đẹp của Tố Uyên đỏ lựng, mắt nàng như có một màn sương mỏng, nàng cũng thì thầm vừa đủ cho anh nghe :
- Em muốn... anh làm tình cho em...
- Em thiệt lòng yêu anh sao, nhỏ?
- Dạ... em yêu anh... em muốn... là... vợ của anh...
- Làm vợ anh, thì phải... sinh con cho anh... có chịu không?
- Dạ chịu... Nhưng mà... anh ơi... đừng có hỏi nữa... anh làm đi anh... Em khó chịu lắm...
Nghe nàng rên rĩ, Bảo mỉm cười. Anh hạ môi xuống đặt lên môi nàng. Hai đôi môi quấn quýt, hai cái lưỡi quấn quýt... Trong khi đó, anh cầm con cặc để vô khe lồn nàng nhúc nhích... Đầu cặc banh hai mép lồn ra, lọt vô cái lỗ thịt, nong ra và chui từ từ vô âm đạo đang trống rỗng, nóng hực và ướt đẫm... Khi đầu khấc tròn vửa lọt qua cái lỗ, nàng rên rĩ :
- Ui... ư... anh ơi... anh...
Vẫn tiếp tục động tác nhấp vô một chút, lùi ra rồi lại nhấp vô sâu hơn nữa với một cách rất dịu dàng, chậm rãi, có phần nâng niu tràn ngập tình yêu với nàng, Bảo hỏi :
- Gì em?...
- A... anh ơi... thích... em thích...
- Thích cái gì?...
- Thích cái chuyện... anh đang làm... ui... a...
- Anh làm gì?...
Đã nghe chị em Song Trâm nói lại, Bảo rất thích vừa đụ vừa nói "tào lao", mà nàng thì có kinh nghiệm nhiều hơn hai cô nên nàng không e ngại trả lời theo ý anh. Miễn là với nàng, anh cứ đẩy rút cặc anh trong lồn nàng, đừng ngưng là được...
- Anh đang... ô... ui... đụ em... con cặc cứng của anh... đang nắc trong lồn em... a... a... Cái lồn em nó thích... cặc anh đụ... ưm...
Mặt Tố Uyên đỏ hồng, hai hàng lông mày đen nhánh của nàng hết cau rồi giãn ra theo những cơn sướng chậm chạp mà mãnh liệt từ bên dưới lan tỏa toàn thân... Ánh mắt nàng nhìn Bảo biểu lộ một tình yêu thương đầy ắp, có thêm sự chan chứa biết ơn... Không phải chỉ vì anh đang đút chật căng âm đạo nàng, đầu khấc cọ sát vào bờ vách thịt làm cảm xúc sung sướng trong nàng dồn dập... mà do cái cách làm tình của anh với nàng.
Ngay từ lúc gặp gỡ người đàn ông đầu tiên, sau đó trở thành chồng của đứa con gái xinh đẹp quyến rũ nhưng đầy toan tính vụ lợi lúc đó... cho đến những người đàn ông sau cuộc ly dị của nàng... Tất cả đều coi nàng chỉ như một món hàng để trao đổi giữa tiền tài và tình dục. Chính vì như vậy nên trong những giờ phút ở bên cạnh nàng, những người đàn ông đó chỉ biết tới cảm giác của chính họ, họ chỉ làm những gì họ thích, họ muốn... họ chỉ đem nàng ra làm trò chơi tình dục để thử trải nghiệm kiểu này, cách kia mà chưa bao giờ tỏ ý tôn trọng hay hỏi han nàng về cảm xúc riêng của nàng... Thậm chí, họ còn gây ra những lần đau xé trên thân thể nàng, âm thầm tạo ra những vết thương khó lành trong trái tim nhạy cảm mà yếu ớt của nàng...
Bảo thì khác hẳn! Anh nhẹ nhàng trong từng cử chỉ, từng động tác khi làm tình... Anh nâng niu và như sợ nàng sẽ bể vỡ, sẽ tổn thương... Từng nụ hôn, từng lần nút lưỡi, từng lần bú liếm trên hai núm vú hay dưới cái lồn nhạy cảm của nàng... Từng cử chỉ xoa bóp, nắn vuốt trên thân thể nàng đều rất nhẹ nhàng nhưng cũng rất nồng nhiệt, để lại cho nàng những cảm xúc khó có thể quên được... Chợt, trong đôi mắt đang mờ mờ sương khói của Tố Uyên long lanh rồi tràn ra khóe mi hai giọt nước mắt, lăn dài xuống mang tai nàng... Vẫn dịu dàng nhịp nắc từng cái dài và sâu trong lồn nàng và nhìn nàng đăm đăm, thấy Tố Uyên trào nước mắt, Bảo hơi hoảng hốt dừng lại, anh run run :
- Sao vậy, nhỏ? Anh làm gì em đau hả?... Sao em khóc?...
