19
Nhưng Namjoon vẫn quyết định bỏ đũa xuống rồi đi về phía tủ đồ ăn ở ngay cửa ra vào để hỏi. Khi mới đi được vài bước thì cậu ấy liền bất ngờ đứng sững lại. Vì đã quá quen với sự thất thường của Namjoon nên Yoongi không có ý định quay lại xem có chuyện gì mà vẫn tiếp tục sự nghiệp ăn uống của mình. Một ngày 24 tiếng thì sẽ có trung bình 24 lần Namjoon sẽ thất thần hay đơ ra để chỉ nghĩ những việc vớ vẩn và kì lạ như kiểu nên cầm đũa trước hay cầm thìa trước, hoặc nên gọi chủ quán là cô hay là thím...
Nhưng lần này chưa được mấy giây Namjoon đã vội chạy về chỗ ngồi đối diện với cậu với một gương mặt ngạc nhiên lẫn vui sướng tột độ.
- Trời đất. Yoongi, Yoongi, mau nhìn kìa. – Namjoon bắt đầu rối rít làm Yoongi phải ngẩng đầu lên vì tò mò – Cậu xem ai đến kìa.
Điệu bộ phấn khích của thằng bạn làm Yoongi ngay lập tức phải quay người lại, nhìn theo hướng Namjoon chỉ. Vì đang ngồi quay lưng lại với cửa ra vào lại bị ngăn bởi một vách bằng gỗ giữa các bàn ăn nên Yoongi phải quay lưng lại và hơi rướn người lên mới nhìn được phía cửa ra vào. Và khi thoáng nghe được tiếng gào rú nhỏ của một cô gái nào đó ở phía sau, Yoongi đã linh cảm được có điều gì có không lành.
Từ phía cửa là 4 chàng trai ăn mặc thoải mái nhưng không kém phần gọn gàng, tất cả đều đội mũ lưỡi trai hoặc mũ hoodie rộng che đi phần lớn gương mặt. Hai trong số đó còn đeo khẩu trang. Nhưng dù có ăn mặc kín đến thế nào thì những dáng hình đó, có chết Yoongi cũng nhận ra.
Là Taehyung, Hoseok, Jimin và Seokjin. Tất cả đều có vẻ mệt mỏi và lấm tấm mồ hôi, hình như là mới tập nhảy về. Hoseok vẫn nở nụ cười tươi rói trong khi đang gọi món gì đó với chủ quán. Seokjin và Jimin vẫn như thường lệ đang bám lấy nhau thì thầm to nhỏ.
Còn Taehyung thì đang chỉnh lại mũ lưỡi trai của mình, vì đeo khẩu trang nên Yoongi không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt của em ấy.
Có vẻ như đây là lần đầu họ đến quán này, bởi với tần suất ăn ở đây thường xuyên mỗi ngày của Yoongi, thì nếu họ đã từng đến đây, cậu đương nhiên sẽ biết ngay. Nhưng vì cái gì tự nhiên lại xuất hiện ở một quán ăn cách xa trường của họ đến vậy chứ? Dù quán cũng nổi tiếng ngon nhưng cũng không đến mức có thể khiến người ta đi xa như vậy chỉ vì bữa trưa đã trễ thế này.
Những vị khách còn lại trong quán cũng là sinh viên trong trường Yoongi, không nhiều nhưng vẫn có hai cô gái ngay lập tức nhận ra 4 người họ và bước đến chào hỏi rối rít.
Hai cô gái dường như rất phấn kích, cứ cười miết và nói gì đó mà Yoongi không nghe rõ được. Jimin cười lộ má lúm đồng tiền, giơ tay ra như muốn bắt tay nhưng lại chỉ nhận được một cái ôm chật cứng.
Cô gái xinh đẹp có mái tóc dài đứng bên trái có vẻ rất thích Taehyung, hầu như không để ý ba người còn lại mà chỉ ngại ngùng cười nói bên cạnh Taehyung.
Vào lúc cô ta ôm lấy Taehyung, ánh mắt Yoongi bất giác sững lại. Trong lòng rõ ràng không phải là ghen tức, bởi trong mỗi buổi diễn việc Taehyung ôm và trò chuyện với fan nữ đã chẳng còn xa lạ gì với Yoongi nữa. Chỉ là bây giờ, vào thời điểm mà hai người chẳng còn là gì của nhau, thì hành động ấy lại khuấy lên trong lòng Yoongi những gợn sóng khó chịu chẳng thể gọi tên.
