2
Thiên Đàng, nơi ánh sáng vĩnh hằng ngự trị, chào đón sự ra đời của một sinh linh đặc biệt. Đó là Deft, đứa con trai được Thượng Đế và Vệ Nữ Tối Cao Soleana ban cho. Mang trong mình dòng máu của cả thần thánh và thiên thần, Deft sở hữu vẻ đẹp thuần khiết và sức mạnh phi thường. Nhưng ít ai biết rằng, sự xuất hiện của cậu đã mang theo cả những khó khăn và đau đớn.
Soleana nhớ rất rõ ngày định mệnh ấy. Không như những thiên thần khác, việc sinh hạ Deft là một thử thách đối với bà. Vào thời điểm đó, ánh sáng mặt trời trở nên yếu ớt nhất trong chu kỳ của nó. Điều này khiến cho việc hấp thụ năng lượng ánh sáng để nuôi dưỡng đứa trẻ trong bụng bà gặp nhiều khó khăn.
"Người cần thêm năng lượng ánh sáng, thưa Vệ Nữ Tối Cao," các thiên thần hộ sinh lo lắng nói. "Nhưng mặt trời đang ở thời kỳ suy yếu, chúng ta không thể lấy đủ ánh sáng."
Soleana lo lắng nhìn ra bầu trời, nơi ánh sáng nhợt nhạt đang cố gắng xuyên qua những đám mây. Bà cảm nhận được sự sống bé nhỏ đang lớn lên trong mình, khao khát ánh sáng như một cái cây cần nước.
"Chúng ta nhất định phải tìm ra cách," bà nói, giọng nói vừa kiên quyết vừa ẩn chứa nỗi lo. "Con trai ta không thể thiếu ánh sáng."
Thượng Đế, với quyền năng vô hạn, đã tạo ra một nguồn sáng nhân tạo, một ngọn lửa thiêng liêng có thể cung cấp năng lượng ánh sáng cho Soleana và đứa trẻ. Nhưng ngay cả như vậy, quá trình sinh nở vẫn diễn ra vô cùng khó khăn. Soleana phải chịu đựng những cơn đau đớn khủng khiếp, như thể có hàng ngàn mũi kim đâm vào cơ thể.
"Rặn mạnh lên, thưa Vệ Nữ Tối Cao!" các thiên thần hộ sinh hô vang, mồ hôi đẫm trên trán.
Soleana nghiến răng, cố gắng dồn hết sức lực còn lại. Bà biết rằng, mình không chỉ đang sinh ra một đứa trẻ, mà còn đang mang đến thế giới một sinh linh đặc biệt, người sẽ mang trong mình sức mạnh của cả Thiên Đàng và thần thánh.
Và rồi, sau bao đau đớn và khó khăn, một tiếng khóc vang lên, trong trẻo như tiếng chuông ngân. Một luồng ánh sáng rực rỡ bao trùm cả căn phòng, xua tan mọi bóng tối. Deft đã chào đời.
Soleana kiệt sức nhưng hạnh phúc, nhìn đứa con bé bỏng đang nằm trong vòng tay mình. Cậu bé có làn da trắng mịn như sứ, mái tóc vàng óng ả, và đôi mắt xanh biếc như bầu trời mùa hạ. Đôi mắt ấy mở to, nhìn Soleana như thể đã quen biết từ lâu.
"Chào mừng con đến với thế giới, con trai," Soleana thì thầm, hôn nhẹ lên trán Deft.
Tuy nhiên, niềm hạnh phúc của Soleana không kéo dài được lâu. Bà và Thượng Đế, với tư cách là những vị thần tối cao, luôn bận rộn với vô vàn trách nhiệm. Họ phải duy trì trật tự của Thiên Đàng, bảo vệ Thái Dương Hệ khỏi những thế lực đen tối, và giải quyết những tranh chấp giữa các thiên thần. Họ ít có thời gian dành cho Deft, khiến cậu bé lớn lên trong sự cô đơn và thiếu thốn tình cảm.
"Ta phải đi rồi, con trai," Thượng Đế nói với Deft khi cậu còn rất nhỏ. "Có rất nhiều việc quan trọng mà ta phải làm."
"Khi nào cha về?" Deft hỏi, đôi mắt ngây thơ nhìn cha mình.
"Ta không biết nữa, con trai," Thượng Đế nói, giọng nói đầy tiếc nuối. "Nhưng ta hứa sẽ luôn dõi theo con."
Rồi Thượng Đế biến mất trong một luồng ánh sáng chói lòa, để lại Deft một mình với Soleana. Nhưng Soleana cũng không thể ở bên cạnh cậu mọi lúc. Bà phải cùng với Thượng Đế giải quyết những vấn đề cấp bách, bảo vệ Thiên Đàng khỏi những nguy cơ tiềm ẩn.
"Mẹ phải đi bây giờ, Deft," Soleana nói, hôn lên má cậu. "Nhưng mẹ sẽ sớm quay lại thôi."
