Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 40

Đan Ny không biết nên dùng từ gì để hình dung cho bữa tối này.

Một từ thì thiếu, vậy hai từ.

Thanh đạm và đại bổ.

Thanh đạm thì Đan Ny có hiểu được, dù sao nàng không được ăn cay, nhưng một dĩa rồi một bát bổ máu, suýt chút nữa khiến nàng nghĩ nàng bị thiếu máu. Có điều nàng vẫn ăn ngoan ngoãn.

Về nhà, Đan Ny vừa tắm xong, Trần Kha đưa nước ấm, nàng uống một ít, sếp Đan Ny gửi tin nhắn đến bảo nàng kiểm tra mail.

Đan Ny đặt cái ly sang một bên, mở hộp thư trong điện thoại ra kiểm tra, là cuộc phỏng vấn cuối cùng trong năm nay, thấy đối tượng phỏng vấn, Đan Ny không nhịn được nhướng mày.

Nàng để điện thoại xuống, ngăn lại Trần Kha đang đi về phía phòng tắm.

Đan Ny đặt tay lên vai Trần Kha, hỏi: "Chị đoán thử xem, mấy hôm nữa tụi em sẽ phỏng vấn ai?"

Trần Kha thấy Đan Ny có hứng thú, đứng ngay ngắn đối diện với nàng: "Gợi ý chị đi."

Đan Ny đưa ngón trỏ ra: "Đại học A."

Trần Kha nghiêng đầu, ý bảo Đan Ny tiếp tục.

"Fan cuồng số một của chị."

"Dương Oánh Oánh?"

Đầu lưỡi Đan Ny lượn một vòng sau hàm răng, bĩu môi: "Vậy mà đoán được?"

Trần Kha đưa tay vén tóc mái hơi nhổng lên của Đan Ny: "Nếu em bảo chị đoán, nhất định là người đó có liên quan với chị, tốt nghiệp đại học A, chị nhắc tới không bao nhiêu người với em."

"Dương Oánh Oánh có liên quan với chị à?"

Trần Kha gật đầu: "Đàn em chung ngành."

Thấy Trần Kha nghiêm túc, nàng cúi đầu chỉnh lại áo ngủ trên tay cô: "Đi tắm đi."

Trần Kha định nhấc chân đi nhưng suy nghĩ rồi dừng lại, dùng tay phủ lên mu bàn tay của Đan Ny, hỏi: "Ngày mấy phỏng vấn."

"Mười tám, năm ngày nữa."

Trần Kha gật đầu.

"Sao? Muốn liên lạc với đàn em của chị bảo chiếu cố em?"

"Đúng là chị có ý này." Cô hỏi Đan Ny: "Em có cần không?"

Đan Ny xua tay: "Thôi, em không cần đối xử đặc biệt, chị đừng nói."

Trần Kha gật đầu: "Chị biết rồi."

Cô xoay người lại muốn vào phòng tắm, nhưng vừa mới nhấc chân, Đan Ny lại giữ cô lại. Cô khó hiểu, đôi mắt như đang hỏi sao vậy?

Đan Ny hơi khom người ngẩng đầu lên, hướng về phía trước: "Chị bé ơi, ưm."

Cô nở nụ cười, lúm đồng tiền cạn cạn treo bên môi. Cô hiểu, Đan Ny đang chờ cô cọ mũi.

Đan Ny lại tiến gần hơn: "Chị bé nhanh lên chút."

Trần Kha giơ tay cọ mũi Đan Ny, đôi mắt mang ý cười: "Em dễ thương quá."

Đan Ny gửi một nụ hôn gió cho Trần Kha: "Đi tắm đi."

Hôm nay, đã tán tỉnh vợ, đánh dấu.

Buổi tối, Đan Ny thừa dịp mình đến tháng, tính kế rất lâu trong bụng, đợi Trần Kha tắm rửa, sấy tóc, đắp mặt và lên giường, nàng sẽ gấp rút mạnh mẽ đè Trần Kha xuống.

Nàng nghĩ, hôm nay Trần Kha phải nên để nàng làm. Thế là nàng cúi đầu mút mấy cái lên cổ Trần Kha, ngẩng đầu quay sang hôn lên môi Trần Kha, nhưng không ngờ, quá trình hôn môi vừa kết thúc, Trần Kha thở phì phò, xoay người đặt nàng dưới thân.

"Tới tháng phải nghỉ ngơi cho ngoan." Đôi mắt của Trần Kha rất thành khẩn, hôn một cái lên trán Đan Ny an ủi.

Đan Ny bĩu môi, không lại ngượng ngùng, trực tiếp hỏi: "Chị bé nói thẳng đi khi nào mới để em làm?"

