Tác giả: Đoan Mộc Ngâm NgâmEdit/Ver: SuThể loại: Ngôn tình - Ver Đam Mỹ (Fanfic thần tượng)Nguồn: Tổng hợpTình trạng bản gốc: Hoàn thành - 196 chươngTình trạng edit: Hoàn Thành.Note: Truyện đã có sự cho phép của tác giảKhông mang Fic đi đâu khi chưa có sự cho phép của SuCác bạn đọc truyện vui vẻ =))#Song Vương Khải Nguyên@CloverHin…
Tác giả: Đào Tử TôSơn Trà vừa tỉnh dậy thì phát hiện rằng mình đã trở thành "cô gái an phận dưới sự kiểm soát của gia đình" trong những mô típ văn truyện về mẹ kế.Chị kế của cô "cần mẫn chăm chỉ" bao nhiêu thì cũng "đạo đức giả và lười biếng" bấy nhiêu. Sau đó chị kế dựa vào danh tiếng tốt của nguyên chủ mà lấy được quan quân như nguyện, làm mẹ kế của ba đứa nhỏ. Còn Sơn Trà thì bị hứa gả cho một tên một nghèo hai trắng tay, lại không cha không mẹ sát vách nhà nam chính Tạ Tri Viễn.Mọi người đều cho rằng nhất định Sơn Trà sẽ không bằng lòng, nhưng cô đã kết hôn mà không nói một lời nào.Từ đó, cô đã sống những ngày tháng khác hoàn toàn với chị kế:Khi chị kế của cô dậy trước bình minh để đưa con riêng của cô ta đến trường, cô vẫn còn chưa dậy.Khi chị kế thức khuya hầu hạ mẹ chồng liệt không nhắm mắt được thì cô đã ngủ mất rồi.Mùa đông sợ lạnh, mùa hè sợ nóng, rửa bát sợ ngón tay thô ráp, chưa kể đi làm đồng còn cực khổ, mệt mỏi.Nghe nói buổi tối rửa chân cho Sơn Trà, Tạ Tri Viễn còn phải múc nước, ngồi xổm trước mặt cô.Chị kế mắt đỏ hoe, đây đâu phải là cưới về làm vợ, rõ ràng là cưới về làm tiểu tổ tông mà! Cô ta cướp được danh tiếng tốt của Sơn Trà rồi cắt đứt họ hàng với Sơn Trà, nhưng ngươc lại lại khiến Sơn Trà trở thành một người xinh đẹp hạnh phúc!Tạ Tri Viễn nghèo, Sơn Trà thì xinh đẹp, không chịu làm ruộng, cứ dăm ba hôm lại chạy lên thành phố, có chỗ nào giống nông dân chứ. Cứ chờ xem! Hai người bọn họ sớm muộn rồi sẽ ly hôn. Sơn Trà nghe t…
Tình yêu , sở thích và chia sẽ !Tất tần tật những gì t sưu tầm được liên quan đến Boku no hero Academia .Đã phần đều là do t sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau nhằm lưu giữ lại chúng trên đây !Thân ái , Mèo Đen !…
Dù có ai chửi rủa, dù trời có sập xuống, ba năm nay Ngôn Tiểu An vẫn luôn đinh ninh rằng Lục Vân Trạm chính là trạm dừng cuối cùng của đời mình, rằng cô yêu chỉ có thể là anh.Tình yêu của cô dành cho anh quá tha thiết, nhưng có lẽ cô sắp không chịu được nữa rồi.Lục Vân Trạm liệu đến cuối có vứt bỏ vẻ kiêu ngạo để yêu người con gái mà anh ta vẫn xem thường?...…
Tác giả: Điển YThể lọai: Hiện đại đô thị, cường công, nhược thụ, ngược , sinh tử văn...Tình trạng bản gốc : HoànTình trạng edit: HoànEditor : Diệp tửNguồn: https://tuyettinhcacblog.wordpress.com/dam-my-hoan/ac-mong/Văn Án Cậu là một đứa trẻ từ nhỏ đã mặc cảm tự ti về thân thể không bình thường của mình. Cậu không muốn tiếp xúc cùng ai, vì sự bọn họ sẽ phát hiện ra bí mật của mình. Cha mẹ cậu đều là phần tử trí thức, luôn yêu thương chăm sóc và quan tâm tới cậu. Nhưng có lẽ do thân thể của cậu không giống như những đứa trẻ bình thường khác, cho nên đối với cậu vẫn có chút gượng ép. Cậu biết thân thể của mình không bình thường nên chỉ hy vọng mình có thể bình yên sống hết cuộc đời này. Tuy rằng cậu cũng có ước mơ, nhưng có lẽ giấc mơ của cậu sẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Nếu như cậu không gặp hắn. Hắn một học sinh có quyền có thế, phải nói là bá đạo vô sỉ. Bất chấp tát cả, dùng mọi thủ đoạn để có được thứ mình muốn. Từ khi biết cậu là song tính nhân, hắn như cầm thú cuồng bạo cậu. Dùng những lời lẽ thô bỉ vũ nhục cậu. Mỗi lần hắn tức giận thì lôi cậu ra rape đến lên bờ xuống ruộng. thậm chí chụp hình và quay phim để uy hiếp cậu, không cho cậu chạy trốn khỏi mình. Có lẽ vì bị hắn dày vò và cuộng bạo, cho nên đối với cậu, hắn như là một cơn ác mộng khắc sâu vào trí não. Cậu sợ hãi muốn chạy trốn khỏi hắn, nhưng ...cho dù chạy trốn thế nào cũng không thoát khỏi hắn.…
Nội Dung Truyện : Hợp Đồng Hôn Nhân 100 NgàyVì để hoàn thành di nguyện của mẹ, cô buộc phải lấy người đàn ông đứng đầu giới tài chính - Nam Cung Nghiêu, đằng sau giấc mộng khiến cả thế giới phải ghen tị đó là nổi đau và sự nhục nhã không bao giờ chấm dứt. Anh yêu sâu đậm người con gái khác mà anh không cách nào có được, nhưng lại bá đạo độc chiếm cô. Chỉ cần có bất cứ người đàn ông nào khác đến gần cô, ghen tuông cùng tức giận trong người anh bắt đầu trổi dậy. Cô đau lòng bỏ đi, bảy năm sau trở về nước, bên cạnh cô lại có thêm một tiểu bảo bối thông minh lém lĩnh ai gặp cũng đều yêu mến. Anh chặn đường cướp người: "Nhóc con, ba là ba của con!" Cô bất lực ôm lấy đầu con mình: "Anh ta thực sự không phải!" Dưới dáng vẻ lạnh lùng của anh hiện lên một nụ cười xấu xa: "Con chính là con của ba! Em, là của tôi!"…