Chap 37
“Harry?”
Cậu trai mắt xanh mỉm cười, hạ sách xuống. Cậu và Draco đang ở bên hồ. Hôm nay là một ngày nắng ấm, rất thích hợp để học tập ngoài trời. Đồng thời như vậy cũng giúp cậu tránh được những câu hỏi bất thình lình của Hermione.
Cũng phải nói thêm là, cậu và Draco đã nói chuyện trở lại. Draco là người mở đầu trước, cứ như thể ngủ qua một đêm cậu nhóc liền quên sạch mọi chuyện vậy. Nhưng Harry vẫn cảm thấy có gì đó khang khác, có vẻ như Draco có chuyện gì đó muốn hỏi cậu.
“Harry?”
“Ồ, xin lỗi. Tôi đang mải nghĩ….”
Draco tặc lưỡi. Cậu nhóc đang nằm gối tay lên đầu, trong bóng râm mà Harry chọn để ngồi học, tận hưởng khoảng thời gian thư giãn không cần làm gì khác ngoài ngắm cậu trai tóc đen.
Không khí thực yên bình.
“Uhm….Tôi muốn hỏi cậu về….về cái vòng tay….”
Biết ngay mà.
Draco nhíu mày khi thấy người Harry cứng lại. “Lần trước vào phòng cậu tôi đã nhìn thấy nó…. Đó là một món quà à? Tôi biết không phải chuyện của tôi, và….và….” Draco lắp bắp, rõ ràng đang lo sợ.
“Không sao mà.” Harry thì thầm. “Tôi biết sớm hay muộn cậu cũng sẽ trông thấy và tôi cũng nên cho cậu biết về nó.”
Draco lập tức ngừng huyên thuyên. “Vậy….ai đã tặng nó cho cậu?”
Làm ơn đừng nói là bạn trai cậu nhé….
“….Cậu.”
Draco thở phào nhẹ nhõm….Vài giây sau….
“Cái gì ?!” Draco bật người dậy, hơi choáng váng vì ngồi dậy quá nhanh. “Tôi tặng nó cho cậu á? Lúc nào?”
“Tôi không nói dối đâu, Pansy chưa kể cậu nghe về nó à?”
“Khô…” Draco khựng lại. “À có, cậu ấy có nhắc đến….khoảng hơn tháng trước. Lúc tôi mười hai tuổi, lần cậu ấy kéo tôi vào phòng ấy.” Draco quay người lại đối mặt Harry. “Cậu ấy có hỏi tôi có thấy cậu đeo cái gì đặc biệt không…. Lúc đó tôi đã trả lời là không. Nhưng chính trong buổi tối hôm đó, tôi đã thấy chiếc vòng….” Draco quắc mắt nhìn Harry. “Vậy chuyện cái vòng là sao? Cậu nói là tôi đã tặng nó cho cậu á?”
“Ừ, vào ngày Valentine năm thứ sáu….”
Trong mười lăm phút sau đó, Harry kể cho Draco nghe hết mọi chuyện. Từ việc Pansy phát hiện tình cảm Draco giành cho Harry như thế nào, cho đến chuyện chiếc vòng vốn được chuẩn bị để tặng cho Harry nhân ngày Valentine. Harry cũng cho cậu nhóc tóc vàng – rõ ràng đang rất rối rắm – biết là Pansy đã giữ bí mật cho cậu nhóc từ đó tới giờ.
Mặt Draco đỏ dần lên theo câu chuyện.
“Tôi….tôi chắc hẳn đã rất muốn thổ lộ với cậu, phải không?” Draco lầm bầm. “Thậm chí tôi còn chuẩn bị chiếc vòng này cho cậu, nhưng cuối cùng tôi lại không dám.” Draco bật cười thất vọng. “Cuối cùng tôi vẫn không đủ can đảm để tặng cho cậu.”
“Không phải như thế, Draco.” Harry thì thầm, nhích lại gần thân mình run rẩy của cậu nhóc tóc vàng. “Lúc ấy cậu đã rất lo lắng về những người cùng nhà. Pansy đã giúp cậu giữ bí mật này rất tốt, thậm chí đến Blaise cô ấy cũng không kể.”
