🍑Tên truyện: Hoành hành ngang ngược.🍑Tên gốc: 快穿之横行霸道.🍑Hán Việt: Khoái xuyên chi hoành hành bá đạo.🍑Tác giả: Giang Sơn Thương Lan.🍑Editor: Yummy.🍑Số chương: 139 chương.🍑Tình trạng edit: hoàn.🍑Ngày đào hố: 25/06/2021.🍑Ngày lấp hố: 20/09/2021.🍑Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, Hiện đại, Tương lai, Tình cảm, Mạt thế, Ngọt sủng, Hệ thống, Xuyên nhanh, Tinh tế, Nữ phụ, Cơ giáp, Giới giải trí, Vườn trường, Cung đình hầu tước, Sảng văn, Phát sóng trực tiếp, Nữ cường, Ngược tra, Vả mặt.~~~~~~🌵Đừng vội bỏ qua nhé!!🌵Hãy ghé vào đọc phần giới thiệu vắn tắt về truyện rồi bỏ qua cũng không muộn!!🌵Nếu không thì sẽ hối hận đấy!!…
Tên: Tiệm cơm nhà ta thật mỹ vị.Tác giả: Nguyệt Bán Yếu Phân Gia.Tình trạng convert: Đã xong.Tình trạng edit: Đã xong.Số chương: 100 + 7 ngoại truyệnThể loại: Ngôn tình, Ẩm thực , Cổ đại, HE, 1vs1.🧄🥯🧅🥩🍔🍳🥩Từ một học trò không có tiếng tăm gì phấn đấu lên thành một danh trù khó cầu, Mễ Vị mất hai mươi năm đi xong con đường chông gai này, đang lúc nàng tính quăng lại sản nghiệp cho đồ đệ, tự mình về hưu an hưởng cuộc sống bình lặng, lại gặp phải tai nạn xe cộ đi đời nhà ma, sau đó xuyên đến trong một ngọn núi không biết tên ở một triều đại không biết là gì.Mễ Vị:...... Không cho nàng về trời sớm thì thôi đi, vì sao trong bụng nàng còn mang một đứa nhãi con?May mắn vận khí không tồi, được vị trụ trì trong miếu cứu giúp, ăn nhờ ở đậu vô ưu vô phiền trong miếu đến gần bốn năm. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, khi thằng tiểu tử nhà nàng vừa qua sinh nhật ba tuổi, trụ trì liền đóng gói hai mẹ con ném xuống núi, bảo đi tìm cha của thằng bé.Mễ Vị nhìn tiểu tử nhà mình mở to mắt gào khóc đòi ăn, không thể không vén tay áo, một lần nữa cầm nồi cầm muỗng, đi lên con đường mỹ thực.Đây là một câu chuyện xưa về vị mẫu thân cá mặn mang theo nhãi con mở tiệm cơm mỹ thực.🥑🫑🧅🍞🍳🥩🍔🥪Editor: Có nam chính nha, có nam chính, chỉ là xuất hiện trễ thôi!^^…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…
Tác giả: Thỉnh Quân Mạc TiếuNhân vật chính: Lâm Vãn Nguyệt (Lâm Phi Tinh) x Lý NhànSố chương: 183Văn án:Vì sống sót giữa thời loạn thế, vì báo thù cho những người chí thân, vì lấy lại công đạo cho toàn thôn 118 nhân khẩu uổng mạng, Lâm Vãn Nguyệt cầm hộ tịch đệ đệ long phượng thai của mình - Lâm Phi Tinh đi tòng quân, dốc lòng giết hết giặc Hung Nô.Hoàng Hậu đương triều đi về cõi tiên, để lại trưởng công chúa mười sáu tuổi cùng Thái Tử tám tuổi sống nương tựa lẫn nhau.Vài vị thân vương lớn tuổi đối với Thái Tử cùng ngôi vị hoàng đế như hổ rình mồi, địa vị hai tỷ đệ tràn ngập nguy cơ.Tướng quân nữ giả nam trang cùng trưởng công chúa bày mưu tính kế, chính kịch, chậm nhiệt, truyền kỳ, quân lữ, cung đấu, âm mưu, báo thù, HE.Kim bài biên tập đề cử:Một vị thiên chân thiếu nữ xuất thân nông hộ, Lâm Vãn Nguyệt một lần ham chơi lên núi, về nhà lại phát hiện toàn thôn đều bị người Hung Nô giết hại, trừ bỏ chính mình còn lại không một ai may mắn thoát khỏi. Khắp nơi bị máu tươi chảy thành sông nhiễm đỏ, thi thể chồng chất đến có mùi hôi thối, cảnh tượng man rợ, ám ảnh lòng người. Lâm Vãn Nguyệt cầm hộ tịch song bào thai đệ đệ của mình đi tòng quân, chỉ vì thế này mới có thể lấy lại được công đạo cho 118 mạng người! Quân doanh, Lâm Vãn Nguyệt thận trọng từng bước, thật cẩn thận giữ gìn bí mật bản thân là nữ tử, lại không nghĩ rằng không cẩn thận được coi trọng, lọt vào mắt xanh của trưởng công chúa.…
