Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Sinh nhật

Sinh nhật

Tối đó, em ở nhà hắn.

Đến khi mọi thứ yên tĩnh lại cũng gần một giờ sáng.

Em ngồi khoanh chân trên giường, tóc còn ướt. Hắn đứng phía sau, cầm khăn lau tóc cho em.

Mắt em díp cả lại. Đầu cứ gật gù.

Nghiêng qua.

Nghiêng lại.

Có lúc suýt gục luôn vào vai hắn.

Hắn nhìn, nhịn cười.

Khẽ vỗ đầu em.

"Em."

"Hửm?"

"Khoan ngủ."

Em mở hé mắt.

"???"

Hắn cất khăn. Bước xuống giường.

Kéo ngăn tủ đầu giường.

Lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu đỏ.

Em nhìn thấy. Mắt lập tức mở to hơn.

"Gì thế anh?"

"Quà sinh nhật."

"Qua ngày mới rồi."

Em vội chộp lấy điện thoại.

0 giờ 47.

Hôm nay.

Em tròn hai mươi tuổi.

Hắn trèo trở lại giường.

Đưa chiếc hộp cho em.

Tiện tay ôm em ngồi lên đùi mình.

Em cúi nhìn chiếc hộp trong tay.

Lại ngẩng lên nhìn hắn.

Cười hỏi.

"Vàng hở anh?"

Hắn bật cười.

"Đoán giỏi thế."

"Bóc đi."

Em hí hửng mở hộp.

Bên trong.

Là một chiếc muỗng vàng.

Đầu muỗng khắc hình một chú heo con tròn vo.

Em cầm thử.

Nặng.

Lật mặt sau lên xem.

Khắc rất rõ.

9999 – 2L.

Em tròn mắt.

Đặt cả hộp lẫn cái muỗng sang một bên.

Quay phắt lại.

Hai tay ôm lấy cổ hắn.

"Anh."

"Hửm?"

"Giàu quá."

Hắn cười.

"Em."

"Còn giàu hơn anh."

Em khựng lại.

Nghĩ tới cái hộp cất "gia tài" của mình.

Cũng bật cười.

"Hình như..."

"...cũng đúng."

Em lại cầm chiếc muỗng lên ngắm.

Vuốt vuốt cái đầu heo nhỏ xíu.

"Nhưng..."

"Sao?"

"Sao anh không tặng cái khác?"

"Người ta..."

"Chỉ tặng muỗng vàng cho trẻ con thôi."

Hắn siết nhẹ eo em.

Giọng đầy ý cười.

"Em không phải?"

Em bĩu môi.

Hắn nói tiếp.

"Với lại."

"Nếu anh tặng vòng hay dây chuyền."

"Em có đeo không?"

Em lắc đầu rất thành thật.

"Không. Không thích đeo."

"Thế thì không cần."

"Tặng cái muỗng."

"Cho em ăn cơm."

Em lại trố mắt.

"Em đem cất kỹ."

"Không dám xài đâu."

"Anh mua cho em để ăn cơm."

"Em đem cất?"

"Dạ."

"Lỡ trầy thì sao."

Hắn bật cười bất lực.

"Em."

"Có biết quà."

"Là để dùng không?"

"Biết nhưng em..."

"Không nỡ."

Em ôm chiếc hộp.

Cười rất nhỏ.

"Em thích lắm."

Hắn hơi khựng lại.

Bất ngờ.

Bình thường.

Muốn nghe em nói một câu "vui" còn phải dỗ mãi.

Hôm nay.

Chỉ một cái muỗng.

Lại đổi được một câu như thế.

Hắn nhìn em.

Khẽ hỏi lại.

"Thích vàng."

"Hay thích người tặng?"

Em lắc đầu.

"Không."

"Em thích..."

"...tâm ý của người tặng."

Căn phòng yên đi.

Hắn đưa tay.

Vuốt nhẹ mái tóc vừa được lau khô.

Rồi cúi xuống.

Hôn lên mắt em một cái.

"Chúc mừng sinh nhật."

"Tuổi hai mươi."

Em cười.

"Dạ."

"Em...lớn rồi."

Hắn nhìn em vài giây.

Khóe môi cong lên.

"Ừ."

"Nhưng."

"Vẫn là trẻ con."

"Của anh."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com