Draco nghe thế thì mỉm cười. “Pansy là một người bạn tuyệt vời….Với tôi, cậu ấy giống như một người chị vậy.”
Harry do dự vươn tay, vòng qua vai Draco. Nơi này không còn ai khác ngoài họ, thế nên cậu có ôm Draco cũng không sao. Đặc biệt là lúc này cậu ấy có vẻ cần được ôm.
Harry bật cười khi thấy Draco có vẻ rất thoải mái trong vòng tay mình. Cơ thể hai người vừa khít với nhau. Cảm giác này thật đúng đắn.
“Cậu biết không? Tôi đã nghĩ rằng một ai đó khác tặng chiếc vòng cho cậu đấy.”
Harry nhếch môi khi nghe lời thú nhận của Draco. “Cậu ghen à?” Nhưng nụ cười trên môi cậu nhanh chóng phai nhạt khi phát hiện Draco siết chặt áo chùng trong tay.
“Tôi không muốn nghĩ đến cậu ở bên một người nào đó khác chút nào.” Draco nghiêng đầu, cọ cọ chóp mũi vào cần cổ Harry. “Chúng ta….ở ngoài này thêm một chút nữa được không. Cảm giác thật tốt…. Tôi không muốn trở lại phòng chút nào, trong đó thật ngột ngạt.”
Harry thuận theo để Draco kéo mình ngã người lên thảm cỏ, cũng không kháng cự khi cậu nhóc ôm chặt mình, coi ngực mình như cái gối đầu. Mà ngược lại, cậu vòng tay quanh người cậu nhóc giờ đã cao hơn mình.
Không sao hết.
Dù sao cậu cũng muốn làm như vậy mà.
——————————————————
“Sao cậu lại ở đây? Có gì không ổn à?” Giọng lo lắng hỏi.
“….Tôi không ngủ được. Có quá nhiều thứ trong đầu.”
“Draco, đã hơn hai giờ sáng rồi đấy…. Cậu có….cậu có muốn ở lại đây đêm nay không? Tôi không phiền đâu….”
Là một lời mời.
“Tôi….Chỉ là tôi vừa nhớ lại ký ức năm thứ sáu. Quá nhiều chuyện đã xảy ra.” Draco ngồi xuống mép giường Harry. “Tôi mừng là cậu đã chấp nhận món quà của tôi….Dù nó đến muộn một năm.” Cậu nhóc tóc vàng chầm chậm ngả người lên giường.
“Tôi còn chưa chính thức cảm ơn cậu nhỉ.” Harry thì thầm, nhích sát lại gần cậu nhóc kế bên. “Chiếc vòng rất đẹp….Tôi thích lắm.”
“Tôi thật sự rất vui vì cậu đã không ném nó đi. Đó là điều mà lúc đầu tôi lo lắng nhất.”
“Pansy kể với tôi rồi…. Tôi cũng không ngờ cậu lại ngốc như thế đấy.” Harry mỉm cười khi nghe tiếng tặc lưỡi của Draco.
“Phải, tôi thật ngốc vì đã yêu cậu.”
“…. Không phải vậy. Nếu mà như thế thật thì tôi cũng ngốc à.”
Bật cười nhẹ.
“Có lẽ cả hai chúng ta đều ngốc.” Draco nghiêng đầu, đối diện với Harry. “Tôi sắp mười bảy rồi, Harry.”
“Tôi biết.”
“Liệu mọi chuyện có thay đổi không?”
“Sẽ không có gì thay đổi hết, Draco. Cậu vẫn rất quan trọng với tôi, như tôi đã nói tuần trước ấy. Cậu muốn có câu trả lời, tôi sẽ cho cậu câu trả lời.”
“Tôi rất mong được biết.” Những ngón tay Draco tìm được, quấn lấy tay Harry bên dưới lớp chăn.
“Ngủ đi, Draco.” Harry nắm ngược lại tay Draco…
“….Cảm ơn cậu.”
