Tác giả : Tưởng Mục Đồng Thể loại : Ngôn tình , sủng ngọt , hiện đại , sạch , thanh xuân vườn trường , showbiz Nguồn : khoangkhong.comEditor : Sam / Bìa : JasBộ này không phải do mình edit đâu , mình có ghi nguồn rồi . Xin lỗi vì không có sự phép của editor mà đã tự ý đăng lên .Couple : Nhan Hàm x Bùi Dĩ HằngVăn án 1Bản Nhan Hàm:Mỗi người đều có những sở thích khác nhau không ai giống ai, nhưng đặc biệt nữ chính trong câu chuyện này có sở thích đặc biệt.Đó là Nhan Hàm rất thích những người có bàn tay đẹp, cũng bởi vì quanh năm nấu nướng mà bàn tay cô hơi thô ráp làm cô luôn có chút tự ti.Chính vì thế mà cô hâm mộ người đàn ông có đôi tay đẹp.Bạn thân an ủi cô, móng heo của đàn ông có gì đẹp chứ.Cho đến một ngày, đối diện căn hộ cô thuê ngoài trường đưa một người đàn ông tới gõ cửa.Nhan Hàm thấy ngón tay trắng muốt, khớp xương rõ ràng của anh, tâm thần cô hoảng hốt.Cô bưng giò heo rang muối tiêu mình vừa làm xong nói: bạn học, muốn ăn không?Bản Bùi Dĩ Hằng:Bùi Dĩ Hằng tới thể nghiệm cuộc sống đại học, sống tại chung cư ngoài trường học.Mới đầu hoàn hảo, dần dần anh hơi phiền toái.Bởi vì căn hộ đối diện mỗi ngày làm cơm rất thơm.Rốt cuộc, có một ngày anh không nhịn được đi qua gõ cửa.Khi cánh cửa mở ra lộ ra một khuôn mặt trắng nõn đáng yêu, anh hơi ngơ ngác.Mà lúc cô bưng lên món giò heo rang muối tiêu trong tay hỏi anh ăn không. Ừm, anh muốn cưới cô làm vợ.Văn án 2Sau khi đoạt giải quán quân, phóng viên mời Bùi Dĩ Hằng phát biểu về chuyện quan trọng nhất trong cuộc sống của anh.…
Tác giả: Luật Nhi Editor: VinJR + Táo đỏ phố núiThể loại: Hiện đại, sủng văn, ngọt ngào. Số chương: 199 chương Tình trạng edit: Đang tiến hànhTruyện được đăng tại: Diễn Đàn Lê Quý ĐônGiới thiệu:Bởi vì vị hôn phu phản bội, cô phải vội vã tìm một chú rễ để hoàn thành hôn lễ, cho cha một câu trả lời. Bởi vì cô nhìn anh, ngồi lên anh, anh muốn cô trở thành cô dâu của anh, chịu trách nhiệm với anh. Cuộc hôn nhân bất ngờ, với ý tưởng ham muốn này tất nhiên phải làm. . . . . . ---**--- Kiều Trác Phàm, là một người thần bí. Ngoài có một tập đoàn lớn ra, lại còn có một thân phận bí ẩn. Các nhân vật lớn đến từ các nước khác cũng phải cúi đầu kính nể anh. Lại nghe đồn, lòng dạ của Kiều Trác Phàm vô cùng ác độc. Bên ngoài cười như gió xuân, sau lưng lại làm nhiều truyện không bằng cầm thú. Tiếu Bảo Bối không ngờ rằng, mình sẽ nhìn thấy giấy chứng nhận kết hôn của vị hôn phu từ chỗ chị họ. Cô giận dữ, kéo Kiều Trác Phàm mà người người nghe tên đã sợ mất mật làm chú rễ, vì để hả giận. Ai biết, nhân vật Kiều Trác Phàm này lại ngoan ngoãn sắm vai chú rễ, hơn nữa biến nhân vật này thành phong sinh thủy khởi*. Phong sinh thủy khởi*: Gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc.…
