"Này ngốc! Em đã hại đời anh rồi! Giờ hãy chịu trách nhiệm với anh đi!""Ah! Chồng ơi! Em không biết chịu trách nhiệm là gì a..."(Tự vỗ bốp vào trán) "Không biết sao?""Vâng ạ!""Đồ ngốc nhà em chỉ cần hiểu chịu trách nhiệm là phải ở bên anh, yêu anh cả đời là được rồi.""Ah... Vậy thì em làm được.""Thế thì phải giữ lời hứa này nhé!""Vâng vâng! Kookie xin hứa. Xin tuân lệnh chồng yêu!"...Một bộ truyện chẳng phải là chủ đề mới mẻ gì. Nhưng mong các nàng dễ dàng tiếp nhận nó.•Truyện được viết từ chất xám của tác giả. Không mang ra ngoài dưới mọi hình thức.…
Tên Hán Việt: Hòa Tà Thần Kết Hôn HậuTác giả: Phù Bạch Khúc (浮白曲)Editor: Mẫn Hạ TrấnTình trạng: + Bản gốc: Hoàn (104 chương + 12 pn) + Bản edit: Đã hoàn _ Đang betaNguồn: Tấn GiangPhần giới thiệu:Thích Bạch Trà là thần minh cuối cùng của thế gian, sống đến thời đại xã hội chủ nghĩa ngày nay, cảm thấy quá buồn tẻ vô vị, mới đi tìm kiếm một người thường nói chuyện yêu đương, sau đó thật sự phải lòng người ta, mỗi ngày đều lo lắng đối phương sau này chết già thì sẽ thế nào, kết quả phát hiện lão công nhà mình cũng là thần giống mình, mỗi ngày cũng lo lắng sốt sắng vấn đề giống cậu...... Sau khi Thích Bạch Trà chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, quyết định nói sự thật cho ái nhân của mình: "Anh yêu, em muốn nói với anh một chuyện." Phó Dã Minh khẩn trương nói: "Em yêu, anh cũng có một chuyện muốn nói với em, thực ra anh không phải phàm nhân, anh là Tà Thần. Đừng nghe chữ 'tà' mà cảm thấy sợ hãi, đám thần kia đều tự xưng mình là thần minh chính nghĩa, thực chất chỉ là một đám tự ra vẻ đạo mạo mà thôi... Đúng rồi, em muốn nói chuyện gì?" Thích Bạch Trà: "Thật ra em cũng không phải người phàm." Phó Minh Dã: "... Thế em là gì?" Thích Bạch Trà: "Một trong những thành phần ở cái đám chỉ biết ra vẻ đạo mạo kia." . . . . . ."Ta nguyện đi ngược với tà tính để yêu em." Trong trẻo lạnh lùng ôn nhu Tuyết Thần thụ x Bên ngoài cuồng ngạo bá đạo ở nhà bị vợ quản nghiêm Tà Thần công…
Hán Việt : Tự CẩmTác giả : Đông Thiên Đích Liễu Diệp Edit : Khuynh Vũ Thể loại : Trùng sinh , ngôn tình , cổ đại , HE, tình cảm , cung đình hầu tước. Số chương: 828 + 10 pnTình trạng : Đang raNguồn cv: Wiki dịchNội dung: Người người đều nói Tứ cô nương của Khương gia là tiểu mỹ nhân xinh đẹp nhất, đáng tiếc lại bị An Quốc Công phủ hái mất đóa hoa tươi này. Thế mà trước đêm Khương Tự xuất giá, vị hôn phu này lại cùng một nữ nhân khác nhảy hồ tự tử....…
Trước khi trọng sinh, nàng là một người ngu ngốc. Mẫu thân và tỷ tỷ hai người yêu thương nàng nhất cũng vì nàng mà chết, cuối cùng tự bản thân cũng phải ôm nỗi hận mà chấm dứt. Sau khi sống lại đến thời điểm mẫu thân qua đời, nàng xin thề, dùng cả đời bảo vệ tỷ tỷ, không để cho bất luận người nào bắt nạt nàng. Chỉ là, luôn có mấy kẻ không có mắt dám đến trêu chọc tỷ tỷ. Thận trọng từng bước, nhưng không ngờ vẫn rơi vào cạm bẫy ôn nhu của tỷ tỷ, không cách nào thoát khỏi. Thân thế trở thành câu đố, không phải chị em ruột thì sao, nàng vẫn sẽ ở bên cạnh tỷ tỷ, giống như trước đây vậy. P/s: đây không phải truyện incest nha :)))…
