cậu.
gửi cho cậu.
người ta nói trong mỗi người đều có những vị trí đặc biệt dành cho người quan trọng nhất.
đối với tôi, cậu không phải là người đặc biệt nhất cũng chẳng phải vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm của tôi.
nếu tôi vẽ nên thanh xuân của mình thì chính cậu đã tô màu cho nó.
tôi đương nhiên chưa đàn hết khúc nhạc thanh xuân cũng chưa xây xong tòa thành niên thiếu của mình. nhưng rồi tôi nhìn thấy từng hạt cát thời gian đang dần rơi xuống. ừ tôi biết mình sắp đi qua cái thời đẹp đẽ nhất của một con người rồi.
tôi tưởng chừng mình sẽ có một thanh xuân không trọn vẹn, nhạt nhẽo và vô vị. bức tranh niên thiếu cũng chỉ tồn tại hai màu trắng đen. nhưng...
may mắn thay...
giữa hàng vạn tỉ người, tôi tìm được cậu.
cậu như một thiên sứ, cậu trong sạch và thuần khiết.
mùa xuân năm ấy, ngày giữa tháng hai, cậu trở thành mùa xuân ngọt ngào trong tôi, trở thành nốt nhạc dài nhất trong bản nhạc của tôi.
và rồi, từ khi nào cậu là của tôi, là một phần đẹp đẽ của đời tôi.
chúng ta cùng nhau lật những trang sách thú vị của thời học sinh, cùng nhau rơi nước mắt, cùng nhau nở nụ cười và cả những bí mật lớn nhất của tôi, chỉ mình cậu biết. tôi là của cậu, cậu là của tôi. vậy là đủ.
bản tình ca đẫm nước mắt của đời tôi đã tắt, là vì cậu.
trái tim băng giá này cũng đã bắt đầu tan chảy, ánh sáng mặt trời chiếu sáng khiến nó trở nên ấm áp lạ thường. cũng vì cậu.
mùa xuân sớm héo tàn của tôi bỗng chốc lại nở rộ, chim chóc hót ca tưng bừng, hướng dương hứng lấy tia nắng mặt trời. mùa xuân này thật đẹp, vì có cậu.
tôi như tờ giấy đã nhàu nát và đầy vết rách; cậu lại vuốt thẳng, dán keo cẩn thận.
tất cả những gì xấu xa, dơ bẩn của tôi đều vì cậu mà tan biến.
cậu là vì sao sáng rực rỡ trên bầu trời đêm, thật sáng và đẹp nhưng tuyệt nhiên tôi chỉ có thể đứng nhìn mà không thể bắt lấy. cậu ở xa như vậy, tôi làm sao với tới? cuộc đời tôi vốn buồn tẻ, một màu đen bao trùm thế này làm sao có thể xứng với cuộc sống tràn ngập sắc màu của cậu?
đến lúc tôi nhận ra bản thân không xứng đáng với cậu chính là lúc tôi đã thương cậu quá nhiều, chính là đắm chìm mãi không thể dứt.
tôi biết bản thân đáng ra không nên dừng lại nơi đó để rồi gặp cậu.
tôi biết bản thân không nên vướng vào cậu để rồi sa bẫy, muôn đời không thể thoát.
có lẽ ngay từ khi hoa phượng nở rực lấp ló sau kẽ lá, gặp gỡ đã là sai lầm...
hít một ít khí trời, nhắm mắt lại, tôi hi vọng có thể dùng những ngày tháng niên thiếu ngắn ngủi còn sót lại để...
hát một khúc ca, cho tuổi thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta.
hát một khúc ca, tạm biệt hình bóng người tôi dành cả tuổi trẻ để yêu thương.
hát một khúc ca, chạm sâu vào tim, đưa vào khoảnh khắc đẹp nhất của tôi và cậu, tất thảy đều hóa thành vĩnh hằng...
ngày nắng tháng hai ấy, tôi ước mình chưa từng gặp cậu. không phải vì bất kì sự chán ghét nào mà chỉ đơn giản tôi không muốn mình vấy bẩn cậu.
một thiên thần tuyệt đẹp như cậu không thể vì kẻ tồi tệ này mà đánh mất tâm hồn mình được...
trước kia, bây giờ, hay sau này tôi chỉ mong cậu là cậu, tôi là tôi, khúc nhạc thanh xuân của riêng ta vẫn vang, tòa thành niên thiếu của riêng ta vẫn còn đó, dạ lan vẫn là dạ lan, hoa hồng vẫn là chính nó. tôi và cậu, không ai dính líu đến ai.
và tôi hi vọng, một tia hi vọng nhỏ nhoi len lỏi nơi tim tôi, rằng, giá như ngày xuân tháng hai năm ấy tôi không nhìn thấy cậu, gặp cậu, kết thân với cậu để rồi cả một đời sau chẳng thể vứt bỏ...
thế nhưng, tất cả chỉ là giá như...
tôi không biết, tôi của sau này, khi đi đến nốt nhạc cuối cùng trong bản nhạc thanh xuân của mình, khi mà âm điệu vang dài đằng đẵng đã kết thúc thì...
liệu tôi có nuối tiếc hay không, về một khoảng thời gian đẹp đẽ nhất đời người vừa đi qua?
liệu tôi có hối hận hay không, hối hận vì năm tháng ấy tôi để vụt mất ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm của mình?
liệu tôi có chắp tay cầu nguyện rằng tôi muốn quay lại ngày tháng hai ấm áp ấy, và tìm cậu?
có thể hoặc không thể.
tôi sẽ chờ thời gian trả lời...
