|kookmin/chuyển ver| hành tinh đi lạc
Jeon Jungkook là một kiến trúc sư sống ở con đường phía tây thành phố. Park Jimin là một họa sĩ vừa chuyển đến nhà đối diện. đây là câu chuyện 10 năm của hai người./bản chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả/…

Jeon Jungkook là một kiến trúc sư sống ở con đường phía tây thành phố. Park Jimin là một họa sĩ vừa chuyển đến nhà đối diện. đây là câu chuyện 10 năm của hai người./bản chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả/…
![DÃ LANG [Hoàn]](https://truyen4u.com/images/da-lang-hoan-206235646.webp)
Thể loại : Fanfiction, đam mỹ, BQNT, niên hạ cảnh sát công, có siêu năng lực đáng yêu thụ, thụ bị mù, công sủng thụ, có ngọt, có ngược, HE.Tình trạng : 47 chương [hoàn]Văn phong còn lậm QT, nếu không thích bạn đừng xem nhé.…

Tác giả: Thanh Thiển Chi Thượng TuyếtNội dung: Hệ thống, kiếp trước kiếp này, xuyên qua thời khôngNhân vật chính: n Như TuyếtSố chương: 70Editor: Huyền Trân (1-17), Lei Hino (còn lại)Văn án: Ân Như Tuyết bị hệ thống game bắt ép, từng bước một đi lên con đường sủng phi chói sáng.P/s: Hệ thống , sủng văn. Hoan nghênh mọi người, mong mọi người hãy ủng hộ mình.…
![[ĐM][Ngược] KHÓ LÀM THẾ THÂN - Thủ Ước](https://truyen4u.com/images/dm-nguoc-kho-lam-the-than-thu-uoc-274250837.webp)
Tên truyện: KHÓ LÀM THẾ THÂNTác giả: Thủ ƯớcThể loại: Đam mỹ, hiện đại , tình cảm, ngược luyến, thế thân, hợp đồng hôn nhân, chủ thụ, gương vỡ lại lành, HE.Cặp đôi: Bạc Thận Ngôn x Nguyên Gia DậtVăn án:"Bạc tổng, hai người tình của ngài đều đang ở trong đây, chọn một đi!"Bọn bắt cóc nhe răng cười, đặt dao vào hõm vai của hai người phía trước.Qua màn hình, Thịnh Lan khóc đến mức yếu đuối đáng thương, "Thận Ngôn, cứu em!"Bạc Thận Ngôn không hề do dự: "Thả Thịnh Lan ra.""Vậy còn người này?" Bọn bắt cóc dùng nòng súng gõ gõ vào khuôn mặt Nguyên Gia Dật, "Khuôn mặt nhỏ nhắn như vậy, ngài nhẫn tâm sao? Mà thôi quên đi, ông đây phế bỏ một bàn tay của nó là được rồi."Khuôn mặt của Bạc Thận Ngôn lộ vẻ lúng túng: ''Nguyên Gia Dật, xin lỗi, tôi không thể để Lan Lan xảy ra chuyện được, tay của em ấy còn phải đàn dương cầm...Sau khi thoát khỏi đây, tôi sẽ đối xử thật tốt với em."Nguyên Gia Dật xoa xoa mấy đốt ngón tay lạnh lẽo của mình, hơi hé miệng gật đầu.Trước màn hình giám sát, khuôn mặt Nguyên Gia Dật dính đầy vết máu, bàn tay bị đạn bắn xuyên qua run rẩy xoa màn hình, thoải mái nở nụ cười: "Bạc Thận Ngôn, tôi không nợ anh nữa!"Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, cảm phiền không re-up!Bản edit thực hiện bởi Đam Mỹ Ngược (Chubs)…
![[VKook][Ngược Tâm]-GAY](https://truyen4u.com/images/vkook-nguoc-tam-gay-53946220.webp)
Author: Lạc NguyệtAnh kinh thường cậu vì cậu là một thằng gay. Còn cậu dù biết anh ghét mình , khinh bỉ mình nhưng cậu vẫn cứ yêu anh . Tình yêu trong cậu ngày càng lớn . Cậu luôn lẽo đẽo theo anh chỉ mong có một ngày anh chú ý tới cậu . Nhưng cái cậu nhận được là sự khinh miệt từ anh...Có chap HE và Chap phụ là SE…
![[Edit - Hoàn] Ngày Hôm Nay Cũng Không Bá Khí Trắc Lậu](https://truyen4u.com/images/edit-hoan-ngay-hom-nay-cung-khong-ba-khi-trac-lau-138791827.webp)
(Ảnh bìa siêu có tâm designed by haiqui13)Tác giả: Văn Tử Bão Trứ Bạch Thái ( 蚊子抱着白菜)Thể loại: Sinh tử, giới giải trí, điềm văn, hiện đại, chủ thụNguồn: Kho Tàng Đam MỹEditor: Đường ĐenSố chương: 72 chương + 2 phiên ngoạiVăn án:Hải Đồ là một bé thỏ biển tinh, thuộc vào hàng ngũ những loài hải sản.Bởi vì thịt thà căng đầy, tươi ngon mọng nước mà hấp dẫn biết bao người thèm chảy nước miếng.Có điều người ta đã bị Kỳ tiên sinh đưa vào tầm ngắm, những kẻ khác chỉ có thể nhìn "thỏ" mà than ngắn thở dài. Tam gia nhà họ Kỳ bị bệnh ung thư, lại còn ở giai đoạn cuối, chẳng mấy chốc mà thăng!Biết được tin này, đàn em tưởng như cha mẹ chết, kẻ thù lại mừng vui khôn kể.Vì muốn những ngày cuối cùng của tam gia trôi qua sao cho nhẹ nhàng một chút, mấy thuộc hạ trung thành đã chiếu theo đúng sở thích của hắn, tìm về một tiểu minh tinh, dâng đến nhà tam gia.Rất nhiều năm qua đi, một đám kẻ thù mới nghiến răng nghiến lợi: Thằng cha này không phải nói là sắp chết sao? Rốt cuộc đứa nào dám phao tin đồn bậy bạ!…

Tác giả: Ngải Lộc VyLúc tôi được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, bố mẹ tôi vội vã chạy tới bên cạnh tôi. Anh đi ra sau đó, đợi tôi ở cửa thang máy. Có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì tôi không có ấn tượng. Về sau nghe mẹ kể lại tôi mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏi đi hỏi lại người ta mười mấy lần rằng: "Anh là ai?"…