Harry chờ cho tới khi hơi thở của Draco đều đặn trở lại. Cậu vươn tay, gạt đi những lọn tóc vàng quẹt qua mắt Draco.
“Tôi yêu cậu….” Harry nhắm mắt, nụ cười nhẹ vẫn nở trên môi.
Gian phòng chìm vào yên lặng…..
——————————————————
Harry thức dậy với một cánh tay ôm chặt quanh eo. Cậu khẽ nhúc nhích, đụng phải cơ thể rắn chắc phía sau. Harry mỉm cười, nhớ lại đêm qua, Draco đã lẻn vào phòng mình. Cậu lay nhẹ khuỷu tay Draco, dù rất muốn nằm như thế thêm một lúc nữa nhưng biết rằng không thể.
“…..Nngh…. Yên nào, Harry….” Draco hôn nhẹ lên gáy Harry, khiến cậu khẽ rùng mình. “Ngủ thêm chút đi….Mới rạng sáng thôi mà….”
Harry chặc lưỡi, nắm lấy bàn tay Draco đang đặt trên bụng mình. “Không còn sớm nữa đâu, Draco.”
“Với tôi thì vẫn sớm. Cậu mà còn nhúc nhích thêm nữa thì tôi không dám hứa sẽ không làm gì cậu đâu đấy….”
Hơi thở ấm áp phả lên gáy, khiến tóc cậu dựng đứng hết cả lên.
“Cậu nên về phòng đi…. Nếu như Hermione hay Ron phát hiện phòng cậu không người? Hoặc nhỡ hai cậu ấy xộc vào đây gọi tôi dậy thì sao hả? Cậu biết là thi thoảng Hermione vẫn làm vậy mà.” Harry xoay người lại trong vòng tay Draco, mỉm cười với cậu chàng tóc vàng còn đang ngái ngủ. “Về phòng và tranh thủ ngủ thêm chút đi.”
Draco gầm gừ, rút tay lại. “Thôi được rồi….Tôi sẽ về phòng.” Cuối cùng cũng chịu mở mắt nhìn Harry đàng hoàng. “Nhưng cậu phải hôn tôi cái đã.”
Harry chặc lưỡi. “Chỉ lúc không có người khác thôi nhé, Draco. Nhớ đấy.”
“Hmm….” Draco bĩu môi, đổi lại là tràng cười từ Harry.
“Ôi trời, cậu làm tôi nhớ lại hồi còn nhỏ sáng nào cậu cũng đòi được hôn chào buổi sáng…. Đáng yêu không chịu được.”
Draco cứng người.
Harry bật cười khúc khích, nghiêng người lại gần, hôn nhẹ lên môi Draco. Khi dứt ra, cậu kinh ngạc trông thấy vệt ửng đỏ trên má Draco.
“Thật tuyệt….” Draco thì thầm. “Tôi không chờ được đến khi mười bảy tuổi mất.”
“Đi đi…. Gặp lại cậu sau.” Harry mỉm cười. “Tôi nghĩ là tôi sẽ ngủ thêm tiếng nữa.”
Draco đứng dậy khỏi giường, dém chăn lại cẩn thận và rời khỏi phòng. Harry nghe thấy tiếng ‘click’ nhỏ khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại.
Cậu thở dài mơ màng, nhắm mắt và một lần nữa chìm vào giấc ngủ.
---------------------------------------
Severus Snape, giáo sư độc dược của Hogwarts, lúc này đang phun nọc độc với đám học trò năm thứ bảy. Ông nhếch môi khi thấy Longbottom run lên dưới ánh mắt mình; đứa nhỏ đáng thương đang cắt nguyên liệu độc dược và đã chọn sai thời điểm để ngước nhìn lên. Đôi mắt đen thẳm của giáo sư độc dược rời khỏi người đứa học trò mập mạp, lượt một vòng căn phòng. Potter và Draco ngồi gần cuối lớp, đương chụm đầu vào nhau khúc khích cười.