Văn án (bản rút gọn): Thẩm Tô Khê vẫn luôn cho rằng bạn trai mình là người không rượu bia, không thuốc lá, chăm chỉ phấn đấu vì KPI, tiến tới xã hội chủ nghĩa. Mãi đến một buổi tối nọ, hai người dịu dàng nhắn lời chúc ngủ ngon với nhau. Sau đó, cô mở cửa bước vào quán bar. Cùng thời điểm, tại phòng bida ở tầng hai quán bar, có người hỏi: ''Khi nào Giang thiếu mới đưa bạn gái đến giới thiệu cho chúng tôi đây?'' Một tay Giang Cẩn Châu cắm túi quần, một tay cầm gậy bida, anh cười lười nhác. Rồi mới nói: ''Cô ấy rất thuần khiết, sẽ không tới mấy chỗ như quán bar đâu.'' Tầm mắt anh di chuyển lên xuống, vừa vặn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở tầng dưới. ''.....?'' Mẹ nó, trùng hợp như vậy? [Giả thục nữ x Giả văn nhã], song xử, song mối tình đầu. # Tôi nghĩ mình ngụy trang đủ giỏi, nào ngờ bạn trai ngụy trang còn đỉnh hơn. [Gỡ mìn] Tuyến tình cảm ngọt ngào, chỉ có chuyện riêng của nhân vật hơi ngược. _________________ Tags: yêu sâu sắc, tình cờ gặp gỡ, ngọt sủng, HE. Vai chính: Thẩm Tô Khê, Giang Cẩn Châu Một câu tóm tắt: Bạn trai còn ngụy trang đỉnh hơn cả tôi. Lập ý: Tìm lại chính mình. Nguồn raw: shubaow Nguồn convert: Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm Nguồn ảnh bìa: besedinaanastasiia6232…
Tác Giả: Mạch Ngôn XuyênHán Việt: Giới bất điệu đích hỉ hoanNguồn convert: QingJuan (wikidich)Edit: Rùa (Qing Yun)Bìa: Lê VyWattpad: Qing Yun (thiên_tỉ _2811)Wordpress: https://viclu217191001.wordpress.comThể loại: Nguyên sang, đô thị tình duyên, thanh xuân vườn trường, vận động viên quyền anh và nữ bác sĩ.Tình trạng sáng tác: Đã hoàn (85c chính văn + 20 ngoại truyện)Tình trạng edit: Đã hoàn (20/11/2018- 6/10/2019)Truyện có pass, thỉnh chú ý. Xem thông tin về pass ở phần hồ sơ cá nhân.…
Tên : Gả cho bệnh kiều, ta sống đời cá mặnTác giả: Ô Hợp Chi YếnThể loại: 1 vs 1, Ngọt sủng, Cổ đại, tranh bá, ngôn tình, HE.Tổng số chương : 139 Tình trạng edit: HoànBìa: Ivisayhii_🍄🍄🍄🍄(Bệnh kiều: Người ôm chấp niệm và tình cảm mãnh liệt với sự vật sự việc nào đó không thể lý giải, cũng lấy loại cảm tình này trở thành động lực sinh ra các loại tinh thần, hành vi cực đoan)------Ngày thứ 365 mà Triệu Hi Hằng bị nghịch tặc Vệ Lễ đoạt hôn, cầm tù.Đến đêm, Vệ Lễ ôm chặt lấy nàng trong lòng ngực, hôn nàng đến má đỏ mặt đổ mồ hôi, thanh âm khàn khàn trầm thấp: "A Đam, trước khi ta chết, nhất định phải giết nàng chôn cùng."Mắt thấy triều đình binh loạn nguy cấp, Vệ Lễ đại thế đã mất, khả năng ngày mai phải phơi thây nơi cửa thành. Triệu Hi Hằng trầm mặc nhìn về hướng phía trước, trong mắt dần dần dày đặc sát ý, ý thức được cái kiếp cá mặn này nàng không sống nổi nữa rồi.Vỗ vỗ cái bụng vẫn chưa nhô cao : "Nhãi con, chúng ta không còn được chơi đùa với a gia của con nữa rồi."Kết quả khi bò qua bờ tường, vô ý té vỡ đầu, khi tỉnh lại, ánh mắt đầu tiên liền nhìn thấy Vệ Lễ mắt đỏ ngầu, không đợi nàng nói chuyện, hắn run rẩy vươn tay, xoa xoa trán nàng, ngữ khí thật cẩn thận: "A Đam, đừng đi, ta không bao giờ dọa nàng nữa......"Triệu Hi Hằng nghẹn lời.Thật cũng không cần, ngươi cũng đâu doạ được ta......Nam chủ điên điên bệnh kiều ngây thơ vs nữ chủ cá mặn, giả heo ăn thịt hổ.(Nam chủ thuần phản diện, nữ chủ hay mắng người, ai không thích đừng nhảy hố nha!)…