Khi Yoongi còn đang ngẩn người thì vô tình bắt gặp ánh mắt của Taehyung chiếu đến phía mình. Em ấy nhìn về phía Yoongi qua vai của cô gái kia. Ánh mắt trong suốt và bình thản, không có một chút ngạc nhiên nào, cứ như thể em ấy đã biết Yoongi ở đây lâu lắm rồi vậy.
Yoongi lập tức tránh ánh mắt đó mà quay lại đối diện với Namjoon vẫn đang trợn mắt hết cỡ nhìn về phía trước. Cố gắng cúi gằm mặt xuống để chỏm tóc của mình không lộ ra khỏi vách ngăn, Yoongi thiếu điều muốn kiếm một cái lỗ để trốn xuống ngay bây giờ.
- Đi nào. Tụi mình mau ra chào hỏi thôi.
- Đừng. Không được. – Yoongi lập tức xua tay mà thì thào hét lên, cố gắng để tiếng nói của mình không đến được chỗ những người đang đứng ngoài kia.
- Sao vậy?
- Chúng ta không nên làm phiền họ. Phải để họ có thời gian riêng tư chứ?
- Nhưng mấy cô gái kia cũng lại chào hỏi được đấy thôi. Hồi trước cậu cũng theo nhóm để tặng quà sinh nhật miết cơ mà. – Namjoon có vẻ mất kiên nhẫn – Đi thôi. Tớ phải được bắt tay với J-Hope của tớ.
- Để lần khác được không Joonie? – Yoongi cố nói thật nhỏ.
- Bữa nay cậu cứ kì lạ thế nào ấy. Tớ mặc kệ, cậu không đi thì tớ đi một mình.
Rồi chẳng kịp để Yoongi nói thêm gì, Namjoon đã hớn hở chạy về phía J-Hope mà chào hỏi. Yoongi chẳng có tâm trí đâu mà quay lại nhìn một màn cười nói vui vẻ của Namjoon và thần tượng, cậu chỉ biết cắm cúi giả vờ ăn như thể sắp chết đói đến nơi.
Trời không nóng nhưng từng giọt mồ hôi lớn đã bắt đầu lăn trên trán Yoongi, dù chẳng quay lại cậu cũng cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm lấy chỏm tóc nâu của mình.
Chờ không nổi đến lúc Namjoon thỏa mãn ước mơ của mình mà trở về chỗ ngồi, Yoongi bèn đứng dậy mà đi thẳng vào nhà vệ sinh ở phía sau, ngược hướng với cửa ra vào.
Vội vã hắt nước vào mặt, Yoongi cố gắng làm mát gương mặt đang nóng bừng của mình. Chẳng biết vì cái gì chỉ vì một ánh mắt của em ấy liền trở nên mất kiểm soát như vậy. Dù sao cũng đã chẳng là gì của nhau rồi, không thể chỉ vì vậy mà phá hỏng hết công sức cố gắng suốt một tháng qua được.
Tỉnh táo lên Yoongi. Cứ làm như không quen biết mà lơ nhau đi là được.
Yoongi, mày làm được mà.
Yoongi nhìn thẳng vào gương như để lấy quyết tâm rồi quay ra mở cửa. Nhưng chưa kịp bước ra thì đã giật mình nhận ra Taehyung đang đứng ở phía ngoài cửa không biết từ khi nào. Em ấy hơi tựa vào bồn rửa tay mà nhìn chăm chú Yoongi. Trên đầu đã bỏ mũ và khẩu trang, để lộ mái tóc nâu hơi dài che khuất đôi mắt có phần mệt mỏi, Taehyung lên tiếng trước.
- Chào anh.
- Em... em cũng đi vệ sinh sao? – Yoongi lắp bắp hỏi lại một câu mà ngay lập tức tự thấy ngớ ngẩn.
Taehyung thấy vậy không trả lời chỉ cười nhẹ một chút, là một nụ cười dịu dàng đầy yêu chiều, như kiểu người ta nhìn chú mèo cưng của mình nghịch cuộn len vậy.
Và nụ cười ấy sau bao nhiêu lâu vẫn thành công khiến Yoongi cảm thấy chếnh choáng trong đầu. Hơi cúi đầu xuống để tránh đi ánh mắt Taehyung, Yoongi cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở đang rối loạn của mình.
- Anh vẫn đang tránh mặt em sao? – Taehyung từ tốn hỏi.
- Không có.
Yoongi gần như trả lời ngay lập tức, kiểu như khi đang làm chuyện xấu mà bị bắt gặp liền theo bản năng mà phủ nhận vậy.
- Không phải sao? Anh nghỉ làm ở cửa hàng không phải là để tránh mặt em sao?
