Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

??


sáng nay lớp vẫn ồn như mọi ngày.

nhưng đăng dương thì im.

im từ lúc hoàng hùng bước vào lớp tới tận khi trống tiết đầu vang lên.

không nhìn.

không gọi.

không chọc.

không cả một cái gật đầu.

chỉ có điện thoại và một khoảng cách vô hình được kéo ra rõ ràng hơn bình thường.

hoàng hùng đứng ở cửa lớp vài giây.

quen rồi mà.

nhưng hôm nay vẫn thấy khó chịu.

cậu bước vào, kéo ghế ngồi xuống cạnh anh.

"dương ơi..."

giọng hơi kéo dài, có chút mệt.

"tớ mệt."

không phản ứng.

hoàng hùng chớp mắt.

"ê..."

cậu nghiêng người, tay chạm nhẹ góc áo đăng dương.

"nhìn tớ cái."

đăng dương vẫn không ngẩng đầu.

ngón tay lướt điện thoại đều đều.

lạnh.

rõ.

hoàng hùng mím môi.

cảm giác này khó chịu hơn bị mắng.

vì không có chỗ để phản ứng lại.

không có lý do rõ ràng để cãi.

chỉ là bị bỏ qua.

cậu thở ra, cố giữ giọng nhẹ.

"thôi mà... lần sau mình làm chung."

đăng dương đặt điện thoại xuống bàn.

cả lớp vẫn ồn.

nhưng ngay khoảnh khắc đó, hoàng hùng thấy như mọi âm thanh bị kéo xuống.

anh nói, giọng bình thản:

"tớ chịu ạ."

rồi đứng dậy.

không nhìn.

không giải thích.

không thêm một chữ nào.

đi thẳng xuống căn tin.

hoàng hùng ngồi lại, tay còn giữ góc áo chưa buông.

một lúc sau mới buông ra.

"cái gì vậy trời..."

cậu lầm bầm, nhưng môi lại hơi cong, kiểu vừa bực vừa buồn cười.

trưa căn tin đông, nóng, ồn.

đăng dương ngồi một mình ở bàn sát cửa kính.

ly nước đặt trước mặt.

không uống.

điện thoại không cầm.

chỉ ngồi đó.

như đang chờ.

nhưng lại cố tỏ ra không chờ.

hoàng hùng đi xuống sau.

không chạy.

không vội.

cũng không gọi từ xa như mọi hôm.

cậu đứng trước bàn.

"dương..."

không trả lời.

cậu kéo ghế ngồi xuống đối diện.

"cậu giận tớ à?"

"không."

một chữ.

gọn.

đóng luôn không khí.

hoàng hùng nhìn anh.

"không giận mà sáng giờ không nói chuyện với tớ?"

đăng dương nhếch môi.

"có gì để nói?"

hoàng hùng khựng lại.

câu này nghe quen, nhưng giọng hôm nay khác hẳn.

cậu hít một hơi.

"tớ mệt thật mà... không phải cố tình."

đăng dương cuối cùng cũng ngẩng đầu.

ánh mắt chạm nhau.

nhưng không còn mềm.

"ừ."

hoàng hùng cau mày.

"ừ là sao?"

"là nghe rồi."

im lặng rơi xuống giữa hai người.

hoàng hùng cắn môi.

cậu ghét nhất kiểu này.

không cãi.

không giải thích.

chỉ im lặng làm người ta tự đoán.

"cậu khó chịu vì tớ không làm chung à?" cậu hỏi lại.

đăng dương đặt ly nước xuống.

"không phải."

"thế sao cậu như vậy?"

không trả lời.

anh đứng dậy.

"ăn đi. tớ có việc."

rồi đi.

chiều.

hoàng hùng bắt đầu thấy rõ ràng hơn.

đăng dương không còn gọi cậu.

không còn quay sang chờ cậu.

không còn đưa bút khi cậu quên.

không còn những cái chạm nhẹ vô thức.

mọi thứ bị cắt gọn.

rõ ràng.

lạnh.

tan học.

hoàng hùng đứng ở cửa lớp lâu hơn mọi ngày.

cậu nhìn xuống hành lang.

đăng dương đã xuống bãi xe từ trước.

không chờ.

không quay lại.

cậu thở ra.

"...được rồi."

rồi quay đi.

nhưng đi được vài bước thì dừng lại.

"không ổn."

cậu quay đầu.

đi xuống bãi xe.

bãi xe chiều nắng.

đăng dương đứng cạnh chiếc ô tô đen.

tay cầm chìa khóa.

mặt không cảm xúc.

hoàng hùng đứng cách vài bước.

"đổi xe luôn à..."

lẩm bẩm.

đăng dương mở cửa.

ngồi vào.

"cạch."

khóa.

không nhìn ra ngoài.

hoàng hùng khoanh tay.

"thôi kệ..."

quay đi.

"cạch."

cửa xe bật mở.

"lên xe."

giọng đăng dương vang ra.

hoàng hùng đứng lại.

"tớ không đi chung."

không trả lời.

cửa mở rộng hơn.

đăng dương bước xuống.

đi thẳng tới.

nắm cổ tay cậu.

