Truyện được nắm giữ bởi một bé tác giả hơi hãm lìn một chút nên sẽ khiến mọi người phiền lòng rồi ehe. Tôi sẽ đăng khi nào có cảm hứng xào nấm ah~ vì cơm nhà làm mà. Văn vở thì chẳng ra hồn mà cứ thích như vậy á nên nếu người dám chửi thì cứ việc tới đây đốt nhà tôi, tôi thách! Male (Genshin) x Reader, tôi không viết về nữ vì mô tả bản thân còn không được thì mô tả chị đẹp sẽ như nào đây? Yên tâm..truyện sẽ không nối liền mạch nên cậu cứ thoải mái mà đọc chap nào cậu thích nhé?
Tác phẩm: Tú Ái - 锈爱 (Tú : thêu thùa, Ái : tình yêu)Tác giả: Tái Kiến Đông Lưu Thủy - 再见东流水Thể loại: Đô thị tình duyên, bác sĩ tâm lý - bệnh nhân, ấm áp, 1x1, HEĐộ dài : 82 chương (Raw hoàn - Editting)Couple: Giang Bình x Dương HiNhân vật phụ: Sở An, Trương Tử Thanh, Phương Bồi…
Tác giả : Thanh ĐườngTrạng thái: Chưa hoànCr cover: Vespertin.Editor : Hoằng VũVăn án: Hướng Tinh lần thứ nhất nhìn thấy Hoắc Đông, hắn một thân Âu phục màu đen, biểu tình cấm dục mà trang nghiêm. Trên ngón áp út lấp lánh chiếc nhẫn kim cương. Nam nhân lạnh lùng, khí thế như vậy nếu lên giá với hắn không biết sẽ như thế nào?! Hướng Tinh cô thực sự hơi hiếu kỳ...Từng bước từng bước dụ hoặc, lòng tham không đáy, tình dục khó thoát. Giới hạn vượt rào bắt đầu mơ hồ...…
Một cô bé tuổi như chưa quá mười lăm, khuôn mặt con đậm chất nữ sinh trung học lại chạy đến quán bar đòi làm "tiểu thư sofa"???Nguồn: Diễn đàn Lê Qúy ĐônThể loại: Hiện đại, NP, incest, HSố chương: 117 chương…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…