Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

2

Một ngày của tôi bắt đầu không phải bằng tiếng gọi quen thuộc của mẹ hay bố, cũng chẳng phải bởi ánh nắng dịu dàng của buổi sớm.

Nó bắt đầu bằng những cuộc cãi vã nho nhỏ của bố trẻ tôi và chồng của anh.

Họ không gắt gỏng, không ném đồ, không có những lời nói làm tổn thương nhau.

Chỉ là những câu đối đáp lặp đi lặp lại, xoay quanh một vấn đề tầm thường đến mức nếu kể ra, người ngoài chắc sẽ bật cười: sáng nay ăn gì.

Nhưng chính sự tầm thường ấy lại khiến nó xuất hiện mỗi ngày, đều đặn, như một chiếc đồng hồ báo thức mà tôi không thể tắt.

Bố trẻ tôi là bác sĩ tâm lý của tôi. Vì anh phải lo từ sức khỏe, ăn uống, sinh hoạt đến cả những chuyện lặt vặt nhất trong nhà, nên tôi gọi anh như thế.

Chồng của bố là hộ lý — của bệnh viện, chứ không phải của tôi.

Nhưng vì vợ anh ở đây, nên anh cũng thuận tiện trở thành hộ lý của tôi luôn.

Tiếng cãi vã len qua cửa phòng, chui vào tai tôi khi tôi còn chưa kịp tỉnh hẳn.

Tôi thở dài, đưa tay với chiếc tai nghe trên đầu giường.

Đeo vào.

Thế giới bên ngoài lập tức bị đẩy lùi.

Và tôi bắt đầu "ngắm bình minh trên biển".

Thật ra chỉ là bật một đoạn âm thanh sóng vỗ.

Tôi nhắm mắt, tưởng tượng mình đang ngồi trên cát, sóng biển dập dềnh chạm vào mắt cá chân, bầu trời từ từ mở ra, những tia nắng đầu tiên rơi xuống mặt nước, lấp lánh và xa xôi.

Ở đó không có tiếng người, không có câu hỏi, không có ánh nhìn.

Chỉ có tôi và biển.

Khi âm thanh dừng lại, tôi mở mắt. Đồng hồ chỉ gần trưa.

Tôi tháo tai nghe, ngồi yên trên giường một lúc rất lâu.

Có những khoảnh khắc, việc rời khỏi giường cũng cần dũng khí.

Cuối cùng tôi vẫn đứng dậy, mở cửa. Ánh nắng ùa vào phòng, rơi lên sàn nhà, lên mép giường, lên những vật dụng quen thuộc.

Mọi thứ trông yên bình đến mức tôi có cảm giác mình đang đứng ngoài chính cuộc sống của mình.

Trong phòng tắm, tôi bật nước lạnh.

Dòng nước xối thẳng xuống người khiến tôi rùng mình.

Cái lạnh giúp tôi tỉnh táo, hoặc ít nhất là giúp tôi cảm thấy mình còn đang ở đây.

Tôi đứng dưới vòi nước lâu hơn mức cần thiết, để cái lạnh lấn át những suy nghĩ chưa kịp hình thành.

Ra khỏi phòng tắm, tôi lau tóc, đi về phía bếp.

Trên bàn, như mọi ngày, là một chén cháo nhỏ, một ly sữa còn ấm, và một hàng những viên thuốc đủ màu.

Cháo đã nguội từ lâu.

Tôi nhớ có thời gian, mỗi sáng là một nồi cháo đầy, rồi những tô vơi dần.

Đến bây giờ, chỉ còn lại một chén nhỏ, vừa đủ để không ai phải lo lắng.

Tôi ngồi xuống, múc một thìa, rồi thêm một thìa nữa.

Rồi buông thìa, không đụng đến nữa.

Vị nhạt trôi qua miệng mà không để lại dấu vết.

Tôi không ăn vì đói.

Tôi ăn vì người ta nói tôi cần ăn.

Tôi ăn để cơ thể không sụp đổ quá nhanh.

Và thế là xong bữa một ngày.

Cầm ly sữa, tôi bước ra sân.

Góc sân nhỏ, nơi trồng hoa — tôi vẫn gọi đó là của tôi, dù thật ra nó là của chúng tôi.

Tôi đặt ly sữa lên bàn, cầm vòi tưới nước.

Những bông hoa nghiêng mình dưới dòng nước, mỏng manh và lặng lẽ.

Tôi không biết chúng sẽ sống được bao lâu.

Tôi chỉ biết rằng, nếu ở trong tay tôi, sự sống thường không bền.

Ở góc sân, con mèo Anh lông ngắn đang nằm trên lưng chú chó poodle, cả hai cùng phơi nắng.

Ngày đầu tiên chúng gặp tôi, không hề dễ dàng.

Con mèo ngửi thấy mùi rắn rất nồng trên người tôi, lập tức xù lông, cảnh giác.