Tác giả: Tiểu Yêu Mô ThứcTình trạng: bản gốc hoàn, 167 chươngNguồn: wikidichEditor: CutimapGhi chú: tựa đề tới chương 91 là mình tự đặt Ngày mở hố: 14/9/2020Ngày lấp hố: 31/3/2021===Xuyên đến trước mạt thế, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Xuyên thành tình nhân mà nam chủ muốn lập tức vứt bỏ, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Mạt thế đến, không vật tư, không không gian, làm sao bây giờ?Thích Thất: ╭(°A°')╮Từ từ! Không vật tư, không không gian, nam chủ có thật nhiều nha!!Liếc mắt một cái nhìn nam chủ thảnh thơi ngồi trên đỉnh chóp của chuỗi đại siêu thị, Thích Thất chân chó tiến về phía trước: Ha hả, nếu không ta trước vẫn nên chắp vá đi...Sau đó, Thích Thất hơi hơi tròn miệng, trộm liếc nhìn nam chủ kế bên, không nghe nói ở mạt thế còn có người sống trong lâu đài nha, cái đùi cô ôm rốt cuộc là vĩ đại bao nhiêu...Tóm tắt 1 câu: ở mạt thế ăn ăn uống uống===Cảnh báo:Nữ chính đơn thuần, xuẩn manh, tham ăn, không cường, đúng nghĩa ôm đùi nam chính thật chặt mà sống sót qua mạt thế. Đừng hy vọng thấy được nữ chính đánh thây ma bang bang bang hay kiến tạo đội ngũ diệt thây ma gì nha!VSNam chính phúc hắc, cường đại, có tùy thân không gian, bàn tay vàng lớn nhất ở mạt thế, nhưng mà, chậc chậc, nam chính thật lười biếng.…
Vừa ngủ dậy, cô phát hiện mình bị ép gả cho một người đàn ông gần 60 tuổi, mắc bệnh suy thận, thân thể ốm yếu. Thật sự thì, trên đời còn có gì khổ hơn không? Kết quả là đêm động phòng, cô lại phát hiện người đàn ông gần 60 tuổi ấy lại biến thành một chàng trai với thân thể cường tráng, khỏe mạnh. Cô không rõ rốt cuộc là một quả phụ hàng ngày chỉ ở trong phòng oán hận tốt hơn hay có ngày sẽ chết chỉ vì những hoan lạc sẽ hạnh phúc hơn? " Chồng ơi, tối nay chúng ta tạm nghỉ chiến đấu nhé?" cô nháy nháy mắt . "Lười tập luyện nên cơ thể em mới không tốt thế, ngoan, chúng ta tiếp tục".Cô hét lớn: "Đồ lừa đảo, nói là suy thận cơ mà? Nói là ở vậy, ở góa cơ mà?" Các bạn có thể vào website : http://www.rosenovel.com để đọc các chương sớm và nhanh hơn!!!…
~Ta bạo cúc nhà ngươi ta bạo... Cố Doanh Doanh chửi thầm trong đầu không biết bao nhiêu lần.... Mà người chửi không ai khác là mỗ tác giả nào đó đã vứt cô vào câu chuyện cẩu huyết toàn thịt và hết sức nhảm nhí này! Cô sẽ hảo hảo sống tốt mặc cho nữ chính bên nam chính còn cô sẽ làm con sâu gạo hảo hảo sống với những mĩ nam sinh đẹp a~ Nhưng.... Tại sao tất cả các người... sao cứ bám lấy ta vậy???? Biến hết điiiiiii aaaaaaaaa…
Tên truyện: Lạc Nhi Ý Tác giả: Tuyết Sơn Tiểu Lộc Thể loại: Xuyên không Số chương: 400 Nam chính: Hách Liên Y ( Nhiếp Chính Vương) Nữ chính: Vân Tử Lạc Truyện này cũng tình cờ đọc được từ trang dịch truyện của 1 chị,khá hay nhưng do là truyện phụ chị ấy dịch nên ra khá chậm .mình chỉ edit từ phần 2 trờ đi, phần 1 mọi người có thể tìm Lạc Ý Nhi và đọc nhé. Lần đầu mình edit truyện văn phong có nhiều chỗ nó không mượt mong mọi người góp ý :)…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…