Trần Kha nghiêng đầu nhìn nàng: "Em muốn làm chị à?"

"Đúng vậy."

Biểu cảm của Trần Kha vô cùng mới mẻ: "Em chưa bao giờ nói."

Đan Ny thở dài trong lòng, chuyện như thế này tất nhiên là phải trực tiếp đè xuống làm mới thú vị, sao mà bàn bạc được. Nhưng nàng không nghĩ rằng, lần nào nàng cũng để Trần Kha công.

"Vậy giờ chị biết rồi đó." Nói xong, nàng ngẩng đầu lên.

Trần Kha mím môi, cụp mắt suy nghĩ một chút, rồi lại nhìn Đan Ny.

Cô nhỏ giọng hỏi: "Chị làm em thấy không tốt sao?"

Đan Ny đứng hình.

"Không, không có."

Trần Vương Kha, chị không nên quá tốt.

Trần Kha nghe nàng nói lắp, tự nhiên hiểu rằng Đan Ny đang an ủi cô.

Cô bỗng nghĩ đến gì đó, ngồi dậy từ người Đan Ny, nằm trở lại, mấy giây sau, cô lo lắng nói: "Chị nghe nói, nếu khi một bên có kĩ thuật không tốt, thì bên còn lại, vì an ủi, sẽ..." Trần Kha dừng một chút: "Sẽ giả vờ."

Đan Ny lập tức hiểu được Trần Kha đang nói đến điều gì, cô vợ bé bỏng lúc này trông có vẻ uất ức, Đan Ny muốn cười nhưng trong lòng lại mềm nhũn.

Nàng lộn người nằm sấp trên giường, ôm lấy cánh tay Trần Kha, đặt cằm lên cọ mấy cái: "Cục cưng à." Nàng nói cực kì mập mờ: "Chị rất tốt."

Nàng ho một cái, để an ủi vợ mình, cắn răng mặc kệ ngại ngùng nói: "Phản ứng mà em thể hiện với chị, đều là thật."

Trần Kha quay đầu, nhìn Đan Ny, nghe Đan Ny nói: "Em muốn làm chị, không liên quan gì đến chị, giống như chị muốn làm em, lý do giống nhau."

Trần Kha gật đầu, cô sờ sờ đầu Đan Ny: "Chị biết rồi, cục cưng ngủ đi nào."

Đan Ny ngoan ngoãn: "Dạ."

Đợi Đan Ny nhắm mắt lại, câu nói vừa rồi nàng mới nói bỗng vọng lại trong đầu nàng.

Em muốn làm chị, không liên quan gì đến chị.

Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.

Đan Ny kéo chăn che miệng lại.

Thật sự là, vì dỗ dành Trần Kha, cái gì cũng nói ra được.

Chờ chút...

Vậy nên việc nàng muốn đè Trần Vương Kha?

Lại không có kết quả?

Đan Ny cau mày, đành thôi. Mọi người ngủ ngon.

Không biết có phải do bụng luôn nhớ đến việc đến tháng hay không, hôm sau Đan Ny bị chính mình đánh thức. Nàng mơ mơ màng màng mò mẫm, cảm thấy mình ngủ rất ngoan, lại sờ sờ Trần Kha, bên kia vẫn là độ ấm quen thuộc.

Vợ vẫn còn ngủ, nàng an tâm chìm vào giấc ngủ.

Thức dậy lần nữa, Trần Kha đã dậy, Đan Ny vươn tay, bên kia giường vẫn còn hơi ấm của Trần Kha, nàng nửa nhắm nửa mở, lại muốn nhắm mắt lại.

Đáng tiếc, báo thức vang lên.

Đan Ny giãy giụa trên giường một phút, rốt cuộc rời giường rửa mặt.

Lần trước sau khi xếp bàn chải đánh răng của Trần Kha, sau này lần nào ở trong phòng tắm Đan Ny cũng nhìn thấy bàn chải đặt như lần nàng xếp.

Trần Kha luôn biết cách nắm bắt những tâm tư của nàng, dường như có rất nhiều chi tiết trong cuộc sống mà Đan Ny đã làm, Trần Kha đều ghi nhớ.

Đôi dép nàng thích, chiếc khăn nàng quen dùng, món đồ nàng bày trên bàn, Trần Kha đều nhớ...

Cho nên sáng sớm, tâm trạng nàng rất tốt, tính toán bữa sáng vẫn chưa chuẩn bị xong, nàng cầm cái quần lót bẩn hôm qua huýt sáo đi ra ban công giặt.

Mới ngâm nước, Đan Ny nghe thấy tiếng động từ phía sau, nàng giật mình, vội vã quay đầu, Trần Kha đã đi tới.

Đan Ny dùng người che cái thau, hỏi: "Ăn được chưa?"