Trong lớp học của ông đáng lẽ không nên xuất hiện tiếng cười cợt mới phải.
“Potter !” Đôi môi mỏng của Snape khẽ cong lên sung sướng khi Potter giật phắt đầu ra khỏi Draco, ngước lên nhìn mình. “Trò đang làm cái gì thế hả? Thôi cười cợt lại ngay và tiếp tục hoàn thành độc dược của trò đi.” Snape híp mắt. “Đừng để đến khi ta xuống kiểm tra phát hiện ra chút cặn đen nào trong vạc của trò đấy.”
Snape khá hài lòng khi nghe được tiếng ‘vâng, thưa thầy’ yếu ớt từ thằng nhóc, để lộ một nụ cười nhẹ, nhưng rất nhanh mặt lại trở về vô cảm.
“Sao các trò dừng hết lại thế hả ?!” Snape gào thét với cả lớp. “Các trò chỉ còn có hai mươi phút nữa thôi đấy và ta muốn tất cả các trò phải nộp độc dược của mình lên trước khi rời khỏi lớp ! Nếu ta là các trò, ta sẽ không để lãng phí thời gian như thế đâu !”
Một tiếng rên khẽ vang lên từ chỗ Longbottom, Granger cau mày trước khi tiếp tục công việc. Đám Slytherin nhà ông thì vẫn yên lặng, tập trung như mọi lúc. Khi tầm mắt Snape lướt đến chỗ Harry và Draco, ông thấy hai đứa đã cần mẫn làm việc.
Potter thực may vì được bắt cặp với Draco, đó là do cậu học trò tóc vàng khăng khăng đòi làm bạn cặp với Potter đến hết năm. Snape chẳng thể hiểu tại sao đứa học trò yêu thích của mình lại tốt với Potter, với một Gryffindor, đến vậy. Thứ gì đó đã thay đổi nhưng ông không rõ là gì. Mà thôi, Snape lắc đầu, cũng chẳng phải chuyện của mình.
Khi ông chỉ vừa mới quay đi chấm điểm bài tập của vài đứa năm nhất, một tiếng ‘bụp’ nhỏ từ hướng Longbottom vang lên. Trước khi Snape kịp thốt ra tiếng nào, cả phòng học đã bị khói đặc bao phủ. Giáo sư độc dược thở dài, nhéo nhéo sống mũi, chỉ vừa mới đây thôi ông còn tự nhủ với mình rằng hôm nay là một ngày thoải mái.
Nhưng giờ thì không còn nữa.
“Longbottom !”
HPDMHPDMHPDM
Harry khẽ cười khúc khích khi ngón tay Draco dưới gầm bàn cứ chạy dọc trên đùi cậu. Từ khi Draco bước sang tuổi mười sáu, họ bắt đầu chọn ngồi bàn cuối lớp. Draco nói là như vậy họ sẽ khó bị phát hiện hơn. Harry đã cho rằng thế cũng chẳng hại gì, cho đến khi Draco bắt đầu làm vài việc mờ ám.
Cũng không phải Harry thấy phản cảm vì chúng.
“Draco….Thôi nào.” Harry thì thầm, cắn môi ngăn không cho tiếng khúc khích vang lên quá rõ ràng. Tay Draco lúc này đã dời đến đầu gối cậu, chọt chọt chỗ đó.
Cậu trai tóc vàng nhích lại gần hơn, cho tới khi đầu họ gần như chạm vào nhau. Cậu chàng vớ lấy vở Harry, nhìn từ trên xuống dưới, như thể đang tìm gì đó. Trông hai người quả thực giống như là đang bận bịu điều chế độc dược vậy. Draco không muốn Harry lại bị giáo sư Snape mắng nữa.
“Tốt hơn hết là cậu nên chú tâm vào điều chế độc dược đi, Harry.” Draco khẽ thì thầm, ngừng chọt chọt, nhưng tay trái vẫn đặt trên đầu gối Harry. “Đến lúc khuấy hai mươi vòng ngược chiều kim đồng hồ rồi đấy.”
