Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 1

"Anh phải cưới cô ấy.”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên trong căn phòng rộng.

Kỳ Phong ngồi trên ghế, ánh mắt không chút dao động.
“Lý do?”

“Gia đình. Và lợi ích.”

Một cuộc hôn nhân không tình cảm.
Một sự ràng buộc được tính toán sẵn.

Anh im lặng vài giây… rồi bật cười.

“Được.”

Một chữ thôi—nhưng đủ khiến tất cả mọi thứ thay đổi.

Ở một nơi khác.

“Cưới… sao?”

An Nhiên đứng chết lặng, tay run lên.

“Con không quen anh ta…”

“Rồi sẽ quen.” – mẹ cô nói, giọng nhẹ mà tàn nhẫn.

Cô muốn từ chối.
Muốn chạy.

Nhưng cuối cùng… vẫn gật đầu.

Ngày cưới đến.

Váy trắng, hoa cưới, tiếng chúc tụng…

Tất cả đều như một giấc mơ.
Một giấc mơ mà cô không muốn tỉnh.

Cho đến khi—

Bàn tay lạnh lẽo nắm lấy tay cô.

Kỳ Phong.

Anh đứng cạnh cô, cao lớn, ánh mắt sâu thẳm.

Khi mọi người không chú ý…
Anh cúi xuống, thì thầm:

“Đừng nghĩ đến chuyện rời đi.”

An Nhiên khựng lại.

“Anh nói gì…?”

“Em nghe rõ mà.”

Giọng anh thấp, như ghim thẳng vào tim cô.
“Đã cưới rồi… thì là của anh.”

Đêm tân hôn.

Căn phòng im lặng đến đáng sợ.

An Nhiên đứng sát cửa, cố giữ khoảng cách.

“Chúng ta… nói chuyện được không?”

Kỳ Phong tháo cà vạt, ánh mắt không rời khỏi cô.

“Tưởng em thông minh.”

Anh tiến lại gần.
“Vậy mà vẫn hỏi câu đó.”

Cô lùi lại.

“Tôi không yêu anh.”

Một câu nói thẳng.

Không né tránh.

Không khí đóng băng.

Nhưng—

Kỳ Phong lại cười.

Không giận.
Không tức.

Chỉ là… nguy hiểm hơn.

Anh bất ngờ kéo cô lại.

“Không sao.”

Anh cúi xuống, giọng khàn:
“Anh yêu em là đủ.”

Tim An Nhiên như ngừng đập.

“Anh bị điên à?!”

“Ừ.” – anh đáp ngay.
“Điên vì em.”

Cô vùng ra.

“Buông tôi ra!”

Nhưng anh không buông.

Ngược lại, càng siết chặt hơn.

“An Nhiên.”

Lần đầu tiên anh gọi tên cô.
Chậm. Rõ.

“Em có thể không yêu anh.”

“Nhưng em—”

Anh ghé sát tai cô, thì thầm:

“—không có quyền rời khỏi anh.”

Bên ngoài, gió thổi mạnh.

Bên trong, tim cô loạn nhịp.

Người đàn ông này…

Không phải là chồng cô.

Mà là—

một kẻ cuồng yêu, sẵn sàng nhốt cô trong chính danh phận của mình.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm mỏng, rơi nhẹ xuống sàn nhà lạnh lẽo.

An Nhiên tỉnh dậy trong cảm giác lạ lẫm.
Căn phòng rộng lớn, xa hoa… nhưng không có chút ấm áp.

Cô ngồi dậy, tay vô thức siết chặt chăn.

Đêm qua… như một cơn ác mộng.

“Kỳ Phong…”

Cái tên vừa bật ra khỏi môi, tim cô lại đập nhanh hơn.

Dưới lầu.

“An Nhiên, lâu rồi không gặp.”

Một giọng nói quen thuộc vang lên khiến cô khựng lại.

“Minh Hoàng…?”

Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt.
Bạn cũ. Người từng giúp cô rất nhiều thời đại học.

“Nghe tin cậu cưới nên tớ đến chúc mừng.” – anh cười nhẹ.

An Nhiên chưa kịp nói gì thì—

“Chúc mừng?”

Một giọng nói khác vang lên.

Trầm. Lạnh. Nguy hiểm.

Không khí lập tức đóng băng.

Kỳ Phong đứng ở cầu thang, ánh mắt dừng lại trên hai người.

Chính xác hơn… là dừng trên khoảng cách giữa họ.

Không gần.
Nhưng cũng không đủ xa.

Ánh mắt anh tối lại từng chút một.

Anh bước xuống.

Từng bước… chậm rãi.

Nhưng áp lực lại tăng dần theo từng nhịp.

An Nhiên vừa định lên tiếng thì—

Bịch.

Cổ tay cô bị kéo mạnh.

Cơ thể mất thăng bằng, cô ngã thẳng vào lòng anh.

“Một buổi sáng thú vị nhỉ?”