"Được." Cô liếc nhìn phía sau Đan Ny: "Vợ đang làm gì vậy?"

Đan Ny lại di chuyển, che kín kẽ: "Em giặt quần áo, chị xuống dưới chờ em đi."

Trần Kha đại khái đã đoán được, bước lên: "Em để đó đi, đang tới tháng đừng giặt, tối về chị giặt cho em."

Một câu "giặt cho em" của Trần Kha, khiến mặt của Đan Ny đỏ lên với tốc độ không thể nhìn bằng mắt thường.

"Đừng đừng." Đan Ny vô cùng xấu hổ, ngón tay còn dính nước, chỉ dưới lầu: "Chị xuống trước đi, em nhanh lắm."

Trần Kha giống như không hiểu, lại bước lên, Đan Ny nhanh chóng vươn tay ngăn cản: "Thôi mà!"

Trần Kha sững sờ.

Thấy Trần Kha không nhúc nhích, Đan Nh lại bù thêm một câu: "Em không quen người khác đứng cạnh xem em giặt đồ, cũng không thích người khác đụng vào đồ lót của mình."

Nhất là quần lót dính kinh nguyệt, nghĩ thôi đã thấy xấu hổ.

Đan Ny ha ha mấy tiếng, tình cờ làm lu mờ câu thì thầm của Trần Kha: "Người khác."

Nàng tỏ ra mềm mại: "Chị xuống dưới đi."

Trần Kha không nhúc nhích, chỉ hỏi: "Cả chị cũng không được?"

Nàng lắc đầu: "Không được."

Trần Kha đi rồi, Đan Ny thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng giặt giũ, thay quần áo xuống lầu.

Bữa sáng hôm nay, rất yên tĩnh. Thật ra thường ngày cũng rất yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh của hôm nay không như bình thường.

Đan Ny cảm thấy có chút huyền ảo, nàng mới dậy sẽ không nói nhiều, cũng không có tinh thần lắm, mà ít nhiều cũng sẽ nói đôi câu, nhưng hôm nay Trần Kha hình như không đáp lại nàng.

Ngay cả vài tiếng ừ à, cũng ủ rũ hơn rất nhiều.

Tự chuốc mất mặt, Đan Ny không nói gì nữa.

Nàng nghĩ, đây chẳng lẽ là chiến tranh lạnh? Nhưng nàng cho rằng sống lâu như vậy, nàng chưa từng chiến tranh lạnh với người khác, cảm giác này không rõ ràng lắm.

Lúc Trần Kha đi, Đan Ny còn đang ăn, trước khi đi nói với Đan Ny cô đi làm, bây giờ đến lượt Đan Ny hết hào hứng, lười biếng đáp ừ.

Khi Trần Kha đi rồi, trong nhà chỉ còn lại một mình nàng, nàng cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Hồ Na, hỏi Hồ Na đã dậy chưa.

Hôm nay Hồ Na đi nước ngoài, hiện giờ chắc đã chuẩn bị, Đan Ny gửi tin nhắn qua, Hồ Na trả lời ngay: Đang trên đường ra sân bay.

Đan Ny rửa bát cất bát, tiếp tục gửi tin nhắn cho Hồ Na.

Đan Ny: Cậu bạn trai đã sẵn sàng với một đất nước xa lạ?

Hồ Na: Không có.

Hồ Na: Mấy hôm trước đã chia tay rồi.

Hồ Na: Sáng sớm Trịnh đại tiểu thư tìm mình, có chuyện gì lớn vậy?

Đan Ny: Quý cô thật là hiểu tôi.

Đan Ny: Hình như mình chiến tranh lạnh với Trần Kha rồi.

Đan Ny: Cậu kinh nghiệm phong phú, mình xin lời khuyên với.

Hồ Na: Các cậu mà cũng chiến tranh lạnh được?

Hồ Na: Cậu đã làm gì có lỗi với chị ấy?

Đan Ny: Tại sao lại là mình?

Hồ Na: Hai cậu sao vậy?

Đan Ny suy nghĩ, Trần Kha bắt đầu mất hứng từ khi nào, hình như là từ sau vài câu nói ở ban công.

Khi đó nàng chỉ lo không cho Trần Kha đến gần, đỏ mặt hoảng hốt không nghĩ nhiều.

Đan Ny: Hình như mình biết sơ sơ rồi?

Hồ Na: Mời quý cô nói.

Đan Ny: Hôm qua mình tới tháng.

Đan Ny: Sau đó thì cậu biết đó.

Đan Ny: Tràn cánh dính quần.

Đan Ny: Thì hôm nay mình đang giặt đồ lót ngoài ban công, chị ấy thấy bảo đừng giặt, để chị ấy làm.