Harry mỉm cười, vươn tay trái ở dưới gầm bàn, tìm được tay Draco, nắm lấy. “Đừng chọt tôi nữa, tôi sắp không nhịn được cười rồi này. Cậu biết điểm nhột của tôi mà tôi lại không biết của cậu, thật không công bằng chút nào.” Harry vờ cau mày khi thấy nụ cười nhếch mép của Draco. “Với lại tôi không muốn giáo sư Snape tới đây và phát hiện ra chúng ta đang làm gì đâu.”
“Làm gì là làm gì cơ?” Draco giả đò vô tội hỏi. Harry chặc lưỡi, vươn tay phải với lấy que khuấy bằng thủy tinh.
“Cậu biết là gì rồi mà.” Harry đáp, nắm tay Draco chặt hơn dưới gầm bàn. “Sắp rồi, Draco, sắp rồi.”
Draco tạm rời mắt khỏi Harry, bên kia, Snape vẫn chưa thôi mắng Neville.
“Những bốn ngày nữa….” Draco bĩu môi. “Với lại tuần tới cậu thi N.E.W.T.s rồi. Chúng ta sẽ chẳng có được bao nhiêu thời gian bên nhau.”
“Uhm, cậu biết là kỳ thi này cũng chẳng khác gì O.W.L.s mà.” Harry nói, tay vẫn đang khuấy vạc dược. “Chỉ là khó hơn nên cũng kéo dài hơn một chút thôi.”
Draco hừ một tiếng đáp lại. “Tôi phải nói chuyện với Hiệu trưởng mới được…. Năm nay tôi không tham dự kỳ thi được….” Mắt Draco mở to sợ hãi. “Vậy chẳng lẽ tôi còn phải ở lại đây thêm một năm nữa á?”
Harry nghẹn lời, tay cũng khựng lại. “Tôi…tôi chưa nghĩ tới….” Harry lén nhìn qua lớp tóc mái, thấy Snape đang lởn vởn quanh mấy dãy bàn gần bục giảng, đã sắp đi tới bàn họ rồi. “Chúng ta có thể đi luôn hôm nay, nếu cậu muốn. Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện này….”
Draco buông tay Harry ra, khoanh tay để trên bàn, tâm trạng rõ ràng chùng xuống.
“Tôi thực sự không muốn ở lại trường….một mình chút nào….”
Harry lập tức cảm thấy trống rỗng khi hơi ấm Draco rời khỏi, nhưng lúc này, còn một vấn đề nghiêm trọng hơn cần giải quyết.
“Cậu đã tham dự tất cả các tiết tôi học năm nay…. Mà tôi đoán là lịch học năm bảy của cậu chắc cũng không khác tôi nhiều lắm…. Nếu thật là vậy….thì khi cậu trở lại tuổi mười bảy – mà chắc chắn cậu sẽ trước khi kỳ thi đến – có lẽ cậu có thể tham dự kỳ thi cùng bọn tôi. Tôi sẽ hỏi thầy Dumbledore cho cậu.”
“Thật chứ?” Draco phấn khích hỏi, mắt dường như cũng tỏa sáng. “Cậu có thật sự nghĩ là Hiệu trưởng sẽ cho phép tôi tham dự không? Ôi, tôi còn nhớ hết những gì cậu học trong năm nay đấy ! Dù có vài tiết cậu ngủ gật…” Draco bật cười khi thấy Harry bĩu môi với mình, “….thì tôi vẫn nghe giảng và thậm chí còn ghi bài giúp cậu nữa.” Nụ cười nở rộng trên môi cậu trai tóc vàng. “Vậy cũng đâu khác gì chính bản thân tôi đi học, chỉ là bề ngoài tôi nhỏ hơn thôi mà.”
“Yên nào, Draco.” Harry khẽ nhắc khi thấy Snape liếc tới chỗ mình. “Giáo sư Snape đang đến đấy. Hết tiết cuối tôi sẽ dẫn cậu tới gặp thầy Dumbledore, được chứ?”
