Hạ Trạch x Tần Vũ Công hoạt bát, sôi nổi x Thụ trầm lặng, khó gần Thành viên mới của tổ chức săn lùng sinh vật nguy hiểm x Sát thủ máu lạnh vô tình của tổ chức
-Trong lần đầu tiên làm nhiệm vụ, Hạ Trạch gặp được một chàng trai tóc trắng xỏa dày, bên sườn mặt dính 1 chút máu. Tay trái cầm thanh đao dài còn nhỏ máu, trên vai có một con hắc xà quấn quanh và con quái vật xấu số dưới chân cậu ta. Ôi đ*ch đây là mục tiêu của nhiệm vụ mà, hắn nhìn còn quái dưới chân cậu thầm chửi thề.
-Hạ Trạch không ngờ đến cái người mà ngay lần đầu gặp đã không ưa nỗi này sau này sẽ trở thành thứ mà hắn có chết cũng không dứt ra được.
Truyện có yếu tố H, biến thái...Ai không thích vui lòng click back. Tớ không bất cứ trách nhiệm nào với tâm hồn của các bạn.----Để mn đỡ nhầm thì đây là truyện BG (tớ đã gắn tag) = NAMxNỮ, hoàn toàn ko có tag BL nha!---Tôi sống khép kín, không thích giao tiếp, ở trường không có bạn bè gì.Hắn ta lúc nào cũng lờ đờ, không nói chuyện với ai, lúc nào cũng lạnh lùng khó ưa.Ngờ đâu, hắn lại là người đầu tiên và duy nhất kết bạn với tôi.Nhưng "tình bạn" này, có vẻ sai sai đi?…
Những câu truyện về Kimetsu No Yaiba . Và đây ,đây ko là các câu chuyện của mình là mình lượm được . Và đây là lần đầu mình làm truyện . Nếu như giống truyện của bạn nào thì cho mình xin lỗi…
Lưu ý: Bạn nào tinh thần yếu thì không nên đọc bộ này. Vì NGƯỢC nặng nên đọc sẽ tức lắm nhé. Số chương: >300 chương + ngoại truyện.Thể loại : Ngược sủng đan xen, hiện đại, có H, nữ cường, nam máu chó. Tình trạng : vẫn đang sáng tác .Chúc các bạn đọc vui. ..........................Cô phải làm sao để trốn khỏi sự truy lùng của người đàn ông giàu có này?Đêm tối ma mị, hơi thở nóng rực dồn dập, Nam Cung Kình Hiên hung hăn ngăn cản cô gái dưới thân, đôi mắt ánh lên dục niệm, giận giữ quát: "Cô đủ rồi! Dụ Thiên Tuyết, cô còn dám dãy giụa nữa đi! Cô có biết bao nhiêu người liều mạng để leo lên giường tôi không, cô có cơ hội lại còn phản kháng cái gì?""Cút!" Dụ Thiên Tuyết thét lên như muốn điếc tai, nước máy nóng hổi chảy dài khiến tiếng kêu gào thên phần run rẩy: "Anh không phải là người, anh không có nhân tính, tôi đã sai lầm nghi nghĩ anh sẽ cứu Thiên Nhu, tôi điên nên mới để cho mình như một kẻ ti tiện, phó mặc cho anh định đoạt! Anh đủ rồi! Buông tôi ra!"Nam Cung Kình Hiên ngừng thở, sắc mặt xanh mét, chứng tỏ anh đang giận dữ.Một tay đè cổ tay cô, giọng nói của anh khàn khàn như từ địa ngục vọng tới:"Tốt.....Để tôi nhìn xem cô có bao nhiêu kiêu ngạo!"Giữ chặt gáy cô, anh cúi đầu hung hăng ngăn lại đôi môi đỏ tươi của cô.*****5 năm sau, không trốn tránh nữa, cô trở về.....Cho là tất cả đều đã trở thành quá khứ, nghĩ rằng một đoạn kích tình kia đã bị anh quên lãng.…