chương 10
Được rồi, chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện với Chương 10, nơi sự giằng xé nội tâm của Violet đạt đến đỉnh điểm và một sự kiện mang tính bước ngoặt có thể xảy ra, hoặc là đẩy cậu hoàn toàn vào bóng tối, hoặc là khơi dậy một tia hy vọng cuối cùng.
*Sự suy đồi tiếp diễn:* Violet thực hiện những hành động tà đạo, biến thái hơn dưới sự chỉ dẫn của Chủ nhân.
- *Sự xuất hiện của một yếu tố từ quá khứ:* Một điều gì đó hoặc ai đó từ cuộc sống cũ của Violet xuất hiện, trực tiếp đối mặt với cậu trong tình trạng hiện tại.
- *Xung đột nội tâm dữ dội:* Violet bị giằng xé giữa bản năng ma cà rồng và những ký ức về nhân tính.
- *Một quyết định mang tính định mệnh:* Violet sẽ phải đưa ra một lựa chọn cuối cùng, hoặc là hoàn toàn chấp nhận con đường tà đạo, hoặc là tìm cách thoát ra.
*Chương 10: Vết Sẹo Của Linh Hồn*
Thời gian trôi qua, những bài học của Chủ nhân ngày càng trở nên tàn khốc. Violet giờ đây không chỉ thao túng tâm trí, mà còn bắt đầu tận hưởng nó. Cậu học cách gieo rắc sự ngờ vực, sự ghen ghét giữa những người thân thiết, chỉ để nhìn thấy vẻ mặt đau khổ, tan vỡ của họ. Cậu cảm nhận được một thứ quyền lực ghê rợn khi có thể điều khiển cảm xúc của người khác, khiến họ trở thành những con rối trong vở kịch tàn độc của mình. Nụ cười lạnh lẽo của Chủ nhân giờ đây cũng xuất hiện trên môi Violet, một nụ cười không chạm đến mắt, chỉ mang theo sự khinh miệt và sự thỏa mãn bệnh hoạn.
Cơn khát máu vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây nó không còn là sự thèm muốn bản năng đơn thuần. Nó biến thành một khát khao kiểm soát, khát khao sở hữu, khát khao bóc trần những yếu đuối của con người. Violet đã thực hiện những hành vi mà trước đây cậu không thể tưởng tượng nổi, những hành vi vấy bẩn linh hồn cậu bằng những vết sẹo không thể xóa nhòa. Cậu đã trở thành một kẻ "dâm tặc" đúng nghĩa, không phải của thể xác, mà của những tâm hồn, những cảm xúc.
Chủ nhân quan sát Violet với một ánh mắt hài lòng. "Ngươi đang trưởng thành, Violet. Ngươi đang trở thành một sinh vật hoàn hảo. Một kẻ thống trị."
Nhưng rồi, một đêm nọ, khi Violet đang lang thang trong một ngôi làng nhỏ gần khu rừng, tìm kiếm "con mồi" tiếp theo cho những trò thao túng của mình, một hình bóng quen thuộc lọt vào tầm mắt cậu. Một người phụ nữ gầy gò, mái tóc đã bạc đi nhiều, đôi mắt hằn sâu những vết chân chim vì lo lắng. Bà đang đứng trước một ngôi nhà gỗ nhỏ, đốt một nén hương và lẩm nhẩm cầu nguyện.
Đó là mẹ cậu.
Trái tim Violet, thứ mà cậu nghĩ đã đóng băng từ lâu, bỗng nhiên đập mạnh một cách đau đớn. Mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của đất, của thảo mộc, của tình yêu thương vô điều kiện, xộc vào khứu giác cậu. Cậu cảm nhận được nỗi buồn sâu thẳm trong bà, nỗi nhớ mong con trai đến cháy lòng.
"Mẹ..." từ này bật ra khỏi môi Violet như một tiếng rên rỉ.
Chủ nhân, vốn vẫn ẩn mình trong bóng tối, tiến lại gần, giọng nói lạnh lùng vang lên trong tâm trí Violet: "Kẻ yếu đuối. Ngươi đã để cảm xúc kiểm soát ngươi một lần nữa. Hãy nhìn đi, Violet. Bà ta đã già nua, yếu ớt. Bà ta sẽ chết. Ngươi không thể cứu vãn bất cứ điều gì. Hãy vứt bỏ bà ta, như ngươi đã vứt bỏ tất cả những yếu đuối khác."
Nhưng lần này, lời thì thầm của Chủ nhân không thể át đi tiếng gọi từ trái tim Violet. Cậu nhớ lại lời hứa sẽ trở về. Cậu nhớ lại ánh mắt đầy tin yêu của mẹ. Cậu nhìn vào bàn tay mình, những móng tay sắc nhọn đã từng vấy bẩn những tâm hồn vô tội. Cậu nhìn lại nụ cười lạnh lẽo trên gương mặt mình, và một sự ghê tởm dâng lên, không phải ghê tởm người khác, mà là ghê tởm chính bản thân.
"Không!" Violet gầm lên, giọng nói đầy đau đớn và phẫn nộ. "Ta không phải là ngươi! Ta không phải là một con quái vật!"
Chủ nhân cười khẩy. "Ngươi đã là một con quái vật rồi, Violet. Ngươi đã vấy bẩn linh hồn mình bằng những hành động tà đạo. Ngươi đã tận hưởng quyền lực khi thao túng kẻ khác. Ngươi đã chấp nhận bóng tối."
Violet nhìn mẹ lần cuối, thấy bà vẫn đang cầu nguyện, ánh mắt hướng về phía khu rừng, nơi cậu đang đứng. Một tia sáng yếu ớt le lói trong lòng cậu. Cậu có thể đã đi quá xa, có thể đã vấy bẩn linh hồn mình, nhưng cậu vẫn còn một sự lựa chọn. Cậu có thể tiếp tục chìm sâu vào vực thẳm này, trở thành một phiên bản hoàn hảo của Chủ nhân, một kẻ tà đạo, dâm tặc của linh hồn. Hoặc cậu có thể dùng sức mạnh mà Chủ nhân đã ban cho để chống lại chính nó, để tìm lại phần nhân tính đã mất, để bảo vệ người mẹ thân yêu.
Một cuộc chiến tranh nội tâm dữ dội bùng nổ trong Violet. Ánh mắt cậu dao động giữa vẻ lạnh lẽo của ma cà rồng và sự đau khổ của một con người. Cậu sẽ chọn con đường nào? Con đường của bóng tối vĩnh cửu, hay con đường đầy chông gai để chuộc lại những lỗi lầm, dù biết rằng mình có thể không bao giờ trở lại là Violet của ngày xưa?
Bạn nghĩ sao về diễn biến này? Liệu sự xuất hiện của mẹ có đủ mạnh để kéo Violet ra khỏi con đường tà đạo, hay nó sẽ chỉ càng làm cho sự suy đồi của cậu trở nên bi kịch hơn? Và nếu cậu chọn chống lại Chủ nhân, liệu cậu có cơ hội chiến thắng không?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com