"lên."

"ê từ từ—"

bị kéo một cái, hoàng hùng loạng choạng.

"tớ nói không đi mà—"

"không cần."

cửa xe mở.

đẩy vào.

"ngồi."

"tớ—"

cửa đóng.

"cạch."

im luôn.

trong xe.

đăng dương lái.

không nhìn.

không nói.

hoàng hùng khoanh tay.

"cậu giận mà còn bắt tớ đi chung."

"..."

"dương."

"..."

"này."

đăng dương thở ra.

"cậu định đi bộ về thật?"

"thì tớ..."

"không được."

hoàng hùng bĩu môi.

"cậu dỗi vô lý."

"ừ."

"ừ cái gì cũng ừ."

đăng dương liếc sang.

hoàng hùng im.

đi được một đoạn.

hoàng hùng bắt đầu không chịu nổi im lặng.

cậu nghiêng người qua.

kéo nhẹ tay áo anh.

"dương ơi..."

không trả lời.

cậu kéo thêm.

"tớ xin lỗi mà..."

đăng dương vẫn nhìn đường.

"cậu nói câu đó từ sáng."

hoàng hùng khựng lại.

rồi nhỏ giọng hơn.

"nhưng tớ thật sự mệt..."

im.

xe dừng đèn đỏ.

hoàng hùng quay sang nhìn anh.

giọng mềm xuống.

"tớ không cố ý bỏ cậu..."

"tớ chỉ buồn ngủ..."

"với mệt thôi..."

đăng dương im.

tay siết vô-lăng.

hoàng hùng được đà.

nghiêng người sát hơn.

"tớ biết cậu ghét bị bỏ lại..."

giọng gần như năn nỉ.

"nhưng tớ không có bỏ cậu mà..."

cậu kéo nhẹ tay áo.

"dương..."

đăng dương liếc sang.

chỉ một cái.

hoàng hùng lập tức dịu xuống.

"tớ xin lỗi..."

nhỏ hơn.

"đừng im nữa..."

xe chạy tiếp.

đi thêm một đoạn.

hoàng hùng bắt đầu mềm hẳn.

không còn cứng nữa.

cậu nghiêng đầu nhìn anh.

"dương ơi..."

"gì."

"cậu hết giận chưa?"

"chưa."

hoàng hùng bĩu môi.

"xạo."

đăng dương liếc.

"không xạo."

"cậu vẫn chở tớ về mà."

"liên quan gì."

hoàng hùng cười khẽ.

rồi lại kéo tay áo.

"nhưng cậu đừng im với tớ lâu như sáng nay nữa..."

giọng nhỏ xíu.

"tớ không thích."

đăng dương không nói.

nhưng xe chậm lại.

gần tới nhà.

hoàng hùng bắt đầu năn nỉ rõ hơn.

cậu quay sang.

"dương..."

"..."

"tớ xuống xe có được ôm không?"

đăng dương liếc.

"không."

hoàng hùng xị mặt.

im đúng ba giây.

rồi lại nghiêng qua.

"một cái thôi..."

đăng dương không trả lời.

nhưng khi xe dừng.

hoàng hùng đã nghiêng người ôm lấy anh trước.

rất nhanh.

rất gọn.

"xin lỗi nha..."

rồi buông ra ngay.

đăng dương không đẩy.

chỉ nhìn.

hoàng hùng cười.

"tha chưa?"

đăng dương:

"xuống xe."

"dạ."

cậu bước xuống.

gõ kính.

đăng dương hạ kính.

hoàng hùng cúi xuống.

"hết giận chưa?"

đăng dương nhìn cậu.

rất lâu.

"còn xem thái độ."

hoàng hùng cười tươi.

"vậy mai tớ dỗ tiếp."

đăng dương không nói.

nhưng khi xe chạy đi.

khóe môi anh nhích lên rất nhẹ.

hoàng hùng đứng đó nhìn theo.

"dỗi gì mà vừa khó chịu vừa dễ dỗ..."

tối hôm đó, hoàng hùng nằm trên giường, lăn qua lăn lại mãi vẫn không ngủ được

điện thoại đặt cạnh gối, màn hình sáng rồi lại tắt, rồi lại sáng

cậu thở dài một cái, kéo chăn lên che nửa mặt

"khó chịu thật..."

không phải khó chịu vì giận nữa

mà là kiểu... thiếu thiếu

thiếu cái người hay ngồi cạnh, hay cà khịa, hay thỉnh thoảng im lặng nhưng luôn ở đó

hoàng hùng lật người, nhìn trần nhà một lúc lâu rồi mới cầm điện thoại lên

ngón tay gõ gõ một hồi, rồi xóa

lại gõ

rồi lại xóa

cuối cùng vẫn bấm gửi

"dương ơi"

seen gần như ngay lập tức

hoàng hùng chớp mắt, tim tự nhiên đập nhanh hơn một nhịp

"tớ nhớ cậu"

tin nhắn gửi xong, cậu đặt điện thoại xuống như vừa làm chuyện gì rất liều

rồi kéo chăn trùm kín đầu

"xong rồi..."

