Có một người từng nắm tay chị đi qua mùa hạ. Có một người từng nói, "Em sẽ không buông đâu, chị đừng sợ." Giờ đây, cái tên ấy không còn ai nhớ đến nữa. Không một tấm ảnh, không một dòng tin nhắn, không một người nào ngoài chị... còn lưu giữ hình bóng của em. Họ bảo em chưa từng tồn tại... Rằng mọi ký ức ấy chỉ là một giấc mơ, một ảo ảnh chị tự vẽ ra giữa những cơn mê man. Nhưng nếu vậy, vì sao mỗi lần nhắm mắt lại... Chị vẫn thấy em cười?" "Bé con, chị mệt rồi... Nhưng chỉ cần nhắm mắt lại, thấy em đứng đó, cười như mùa hạ năm nào... thì mọi đau đớn đều đáng giá."
Tên gốc: 卿本包袱 Tác giả: Nhĩ Nghiên Edit: Zinny Thể loại: Cổ đại, hài. Câu chuyện về một đứa con bị bỏ rơi cùng một sát thủ máu lạnh lưu lạc. Thẩm Thế Liên lớn lên tại một vùng vịnh hẻo lánh, cả đời không gặp được mấy nam nhân. Ngày gặp Phượng Thất Thiềm, hắn cầm quỷ kiếm, đứng ở đầu dốc, máu đỏ tươi nhuộm đầy đất vịnh, hờ hững nói một câu "Trốn nhiều năm như vậy, sống cũng đủ rồi." khiến lòng nàng lạnh toát. Kỳ thật nàng muốn nói, "Tiên sinh, ta chỉ đi ngang qua thôi mà."…
Tần Phong ở sau khi chết nhận được một lá thư mời âm u -- chỉ định đặc cách một nhân viên lễ tân, yêu cầu:1, Ngũ quan đoan chính, khí tràng khủng bố, tốt nhất là ảnh chụp có thể giữ nhà;2, Ngài sẽ có một vị cộng tác cố định, mỗi ngày trước khi vào ca cần phải nhớ kỹ: Cộng tác của tôi tốt nhất trên đời, mỗi ngày tôi phải yêu cậu ấy, ngàn vạn lần không thể thả cậu ấy ra ngoài doạ quỷ;3, Đối nhân xử thế chân thành không ưỡn ẹo, có thể động thủ tuyệt đối không léo nhéo, kính xin ngài nhất định phải chém chết tất cả kẻ địch trước khi cộng tác của ngài ra tay, hơn nữa bởi vì ngài đại diện cho hình ảnh của Sở, động tác chém người cần phải tao nhã điển trai.Tần Phong (ngu ngơ): Các vị tuyển lễ tân cho quầy nào vậy?Đáp: Quầy lễ tân Địa Phủ, chúc mừng nhận việc!Sau đó...Tần Phong (quỷ sinh viên mãn.jpg): Cộng tác của tôi tốt nhất trên đời! Cậu ấy cực kỳ ôn nhu, cả khi ra tay xé ác quỷ gây sự cũng ôn nhu vô cùng. Mỗi ngày làm nhiệm vụ với cậu ấy tôi cảm thấy mình có thể hăng tới nóc, thành tựu xây dựng Âm Phủ hòa bình ở ngay trong tầm tay rồi!Đồng sự & Nhân vật phản diện: Không dám động đậy, không dám động đậy!…
Tác phẩm: Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Tình Địch Ảnh HậuTác giả: Tiểu Đàn LoanThể Loại: Xuyên thư, ngọt, giới giải trí, nữ chủ x nữ xứngCp: Tống Kiến Chi x Minh Tự…
Tên truyện: Xuyên Vào Hệ Thống Dâm Đãng!Tác giả: GiaCATT Khổng Minh.Thể loại & WARNING: Nam x nam, H văn, siêu cấp H văn mỗi chương đều có H, H, và H. Phi logic kích cỡ dương vật. Hệ thống, lên cấp bằng tinhdich, np, rape, có phân cảnh nhân thú, song long nhập động, xúc tu, thực vật x người.Nhân vật: Tô Thủy Nguyệt, ....Nội dung: Nhà xuất bản vừa mới phát hành quyển sách tu chân tiên hiệp với nội dung vô cùng hay và nổi bật, phân cảnh cuối cùng là nam chính sau khi đỉnh đỉnh đi lên đỉnh cao của tu chân giới, thu phục vô số em gái bên mình thì cùng các nàng lăn lộn một phen. Mọi việc của "cảnh kia" được miêu tả vô cùng chân thực cùng sống động cho nên Tô Thủy Nguyệt sau đó đã lên cơn hứng tình và thủ dâm,. Nhưng điều bất ngờ là sau khi tinh dịch của hắn bắn ra dính lên sách thì hắn xuyên không.... Và càng kì lạ hơn khi hắn xuyên vào đúng quyể sách mà hắn đã dùng để thủ dâm đó, thật mẹ nó phi logic!Sau đó hắn rất nhanh phát hiện ra bên cạnh hắn còn có một hệ thống, ép hắn làm nhiệm vụ. Và mỗi lần không hoàn thành đều bị người ta chơi. Quan trọng hơn nữa là các em gái trong hậu cung của nam chính đều biến thành nam nhân, đều bị hắn thu hết về tay.....?!!!! A a a a a cái hệ thống dâm đãng cùng với kịch bản tiểu thuyết lừa tình này đi chết đi! Kết bạn với mình nhé ^^ thời gian beta mỗi chương sẽ được cập nhật trên trang cá nhân của mình: Https://Facebook.com/Hanh0207…
Tên tác phẩm : Cái Giá Của Nhận Sai Nữ ChủTác giả: Mãn Thành Thì QuangThể loại : Xuyên không, sư sinh, tu chân, phúc hắc hạ niên công, 1×1, HE.Editor : Lạc Thủy Vô TâmDịch Giả : QT Tiên SinhTình trạng RAW: Hoàn (113 chương)Link: lacthuyvotam.wordpress.com…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…