Giọng nàng thổn thức :
- Dạ không... Anh không làm em đau... mà em hạnh phúc, em sung sướng vì bây giờ em có anh...
Bảo vòng tay xuống dưới lưng nàng, lật người cho nàng nằm lên trên người anh. Hai tay anh xoa vuốt từ trên hai bờ vai mềm mại dọc theo tấm lưng trơn nhẵn xuống tới tận hai bờ mông căng nẩy, láng mịn :
- Vậy mà làm anh hết hồn... Anh cứ tưởng...
- Em hạnh phúc vì anh đối xử với em không như những người đàn ông khác... Họ thô bạo, họ hung dữ, họ ích kỷ chỉ biết có bản thân họ thôi...
Bảo hôn lên môi nàng :
- Anh đã nói rồi, em đừng có nhớ tới ngày trước làm gì mà... Em có biết vì sao anh đối xử với em như vậy không?... Vì trong tim anh bây giờ, em không khác gì chị em Song Trâm hết... Anh không thể cư xử khác đi với... vợ của anh được... hiểu chưa, nhỏ ngốc?...
Nàng chống hai tay nâng người cao lên, mở to mắt nhìn anh :
- Anh vừa kêu em là gì?...
- Là "vợ" chớ là gì!...
Tố Uyên nhìn anh đăm đăm, nước mắt nàng lại trào ra, nhỏ xuống ngực anh. Bảo đưa tay kéo nàng nằm xuống, mặt nàng úp nghiêng trên lồng ngực mình. Anh không hỏi nói gì nữa, anh vuốt ve trên lưng nàng, vỗ vỗ trên lưng nàng như dỗ dành một đứa trẻ... Chợt, Bảo bật cười rung cả người :
- Em á... Đang làm cái gì đây mà tự nhiên khóc à... Đền cho anh đi...
Vẫn nằm yên trên ngực anh, nàng thủ thỉ :
- Đền anh... đền bằng cái gì?...
- Thì đền bằng cách... giờ... em đụ anh đi... Nãy giờ anh "nín" quá trời luôn... chịu hết nổi rồi...
Nàng bật cười trong hai hàng nước mắt thiệt hết sức dễ thương. Hai chân nàng đang duỗi dài, âm hộ nàng đang kẹp cứng con cặc anh ở trong. Nàng khẽ nhúc nhích đôi mông để âm đạo bóp nghiến thân cặc Bảo làm anh hít hà với cảm xúc tuyệt vời... Nhưng mà làm vậy thì đâu được bao nhiêu cảm giác nên Tố Uyên nhẹ nhàng chống tay ngồi thẳng trên bụng anh. Để hai tay hai bên đùi, nàng nhổm người lên cho cặc anh trôi ra gần hết đầu khấc rồi hạ xuống, mép lồn nàng nuốt lại nó vô sát tận gốc, mặt nàng thoáng cau lại, đỏ hồng vì cảm khoái sung sướng khi đầu cặc đụng nhẹ vô đáy lồn nàng... Lần đầu tiên trong đời, nàng mới biết và cảm nhận được đầy đủ nhất khoái lạc của chuyện làm tình. Dịu dàng, sâu lắng, đủ đầy và có sự âm thầm tôn trọng người phối ngẫu của nhau... Nàng hiểu ra một điều, chuyện làm tình ân ái không chỉ đơn giản là ôm nhau, cởi hết quần áo cho nhau, hôn hít, rờ mó... rồi cặc lồn ập vô nhau cho đến lúc cực khoái là đủ... Nó phải phát xuất từ sâu thẳm trái tim của hai người và cũng phải có sự trân trọng lẫn nhau... thì mới gọi đó là "thăng hoa" của tình yêu và xác thịt được... Chính vì nhận ra như vậy nên ngoài cảm xúc sung sướng, sảng khoái khi được đụ nhau với Bảo, trong trí nàng còn hàm chứa sự biết ơn đối với anh nữa... Nếu thiệt sự, trở thành vợ của anh hay không, đối với nàng vậy là đã quá đủ!...
.....................................................................
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com