Tiểu thuyết Nam × Nam của Thái Lan cùng tên. Translate by: Lợi Tình Thiên, Hủ Nam, Ms Chu và Shiyabu Yuri. Translator and Edit by: Ken CTV. Edit by: Lợi Tình Thiên. Xin nhắc lại đây là tác phẩm được dịch và biên tập bởi Ken CTV, Lợi Tình Thiên, Ms Chu, Shiyabu Yuri và Hủ Nam. Cấm copy mang đi mà chưa được sự cho phép!…
Truyện có yếu tố H, biến thái...Ai không thích vui lòng click back. Tớ không bất cứ trách nhiệm nào với tâm hồn của các bạn.----Để mn đỡ nhầm thì đây là truyện BG (tớ đã gắn tag) = NAMxNỮ, hoàn toàn ko có tag BL nha!---Tôi sống khép kín, không thích giao tiếp, ở trường không có bạn bè gì.Hắn ta lúc nào cũng lờ đờ, không nói chuyện với ai, lúc nào cũng lạnh lùng khó ưa.Ngờ đâu, hắn lại là người đầu tiên và duy nhất kết bạn với tôi.Nhưng "tình bạn" này, có vẻ sai sai đi?…
Tóm tắt: Takemichi lại trở về quá khứ một lần nữa để cứu những người bạn của cậu. Nhưng vận mệnh của lần trở về này đang vận hành một cách kì lạ khiến cậu không thể kiểm soát được nữa.Chú ý:- Bối cảnh theo chap 204 trở về trước cho nên một số plot của tác giả từ sau chap 204 sẽ không sử dụng trong fic này (Mình sẽ dùng nếu như nó phù hợp với cốt truyện mình soạn sẵn)- Truyện theo cốt truyện gốc nhưng không phải hoàn toàn, đã thay đổi một số tình tiết và về sau sẽ càng phát triển xa cốt truyện gốc hơn- OCC- Có OC - Có yếu tố 18+ (Mình vẫn lưỡng lự về H nhưng để cảnh báo trước)- Sẽ có sai chính tả nên các bạn đọc có phát hiện thì nhắc mình để mình sửa sau, đừng cọc quá nha.- Mình viết để giải trí, tìm kiếm niềm vui nên các bạn nếu có ghé qua và để lại bình luận, ý kiến gì thì mình mang tâm thế thoải mái, vui vẻ, không toxic, tôn trọng người viết và nhân vật nhé. * Truyện mình viết và đăng trên Mangatoon từ tháng 9 năm 2021. Chỉ mới đăng trên Wattpad hồi tháng 2 năm 2022 này. Lý do sợ viết H trên Mangatoon không được nên qua đây trước. * Mình không viết theo lịch, cứ viết xong là đăng thôi, nên thời gian ra chap khá là tùm lum.Mọi người đọc truyện vui vẻ, cảm ơn vì đã ghé qua.…
Tôi là Mai Hương. Tôi có một người anh, một người anh hoàn hảo, hoàn hảo tới mức tôi nghĩ rằng sự có mặt trên đời này của mình là thừa thãi. Tôi có tên riêng, nhưng lúc não cũng bị người ta gọi là "em gái của Vũ Minh" tôi ghét bị kêu tên như vậy. Anh trai đáng kính của tôi lại toàn gọi tôi là Nấm, vì tôi lùn một mẩu, và lão thì lại cao. Mà kể cũng lạ, tôi lùn, mẹ tôi lùn, bố cũng lùn, mà chả hiểu sao, lão lại cao, lại còn đẹp trai trắng trẻo, cứ như tôi sinh ra là phiên bản lỗi, còn lão là phiên bản hoàn hảo vậy. Rồi đến một ngày tôi nghe lén bố mẹ nói chuyện, tôi mới biết, thì ra lão chẳng phải anh ruột của tôi. Từ đó, tôi càng ghét lão hơn. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe những câu chuyện dở khóc dở cười cả anh em chúng tôi!…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…