Chỉ có Chúa mới biết Elizabeth muốn làm gì. Cô ả cười, nụ cười tận mang tai, và có lẽ thứ thuốc phiện của bọn dân đen làm cô ả tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Những cái xác bị chặt từng mảnh vuông vức như khối lập phương, chiếc váy trắng khô lại những tảng màu đỏ thẫm, màu của máu, của thứ chất lỏng diệu kỳ, cô ả điên lên vì nó, vị tanh tưởi đến buồn nôn và vị ngọt khi thứ chất lỏng ấy thấm đẫm từng lông ruột, tràn ngập trong dạ dày dám chắc chỉ cô ả mới biết.
Đối với Elizabeth, máu là một nghệ thuật...
Thể loại: Anh thế kỷ 17 18, ngôn tình, hường phấn, bla bla... HE ( chắc vậy ) Nhân vật chính: Elizabeth, Cloud
Editor: Raining☘️☘️☘️Nam chủ bề ngoài băng lãnh cấm dục thực tế lại là tên lưu manh côn thịt lớn tràn đầy sức sống ham muốn thể xác.vs Nữ chủ: Bề ngoài tinh khiết yếu đuối nhút nhát nhưng nội tâm bên trong lại dâm đãng3S, CaoH, 1vs1, yêu qua mạng.Số chương: 16 chương + 1 Phiên ngoại#Raining🍀🍀🍀Truyện chỉ được đăng trên wattpad. Yêu cầu không tự do reup hay chuyển ver khi chưa được sự đồng ý của editor. 😊😊😊…
Nếu một ngày được quay về quá khứ, trong bối cảnh nội chiến, bản thân lại trở thành một trong những nhân vật lịch sử khét tiếng và ảnh hưởng đến kết cục của chiến tranh chính trị và kinh tế của đất nước, bạn sẽ làm gì? Thể loại: Trọng sinh - Tiền tệ - Chính trị Không có thật, không có bất kì cá nhân tổ chức nào được đề cập, toàn bộ tên Quốc Gia, nhân vật đều hư cấu. Tác giả mượn bối cảnh Tây Nam Bộ, hết!…
Top: Gemini - Bot: FourthMột fic mới nữa dành cho hai bạn. Chốn nhỏ này đã được mình ấp ủ và bây giờ sẽ được mình xây dựng lên.Lưu ý: Không được mang đi hoặc chuyển ver khi chưa có sự cho phép của tác giả.…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…