Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

c97

Jinwoo nhăn mặt nhìn đứa bạn đang nằm lăn lộn trên giường ngủ hằng ngày của cậu, có chút khó chịu xen vào chất giọng, Jinwoo nói lớn giọng. "Dở hơi! Bước xuống giường tôi ngay!"

"Aizz...lâu lâu người ta ghé nhà của cậu chơi, lịch sự tí đi!" Subin lăn lộn thoả thích, cả người ngửa ra, 2 tay 2 chân dang rộng sang 4 hướng, ánh mắt thể hiện rõ sự thư giãn...

"....Cả tuần nay cậu có thấy chóng mặt, hoa mắt gì không? Tôi muốn chắc chắn với Sangji rằng cậu vẫn đang ổn."

"Không có gì xảy ra...."

"Thế thì tốt."

Subin nằm thở dài một hơi trên giường người bạn thân rồi cô liếc mắt nhìn Jinwoo đang ngồi xuống cái ghế sofa đằng góc phòng, lấy hơn hai hộp thuốc con mèo quăng lên bàn...mặt mày bí xị, không mang nét vui vẻ.

Jinwoo hiếm khi hút thuốc, đó là thuốc con mèo, là loại thuốc hút Hyeri cực kì ưa chuộng....

Có nên tò mò không?

"...Jinwoo? Cái đó...?

"...Cái này...?" Jinwoo nhìn Subin, rồi hất mặt nhìn hai gói thuốc. "Tôi không hút thuốc đâu."

"...Thế.....ở đâu vậy? Mua về để đi trêu gái à?" Subin hí hửng ôm cái gối dài vào người rồi đè xuống giường, tì người lên khoái chí nhìn Jinwoo. "Nữ nhân không ai thích nam nhân hút thuốc ra vẻ cool ngầu đâu~"

Jinwoo nhướn mày, cậu thở dài một hơi rồi đưa hộp thuốc lên trước mắt nhìn. "Cái này có gì đặc biệt?"

"....Tôi không biết."

Jinwoo vẫn ngồi nhìn hộp thuốc châm châm, Subin cố hiểu cũng không thành, định đưa tay với lấy cái gối quăng về phía Jinwoo để thu hút sự chú ý thì cậu ta chợt lên tiếng....

"...Lee Tỷ sao lại thích dùng nó như vậy?"

Subin hơn một tuần chưa hề nghe đến cái tên đó, nghe Jinwoo nhắc đương nhiên có chút xao xuyến. Cô ôm cái gối, nhẹ giọng. "Tôi không biết..."

Jinwoo đưa mắt nhìn Subin...

Subin có chút thờ ơ, bơ phờ, cô chậm rãi hồi tưởng lại một giọng nói băng lãnh, một hình ảnh mê người của một mỹ nhân ngày nào đó....ngồi trước mắt cô nâng một ly tượu đỏ. Nàng ta đẹp hút hồn.

"Subin....rượu và thuốc là hai thứ mà chị không thể thiếu khi stress và mệt mỏi. Nó là một loại chất độc nếu em sử dụng không hợp lí....nhưng đôi lúc và lúc em rối bời thì sử dụng nó, nó lại là thuốc tiên đấy."

"...Cậu lấy 2 hộp đó từ Hyeri?" Subin nhẹ giọng hỏi Jinwoo, bởi khi Hyeri mệt mỏi cô ấy mới hút thuốc, hút tận hai hộp thì có phải nàng ta đang gặp rắc rối gì không?

"Không, nhiều hơn nữa....tôi lấy về xem thôi."

Nghe Jinwoo nói, Subin lo lắng hỏi lại. "Có chuyện gì vậy?"

"Lee Tỷ sử dụng rất nhiều thuốc...trong lúc đang dưỡng bệnh....tôi đã lấy hết số này khỏi tay chị ấy."

"Dưỡng bệnh?" Subin chau mày. "Bệnh gì...?"

"Cậu không cần phải lo, Junyeol chăm sóc riêng cho chị ấy." Jinwoo đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Subin. "Tôi nghĩ cậu phải biết chuyện chị ấy bệnh..."

"Sao lại là...Subin tôi? Tôi..." Subin tám phần là ú ớ, quay mặt sang nơi khác giả khờ. "...Tôi có biết gì?"

"Cậu còn giấu sao? Bọn nó khai rằng Lee Tỷ gặp cậu trước đây thường xuyên tại quán cậu làm việc....đêm đó chị ấy gặp cậu xong xuôi lại lạ lẫm hẳn đi."

Subin ho khan một cái cô ngồi dậy, quay mặt ra cửa sổ. "Kệ, mặc xác chị ta."

"...Ừ, mặc xác. Cậu làm cái gì quá đáng hay gì đó tôi không quan tâm...! Lee Tỷ tuần nay bệnh hoạn vẫn thức đêm không ngủ được...còn chẳng phải tại ai đó sao?"

