Park Jimin, 19 tuổi, là chủ của một adult shop. Và nơi đây cũng như chủ của nó vậy, adult shop của Jimin, không bình thường như lớp vỏ bọc bên ngoài của nó.-au : bánh tét nhân ruồi.warning : MB, h dồn dập. dị ứng đừng đọc.…
Hoàng Ưu Lục vừa gặp Trình Song Song đã trúng tiếng sét ái tình, thề với bản thân mình rằng trong tim chỉ có một mình cô. Thế nhưng chuyện tình của hai người chưa bao giờ là được bình yên, còn biết bao khó khăn sóng gió đang đợi hai người vượt qua. Liệu Ưu Lục có chứng minh được tình yêu chân thành của mình với Song Song? Liệu Song Song còn cảm nhận được sự quan tâm nuông chiều của Ưu Lục đối với mình?Tác giả: Đông Liệt Nguyệt Song - SuniMoon(Truyện được đăng trên Wattpad là bản full được chỉnh sửa lại, các phiên bản được re-up trên các trang web là bản cũ không hoàn chỉnh.)…
Hán Việt: Tại khủng phố phiến lí đương vạn nhân mê [ khoái xuyên ]Tác giả: Khương Chi NgưTình trạng: Hoàn 149 chương + 7 PNThể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Khoa học viễn tưởng , Ngọt sủng , Xuyên nhanh , Vô hạn lưu , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , Linh dị thần quái , 1v1Raw: Kho tàng đam mỹ - FanficEdit phi thương mại, chưa có sự cho phép của tác giả yêu cầu không đem đi nơi khác, không chuyển ver. Hãy tôn trọng công sức người làm.Truyện edit chỉ thỏa lòng mong muốn nên chỉ dịch sát nghĩa nhất có thể( 80%), câu cú sẽ không quá hoàn hảo nếu không hài lòng hãy góp ý nhẹ nhàng tui rất cảm ơn. Đọc truyện vui vẻ.Notes!!!! Truyện đang được beta lại nên xưng hô các chương sẽ lộn xộn, khi nào xong mình sẽ xóa dòng này. Mong mọi người thông cảm.…
Tác giả:Sanh Lạc LạcThể loại: Mạt thế, Dị năng, Zombie, Hài hước, Sạch, Sủng, Ngọt, HEEdit: Tương KỳNguồn: Cung Quang HàngVăn ÁnNhặt được zombie, ngốc manh đủ ba trăm sáu mươi kiểu, muốn loại nào có loại đấy.Những lúc nguy hiểm thì cô nói: "Anh lên trước, tôi bọc hậu"Lui về sau thì cô nói: "Anh đánh, tôi sẽ che"Khi chiến đấu cô nói: "Không được rồi, tôi đánh không nổi! Tôi áp sát"Khi chạy trốn cô dõng dạc: "Thế giới lớn như thế này, tôi muốn tham quan!"Nam chính không chịu đựng được nữa: "Trừ tôi ra ai cho em ăn no nữa? Em mau tỉnh lại là vừa."…
"Con đường đi đến hạnh phúc vốn dĩ chưa bao giờ là bằng phẳng. Chỉ khi trải qua những giai đoạn đẹp đẽ song cũng đầy chông gai: gặp gỡ, rung động, chia ly rồi lại trùng phùng, bạn mới có thể nhận thấy được, thật ra đây mới chính là đời người."❗Tuyệt đối không mang đi đâu khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…