Truyện: Tất cả tra công đều đuổi theo cầu tái hợpTác giả: Quân Mai Tuyền HạThể loại: Đam mỹ, hiện đại, HE, tình cảm, xuyên nhanh, hệ thống, chủ thụ, sảng văn, 1v1Số chương: 72 chương (Hoàn thành 30/11/2021 ~ 21/04/2022)Editor: Diệp Hạ (dphh___)Đây là một trò chơi công lược.Thế giới thứ nhất, mỹ nhân ngư, vương tử nhận nhầm mỹ nhân ngư thành người khác, đối tốt với người khác đủ điều, lại coi mỹ nhân ngư như đá kê chân. Chuyện y phải làm chính là dứt khoát bỏ đi, làm hắn đau khổ, làm hắn hối hận lại không thể tìm được y.Thế giới thứ hai, công lược vai ác biến thái, đến thời kỳ thiếu niên của hắn, cẩn thận vuốt thuận lông hắn.Thế giới thứ ba, y biến thành vạn nhân mê, ai cũng bị y mê hoặc, nhưng y lại không yêu bọn họ. Kẻ thù yêu y, muốn chiếm hữu y, thuộc hạ của y yêu y, không màng tất cả bảo vệ y, ngay cả vai chính cũng yêu y, mà y sau khi soát đầy độ hảo cảm lại tiêu sái rời đi...Tạ Quan Sư là một cao thủ trò chơi, y sẽ không yêu bất luận kẻ nào. . . đúng chứ?Dò mìn: Công từ đầu đến cuối là một người🚫🚫 WARNING 🚫🚫- Cẩu huyết cẩu huyết cẩu huyết- Sảng văn sảng văn sảng vănQuan trọng thì nói 3 lần. Bạn đã được cảnh báo, đừng cố đấm ăn xôi nhảy vào đọc rồi bash. Thanks!Chỉ đăng tải tại watt.pad dphh___ và uarmysunshine.wordpress…
[Fanfic TR] [AllTake] ComebackAuthor: ThatNghiepFanfic Tokyo Revengers - All Takemichi - ComebackTóm tắt:Hanagaki Takemichi tương lai mười hai năm sau trở về ngày đầu tiên gặp gỡ Touman."Hanagaki Takemichi, hãy nhớ giao ước giữa hai ta."Đây là lần quay ngược thời gian cuối cùng... cậu không thể thất bại."Tương lai mọi người đều sẽ hạnh phúc." - Hanagaki TakemichiLịch đăng:Thứ 3 và thứ 6 hàng tuần, chế độ 5 - 5 (tức mỗi lần 5 chương). Từ sau chương 50 có thể chế độ 2 - 3 tuỳ độ dài mỗi chương.Chú ý:* Nhân vật gốc từ manga Tokyo Revengers.* Hoàn cảnh câu chuyện sau chapter 204 (theo manga gốc nhưng không hẳn là vậy)* np, All Takemichi (cả name và nữ)* Tác giả không xem anime nên ngoại hình nhân vật hoàn toàn dựa vào manga và cập nhập của wiki fandom.* Có yếu tố 18+* Không cần đọc những dòng chữ in nghiêng cuối chương (đó là phần dành cho tôi của tương lai đọc, các bạn cứ lướt qua thật nhanh giùm tôi, cảm ơn)KHÔNG RE-UP KHI CHƯA XIN PHÉP.Fic chỉ được đăng tại:https://thatnghiep1827.wordpress.comhttps://truyen4u.com/tac-gia/ThatNghiep7999Nếu bạn đọc fic này ở wattpad, cmt thoải mái.Nếu ở wordpress, thích thì cmt, ghét đem cfs, đừng gây hấn trong nhà của tôi.Tác giả 9x cộc tính nhưng đam mê làm genZ.*** Nếu có ai vẽ minh hoạ mấy cảnh fic của tôi thì hú cho tôi coi ké nhé :>. Tôi mê vẽ mà khả năng không cho phép, nên ai vẽ mấy cảnh trong fic thì tôi xin cảm ơn vô cùng.Liên hệ qua fb của tôi: https://www.facebook.com/thatnghiep1827Chúc lọt hố vui vẻ.…
Re-edit.Status: on going.Tác giả: Đại Mặc.Nàng, là thiên tài gia chủ của Đường Môn thế gia, tuyệt sắc, ngông cuồng, lười biếng, độc ác.Hắn, là Chiến Vương của vương triều Thiên Long, là một vương gia có tật ở chân, khuynh thành, lạnh nhạt, xấu bụng, giả dối. Quả là sự dại dột của trưởng nữ khi tự thân ra sống độc lập, vốn nàng không muốn mang danh hoàn khố vô độ, nhưng sau một đêm liền trở thành "hàng quý hiếm", đến cả Thái Tử cũng tự mình tới cửa cầu thân! Quả là một mưu kế thâm sâu, trong kinh thành rộn lên tin đồn Đại tiểu thư ở phủ Nhạc tướng quân cùng Chiến Vương gia gạo nấu thành cơm! Người bị hại nào đó: Ta đường đường là xử nữ! Ta mang thai lúc nào? Ngươi cố ý phao những lời đồn kia ra ngoài sao?! Kẻ xảo quyệt nào đó: Ý ngươi là bản vương không có cùng ngươi gạo nấu thành cơm? Không cần gấp gáp, chuyện đó sớm muộn cũng xảy ra thôi. Người bị hại nào đó bắt đầu lắp bắp: Này, này này Chiến Vương gia, quân tử động khẩu bất động thủ a.…
Tác giả: Yên Tử (胭子) (Quyển 1 : Gửi ngài kim chủ sâu không lường được) Thể loại: đam mỹ, giới giải trí, 1×1, khế ước tình nhân, ôn nhu quỷ súc công x nhị hóa nhân thê thụ, hài, ấm áp Nguồn: Hạ Nguyệt Edit: Ngáo Link: https://tongthudainhan.wordpress.com/dang-lam-gui-cau-nghe-si-ngoc-nghech-dang-yeu/ Văn án: Bạch Ân là là một gã thần kinh hết thuốc chữa, ông từng nghĩ mình sẽ cứ thần kinh mà sống như thế mãi. Cho đến khi - ông gặp một con thú ngốc ngốc. Trịnh Hòa (⊙-⊙): "Bạch tiên sinh, Bạch tiên sinh! Cơ bụng của ông chạy đâu rồi?? Sao em không thấy?!" Bạch tiên sinh: "Bởi vì em đang sờ lưng tôi....." *repost chưa xin phép tác giả và editor*…