Đan Ny: Mình nói thôi.

Khi gửi tin nhắn nàng đã nghiêm túc suy nghĩ, thật sự vì điều này sao? Không thể chứ?

Không bao lâu, cô giáo Hồ trả lời.

Hồ Na: Có phải cậu đã nói cái gì khác?

Đan Ny: Không có.

Đan Ny: Nói gì?

Hồ Na: Không thích người khác đụng đồ của mình các kiểu.

Đan Ny: Hồ đại tiên, sao cậu biết?

Đan Ny: Mình nói mình không thích người khác đụng vào đồ lót của mình.

Hồ Na: ...

Hồ Na: Trần Vương Kha là vợ của cậu, chị ấy cũng không được?

Đan Ny: Không được.

Hồ Na: Nói lại lần nữa cho mình nghe đi.

Đan Ny bỗng chột dạ, thật sự không dám gửi đi.

Đan Ny: Vấn đề của mình?

Hồ Na: Đúng vậy.

Hồ Na: Nhưng dù sao Trần Vương Kha cũng là vợ của cậu, cậu nói chuyện như vậy với chị ấy, tổn thương lắm.

Đan Ny vuốt vuốt môi, nghiêm túc suy nghĩ.

Đan Ny: Không phải.

Đan Ny: Mình chỉ nghĩ.

Đan Ny: Người khác đụng cái này, cậu không thấy ngại sao?

Hồ Na: Trần Vương Kha là người khác à?

Đan Ny: À.

Đan Ny: Không.

Hồ Na: Nếu người yêu của mình có thể giúp mình giặt đồ lót, mình sẽ vui muốn xỉu.

Đan Ny: Không phải.

Đan Ny: Mình chỉ...

Đan Ny: Á! Nói thế nào đây.

Hồ Na: Mình biết mình biết.

Hồ Na: Mình nhớ lúc cậu còn đại học, vào một đêm gió lớn mây vần vũ, bạn chung phòng nhận nhầm đồ lót của cậu rồi giặt, sau đó cậu đã dứt khoát ném nó đi.

Đan Ny: Đúng rồi!

Đan Ny: Hơn một tháng không dám nói chuyện với cậu ta.

Đan Ny: Chỉ là, không được tự nhiên lắm.

Đan Ny: Xấu hổ đó.

Hồ Na: Nhưng chị ấy!

Hồ Na: Là Trần Vương Kha!

Hồ Na: Kệ.

Hồ Na: Nếu cậu làm ba Trần đau lòng.

Hồ Na: Mình cho cậu biết tay!

Hồ Na: Mình kệ thói quen lộn xộn gì của cậu.

Hồ Na: Sửa liền đi!

Đan Ny bĩu môi, nàng buông điện thoại nghĩ ngợi một lúc.

Đan Ny: Hình như mình biết sai rồi.

Hồ Na: Giỏi.

Hồ Na: Đi nhận lỗi nhanh đi.

Đan Ny: Nhưng mà mình chưa nói chị ấy gì cả.

Đan Ny: Vậy cũng phải nhận lỗi?

Hồ Na: Chị em.

Hồ Na: Trách thì trách do vợ cậu quá yêu cậu, việc cậu không thích tương đương với việc đã vạch rõ giới hạn với chị ấy, từ người một nhà biến thành người dưng, chị ấy buồn bao nhiêu.

Đan Ny: Vậy à.

Hồ Na: Không phải EQ của cậu cao lắm sao?

Hồ Na: Mình xuống xe, cậu tự làm đi.

Đan Ny cau mày, nghĩ lại những gì đã xảy ra lúc sáng, hình như cũng không có chuyện gì lớn? Nếu như đi xin lỗi, nó sẽ quá trịnh trọng.

Đan Ny: Biết rồi.

Đan Ny: Mấy giờ bay?

Hồ Na: Mười giờ.

Đan Ny nói đi đường cẩn thận rồi kết thúc chủ đề.

Bị Hồ Na gầm lên, nàng thật sự đã cảm thấy mình sai, nhưng biểu hiện lúc sáng của Trần Kha không rõ ràng lắm, ra cửa còn nói đi làm với nàng, Đan Ny nghĩ, có lẽ do nàng đã nghĩ nhiều?

Đan Ny nhấc điện thoại lên trực tiếp gửi tin nhắn cho Trần Kha.

Đan Ny: Buổi sáng có phải vợ em không vui?

Tính ra thì Trần Kha chắc vẫn đang ở trên xe, Đan Ny đợi không lâu, quả nhiên thấy Trần Kha trả lời.

Trần Kha: Một chút.

Đan Ny nhướng mày, thật sự không phải do nàng nghĩ nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com