bên kia im lặng

một phút

hai phút

ba phút

hoàng hùng bắt đầu hơi bồn chồn, lăn qua lăn lại trong chăn

"không trả lời à..."

cậu định cầm điện thoại lên lại thì—

ting

một tin nhắn tới

"mở cửa"

hoàng hùng khựng lại

"...hả?"

cậu bật dậy ngay lập tức, dép còn chưa kịp mang đã chạy xuống cầu thang

tim đập thình thịch

ra tới cửa, cậu đứng khựng một giây

rồi mở

đăng dương đứng đó

áo khoác hơi xộc xệch, tóc bị gió làm rối nhẹ, tay vẫn cầm điện thoại, mắt nhìn thẳng hoàng hùng

không nói gì

hoàng hùng đứng đơ luôn

"cậu... cậu xuống đây làm gì..."

đăng dương thở ra, giọng hơi khàn:

"cậu nhắn gì"

hoàng hùng nuốt nước bọt

"thì... nhớ"

im lặng

một giây dài

rồi đăng dương bước thẳng vào nhà, không chờ thêm câu nào

hoàng hùng vội quay vào theo

"này, tớ chưa kịp nói hết mà—"

chưa nói xong đã bị kéo một cái

đăng dương kéo hoàng hùng vào lòng luôn

không nhẹ nhàng kiểu từ từ

mà là ôm chặt một cái, kiểu nhịn cả ngày rồi

hoàng hùng đứng hình trong vòng tay đó

rồi mới chậm chậm đưa tay lên ôm lại

"cậu... hết giận chưa..."

đăng dương không trả lời ngay

chỉ siết nhẹ hơn một chút

"cậu biết giờ mấy giờ không"

"biết..."

"vẫn nhắn nhớ"

hoàng hùng gật gật trong ngực anh

"tại tớ không ngủ được..."

đăng dương thở ra, như bất lực

"cậu lúc nào cũng vậy"

nhưng tay anh vẫn không buông

hoàng hùng dụi nhẹ mặt vào vai đăng dương, giọng nhỏ xíu:

"tớ tưởng cậu không thèm quan tâm tớ nữa..."

đăng dương khựng lại

rồi đặt tay lên sau đầu cậu, xoa nhẹ

"tớ mà không quan tâm thì giờ cậu đang ngủ rồi"

hoàng hùng nghe vậy thì khẽ cười

"vậy là chưa hết giận đúng không"

đăng dương im một lúc

rồi nói nhỏ:

"còn một chút"

hoàng hùng lập tức ngẩng lên, mắt tròn xoe:

"còn gì nữa..."

đăng dương nhìn cậu, ánh mắt vừa bực vừa buồn cười

"cậu làm tớ chạy xuống đây lúc nửa đêm"

hoàng hùng chớp mắt

rồi rất nhanh

"tớ xin lỗi"

xong lại ôm chặt hơn

"nhưng mà cậu tới rồi..."

đăng dương bật cười khẽ, cái kiểu cười mà từ sáng tới giờ mới có lại

"đúng là..."

hoàng hùng dụi dụi

"cậu đừng im với tớ nữa nhé"

đăng dương cúi xuống nhìn cậu, lần này giọng mềm hẳn:

"cậu mà ngoan thì tớ im làm gì"

hoàng hùng lập tức gật đầu lia lịa

"ngoan mà"

đăng dương xoa đầu cậu thêm một cái nữa, rồi kéo nhẹ ra

"lên ngủ"

hoàng hùng kéo tay anh lại ngay:

"cậu về luôn à?"

đăng dương nhìn cậu

"không về thì ngủ ở đây?"

hoàng hùng đứng im một giây

rồi rất nhỏ:

"cũng được..."

đăng dương khựng lại

rồi thở dài, đưa tay búng nhẹ trán cậu

"nghĩ gì vậy"

hoàng hùng ôm trán, cười hì hì

"tớ đùa mà"

đăng dương nhìn cậu một lúc, rồi lại kéo vào ôm thêm cái nữa, ngắn thôi nhưng ấm

"lần sau nhớ thì nói ban ngày"

"ban ngày cậu cũng không nghe tớ mà"

"cãi"

hoàng hùng lập tức im

rồi ôm lại, nhỏ giọng:

"nhưng mà tớ vẫn nhớ cậu nhiều lắm"

đăng dương không đáp

chỉ giữ cậu thêm một lúc

rồi cuối cùng mới buông ra, đẩy nhẹ vai hoàng hùng:

"lên ngủ"

hoàng hùng gật đầu, đi được hai bước lại quay lại nhìn

"dương"

"gì"

"mai cậu đừng lạnh nữa nha"

đăng dương đứng đó, tay đút túi áo khoác

"còn tùy cậu"

hoàng hùng cười tươi

"tớ sẽ ngoan"

đăng dương gật nhẹ

"biết rồi"

hoàng hùng lúc đó mới chịu chạy lên lầu

còn đăng dương đứng dưới nhà một lúc lâu, nhìn lên cửa phòng cậu đã đóng lại

rồi khẽ thở ra

"phiền thật..."

nhưng lần này, anh cười nhẹ một cái

rồi mới quay đi về.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com