Draco gật đầu ngay tắp lự. “Cảm ơn cậu, Harry…” Cậu chàng mỉm cười bẽn lẽn khi Harry chọt nhẹ lên má mình.
Đương nhiên là lựa lúc Snape không chú ý rồi.
“Không có gì.” Harry khẽ nói, tranh thủ nhìn vạc dược, thầm cảm thấy may mắn khi độc dược mình điều chế không biến thành một đống cặn đen. “Snape không thể nào phát giận với tôi được, màu sắc quả chuẩn. Là màu hồng nhạt.” Harry khựng lại. “Sao độc dược chữa căng cơ lại màu hồng nhạt nhỉ? Sao không phải màu xanh hay màu gì…. nam tính hơn chút chứ?”
o.O?
Draco vội vàng bưng tay che cái cười mỉm khi Snape lướt qua chỗ mình, đánh giá thành quả công việc của Harry.
Harry của mình quả là đáng yêu mà.
——————————————————–
“Draco, hôm nay trông cậu bồn chồn quá đấy.” Hermione nhận xét. Cô hiện đang ngồi đối diện Draco và Harry, với Ron bên cạnh.
Draco chỉ mỉm cười, nhét thêm một dĩa spaghetti vào miệng. Cậu chàng khép mắt, gần như rên lên khi đầu lưỡi chạm tới hỗn hợp phô mai và sốt cà chua. Merlin biết cậu yêu món spaghetti ngày thứ hai này thế nào ! Hermione đảo mắt, nhìn sang Harry, hy vọng có được câu trả lời cho thắc mắc của mình từ cậu bạn.
“Hey.” Harry vẫy vẫy dĩa ăn, nói. “Đừng nhìn tớ thế chứ. Draco chỉ hơi hồi hộp vì bọn tớ chuẩn bị tới gặp thầy Dumbledore thôi. Cậu ấy đang lo sẽ phải ở lại Hogwarts thêm một năm nữa.”
“Oh….Oh !” Hermione mở to mắt. “Cũng đúng nhỉ…. Hai cậu định đi hỏi thử xem Draco có thể thi N.E.W.T.s cùng bọn mình không chứ gì?”
“Ừ…. Tớ mong là Hiệu trưởng đồng ý.” Harry thì thầm. “Dù sao thì Draco cũng sẽ trở về tuổi mười bảy trước ngày thi mà.”
Môi Hermione mím thành một đường thẳng. “Uhm, và Draco cũng đã tham gia đủ các tiết học cùng bọn mình….”
Draco nuốt hết thức ăn trong miệng trước khi nói, “Tôi cũng nghĩ thế, nhưng tôi vẫn lo giáo sư Dumbledore không đồng ý vì tôi không đủ tuổi, và vì việc ngồi trong các lớp học của tôi không được tính là tham dự tiết học.”
“Thầy Dumbledore là người hiểu lý lẽ mà.” Harry dùng dĩa sắn một miếng thịt viên, nói. “Thầy ấy sẽ nghe chúng ta giải thích và cho chúng ta câu trả lời tốt nhất thôi.”
“Hy vọng thế….”
Đúng lúc này, Ron dùng xong đĩa mì Ý, với lấy cái khăn ăn, che miệng, ợ một tiếng. Hermione nhăn mặt, còn Harry thì chỉ bật cười. Draco nhướn mày nhìn cậu trai tóc đỏ.
“Còn có thể ợ to hơn được không vậy, Ron?” Draco hỏi.
Ron gấp khăn ăn lại, nhấp một ngụm nước quả. “Có thể, nhưng tôi không cho rằng cậu muốn xem đâu.” Cậu chàng hài hước nói. “Dù sao thì, tôi nghĩ cậu không cần phải quá lo lắng đâu. Tôi dám cá nếu cậu thi N.E.W.T.s, kết quả của cậu nhất định sẽ tốt hơn tôi. Trí nhớ của cậu rất tốt, cậu có thể nhớ mọi thứ giáo sư dạy trên lớp mà !”
Draco đỏ mặt. “Uhm… Không phải chỉ là ghi nhớ đơn thuần đâu. Cậu phải hiểu mới được.”