"Con sẽ nhớ mẹ," Deft nói, ôm chặt lấy Soleana.
"Mẹ cũng sẽ nhớ con," Soleana nói, rồi vội vã rời đi.
Deft lớn lên trong sự cô độc. Dẫu mang trên mình vẻ đẹp vượt trội và sức mạnh tiềm ẩn, cuộc sống của Deft không hề dễ dàng. Các thiên thần khác không thể hiểu được sự khác biệt của cậu và thường xa lánh.
Họ ghen tị với cậu bé đội vương miện lá ô liu vàng-biểu tượng quá cao quý cho một cậu bé đơn độc.
Nhưng chính điều này đã khiến Deft rút lui vào thế giới nội tâm, nơi cậu không ngừng rèn luyện kiếm thuật như một cách để tìm kiếm ý nghĩa.
Các thiên thần khác đều ghen tị với cậu, vì cậu sở hữu sức mạnh vượt trội và vẻ đẹp rực rỡ. Họ thường xuyên bắt nạt và trêu chọc cậu, gọi cậu là "đứa con của những vị thần bận rộn" hoặc "kẻ cô đơn của Thiên Đàng".
"Nhìn kìa, thằng bé cô đơn lại đi lang thang một mình kìa," một nhóm thiên thần thì thầm, chỉ trỏ Deft.
"Chắc nó lại đang nhớ bố mẹ nó đấy," một người khác chế nhạo.
Deft cúi đầu, cố gắng lờ đi những lời chế giễu. Cậu đã quen với việc bị xa lánh và cô lập. Cậu dần dần khép kín lòng mình, lười giao tiếp và trở nên lạnh nhạt với mọi người. Cậu cảm thấy không ai hiểu được mình, và cậu dần mất niềm tin vào tình bạn và tình yêu.
Những ngày tháng cô đơn, Deft tìm thấy niềm an ủi trong việc luyện tập kiếm thuật. Cậu dành hàng giờ liền để rèn luyện kỹ năng của mình, mài giũa từng đường kiếm, từng thế tấn công. Kiếm thuật không chỉ là một cách để giết thời gian, mà còn là một cách để cậu giải phóng những cảm xúc bị kìm nén, để trút bỏ sự cô đơn và tủi thân.
Một ngày nọ, trong buổi luyện tập kiếm thuật, Deft gặp được Lilith và Faker. Lilith, người bạn thân của mẹ cậu, đến thăm Thiên Đàng cùng với con trai mình. Deft thoáng thấy họ từ xa, nhưng không mấy để tâm, cậu chỉ muốn tập trung vào việc luyện kiếm.
Nhưng rồi, Deft nhận thấy có ai đó đang quan sát mình. Cậu quay lại và thấy một cậu bé trạc tuổi mình, với mái tóc đen như mực và đôi mắt đỏ rực, đang đứng ở gần đó. Cậu bé có vẻ ngoài lạnh lùng và xa cách, nhưng Deft cảm nhận được một nỗi buồn sâu thẳm trong đôi mắt ấy.
Trong lúc luyện tập, Deft vô tình cầm kiếm sai cách. Faker, người đang đứng quan sát, lên tiếng:
"Cậu cầm sai cách rồi," Faker nói, giọng nói lạnh lùng nhưng không hề có sự chế giễu. "Để tớ chỉnh lại cho."
Deft ngạc nhiên. Cậu không ngờ rằng một người như Faker lại chủ động giúp đỡ mình. Cậu đưa thanh kiếm cho Faker, và cậu bé quỷ tộc nhẹ nhàng chỉnh lại tư thế cầm kiếm của cậu. Bàn tay của Faker lạnh lẽo nhưng vững chắc, chạm vào tay cậu khiến Deft có một cảm giác lạ lẫm.
"Cậu nên cầm như thế này," Faker nói, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng. "Như vậy sẽ dễ dàng hơn để kiểm soát thanh kiếm và ra đòn chính xác hơn."
Deft làm theo hướng dẫn của Faker, thử vung kiếm vài đường. Cậu nhận ra rằng Faker nói đúng. Cậu cảm thấy biết ơn cậu bé quỷ tộc này, người đã giúp đỡ mình mà không hề đòi hỏi điều gì.
"Cảm ơn cậu," Deft nói, nhìn Faker với ánh mắt có chút tò mò. "Tên tớ là Deft."
Faker khẽ gật đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Deft. "Tớ là Faker," cậu bé đáp, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng có chút gì đó dịu dàng.
Sau buổi tập hôm đó, Deft và Faker bắt đầu dành thời gian bên nhau. Họ luyện tập cùng nhau hàng ngày, chia sẻ những câu chuyện và tâm sự. Deft nhận thấy rằng Faker không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài của mình. Cậu ấy là một người bạn tốt bụng, chu đáo và luôn sẵn sàng lắng nghe. Faker cũng dần mở lòng với Deft, chia sẻ những khó khăn và nỗi buồn của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com