Nhưng thời gian là thứ duy nhất tôi có thể dựa vào.

Sống chung đủ lâu, nó cũng học cách chấp nhận sự hiện diện của tôi, giống như mọi thứ khác trong căn nhà này.

Tôi bước lại gần, ngồi xuống, xoa đầu chúng.

Chúng không né tránh.

Tôi cười rất khẽ, như sợ làm vỡ khoảnh khắc ấy, rồi cầm ly sữa quay về phòng.

Uống cạn, tôi đặt ly lên bàn, cởi đồ, tiến đến chiếc box đặt cạnh giường.

Con rắn nằm yên bên trong, cuộn mình lại.

Tôi nhẹ tay bế nó lên.

Nó luồn qua kẽ ngón tay tôi, trườn lên da tôi khi tôi nằm xuống giường.

Tôi đặt nó lên bụng.

Nó di chuyển chậm rãi, trườn từ bụng lên cổ.

Hơi lạnh từ cơ thể nó hòa vào sự lạnh lẽo quen thuộc của tôi, khiến nó dường như an tâm.

Nó quấn nhẹ quanh cổ tôi, siết vừa đủ, không đau, không khó thở.

Giống như một cái ôm mà tôi cho phép.

Tôi bật cười, một tiếng cười rất nhỏ.

Có những lúc tôi để nó cắn.

Không phải vì đau, cũng không phải vì muốn làm tổn thương bản thân.

Chỉ là cảm giác khi nó cắn, khi để lại những dấu vết nhỏ, khiến tôi thấy mình vẫn còn cảm giác.

Nó không có độc, nhưng cảm giác lâng lâng lan ra khắp người tôi, như một thứ an ủi kỳ lạ.

Ít nhất trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình được giữ lại.

Buổi chiều trôi qua rất chậm.

Nó trườn đi trườn lại trên người tôi.

Tôi nằm yên, không cần phải nghĩ, không cần phải trả lời bất kỳ câu hỏi nào.

Khi ánh nắng dần ngả màu, tôi đặt nó lại vào box, mặc áo, bước ra hiên.

Tôi nằm đó, để ánh nắng cuối ngày phủ lên người mình.

Gió thổi rất nhẹ.

Tôi nhắm mắt, và ngủ lúc nào không hay.

Có lẽ đó là giấc ngủ dễ chịu nhất trong ngày.

Đến khi cái lạnh len lỏi từ bàn chân lên, tôi tỉnh dậy.

Cùng lúc ấy, bố trẻ tôi vừa về đến nhà.

Anh mắng tôi vì ngủ ngoài hiên.

Nói rằng tôi sẽ cảm lạnh, sẽ sốt.

Tôi nghe, nhưng không giữ lại.

Tôi nghe như một thói quen.

Rồi tôi lại ngủ.

Bố trẻ xách tôi vào nhà, dọn dẹp, nấu cơm.

Tôi kéo mình đi tắm.

Khi tôi ra, chồng anh cũng đã về.

Ba người ngồi vào bàn ăn.

Tôi nhìn họ, nhìn sự yên bình rất thật của họ, và mỉm cười.

Tôi mừng cho họ.

Và cũng thấy mình đứng rất xa.

Tôi ăn cháo, rồi về phòng.

Thật ra tôi chẳng khá hơn chút nào.

Tôi vẫn vậy.

Tôi nói mình ổn, nhưng tôi không ổn.

Tôi không mở lòng với bất kỳ ai, kể cả bố trẻ.

Tôi gật đầu trong các buổi trị liệu, nói những điều người ta muốn nghe, nhưng trong lòng thì đóng kín.

Vì thế, bệnh của tôi cứ kéo dài.

Bố trẻ lo cho tôi.

Tôi biết.

Nhưng tôi không tin ai cả.

Tôi sợ nếu nói ra, người ta sẽ cười.

Cười vì những suy nghĩ lộn xộn, vì những điều ngớ ngẩn trong đầu tôi.

Tôi không ngủ được.

Nhưng cũng không dám thức.

Vì nếu thức quá lâu, tôi sợ mình sẽ làm điều gì đó không thể quay lại.

Những lúc như thế, bố trẻ ôm tôi.

Không hỏi, không trách.

Ôm cho đến khi tôi khóc xong, hoặc cho đến khi tôi ngủ.

Có những đêm anh thức trắng chỉ để chắc rằng tôi vẫn còn ở đó.

Tôi không thể ở một mình.

Đó là kết luận sau rất nhiều buổi trị liệu.

Ban ngày thì có thể.

Ban đêm thì không.

Một ngày của tôi kết thúc trong vòng tay ấm áp ấy, và bắt đầu bằng những cuộc cãi vã nhỏ nhặt kia.

Và tôi nhận ra, mình đã quen với nhịp sống này rồi.

Quen với việc tồn tại, hơn là sống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com