Subin nghe mà tim đập loạn từng nhịp... Ấy mà cô vẫn cứng đầu nhìn ra cửa sổ không quay lại nhìn kẻ đang nói.

"...Đồ láu cá....!" Jinwoo lèm bèm trong miệng. Cậu nói lớn. "Ryu Junyeol bây giờ 100% đã thay đổi, tôi sẽ không giúp cậu ghép đôi với Lee Tỷ làm gì. Hai người cần phải có hạnh phúc riêng. Cậu thì tuỳ cậu, nhưng Lee Tỷ tôi nghĩ phải chọn Junyeol."

Im lặng làm sao được khi 3 chữ 'Ryu Junyeol' phát lên, Subin quay mặt lại quát Jinwoo ngay.

"Không, cái tên lòng lang dạ sói đó còn không phải là kẻ khốn nạn làm cho Hyeri đau khổ hơn mấy năm trời sao?!! Cậu bị điên à??!!"

"Cậu cũng là lòng lang dạ sói, đừng nói người ta!!!" Jinwoo gồng cổ hét lại đáp lễ. "Anh ta hơn cả tuần đã bỏ làm công ty để chăm sóc cho Lee Tỷ, còn cậu...? Cậu chỉ biết cho bản thân, cậu còn chưa hỏi thăm Lee Tỷ câu nào...?"

"Đừng có đem tôi ra so sánh với tên đó!!!"

"Vì cậu bây giờ thay đổi lắm rồi!!!"

"Thay đổi thì làm sao?? Tôi phải hiền đến mức cho mấy người leo lên đầu ngồi, năm lần bảy lượt phải chịu đủ các kiểu tổn thương, chấp nhận làm rối cho mấy người hay sao....???? Thế mới vừa lòng à???"

"Đừng có quát tôi!!! Tôi đang nói cậu không thể sánh với Junyeol!!"

"Ai mà cần chứ???"

"Cậu đúng là thay đổi lắm rồi đấy!!!!Đi chết đi!!!!"

Rầmmm!!!!

Cánh cửa đóng mạnh như vậy là muốn dằn mặt Subin. Subin nhìn theo, cô chỉ kịp nở một nụ cười ngớ ngẩn, nhếch môi nói lèm bèm...

"Làm sao? Tôi thay đổi thì sao....?...Ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi mà, đồ thiếu hiểu biết...."

Tuy vậy....

Tận sâu trong ánh mắt giận dữ của Subin, vẫn có một ánh lo lắng hiện lên...cùng hình ảnh của một mỹ nhân họ Lee.

_________________

Tích tắc tích tắc...

Hyeri ngồi ngắm cái đồng hồ treo trên tường nhà mà thấy lòng quặng thắt... Thời gian đúng là sát thủ không ra tay nhanh chóng, làm người khác phải chết một cách chậm rãi là đau đớn.

Thời gian cứ trôi qua thật lâu....

Mỗi một giây là một hồi ức về thái độ của Subin đối với Hyeri.

Nàng càng lúc càng sợ phải đối mặt với sự thật là Subin đã loại nàng hẳn đi trong tầm mắt, với cô ấy nàng chẳng còn nặng thêm một 1 kg nào nữa....là do nàng, hay là do cô ấy đã mắc phải bẫy tình của ai khác...?

Cô ấy chỉ lấy lý do để gạt bỏ nàng đi...Cô ấy đã yêu một người khác.

"Hyeri, em ăn đi...."

Nàng ngẩn mặt nhìn Junyeol đang lo lắng đưa miếng táo ngọt ngay miệng nàng. Anh chàng này bây giờ với nàng sao nàng lại không có cảm giác.....tuy anh ta tốt hơn xưa gấp ngàn lần.

Nàng đã từng yêu anh ta say đắm đến nổi mù quáng, và bây giờ lại không một giây động tình ý hay sao?

Subin trước kia yêu nàng đến mức quên bản thân, nàng không lay động. Đến lúc lòng cô ấy đã đổi, nàng lại một lòng một dạ muốn đến bên cô ấy...

.....Tình rốt cuộc là cái gì?

Nàng rốt cuộc là phải làm sao đây?

Hyeri đặt tay lên trán, say sẫm đầu óc vì nhức đầu. Junyeol nhanh tay đặt miếng táo lên đĩa, rồi hỏi han nàng ngay. "Em có sao không?"

"Em...không sao. Cảm ơn anh."

"Em không phải lo."

Junyeol nở với Hyeri nụ cười thật tươi, anh nắm lấy tay nàng thật chặt... phút chốc làm nàng ngạc nhiên. Anh ta chân ái nhìn nàng, một ánh mắt thật hiếm có, cất giọng ngọt như kẹo đường.

"Có anh ở đây...em đừng lo."

Hyeri nghe......

Nàng mỉm cười, rồi có hơi nhẹ nhàng rút tay lại....

Nàng muốn Subin ở bên nàng chứ không phải Junyeol, nàng nhớ cô ấy.......

"Em xin lỗi...."
__________________________________________________

au: MongChieng

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com