Harry gật đầu đồng tình. “Thôi nào, các cậu. Sắp đến tiết Biến hình rồi đấy, tớ không muốn bị cô McGonnagal giận vì vào muộn đâu.”
Hermione liếc nhìn đồng hồ đeo tay. “Chỉ còn mười phút nữa, chúng ta nên đi thôi.” Cô đứng dậy, vắt túi sách lên vai. “Đi thôi nào.”
Harry cũng với lấy túi sách, đứng dậy, Ron đã đứng kế Hermione rồi. Đoàn người rời khỏi Đại sảnh đường. Tay Harry vô tình quẹt vào tay Draco.
“Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.” Cậu lầm bầm, ngón tay móc lấy ngón tay Draco, khiến cậu trai tóc vàng khẽ rùng mình một cái.
—————————————————-
“Soda máu.” Harry nhìn bức tượng đá đầu thú, chờ nó dịch chuyển.
“Soda máu á?” Draco lúng túng hỏi. “Sao cậu…”
Cậu trai tóc vàng há hốc miệng, trợn mắt nhìn bức tượng đầu thú vừa xoay tròn vừa chầm chậm dịch sang bên, để lộ cầu thang dẫn lên trên.
“Wow…. Tôi không….Tôi chẳng có lý do gì để đến đây thường xuyên cả, nên không….biết.” Draco lắp bắp nói.
Harry chặc lưỡi, nắm tay Draco. “Đi thôi, chắc hẳn thầy Dumbledore đang đợi chúng ta đấy.”
“Gì cơ? Sao thầy ấy biết được?” Draco theo Harry lên cầu thang. “Tôi không tin đâu.”
“Tin tôi đi. Thầy ấy biết đấy.”
HPDMHPDMHPDM
“Vào đi, các chàng trai. Thầy đang đợi các trò đấy.” Harry và Draco vừa bước vào văn phòng rộng lớn đã nhận được lời chào hỏi thân mật của Dumbledore, vị hiệu trưởng già đang cầm một chiếc bút lông, nhưng vừa thấy hai người xuất hiện đã bỏ nó xuống bàn. “Thầy có cảm giác hai trò sẽ tới thăm thầy hôm nay.”
Draco thở dốc, khẽ tới mức chỉ mình Harry nghe được. Cậu trai tóc đen suýt bật cười, nhưng không nói gì. Khi thầy hiệu trưởng già vẫy tay, biến ra hai cái ghế tựa, Harry cùng Draco lập tức bước tới, ngồi xuống ghế. Draco khẽ hắng giọng, cảm thấy bồn chồn dưới ánh nhìn của Dumbledore, dù biết như vậy có vẻ hơi thô lỗ. Thầy hiệu trưởng mỉm cười nhẹ, đôi mắt xanh lấp lánh bên dưới cặp kính bán nguyệt.
“Trò Malfoy, trò có chuyện gì muốn nói với ta phải không?”
Draco hắng giọng, gật đầu đáp lại. “Vâng ạ, thưa Hiệu trưởng…. và xin hãy gọi con là Draco.”
“Tốt lắm. Nói đi, Draco.” Dumbledore khích lệ. “Ta đoán trò muốn nói với ta về việc tham dự kỳ thi N.E.W.T.s phải không?”
“Cái…? Sao thầy….thôi, quên đi.” Draco đảo mắt, thở dài, lờ đi tiếng khúc khích rất không ý nhị của Harry. “Vâng, thưa hiệu trưởng…. Con…con muốn hỏi liệu….liệu con có thể tham dự kỳ thi N.E.W.T.s lần này không.” Draco lắc đầu khi thấy Dumbledore định nói gì đó. “Thưa thầy, xin hãy nghe con nói hết.” Draco nghiêng đầu sang bên, thấy Harry mỉm cười khích lệ nhìn mình.
Nụ cười này đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Draco hít một hơi thật sâu, bắt đầu giải thích với Dumbledore.
—————————————————-
Đã để m.n đợi lâu rôi 😅😅😅
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com