đồng hồ cát của tôi sắp đầy một bên đầu rồi. và tôi muốn cậu ở đây, lật ngược nó lại.
để rồi chuyến máy bay đưa tôi về quá khứ lại cất cánh.
những kỉ niệm thời thơ ấu lại ùa về, tôi thấy tôi của năm ấy vừa đi vừa hát một cách ngây thơ, không vướng bận điều gì cả.
rồi tôi thấy tôi của năm 12 tuổi, năm tôi gặp 40 người bạn đáng trân trọng nhất đời tôi. họ tốt với tôi và tôi tốt với họ.
và tôi thấy tôi của năm ấy, tôi gặp cậu, và tôi biết hôm ấy là ngày định mệnh sẽ thay đổi cuộc sống tôi. dưới bầu trời mùa xuân, hai đứa trẻ nở nụ cười với nhau. nhưng chúng không biết rằng chúng sinh ra chính là không nên nhìn thấy nhau ở ngã tư định mệnh năm đó, chúng tồn tại là đã không được phép nở nụ cười ấy...
chúng ta - tôi và cậu vốn dĩ không nên sinh ra cùng thời điểm, không nên sinh ra trên cùng đất nước.
tôi và cậu đáng lí tồn tại ở hai thái cực khác nhau, hai miền khác nhau. tôi phương nam, cậu phương bắc.
và ngã tư nơi ta gặp nhau ấy không nên xuất hiện...
tôi không biết cậu và cậu không biết tôi, cậu chưa từng xuất hiện và tôi cũng chưa từng tồn tại.
cậu là mặt trời, tôi là mặt trăng. cậu là mùa hạ, tôi là mùa đông.
nhưng rồi khi nhìn lại...
mặt trời và mặt trăng dù ngàn năm mới nhật thực một lần, nhưng chúng vẫn yêu nhau.
mùa hạ dù sẽ chẳng bao giờ đuổi kịp mùa đông nhưng cớ gì chúng vẫn nói lời thương nhau?
còn tôi và cậu, con người với con người, ở cùng nhau lâu thế. vì lý do gì cậu vẫn không có chút rung động với tôi?
tôi ước mình đứng dưới bầu trời của Thượng Hải, ngước mắt ngắm trăng Paris, soi mình trên dòng nước biển Yeosu, và nắm lấy tay cậu.
chỉ là, Thượng Hải cách Paris gần nửa vòng trái đất. Seoul muốn thấy Thượng Hải phải đưa mắt về phương nam. và muốn nắm tay cậu phải đợi đến kiếp sau...
phải vậy không?
tôi chẳng còn chút sức lực nào khi nghĩ về cậu nữa. tôi đã đấu tranh tư tưởng vô vàn lần chỉ vì muốn thừa nhận một điều...
tôi thích cậu...
phải, tôi thích cậu. nhưng tôi vẫn chưa xác định rõ vị trí của cậu trong quả tim tôi. cậu trên mức bạn thân và dưới mức tình yêu...
và rồi khi màn đêm buông xuống, bao trùm cả thế giới đầy cặn bã này, lúc ấy, chỉ sợ tôi vẫn chưa xác định được.
hoặc khi tôi muốn giữ cậu lại bên mình thì lại chẳng thể nữa, lúc ấy, cậu đi rồi. cậu sang mặt phía kia của quả địa cầu, cậu ngày tôi đêm. cậu sẽ có một cuộc sống mới, và thuộc về người khác...
đêm cậu đi, không khí bỗng lạnh lẽo bất thường, mặt trời không sáng như mọi ngày, mặt trăng chỉ còn một nửa nhỏ và đáng buồn hơn, không có lấy một vì sao.
tôi ngồi dưới ánh trăng, nhâm nhi tách cà phê đã nguội lạnh mà thở dài thất vọng. và tôi nghe con tim nói với lý trí tôi rằng...
" hôm nay, mày đã để tuột mất vì sao sáng nhất trên bầu trời đêm của mày..."
tôi đếm một, hai, ba.
một cơn gió lướt qua khiến tôi bất giác rùng mình.
tôi biết, cậu vừa đi qua tôi.
gió lướt qua, trang nhật kí cuối cùng cũ kĩ của tôi hiện rõ hai chữ...
" tạm biệt."
ngẩn mặt nhìn lên bầu trời, tôi thấy chiếc máy bay chở cậu bay ngang qua, khóe miệng chợt cong lên vẽ thành một nụ cười buồn.
" tôi vừa thấy một sao băng..."
ngày hôm ấy, viên ngọc quý của riêng tôi đã sang một nơi khác.
tôi cuối cùng chỉ có thể nhìn theo đuôi "sao băng" ấy mà chúc một câu, khẽ lẩm bẩm...
" chúc cậu đến một nơi tốt hơn. nơi có bầu trời xanh ngắt, có thảm cỏ dài tận chân trời, có mặt trăng sáng nhất và có ai đó thay tôi yêu cậu chân thành..."
tôi đợi ngôi sao băng ấy vụt khỏi tầm mắt mới chậm rãi nhấp thêm ngụm cà phê nữa. có lẽ đêm nay, tôi không ngủ...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com