" Đối với cả thế giới , em chỉ là một người nhưng đối với anh , em là cả thế giới " -- Hôn Trộm 55 lần -- Truyện chỉ đăng tại wattap , nhưng nơi khác chỉ là truyện lậu , mong mọi người không đem đi nơi khác
Tác giả: Dẫn Lộ TinhNguồn QT: QT đam mỹ Edit: CuTình trạng bản gốc: Hoàn 51 chương + 1 ngoại truyện.Tình trạng bản edit: Đang betaPairing: Quan Hạc x Tạ Văn TinhThể loại: Hiện đại, chủ thụ, 1X1, gương vỡ lại lành, ngọt, kết hôn trước yêu sau, lạnh lùng chiếm hữu cao tổng giám đốc công x ngôn từ dâm đãng hết chuyện này đến chuyện khác streamer thụ.…
1. Bản dịch cá nhân phi thương mại nhé.2. Bản dịch chưa được sự cho phép của tác giả, vui lòng không repost khi chưa xin phép3. Tui lần đầu tiên mò đi dịch nên có gì mọi người đọc được thì ghép ý với tui nhé.4. Một câu chuyện máu chó hơn tui nghĩ.5. Cùng xem hai nhân vật không cùng sóng não sẽ yêu nhau thế nào nhé ^^…
Tô An, một nữ ăn mày lại đào hoa hơn người, hoa đào tận năm lần nở. Từ một tên ăn mày trở thành một người giàu có, đã biết trái tim nên dành duy nhất cho một người nhưng lại vô thức lại rung động. Là bất đắc dĩ hay là do trái tim nàng tham lam, nàng vẫn luôn muốn giữ lấy họ."Ta không thể bỏ ai trong bất kì họ, bởi vì họ đều là thê tử của ta!" Tô An nhìn tất cả trìu mến. Có lẽ tình yêu của nàng tham lam nhưng nàng sẽ vẫn luôn muốn tham lam như thế . Bàn tay tuy không thể nắm hết những bàn tay kia nhưng nàng nguyện dùng vòng tay để bảo vệ họ. Từ Tô chủ nhân đến các Tô phu nhân đều là những nữ nhân ngốc nghếch trong tình yêu.…
Hôm nay là sinh nhật mười sáu tuổi của cô nhưng liệu còn có ai nhớ đây? Từ khi bố mẹ ly hôn rồi bỏ lại cô, ngoại trừ mỗi tháng gửi cho cô chút tiền sinh hoạt ít ỏi thì cũng chẳng hỏi han gì nữa, trên đời này người quan tâm cô chỉ còn lại chính bản thân cô.Cô đã quen những ngày tháng dù mưa gió cũng không ai đưa đón, cũng đâu có gì ghê gớm, không phải sao? Cô một mình đi về nhà, thật may là sau khi bố mẹ ly hôn có để lại căn nhà cũ cho cô, giúp cô không đến mức không nơi để về, lưu lạc đầu đường."Á!" Đôi giày vải giá rẻ đã bị mài mòn trở nên mỏng manh, lòng bàn chân bất ngờ bị thứ gì đó đâm phải, cơn đau nhói tràn tới, Diệp Tiên Tiên nhấc chân lên, có chút buồn bực định đá văng cục đá đã đâm vào chân mình, thế nhưng lúc chân giơ lên lại lơ đãng trông thấy bộ dạng của cục đá kia, nó không phải là một cục đá mà là một chiếc nhẫn, rất rất nhỏ.Ma xui quỷ khiến thế nào mà cô nhặt nó lên, cầm trong tay ngắm nghía.Tạo hình cổ xưa, trên thân khắc một hình vẽ phức tạp, nhìn qua có vẻ không tầm thường.Dù sao cũng đang ở bên ngoài, Diệp Tiên Tiên không tiện nhìn kỹ, cô lê đôi giày vải đầy nước đi về nhà.-------------…