KHÔNG CHUYỂN VER DỰA TRÊN BẢN EDIT CỦA MÌNHTên truyện: Nữ Phụ Pháo Hôi Muốn Độc SủngTác giả: Hoảng Nhiên Nhược MộngThể loại: Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE , Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song khiết, Xuyên sách, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, Trâu già gặm cỏ non, 1v1, Nữ chủSố chương: 38 chương Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành Tình trạng edit: Hoàn thành. Lưu ý: Truyện được edit với mục đích phi lợi nhuận, chưa có sự đồng ý từ tác giả.❦Văn ánNghiêm Vi xuyên vào một quyển sách, trở thành nữ phụ ác độc trùng họ trùng tên với cô trong truyện tổng tài bá đạo. Nữ phụ ác độc đã làm rất nhiều chuyện xấu, khiến Nghiêm gia phá sản, cửa nát nhà tan, cuối cùng thì bị luân gian* đến chết. Nghiêm Vi tỏ vẻ, ôi chao cái vận mệnh này, cô không chấp nhận được.Vì thế, đêm bị xuyên sách, Nghiêm Vi húp trọn chú út của nam chính. Từ đó về sau, Nghiêm Vi bắt đầu nếm trải cảm giác được độc sủng, trừ việc eo đau chân mỏi, không xuống được giường ra, thật sự không còn gì đáng phàn nàn nữa.Tại tiệc rượu.Nam chính ôm nữ chính đang khóc sướt mướt đứng trước mặt Nghiêm Vi, cường thế tỏ vẻ rằng nữ chính yêu hắn ta thật lòng, bảo cô đừng lãng phí tâm tư nữa. Chú út của nam chính ôm lấy eo nhỏ của Nghiêm Vi một cách đầy chiếm hữu: "Đây là vợ tôi, gọi thím."/*luân gian: bị nhiều người thay n…
Anh, Phong Vĩnh Kỳ năm nay 22 tuổi, là Chủ tịch của tập đoàn Phong thị lớn nhất Trung Quốc. Anh có dáng người cao lớn. Gương mặt anh tuấn. Anh có mái tóc màu xám. Trên tay anh có đeo một chiếc vòng hình con rồng thể hiện sức mạnh của mìnhCô, Lâm Mẫn Nhi năm nay 20 tuổi, là con gái cưng của Chủ tịch tập đoàn Lâm thị. Cô có hôn ước từ nhỏ với Phong Vĩnh Kỳ.Cô có gương mặt xinh đẹp, ngũ quan cũng rất đẹp. Dáng người chuẩn ba vòng. Cô có mái tóc đen huyền. Cô là một cô gái quật cường, mạnh mẽ. Nhưng có đôi lúc cô lại rất yếu đuối…
[BTS] Trọn đời dung túng⇝author: MeooAka99Sau một đêm, tập đoàn JJK tuyên bố chính thức phá sản, phó tổng lạm dụng công quỹ cá độ, chơi bời rồi ôm tiền bỏ trốn để lại một núi tàn dư lại cho Jeon gia. Bà Jeon mất sớm, ông Jeon vì quá sốc nên đột quỵ, để lại con trai 10 tuổi loay hoay giữa đống nợ chồng chất. Đứa trẻ đáng thương, chỉ một đêm mất đi người bố yêu thương, tan tành luôn mái ấm gia đình, họ hàng thì bỏ mặc, cậu mất hết tất cả, và mất luôn cả nụ cười thiên thần trên môi. [...][...]"Kim thiếu, cái này,..."-Jimin trừng mắt nhìn Taehyung, lắp ba lắp bắp. Mũi súng từ tay hắn bắt đầu chuyển về phía thái dương của Jimin, hắn lên đạn.-"Dùng mạng của cậu đổi lấy Jeon thiếu tôi thấy không đủ. Giết thêm ba người của Park gia miễn cưỡng mới đủ."[...] "Nếu người ta bắt buộc em nói họ..."-Taehyung cầm lấy cằm của JungKook quay về phía mình.-"...thì cứ nói em họ Kim, tên đầy đủ Kim JungKook là được rồi."[...] "Cái gì cũng có cái giá của nó thôi, cậu nghĩ tính mạng của cậu đáng giá bao nhiêu thì cậu phải trả lại như vậy."[...] "Này, mới 10 tuổi đã giết người rồi, không sợ sao?"-Hoseok ngồi xuống cạnh JungKook."Sợ chứ, sợ lắm."-Mắt cậu cụp xuống, hai bàn tay bấu bấu vào nhau, cơ thể cũng run lên bần bật.-"Nhưng là họ ép tôi, nếu tôi không giết họ, họ sẽ giết tôi. Tôi đủ nhục nhã lắm rồi, đằng nào cũng chết tại sao còn phải giữ lại sự tinh túy làm gì? Nhà tôi ai cũng hiền lành, giúp đỡ người khác như thế cũng chỉ vì tin người mà mất tất cả. Họ đã không thương tôi thì thôi lại lôi tôi…