Giọng anh bình thản.
Nhưng bàn tay siết eo cô… lại không hề nhẹ.

“Anh làm gì vậy—”

Cô vùng ra.

Nhưng không thoát được.

Kỳ Phong không nhìn cô.

Anh nhìn thẳng vào Minh Hoàng.

“Anh là ai?”

Đơn giản.
Nhưng đầy uy hiếp.

Minh Hoàng hơi sững lại, rồi vẫn giữ bình tĩnh:
“Tôi là bạn của An Nhiên.”

“Bạn?”

Kỳ Phong lặp lại, khóe môi nhếch lên.

Nụ cười đó… không hề thân thiện.

“Bạn thân.” – Minh Hoàng bổ sung.

Một câu nói… đủ để châm lửa.

Trong một giây.

Không khí như nổ tung.

Bàn tay Kỳ Phong siết mạnh hơn.

An Nhiên đau đến nhíu mày.

“Anh làm đau tôi!”

“Im.” – anh nói khẽ.

Chỉ một chữ.
Nhưng khiến cô không dám nói thêm.

Kỳ Phong cúi xuống.

Gần đến mức hơi thở anh chạm vào tai cô.

“Bạn thân?”

Anh cười nhẹ.

“Thân đến mức nào?”

“Anh đủ rồi đó!” – An Nhiên tức giận.

Cô cố đẩy anh ra.

Nhưng—

Không được.

Kỳ Phong đột ngột buông cô ra.

Nhưng ngay lập tức—

Anh kéo cô ra sau lưng mình.

Một hành động… như đánh dấu chủ quyền.

“Nghe cho rõ.”

Anh nhìn Minh Hoàng.

Ánh mắt không còn chút ý cười.

“Cô ấy là vợ tôi.”

“Tôi không quan tâm trước đây hai người là gì.”

“Nhưng từ bây giờ—”

Anh dừng lại.

Giọng trầm xuống.

“Giữ khoảng cách.”

Minh Hoàng nhíu mày.
“Anh đang quá đáng rồi đấy.”

Một giây im lặng.

Kỳ Phong cười.

Nhưng ánh mắt… hoàn toàn lạnh.

“Quá đáng?”

Anh nghiêng đầu, như đang suy nghĩ.

“Chưa đâu.”

Chưa kịp phản ứng—

Anh quay lại, kéo An Nhiên sát vào mình.

Một tay giữ chặt gáy cô.

Và—

Hôn.

Nụ hôn mạnh.
Không dịu dàng.
Không hỏi ý kiến.

Chỉ có chiếm hữu.

An Nhiên mở to mắt.

Cô cố đẩy anh ra.

Nhưng càng giãy… anh càng giữ chặt hơn.

Đến khi—

Anh buông ra.

Hơi thở cô rối loạn.

Môi đỏ lên.

Ánh mắt run rẩy.

Kỳ Phong nhìn cô vài giây.

Rồi quay sang Minh Hoàng.

“Hiểu chưa?”

Không cần nói thêm.

Câu trả lời đã quá rõ.

Minh Hoàng siết chặt tay.

Nhưng cuối cùng… vẫn im lặng.

“Xin lỗi, tôi đến không đúng lúc.”

Anh quay người rời đi.

Cánh cửa đóng lại.

Không gian trở nên im lặng.

Ngột ngạt.

“Anh bị điên à?!”

An Nhiên hét lên.

“Tôi không phải đồ vật của anh!”

Kỳ Phong không trả lời ngay.

Anh nhìn cô.

Rất lâu.

Rồi—

Anh bước lại gần.

Từng bước.

Chậm rãi.

An Nhiên lùi lại.

Cho đến khi—

Lưng chạm tường.

Không còn đường lui.

Anh chống tay lên tường, nhốt cô trong khoảng không nhỏ hẹp.

“Không phải đồ vật?”

Anh lặp lại.

Giọng khàn đi.

“Vậy em là gì?”

“Con người!”

Cô đáp ngay.

Ánh mắt không né tránh.

Một giây im lặng.

Kỳ Phong cười.

Nhưng lần này… nụ cười đó nguy hiểm hơn tất cả.

“Được.”

Anh gật đầu.

“Vậy thì nhớ cho rõ—”

Anh cúi xuống, sát môi cô.

“Là con người… nhưng là người của anh.”

Tim An Nhiên đập loạn.

“Em có thể ghét anh.”

“Có thể chống đối.”

Anh dừng lại.

Ánh mắt tối sâu.

“Nhưng đừng bao giờ thử rời khỏi anh.”

“Vì anh—”

Bàn tay anh siết chặt cổ tay cô.

Không đau.

Nhưng không thể thoát.

“—sẽ không để em đi đâu hết.”

Ngoài cửa sổ, gió nổi lên.

Bầu trời bắt đầu âm u.

Còn trong căn nhà này—

Một mối quan hệ méo mó…

đang bắt đầu trượt dần vào cuồng yêu không lối thoát.

By:hdd_nqaa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com