Câu hỏi của Taehyung không phải kiểu mỉa mai hay mang chút đau khổ nào, nó là một loại âm điệu bình thản như thể người ta đang kể một điều gì đó hơn.
Điều đó làm Yoongi giật mình nhận ra mới một thời gian không gặp nhưng cách nói chuyện của Taehyung đã thay đổi khá nhiều.
Không phải kiểu vui vẻ, nghịch ngợm như trước đây hay thậm chí là nét đau đớn, thẫn thờ như ngày ấy chia tay nhau.
Kim Taehyung giờ đây chỉ còn sự bình thản, thờ ơ đến mức gần như không biểu lộ cảm xúc gì. Cứ như thể trên đời chẳng còn thứ gì có thể làm em ấy phải xao động nữa.
Hoặc cũng có thể con người một khi đã chạm đến tận cùng của đau đớn sẽ rơi vào trạng thái vô cảm và thờ ơ với mọi sự trên đời, kể cả thứ đã khiến mình tổn thương đến thành ra như vậy. Yoongi không khỏi cảm thấy xót xa khi nghĩ đến việc mình là nguyên nhân dẫn đến sự đổi khác này. Taehyung của trước đây là Taehyung hạnh phúc nhất, tuyệt vời nhất đối với Yoongi rồi.
Nhưng tất cả bây giờ chẳng còn quan trọng nữa, khi mà cả hai đã rơi vào một dấu chấm hết mà Yoongi đã cố hết sức vẽ nên, và bây giờ cậu phải cố mà vẽ nó cho thật hoàn hảo.
Sau một hồi im lặng để yên cho Taehyung nhìn chằm chằm, Yoongi cố sức trưng ra bộ mặt lạnh lùng nhất của mình.
- Không, Taehyung. Anh chẳng hiểu em đang nói về cái gì nhưng anh chẳng có lí do gì để phải tránh mặt em hết. Anh nghỉ làm ở cửa hàng chỉ vì anh không thích làm ở đó nữa thôi. Không liên quan gì đến em.
- Không liên quan gì đến việc em đến cửa hàng mỗi chiều để gặp anh?
- Gì chứ? Đừng quá đề cao bản thân như vậy nữa. Em nghĩ em là ai chứ? – Yoongi cười khẩy - Nghe này, Kim Taehyung. Em chẳng quan trọng đến mức khiến anh phải nghỉ làm vì em đâu. Em chỉ là một trong số những thần tượng mà anh có cả hàng trăm hàng tá ngoài kia, em hiểu chứ?
Yoongi không thể thấy rõ biểu cảm của Taehyung lúc này, bởi anh chẳng đủ dũng khí để nhìn thẳng vào mắt em ấy. Điều làm Yoongi ngạc nhiên nhất là Taehyung gần như không quá kinh ngạc với những gì Yoongi nói, và gần như ngay lập tức đáp lại.
- Ok... Anh muốn sao cũng được. Em cũng chỉ muốn nói cho anh biết là em sẽ không bao giờ đến làm phiền anh nữa. Cho nên anh không cần phải nghỉ việc hay tránh mặt em nữa. Hãy sống như anh muốn và coi nhau như những người xa lạ thôi.
Taehyung không để cho Yoongi đáp lại liền xoay người bỏ đi. Khi tới cửa nhà vệ sinh, vẫn cố gắng bồi thêm một câu như tử đao giáng lên đầu Yoongi.
- Và anh cũng chẳng quan trọng như anh nghĩ đâu, Min Yoongi. Chẳng ai muốn tốn thời gian lần nữa với một tên khốn thích đùa giỡn tình cảm người khác như anh đâu.
Chẳng hiểu tại sao nghe xong những lời nói tàn nhẫn ấy, Yoongi lại có chút buồn cười trong lòng. Hóa ra là do cậu lo nghĩ nhiều rồi, là cậu ảo tưởng vị trí mình trong lòng em ấy. Kim Taehyung sẽ chẳng vì cậu mà đau buồn nhiều đến thế, vì cậu mà thay đổi nhiều đến vậy. Cậu chẳng là ai để khiến người khác phải đau lòng, ngay cả tư cách cũng chẳng có.
Chính Yoongi là người đã thẳng tay chặt đứt tất cả nhưng sao bây giờ lại bị nhát kiếm của chính mình đâm ngược vào ngực thế này.
Còn than khóc cái gì chứ. Đáng lắm, bị chửi đáng lắm Yoongi à. Bởi mày chỉ là một tên khốn hèn nhát mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com