Tác phẩm: Ánh trăng từng hôn hoa hồng đỏ.Tác giả: Nhập Nhập Nha.Người dịch: An Lam.Thể loại: Bách hợp, cường cường, hôn nhân, cận thủy lâu đài, sảng văn.Số chương: 128 chương chính văn.Tình trạng: Dịch hết chính truyện, đang dịch ngoại truyện Nhân vật chính: Thích Nguyên Hàm & Diệp Thanh Hà.…
Có những mối quan hệ tốt nhất đừng bao giờ tồn tại. Mà nếu đã tồn tại, thì tốt nhất đừng nên quá lâu dài. Tỉ như... mối quan hệ FwB của Kim Taehyung và Jeon Jungkook. FwB, kẻ rơi vào lưới tình là kẻ thua cuộc.Sun.TÁC PHẨM CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TRÊN TÀI KHOẢN @haankookcaine CỦA WATTPAD!!!Begin: 23h50, 8/6/2021.Ended: 22h, 29/11/2022.…
✏ Tác giả: Aviv💜 Thứ hạng cao nhất: #1 Pink (#1 lúc nào mình cũng không biết đến khi có bạn nhắc) ^^❌Tuyệt đối không đem đi đâu khi chưa có sự đồng ý. Hãy tôn trọng người viết là tớ. Thanks! ☆ Lưu ý truyện có thể sẽ dài. 🍒 Dân khối A nên văn không mượt, nhưng mong mọi người ủng hộ. ❤❤❤…
Em nói, em và anh là hai thế giới...Em nói, anh là mặt trời còn em là mặt trăng...Em nói, giữa hai ta luôn tồn tại một khoảng cách...Em nói, gió thổi càng lớn, khoảng cách của hai ta càng xa...Em nói, em không đủ can đảm để tìm anh...Vậy vợ à, cứ đứng đó đợi anh...Anh sẽ chạy ngược lại chiều gió tìm kiếm em...Đừng đi nữa, đừng khiến anh mệt mỏi...Đừng gượng bước, đừng khiến anh tuyệt vọng...Đừng cố cười, đừng bắt anh gục ngã...Đừng rơi lệ, đừng làm tim anh đau...Sau tất cả, anh yêu em vợ ạ...Hạnh phúc có ngắn ngủi, anh vẫn cố kiếm tìm...Tử thần mang em đi, anh vẫn sẽ giật lại...Dù em cố chạy trốn, anh tuyệt không buông tay...Vì em là tất cả, là ánh sáng cuộc đời...Em là cả thế giới, giấc mơ anh tìm về...Vợ, xin đừng rời xa anh...…
Tên Hán Việt: Hòa Tà Thần Kết Hôn HậuTác giả: Phù Bạch Khúc (浮白曲)Editor: Mẫn Hạ TrấnTình trạng: + Bản gốc: Hoàn (104 chương + 12 pn) + Bản edit: Đã hoàn _ Đang betaNguồn: Tấn GiangPhần giới thiệu:Thích Bạch Trà là thần minh cuối cùng của thế gian, sống đến thời đại xã hội chủ nghĩa ngày nay, cảm thấy quá buồn tẻ vô vị, mới đi tìm kiếm một người thường nói chuyện yêu đương, sau đó thật sự phải lòng người ta, mỗi ngày đều lo lắng đối phương sau này chết già thì sẽ thế nào, kết quả phát hiện lão công nhà mình cũng là thần giống mình, mỗi ngày cũng lo lắng sốt sắng vấn đề giống cậu...... Sau khi Thích Bạch Trà chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, quyết định nói sự thật cho ái nhân của mình: "Anh yêu, em muốn nói với anh một chuyện." Phó Dã Minh khẩn trương nói: "Em yêu, anh cũng có một chuyện muốn nói với em, thực ra anh không phải phàm nhân, anh là Tà Thần. Đừng nghe chữ 'tà' mà cảm thấy sợ hãi, đám thần kia đều tự xưng mình là thần minh chính nghĩa, thực chất chỉ là một đám tự ra vẻ đạo mạo mà thôi... Đúng rồi, em muốn nói chuyện gì?" Thích Bạch Trà: "Thật ra em cũng không phải người phàm." Phó Minh Dã: "... Thế em là gì?" Thích Bạch Trà: "Một trong những thành phần ở cái đám chỉ biết ra vẻ đạo mạo kia." . . . . . ."Ta nguyện đi ngược với tà tính để yêu em." Trong trẻo lạnh lùng ôn nhu Tuyết Thần thụ x Bên ngoài cuồng ngạo bá đạo ở nhà bị vợ quản nghiêm Tà Thần công…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…